168. Chương 168: Khởi Hành Đến Đông Nhữ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 168: Khởi Hành Đến Đông Nhữ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 168 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nàng đã nghe thấy tiếng ồn ào của đám thị vệ, mặt nàng nóng ran, nhân lúc Thái tử không để ý, nàng dùng sức đẩy hắn ra, rồi xoay người bước lên xa giá.
Sau khi bị đẩy, Chử Yến lảo đảo lùi lại mấy bước, Trường Phúc nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy hắn, lại nghe Thái tử hỏi: "Trữ phi của Cô giận rồi phải không?"
Trường Phúc cười khan một tiếng: "Chắc là Trữ phi đang tức giận đấy ạ."
Bị ngài quấy rầy như vậy, không tức giận mới là lạ.
Thái tử nhíu mày, đẩy hắn ta ra: "Trữ phi là để cho ngươi gọi à? Nàng ấy là Trữ phi của Cô."
Trường Phúc ngơ ngác 'Ơ' một tiếng.
Đúng vậy, bởi vì là Trữ phi của ngài, hắn ta mới có thể gọi là Trữ phi chứ.
Được rồi, không thể nói đạo lý với Thái tử đang say rượu.
Hắn ta đang định bước lên đỡ Thái tử vào xa giá, lại thấy Thái tử đã tự mình bước lên, vừa đi vừa lảo đảo, nhìn khiến người ta hoảng hốt, sợ hắn loạng choạng ngã xuống.
"Trữ phi à, nàng ra đỡ Cô với, nàng mặc kệ Cô à?"
Nghe giọng còn rất tủi thân.
Vệ Trăn vừa tức vừa buồn cười, cuối cùng vẫn vén rèm lên, kéo Thái tử vào trong.
Vào trong xa giá, Thái tử cuối cùng cũng chịu yên tĩnh, dựa vào người Vệ Trăn, dần dần ngủ say.
Nhìn gương mặt tuyệt mỹ không ai sánh kịp kia, chút tức giận vừa rồi trong lòng Vệ Trăn thoáng chốc tan biến mất.
Trở về Đông cung, đổi sang cho thị vệ cõng Thái tử về tẩm điện, Vệ Trăn nói: "Sau này, không được để điện hạ say khướt như vậy nữa."
Trường Phúc nhìn bóng lưng của nàng: "..."
Hôm nay không phải là ngài không cho ngăn cản, nói để điện hạ gần gũi với các đại thần một chút à?
***
Ngày hôm sau, Thái tử tỉnh lại, vẻ mặt bình tĩnh.
Dường như đã không hề nhớ rõ chuyện đêm qua.
Vệ Trăn cố ý nhắc tới, Thái tử chối: "Không có khả năng, sao Cô có thể làm trò lố trên đường với Chử Huyên, nhất định là Trăn Trăn nhớ nhầm."
"Cô đi xem xem những thứ chuẩn bị để đi Đông Nhữ thế nào rồi."
Vệ Trăn: "..."
Nàng cố nhịn cười nói: "Đều đã chuẩn bị đâu vào đấy."
Thái tử ồ một tiếng: "Thế Cô đi giải quyết việc triều chính."
Vệ Trăn: "Điện hạ sắp khởi hành đến Đông Nhữ, tấu chương hai ngày này đều đã đưa đến chỗ phụ hoàng rồi."
Thái tử nhất thời không tìm ra lý do gì, đứng tại chỗ suy nghĩ.
Vệ Trăn liền tìm cớ giúp hắn: "Thật ra cũng có một chuyện, có lẽ cần điện hạ xử lý."
"Chuyện gì?" Sắc mặt Thái tử bình thản.
"Sáng sớm đã nghe nói Tứ muội muội đi gặp phụ hoàng, hình như là vì hôn sự." Vệ Trăn nói.
"Thế thì đúng là Cô nên đi xem xem." Chử Yến mặt mày nghiêm nghị nói.
"Ừm, ta đưa tiễn điện hạ."
"Không cần."
Chử Yến bước nhanh ra tẩm điện.
Thái tử vừa đi, Vệ Trăn lập tức cười gập cả người.
