Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 169: Bất ngờ ở Đông Nhữ
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 169 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Xe ngựa len lỏi qua mấy con hẻm nhỏ, dừng dưới một quán rượu tên 'Phương Xa'.
Quán rượu Phương Xa này thoạt nhìn không có gì đặc biệt, chỉ chiếm một góc nhỏ nơi mặt phố, nếu không để tâm rất dễ lướt qua mà không hay biết.
Thế nhưng, vừa bước qua bậc cửa, bên trong lại là một thế giới hoàn toàn khác.
Hành lang bao quanh bốn phía, ở giữa có một hồ nước nhỏ, một chiếc cầu nhỏ bắc ngang qua mặt hồ, mười mấy con cá chép ung dung bơi lội dưới hồ.
"Mời các vị đi bên này."
Quán rượu Phương Xa có tổng cộng ba tầng, xa phu dẫn mấy người lên tầng cao nhất rồi đi sâu vào bên trong, qua bao nhiêu khúc quanh, cuối cùng mới dừng lại ở ngoài một gian phòng.
Xa phu gõ cửa một cái, cung kính nói: "Chủ tử, khách quý đã tới."
Bên trong không đáp lại, nhưng cửa lại đột nhiên mở ra.
Xa phu khom người lui ra phía sau, ra hiệu mời: "Chư vị, mời."
Chử Yến và Tống Hoài liếc nhau, mỗi người một bên bảo vệ Vệ Trăn và Tề Vân Hàm sau lưng.
Trong phòng có khoảng mấy chục người.
Vệ Trăn cũng đã phát hiện, tay lặng lẽ đặt bên hông, sẵn sàng rút dao găm ra bất cứ lúc nào.
Ngọc bội là thật, người của hoàng thất Đông Nhữ có thể được họ gọi là 'bạn cũ' cũng chỉ có Đông Phương Tô.
Trước mắt, mọi thứ đều lộ vẻ kỳ lạ, nếu người mời bọn họ tới không phải Đông Phương Tô, vậy thì đây là một cái bẫy, mà kẻ bày trận biết Đông Phương Tô quen biết bọn họ, lợi dụng điểm này để dẫn bọn họ tới đây.
Còn có một khả năng, có lẽ Đông Phương Tô gặp nguy hiểm, nhưng khả năng này rất nhỏ, dù sao đây cũng là đô thành Đông Nhữ, ai dám động đến Thái tử Đông Nhữ ở chỗ này?
Khoảnh khắc cửa phòng đóng lại, vô số suy nghĩ đã lướt qua trong đầu Vệ Trăn. Khi nàng đã chuẩn bị sẵn sàng để đón một trận chiến, lại chợt nghe thấy tiếng trống nổi lên. Tiếng trống vang lên ba tiếng, tiếp theo là tiếng đàn uyển chuyển, tiếng sáo trong trẻo, màn sân khấu trước mặt bọn họ cũng chậm rãi được vén lên theo tiếng nhạc.
Trên sân khấu, có hơn mười người gồm cả vũ cơ nhạc công, y phục múa tỏa ra ánh sáng lung linh chói mắt, dáng múa linh hoạt, mờ ảo như tiên, quả thực là một bữa tiệc thị giác.
Sau tấm bình phong, bỗng có bóng người lắc lư.
Đám Vệ Trăn đồng thời nhìn lại, một thiếu niên mặc cẩm bào lộng lẫy, dung mạo tuấn tú xuất hiện trước mắt mọi người, cằm khẽ nhếch, mặt mày hơi ngẩng lên, giống như một tiểu phượng hoàng tuyệt đẹp, kiêu ngạo và cao quý.
Nhìn khuôn mặt khá quen thuộc, trong lòng Vệ Trăn buông lỏng, tay rời khỏi bên hông.
"Đây là tiệc tẩy trần ta chuẩn bị cho các vị, thế nào, bất ngờ không?"
