Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chuyến đi đến Đông Nhữ
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 176 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm đó, đối với cả Chử Yến và Vệ Trăn đều vô cùng dài.
Chử Yến tỉnh lại vào lúc chạng vạng.
Vừa mở mắt, cảm giác nóng bức lập tức bao trùm lấy chàng, chớp mắt đã lan ra toàn thân. Trong đôi mắt phượng chẳng còn chút ôn hòa nào, chỉ còn lại sát khí vô tận.
Vệ Trăn vẫn luôn túc trực bên giường, không rời đi nửa bước.
Thấy chàng mở mắt, nàng muốn mở lời nhưng rồi lại cố nén nuốt xuống.
Hiện tại, đối với chàng, bất kỳ âm thanh nào cũng là sự tra tấn.
Nàng không dám lên tiếng, chỉ im lặng lo lắng nhìn chàng.
Chử Yến nhận ra có người bên cạnh, ánh mắt sắc lạnh lướt qua, nhưng khi chạm đến ánh mắt của Vệ Trăn, dường như sự tàn nhẫn trong mắt cũng thoáng ngưng lại. Nhưng chỉ một lát sau, ngọn lửa lại bùng lên, chàng siết chặt nắm tay, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nhất nói: "Trăn Trăn, ra ngoài."
Dù đã chạm đến ranh giới mất kiểm soát, chàng cũng không nỡ làm tổn thương nàng, ngay cả một lời nặng tiếng cũng không đành lòng.
Vệ Trăn lập tức không kìm được nước mắt.
Nàng không dám lên tiếng, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.
Nàng muốn ở bên chàng.
"Đi!"
Chử Yến nắm chặt tay, gắng gượng chống chọi với ngọn lửa trong lòng, nhưng hiệu quả quá mức bé nhỏ.
Chàng đành phải nhìn Vệ Trăn bằng đôi mắt đỏ ngầu. Chàng không muốn để nàng nhìn thấy dáng vẻ mất kiểm soát của mình, càng không muốn làm nàng bị thương.
Vệ Trăn biết rõ ý của chàng.
Nàng đau khổ nhìn chàng một lát, sau đó bỗng nhiên quay người nhanh chóng chạy ra ngoài.
Nàng sợ ở lại thêm một giây, sẽ không nhịn được mà nhào tới ôm lấy chàng.
Nhìn bộ dạng kia, nàng đau lòng đến mức sắp không thở nổi.
Nhưng nàng ở chỗ này, chàng sẽ phải nhẫn nhịn vì nàng, ngọn lửa giận không có chỗ phát tiết, chẳng ích gì cho chàng.
Cửa phòng đóng lại, bên trong lập tức vang lên tiếng động.
Tiếng động kéo dài không ngớt.
Vệ Trăn bịt miệng, dựa vào cây cột dưới hiên, bả vai khẽ run.
Thập Bát, Thập Cửu đứng trong viện, đều mắt đỏ hoe.
Bọn họ từng trải qua tình huống như này một lần, trong lòng vẫn cảm thấy phẫn nộ và bi thương giống như lần trước, nhưng lần này lại tăng thêm chút khổ sở.
Nhất là nhìn thấy Vệ Trăn đau khổ canh giữ dưới hiên, loại cảm xúc này càng thêm mãnh liệt.
Thập Bát không tiến lên an ủi Vệ Trăn, không chỉ vì phải cố gắng giữ yên tĩnh, cũng bởi vì giờ phút này, tất cả mọi người đều bi phẫn đau khổ.
Nàng không nói ra được lời an ủi, cũng không dám nghĩ nếu điện hạ có chuyện gì thì sẽ thế nào. Nàng chỉ mong mỏi, Tống đại nhân có thể nhanh chóng đưa Quan đại phu vào cung.
Đúng vào lúc này Tề Vân Hàm trở về, Vệ Trăn lặng lẽ ra hiệu cho Thập Bát đưa Tề Vân Hàm ra ngoài điện để thông báo tình hình của Thái tử.
Dĩ nhiên là Tề Vân Hàm hoảng sợ khóc nấc không thành lời, đứng bên ngoài ổn định cảm xúc hồi lâu mới đỏ mắt bước vào.
Nàng không tiến lên, chỉ ngồi dưới hiên chờ đợi cùng Vệ Trăn.
Tiếng động trong phòng kéo dài một đêm, mãi đến gần sáng mới dần dần ngớt.
Cả đêm Vệ Trăn không nhắm mắt. Đêm này, đối với nàng mà nói, mỗi giây đều dài như cả thế kỷ.
Nghe được tiếng động bên trong dừng lại, nàng vội vàng đi tới cạnh cửa.
Nhưng cuối cùng nàng vẫn không đẩy cửa ra.
Bởi vì nàng nghe được tiếng thở dốc nặng nề bên trong.
Chàng còn chưa ngủ.