Có lẽ không cần phải để đám Trường Phúc bận tâm, sau này Thái tử cũng sẽ không để mình say đến mức choáng váng như vậy nữa.
Ra tẩm điện, ánh mắt Chử Yến lóe lên tia lạnh lẽo, nghiến răng nghiến lợi: "Chử Huyên!"
Đồ chó này!
Hại hắn mất mặt như vậy!
"Đi xem Nhị hoàng tử tỉnh chưa." Chử Yến lạnh giọng gọi thống lĩnh thị vệ vừa đến, giọng điệu trầm thấp: "Kể từ hôm nay, giờ Thìn mỗi ngày gọi hắn dậy cho Cô!”
Thống lĩnh đã nghe nói về tin đêm qua Nhị hoàng tử kéo điện hạ của bọn họ làm ầm ĩ khóc lóc trên đường, cho nên sau khi đồng ý lại hỏi: "Là vì luyện công sáng sớm?"
"Đọc sách, luyện công, mỗi thứ một canh giờ!" Chử Yến: "Đến khi Cô trở về từ Đông Nhữ mới thôi."
Trời cao biển rộng mặc y bay lượn?
Còn tự do tự tại nhìn cảnh đẹp bốn mùa?
Cảm thụ cảnh sắc buổi sáng trước đi!
Thống lĩnh: "Vâng."
Trong lúc ngủ say, Chử Huyên bị gọi mà không tỉnh, bị ôm cả người lẫn chăn đến ngoài điện, trong tay còn bị ép cầm một quyển sách.
Cung nhân hầu cận của Chử Huyên khuất phục trước uy thế của thống lĩnh Đông cung, giận mà không dám nói gì.
Chử Huyên bị ánh nắng chói mắt đánh thức, ngồi dậy cau mày, quát: "Ai mở cửa sổ ra?"
Không có ai trả lời.
Chử Huyên giơ tay chặn ánh nắng, nheo mắt nhìn, đối diện với đôi mắt lạnh lùng của Thống lĩnh thị vệ Đông cung.
Y giật mình một cái, tỉnh táo một nửa.
Nhìn một vòng xung quanh, lúc này mới phát hiện hóa ra mình lại đang ở hoa viên ngoài điện.
Chử Huyên: "..."
Xảy ra chuyện gì vậy?
Hoàng huynh muốn đóng gói y đến Đông Nhữ cùng à?
"Nhị hoàng tử." Thống lĩnh chắp tay hành lễ, lạnh lùng nói: "Thái tử điện hạ có khẩu dụ, kể từ hôm nay, Nhị hoàng tử phải dậy từ giờ Thìn, đọc sách, luyện công, mỗi việc một canh giờ, mãi đến khi Thái tử điện hạ trở về từ Đông Nhữ mới thôi."
Chử Huyên mãi sau mới phát hiện quyển sách trong tay, không dám tin mình nghe thấy được cái gì: "Cái gì? Tại sao? Tại sao hoàng huynh lại đối xử với ta như vậy?"
Tiếng gào thảm thiết vang vọng giữa không trung rất lâu.
Nhưng cũng không khiến Thống lĩnh Đông cung có chút đồng tình nào.
Sau khi Vệ Trăn biết được việc này cũng không cảm thấy bất ngờ.
Với tính tình đó của Chử Yến, không nổi giận mới là không bình thường.
Điều khiến nàng bất ngờ hơn chính là một tin tức khác được truyền đến ngay sau đó.
Triều đình muốn đưa lương thảo đến biên cảnh Nam Hào, do Tứ công chúa Chử Vân phụ trách áp tải.
Không cần nghĩ Vệ Trăn cũng biết đây là cách làm của Chử Yến.
Nàng không khỏi nghĩ đến lời nói táo bạo của Chử Nguyệt hôm qua, tự nhủ thầm, phong cách làm việc của hai huynh muội này lại có chút tương tự.
Đều gọn gàng dứt khoát như vậy.
Có điều sự sắp xếp này còn rất thích hợp.