Tiểu phượng hoàng có vẻ kiêu ngạo vô song vừa mở miệng, lập tức trở nên đời thường, vẫn còn dáng vẻ biết điều như trước kia.
Có điều, kinh ngạc?
Là suýt nữa biến thành kinh hãi mới đúng.
Tiểu Thái tử Đông Nhữ như một làn gió thơm lướt đến trước mặt Chử Yến Vệ Trăn, vóc dáng của hắn ta đã phát triển khá nhanh, nhưng trước mặt Chử Yến vẫn thấp khoảng nửa cái đầu, thế là tiểu Thái tử Đông Nhữ nhón chân, cười hì hì chắp tay: "Bái kiến Bắc Lãng điện hạ, Thái tử phi điện hạ."
Vệ Trăn gật đầu đáp lễ.
Chử Yến cười như không cười nói: "Cảm ơn tiệc tẩy trần của Đông Nhữ điện hạ."
"Nếu mà màn sân khấu được vén lên chậm thêm chút nữa, sợ là nơi này sẽ máu chảy thành sông."
Nụ cười của Đông Phương Tô cứng đờ, ngay cả tiếng nhạc cũng chợt lạc nhịp, động tác của vũ cơ cũng loạn nhịp trong chốc lát.
Sau một hồi im lặng đến đáng sợ, Đông Phương Tô yên lặng lùi về sau một bước, cười gượng gạo: "Ngày lành thế này, nói chuyện đáng sợ như vậy làm gì."
Hắn ta vừa nói, vừa mời mấy người ngồi vào vị trí.
Trong lúc đó, hắn ta thẳng thừng nhìn Tống Hoài mấy lần, muốn nói lại thôi.
Trong bữa tiệc, hắn ta lại lần nữa nhìn về phía Tống Hoài, vừa vặn đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của y, hắn ta cũng không sợ hãi, vẫn cười một tiếng: "Lại gặp mặt, Tống đại nhân."
Nếu Bắc Lãng đã không công khai thân phận của y, vậy thì vẫn gọi y như vậy đi.
Tống Hoài gật đầu: "Đông Nhữ điện hạ."
Coi như đã đáp lễ.
Đông Phương Tô lại nhìn sang Tề Vân Hàm ngồi bên cạnh y, Tề Vân Hàm cười mắt cong cong: "Bái kiến Đông Nhữ điện hạ."
Đông Phương Tô thong dong đáp lễ: "Tống phu nhân, có lễ rồi."
Trò chuyện đơn giản vài câu, rượu thịt lần lượt được mang lên.
"Chư vị tàu xe mệt mỏi một chuyến, ta đã chuẩn bị sẵn phòng ở khách điếm, sau khi dùng bữa xong là có thể nghỉ ngơi." Đông Phương Tô giơ chén rượu lên, cười rất tươi: "Ta đại diện Đông Nhữ, chào đón chư vị."
Chử Yến nhìn hắn ta một lát, mới nâng chén.
Tề Vân Hàm cũng muốn nâng tay, Tống Hoài lại nhìn về phía nàng ấy: "Kiều Kiều, có muốn đổi nước trái cây không?"
Không đợi Tề Vân Hàm trả lời, Đông Phương Tô đã nói: "Tống đại nhân yên tâm, rượu của tỷ tỷ và Tống phu nhân khác chúng ta, rượu này không gắt mà lại mùi vị cũng rất thơm, cô nương gia đều rất thích."
Hắn ta đã nói như vậy, Tề Vân Hàm bèn không từ chối: "Ừ, để ta nếm thử."
Mấy người cụng ly, yến hội cũng xem như bắt đầu.
"Nào, Bắc Lãng điện hạ nếm thử, những món này đều là những món ăn nổi tiếng nhất thành Ngọc Kinh." Đông Phương Tô ngồi xuống cạnh Chử Yến, từ đầu tới cuối đều hết sức ân cần, ý đồ bám víu lộ rõ mồn một.
Chử Yến hờ hững nhìn về phía hắn ta, không động đũa.