Tống Hoài đã nói, càng đến lúc sau độc này sẽ khiến người trúng độc không cách nào nhắm mắt.
Khó khăn lắm chàng mới bình tĩnh lại, nàng không thể đi vào.
Hiện tại thứ chàng cần không phải là sự bầu bạn, mà là sự cách xa.
Vệ Trăn thu tay lại, lùi về sau mấy bước.
Nàng quay đầu nhìn về phía chân trời đã tờ mờ sáng.
Trời sắp sáng, hẳn là Quan đại phu sắp tới rồi.
Tống Hoài nói trước khi trời sáng sẽ dẫn người vào cung, vậy thì nhất định sẽ trở về trước khi trời sáng.
Chàng chưa từng thất hứa.
Quả nhiên, khoảng một khắc đồng hồ sau, Thập Bát đột nhiên nhìn về phía cửa điện, nói ra câu nói đầu tiên của hôm nay: "Tới rồi."
Vệ Trăn vội vàng ngẩng đầu nhìn lại, không lâu sau thì thấy Tống Hoài dẫn theo một người bước nhanh tới.
Ánh mắt nàng nhanh chóng tập trung vào người kia, không đến ba mươi tuổi, mặc áo bào màu lam nhạt, thần sắc mệt mỏi, dung mạo xuất chúng, đuôi mắt có một nốt ruồi.
Giống với miêu tả của Tô Cấm cô nương về Quan đại phu.
Mặt Vệ Trăn lộ vẻ vui mừng, từ xa đã gật đầu với người kia rồi tiến lên đẩy cửa ra.
Nàng quá lo cho chàng.
Tiếng động vang lên suốt một đêm không gián đoạn, cũng không biết chàng có bị thương không?
Cửa mở ra, tình trạng bên trong khiến Vệ Trăn lại không nhịn được rơi nước mắt.
Ngoại trừ vị trí gần cửa, những nơi khác gần như không có chỗ đặt chân, tất cả mọi thứ trong phòng như vật trang trí, ngăn tủ, cái bàn,… không một món đồ nào còn nguyên vẹn.
Hai mắt Vệ Trăn nhòa lệ.
Chàng biết nàng ở cạnh cửa, cho nên dù đã mất kiểm soát, cũng không ném đồ vật về phía cửa.
Nàng giơ tay lau nước mắt, tìm kiếm bóng hình Chử Yến giữa đống đổ nát. Không lâu sau, nàng nhìn thấy người đang ngồi trên nền đất, cạnh chiếc giường gỗ đã vỡ tan tành.
Quần áo xốc xếch, tóc dài rối tung, toàn thân toát ra vẻ suy sụp và u ám. Chử Yến bất động nhìn nàng bước qua những mảnh vỡ, tiến về phía chàng.
Cuối cùng Vệ Trăn đi đến trước mặt chàng, nàng ngồi xổm xuống yên lặng sửa sang lại y phục cho chàng, lại dùng tay vuốt gọn mái tóc chàng.
Sau đó nàng nhẹ nhàng nở nụ cười với chàng, giọng nói vô cùng dịu dàng: "Điện hạ, Quan đại phu đến rồi, không sao nữa rồi."
Giống như đang an ủi chàng, cũng như thể đang an ủi nàng.
Vẻ mặt Chử Yến khẽ thay đổi.
Quan đại phu? Ai nhỉ?
Vẻ mờ mịt chợt lóe lên rồi biến mất trong mắt chàng bị Vệ Trăn thu vào đáy mắt, trái tim nàng thắt lại, giọng điệu vẫn dịu dàng: "Y tới rồi, độc trong người điện hạ có thể giải rồi."
Cuồng loạn suốt một đêm, tinh thần hoảng loạn trong thoáng chốc cũng là điều dễ hiểu, chẳng trách từ lúc nàng bước vào đến giờ chàng đều bất động.
Độc...
Chử Yến nhíu mày.
À, chàng trúng độc.
Ngoài cửa đột nhiên truyền đến một tiếng kinh hô: "Trời ạ, đây là đang phá nhà phá cửa à?”
Trán Chử Yến khẽ giật, ánh mắt sắc bén quét tới.
Vệ Trăn thấy chàng sắp nổi giận, vội vươn tay che hai tai chàng: "Là Quan đại phu, y đến giải độc cho điện hạ."
Tống Hoài và Quan đại phu bước qua đống mảnh vụn đi tới. Thứ họ nhìn thấy đầu tiên chính là một màn này, từ góc nhìn của họ thì hai người gần như dính sát vào nhau.
"Ối chao ôi chao, cảnh này không phù hợp với trẻ nhỏ đâu nha."
Quan đại phu che mắt, liên tục hô.