Áp tải lương thảo, tất nhiên sẽ gặp Tô Chẩm Đường, có cơ hội tiếp xúc, nếu may mắn hợp ý thì đôi bên cùng vui vẻ.
Cho dù thất bại quay trở về, cũng không ảnh hưởng tới thanh danh của Tứ công chúa.
Sóng gió từ chuyện ban hôn trôi qua, hôn sự giữa Tề gia và Tô gia cũng bắt đầu được chuẩn bị.
Tề gia không vì trong lòng có vướng mắc mà lạnh nhạt với Tô Vãn Đường, về mặt lễ nghi phép tắc làm vô cùng ổn thỏa, cũng cho nàng ấy đủ thể diện cần có.
Sau khi hai bên bàn bạc, hôn kỳ được xác định vào nửa năm sau.
Sau khi việc này được quyết định, cũng đến thời điểm Thái tử khởi hành Đông Nhữ.
Chuyến này là đi ký hiệp ước, ai ai cũng biết, tất nhiên là một sự kiện long trọng.
Ngoại trừ mười chín ám vệ, còn dẫn theo hai ngàn binh sĩ.
Một trăm thân binh của Vệ Trăn cũng cải trang đi theo.
Ngày rời kinh thành, Tô Vãn Đường và Vinh Trì đến đưa tiễn.
Ban đầu Tô Vãn Đường cũng muốn đi theo, nhưng hiện tại dưới quyền nàng ấy có mấy ngàn tướng sĩ, không thể nói đi thì đi.
Tô Vãn Đường lưu luyến không muốn rời nhìn Vệ Trăn: "Thiếu chủ thuận buồm xuôi gió, bình an trở về."
Vệ Trăn nhẹ nhàng gật đầu: "Ừm, quân Lãng tạm thời giao cho các ngươi."
"Thiếu chủ yên tâm."
Phủ Lãng Vương, phủ Quận chúa thì Thái tử và Vệ Trăn đã đến từ biệt từ trước đó, sau khi tạm biệt Tô Vãn Đường, đoàn người lập tức ra khỏi thành.
Dân chúng cũng đều biết Thái tử đi chuyến này là vì ký hiệp ước, đứng xếp hàng hai bên đường, thi nhau tiễn đưa.
***
Ngày đó loan giá của Thái tử đã chạy đến thành trấn tiếp theo, sau khi sắp xếp ổn thỏa lại tiếp tục đi đường.
Nhưng lúc này trên loan giá của Thái tử và xe ngựa đều đã không có một ai.
Trên con đường nhỏ trong rừng, một nhóm mười người cưỡi ngựa chạy vội.
Nhóm người này là Thái tử, Vệ Trăn, Tống Hoài, Tề Vân Hàm, và sáu ám vệ.
Ngay từ đầu bọn họ đã quyết định sẽ chia làm hai đoàn, một là có thể thăm dò xem sự việc này có thật hay không, thứ hai, có thể dạo chơi dọc đường.
Từ trước đến nay Nam Hào Tây Vu âm mưu xảo quyệt, ai biết lần này bọn họ thật lòng muốn ký hiệp ước hòa bình hay muốn bắt ba ba trong rọ, muốn gây bất lợi cho Thái tử. Hơn nữa Chử Yến, Vệ Trăn, Tống Hoài và Tề Vân Hàm đều mới tân hôn, lần này cũng xem như ra ngoài du lịch.
Trên đường đi, bốn người đã được chiêm ngưỡng cảnh đẹp khác biệt, cũng đã nếm thử qua vô số món ngon vật lạ.
Cứ vừa đi vừa nghỉ như vậy, lúc họ đến đô thành Đông Nhữ đã là một tháng sau.
Mà còn chừng mười ngày nữa loan giá mới đến.
Bốn người ngắm nhìn tấm biển trên tường thành, lần lượt xuống ngựa.
"Thành Ngọc Kinh."
Tề Vân Hàm nhẹ giọng thì thầm: "Cũng không biết trong đô thành Đông Nhữ là cảnh tượng thế nào."
Tống Hoài tiện tay nhận lấy dây cương trong tay Tề Vân Hàm, đưa cho Ngọc Thập Cửu.