"Chúng ta đã ký hiệp ước, ngươi đang nhăm nhe thứ gì của Cô?"
Đông Phương Tô chớp chớp mắt vẻ vô tội: "Nào có, ta nào dám, chỉ là ta muốn cảm ơn món quà trước đó Bắc Lãng điện hạ tặng cho ta, ta rất thích."
Hắn ta dứt lời lại nhìn về phía Vệ Trăn: "Tỷ tỷ, tỷ mau giải thích giúp ta đi."
Vệ Trăn nhìn hắn ta, chỉ cười không nói.
Đông Phương Tô ngẩn người, hơi thất vọng nói: "Được rồi, tỷ tỷ đã thành hôn với Bắc Lãng điện hạ, khẳng định là thiên vị Bắc Lãng điện hạ."
Nhận thấy được ánh mắt lạnh lẽo bên cạnh, Đông Phương Tô vội vàng ngẩng đầu giải thích với Chử Yến: "Ta không hề nhòm ngó tỷ tỷ đâu nha."
Chử Yến hừ lạnh một tiếng, lúc này mới cầm lấy đôi đũa.
Bữa tiệc diễn ra được một nửa, Vệ Trăn mới hỏi điều nghi vấn trong lòng: "Không biết sao Đông Nhữ điện hạ lại nhận ra chúng ta?"
Bọn họ vừa vào thành thì người của Đông Phương Tô đã tìm đến, hiển nhiên là biết rõ hành tung của bọn họ như lòng bàn tay.
Nhưng dọc đường bọn họ đều đội mũ có rèm, hơn nữa cũng không phát hiện người theo dõi.
Đông Phương Tô không chút nghĩ ngợi nói: "Cặp đôi có phong thái thần tiên, khí chất xuất chúng như Bắc Lãng điện hạ và tỷ tỷ, Tống đại nhân và Tống phu nhân, khắp thiên hạ này nào tìm được cặp thứ ba. Ta chỉ bảo với thuộc hạ là, chỉ cần nhìn thấy hai đôi uyên ương thần tiên như thần tiên hạ phàm, vậy thì nhất định là khách quý đến."
Vệ Trăn: "..."
Chử Yến lặng lẽ nhìn qua: "... Nói chuyện nghiêm túc."
"Được rồi." Đông Phương Tô: "Ta đã sớm đoán được các ngươi sẽ chia làm hai đường, cho nên sau khi tiến vào lãnh thổ Đông Nhữ ta đã sắp xếp người chờ sẵn ở mỗi một thành trì dọc theo đường. Dù sao địa bàn của ta mà, dĩ nhiên là tin tức nhanh nhạy, các ngươi lại không phải lúc nào cũng đội mũ có rèm, chỉ cần lộ mặt là sẽ bị phát hiện. Hôm qua ta nhận được tin tức hôm nay các ngươi sẽ đến thành Ngọc Kinh, bèn sai người chờ ở cửa thành, chỉ bằng lộ dẫn(*) là đã xác định được thân phận của các ngươi."
(*) Giấy tờ chứng minh thân phận thời cổ đại, ghi rõ tên tuổi, nghề nghiệp, nơi đi đến và đích đến… Tương tự như giấy thông hành, thư giới thiệu hoặc căn cước công dân ở hiện đại.
Vệ Trăn và Chử Yến lặng lẽ liếc nhau, rồi lại dời mắt đi: "Hóa ra là như vậy."
"Sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ đến thành Ngọc Kinh, Đông Nhữ điện hạ cần gì phải tốn công phí sức như vậy?"
Đông Phương Tô ngượng ngùng sờ lên chóp mũi, ý đồ đổi chủ đề: "Ăn cơm trước, ăn cơm."
Chử Yến đặt đũa xuống, lạnh nhạt hỏi: "Hiện tại Thái tử Nam Hào Tây Vu đang ở nơi nào?"
Nụ cười trên mặt Đông Phương Tô lập tức biến mất, bĩu môi: "Ở dịch quán."
"Hai tên lòng dạ hiểm độc, suốt ngày chỉ biết gây chuyện rắc rối, đúng là bản tính khó dời."
Vệ Trăn: "..."
Đông Phương Tô càng nói càng tức giận: "Nếu mà Thái tử Đông Nhữ ta cũng lợi hại như Thái tử Bắc Lãng, ta nhất định sẽ đi đánh bọn họ một trận ra trò!”
Tề Vân Hàm: "... Không phải ngài là Thái tử Đông Nhữ à?"
Đông Phương Tô hiển nhiên nói: "Đúng vậy, cho nên ta đánh không lại nha."
"Nếu Bắc Lãng điện hạ là hoàng huynh của ta thì tốt rồi, vị Nhị hoàng tử của Bắc Lãng các ngươi đúng là có phúc."
Tề Vân Hàm: "..."
Vệ Trăn lặng im một lát, nói: "Bọn họ làm cái gì?"
Dự đoán của Chử Huyên đúng là chính xác, quả nhiên Đông Phương Tô muốn tranh giành hoàng huynh với y.
Đông Phương Tô bị câu hỏi của Vệ Trăn khiến nghẹn lời, nửa ngày không nói gì.
Chử Yến lại nói: "Nếu như không còn gì nữa thì chúng ta về phòng đây."
"Chờ một chút!" Đông Phương Tô vội vàng kéo ống tay áo hắn lại, thấy Chử Yến nhíu mày, hắn ta vội vàng buông tay, còn vuốt phẳng phần tay áo bị mình làm nhăn.
"Tất cả lui xuống đi."
Đông Phương Tô phất tay cho vũ cơ nhạc công lui xuống.
Đợi tất cả mọi người rời đi, Đông Phương Tô kéo ghế của mình lại gần Chử Yến: "Bắc Lãng điện hạ..."
Chử Yến khó chịu dịch sang phía Vệ Trăn, duỗi một ngón tay ra chạm vào trán Đông Phương Tô: "Ngồi về chỗ đi."
Đông Phương Tô chớp mắt mấy cái: "Thôi được rồi."
Hắn ta lại dịch ghế về, sau đó nhìn Chử Yến bằng ánh mắt trông mong: "Bắc Lãng điện hạ, thật ra, ta muốn nhờ ngươi tra giúp ta một vụ án."
Chử Yến: "... Vụ án gì mà cần Cô tra?"
"Vụ án mất trộm."
Đông Phương Tô nghiêm mặt nói.
Dứt lời, xung quanh im lặng không tiếng động.
Một vụ án mất trộm, cần Thái tử Bắc Lãng điều tra?
Mà còn là vụ án mất trộm của Đông Nhữ.
Yêu cầu này không chỉ quá đáng, quả thực là không thể tưởng tượng.
Nếu như đổi thành một người Đông Nhữ khác nói ra, sợ là phải mất mạng.
Nhưng người trước mặt là tiểu Thái tử Đông Nhữ, Chử Yến không nhúc nhích, Tống Hoài cũng không rút đao.
Tề Vân Hàm khẽ nghiêng đầu nhìn chằm chằm Đông Phương Tô.
Đông Nhữ điện hạ khá thú vị, nhưng có phải là hơi to gan rồi không?
Trong không gian yên tĩnh đến lạ kỳ, Vệ Trăn nhẹ giọng mở miệng: "Mất cái gì?"
Đông Phương Tô mím môi, thận trọng đưa tay nắm lấy ống tay áo Chử Yến, vẻ tủi thân: "Thái tử ấn."
Trong phòng chìm vào sự im lặng chết chóc.
Nửa ngày, Chử Yến nhíu mày, hắn và Vệ Trăn đồng thời nhìn sang Đông Phương Tô.
Phu thê hai người biểu đạt cùng một ý nghĩ.
Quả nhiên là người bất tài vô dụng, ngay cả thái tử ấn cũng không giữ nổi.