Thập Bát không cần đợi nhắc nhở, cầm lấy bọc hành lý trên lưng ngựa của Thái tử và Vệ Trăn rồi giao ngựa cho bạn đồng hành.
Trường Phúc và người hầu của Tống gia đều ở trong đội ngũ phía sau, nàng ấy và Thập Cửu thì sẽ đóng giả tùy tùng của Thái tử và Tống Hoài, đồng hành với bọn họ.
Mà bốn ám vệ khác thì canh giữ ở chỗ tối.
Mười người còn lại thì ở trong đội ngũ phía sau.
Vệ Trăn nhìn Thập Bát, đột nhiên nghĩ đến gì đó, nói: "Điện hạ, thành Ngọc Kinh..."
Chử Yến cũng hiểu được, nhíu mày.
Lúc trước lấy tên này thật sự không nghĩ đến chuyện này, nếu vẫn luôn ở Bắc Lãng thì cũng không sao, nhưng dù sao cũng đã đến đô thành của người ta, vẫn nên tránh cái tên này thì hơn.
Chử Yến suy nghĩ một lát, nói với ám vệ: "Đổi thành, Cảnh."
Ám vệ đã sớm quen với việc tên của mình thay đổi, nghe xong lời này thì lập tức hiểu rõ, đồng thanh đáp lời.
Khuôn mặt của Chử Yến quá nổi bật, cũng không ít người Nam Hào Tây Vu từng gặp Tống Hoài, cho nên trên đường đi bốn người đều đội mũ có rèm che.
Thành Ngọc Kinh cũng phồn hoa giống thành Phụng Kinh, chỉ là thiếu chút nguy nga.
Sau khi Chử Yến Tống Hoài vào thành thì đều lặng lẽ quan sát xung quanh, không cảm nhận được nguy hiểm, mới đều thu lại khí chất trên người.
Tề Vân Hàm được sự đồng ý, vội vàng lôi kéo Vệ Trăn đi xem những món đồ độc đáo ven đường.
Nhưng cũng không lâu lắm, một chiếc xe ngựa bình thường, không gây chú ý lại chậm rãi dừng lại bên cạnh bọn họ.
Chử Yến Tống Hoài gần như đồng thời tiến lên, chắn trước mặt hai người.
Xa phu cung kính gật đầu với bọn họ, lấy ra một miếng ngọc bội, nói "Chủ tử nhà ta nghe nói bạn cũ đến, mở tiệc rượu, mời bạn cũ tụ họp."
Ngoại trừ Tề Vân Hàm, ba người khác đều lập tức nhận ra miếng ngọc bội kia.
Giọt nước trong mây, hoàng thất Đông Nhữ.
Người trong hoàng thất Đông Nhữ mà bọn họ quen, chỉ có một, người có thể gọi là bạn cũ, cũng chỉ có một mình người đó.
Thái Tử Đông Nhữ, Đông Phương Tô.
Tống Hoài tiến lên nâng tay: "Có thể để ta xem qua không?"
Dường như xa phu sớm đã đoán được bọn họ sẽ có yêu cầu này, không chút do dự đưa qua.
Tống Hoài nhìn kỹ ngọc bội, nói với Chử Yến: "Là thật."
Chử Yến: "Nếu bạn cũ đã có lời mời, lẽ nào lại không gặp."
Xa phu nghiêng người nhường đường: "Chư vị, mời."
Tống Hoài lên xe ngựa trước, quan sát bên trong một lượt rồi nhẹ nhàng gật đầu với Chử Yến.
Lúc này mấy người mới lần lượt lên xe ngựa.
"Hắn ta nhận ra bằng cách nào?" Tề Vân Hàm cũng không biết người mời bọn họ là ai, nhưng thấy mấy người Chử Yến đều biết thì cũng không thắc mắc, chỉ tò mò hỏi một câu.
Trên đường đi bọn họ đều đội mũ có rèm che, sao vị bạn cũ kia lại nhận ra?
Vệ Trăn nhìn Chử Yến, bình tĩnh nói: "Gặp hắn ta, hỏi một cái là biết."
Ngọc bội là thật, người thì chưa chắc.