Tề Vân Hàm còn kinh hãi trợn tròn mắt, lẩm bẩm nói: "Cái đó mà cũng làm mất được á?"
Vào một số thời điểm, Thái tử ấn bằng với Quốc ấn.
Ví dụ như khi giám quốc thay mặt thiên tử, như khi ban ý chỉ lúc phụ chính (*), hoặc như, lần này Thái tử bốn nước ký hiệp ước.
(*) Trông nom/giúp đỡ việc nước cho vua.
Bắt buộc phải có Thái tử ấn.
Nhưng vào thời điểm quan trọng này, tiểu Thái tử Đông Nhữ lại làm mất Thái tử ấn?!
Không có Thái tử ấn, Đông Nhữ không ký được hiệp ước nữa.
Chử Yến yên lặng rút tay áo khỏi tay Thái tử Đông Nhữ, lạnh lùng nói: "Cô không quản được."
Đông Phương Tô trơ trẽn sáp lại gần: "Ta cũng có muốn vậy đâu, nó vẫn luôn được cất ở tẩm điện của ta, nhưng mười ngày trước nó lại bỗng dưng biến mất giống như mọc cánh bay đi vậy, không thấy tăm hơi."
"Ta đã sai người của Đại lý tự âm thầm điều tra đã lâu, nhưng đến hiện tại vẫn không có chút manh mối nào."
"Bắc Lãng điện hạ, nếu ngài không giúp ta thì đời ta coi như xong.”
Chử Yến cau mày, lại kéo ống tay áo đang bị hắn ta níu lấy, lần này không kéo được, Đông Phương Tô nắm quá chặt.
"Buông ra!"
"Ta không buông." Đông Phương Tô quyết tâm ăn vạ Chử Yến, không chỉ không buông ra, còn dứt khoát dùng cả hai tay ôm lấy cánh tay hắn: "Bắc Lãng điện hạ, điện hạ ca ca, ngài giúp ta một chút đi, nếu không tìm được, trì hoãn chuyện ký hiệp ước, ta sẽ thành tội nhân của cả Đông Nhữ."
"Cầu xin ngài."
Vệ Trăn Tống Hoài Tề Vân Hàm mặt không đổi sắc nhìn cảnh tượng này: "..."
Điện hạ ca ca?
Đây là xưng hô gì vậy?
Với lại tại sao Thái tử Đông Nhữ lại biết làm nũng như vậy?
Đông Phương Tô vừa ngẩng đầu đã đối diện với ánh mắt của Vệ Trăn, hắn ta bĩu môi, định buông Thái tử ra để chạy sang.
Nhưng mới nhào được một nửa đã bị Chử Yến kéo lại: "Quay lại! Tính nhào vào đâu đấy hả?!"
Đông Phương Tô mất thăng bằng, lảo đảo lùi về sau hai bước rồi ngồi bệt xuống đất, hắn ta ngẩn người, sau đó dứt khoát không đứng dậy nữa, ôm chặt lấy chân Chử Yến: "Đầu tháng Năm là phải ký hiệp ước rồi, chỉ còn nửa tháng, phụ hoàng cũng mặc kệ ta, nói đến lúc đó không tìm thấy Thái tử ấn, không ký được hiệp ước, sẽ giao đầu của ta cho con dân Đông Nhữ. Hiện tại Đại lý tự đang đau đầu nhức óc, không tìm ra manh mối, điện hạ ca ca, hiện tại chỉ có ngài có thể cứu ta."
"Ta còn chưa muốn chết, ta còn muốn đến thành Phụng Kinh ngắm pháo hoa, thả đèn sông, còn muốn cưới một cô nương lợi hại ở Bắc Lãng để bảo vệ ta, tâm nguyện của ta chưa thành, ngài rủ lòng từ bi đi, cứu cái mạng nhỏ của ta đi.”
Ba người Vệ Trăn thực sự không nỡ nhìn, đồng loạt quay đầu đi.
Đây đúng là ôm đùi đúng nghĩa rồi.