Thính lực của Chử Yến nhạy bén lạ thường, dù đã bị che tai nhưng chàng vẫn nghe thấy tiếng ồn, ngọn lửa giận trong lòng lại bùng lên dữ dội. Chàng siết chặt nắm tay, khớp xương vang lên răng rắc, như thể chỉ chờ một giây nữa là sẽ giáng thẳng xuống Quan đại phu.
Quan đại phu cũng không tiếp tục tự chuốc lấy phiền phức, nâng vạt áo đi tới trước mặt hai người, cười với Vệ Trăn một cái sau đó muốn đưa tay bắt mạch cho Chử Yến.
"Đừng chạm vào ta!"
Chử Yến hung ác hất tay của y ra.
Quan đại phu khẽ giật mình, nhìn về phía đôi tay của Vệ Trăn đang bịt tai chàng: "... Sao lại đối xử khác biệt thế?"
"Cút!"
Chử Yến cực kỳ phiền chán tiếng ồn này.
Ngọn lửa trong lòng lại ra sức vọt lên.
Quan đại phu vô tội nhìn về phía Vệ Trăn, nhún vai nói với nàng: "Chàng không cho ta chạm vào."
"Hình như cũng không nhận ra ta."
Vệ Trăn mấp máy môi, chậm rãi buông tay, nhẹ nhàng kéo Thái tử dựa vào lòng mình, sau đó nắm chặt cổ tay chàng, cất tiếng dỗ dành: "Điện hạ, y là Quan đại phu, chúng ta cho y khám được không?"
Chử Yến như mất hồn, chàng không muốn nghe bất kỳ âm thanh nào, cũng không muốn nói nửa lời.
Nhưng chàng biết người trước mắt là Vệ Trăn.
Chàng không thể tổn thương nàng.
Cho nên chàng cố gắng nhịn xuống.
Vệ Trăn thấy chàng không từ chối, bèn đưa tay chàng cho Quan đại phu. Lúc này Quan đại phu mới đặt ngón tay lên mạch.
Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh.
Vệ Trăn và Tống Hoài đều nín thở tập trung, trái tim căng thẳng.
Lúc này Tề Vân Hàm cũng nhẹ nhàng đi đến.
Đêm qua nàng ấy tựa vào hiên ngủ thiếp đi, là Thập Bát bế nàng ấy vào phòng. Tiếng động vừa rồi khiến nàng ấy bừng tỉnh rồi vội vàng chạy tới.
Sắc mặt Quan đại phu càng ngày càng nghiêm túc, đã không còn thả lỏng như vừa rồi.
Vệ Trăn bắt đầu lo lắng: "Thế nào?"
Quan đại phu thu tay lại, vẻ mặt khó dò: "Phát điên quá lâu, tạm thời mất đi thần trí, ngủ một giấc là được rồi.”
Y dứt lời thì móc từ trong ngực áo ra một bình sứ nhỏ, đưa cho Vệ Trăn: "Tổng cộng có ba viên, một ngày một viên."
Vệ Trăn vội vàng nhận lấy: "Cảm ơn Quan đại phu."
Nàng nhẹ nhàng mở nút ra, đổ một viên thuốc ra rồi đưa đến bên môi Chử Yến: "Điện hạ."
Chử Yến bị âm thanh bên tai làm phiền đến mức lửa giận ngập trời, hương thơm quen thuộc quanh quẩn nơi chóp mũi miễn cưỡng khiến chàng cảm thấy dễ chịu đôi chút, nhưng đột nhiên, người mềm mại trong lòng rời khỏi chàng.
Chàng cau mày, trong mắt lộ ra vẻ tàn nhẫn.
Vệ Trăn lập tức hiểu ra, nàng dịu dàng cười một tiếng, nói khẽ: "Điện hạ uống thuốc xong rồi ôm có được không?"
Chử Yến bất mãn nhìn nàng một lúc, thấy nàng không có ý định thay đổi chủ ý, mới bất đắc dĩ há miệng.
Không biết Tống Hoài bưng từ đâu ra một chén nước.
Vệ Trăn nhận lấy, đưa tới bên môi Chử Yến.
Chờ chàng cáu kỉnh uống xong, Vệ Trăn nhanh chóng ôm chàng vào lòng vỗ về.
Quan đại phu nhìn vậy tấm tắc khen lạ: "Thật không nghĩ tới, vậy mà cũng có một ngày chàng nghe lời như thế."
Vệ Trăn nhẹ nhàng gật đầu với y: "Cảm ơn Quan đại phu."
Quan đại phu xua tay, thở dài nói: "Đừng cảm ơn vội."
Vệ Trăn cứng đờ người: "Đây không phải là thuốc giải?"
"Ừ."
Quan đại phu lại thở dài: "Nếu chỉ là độc tố còn sót lại thì có thể loại bỏ hoàn toàn, nhưng tình huống hiện tại đã thay đổi, cũng không biết viên thuốc giải khó khăn lắm mới chế ra được còn có tác dụng đến mức nào."
Tống Hoài trầm giọng hỏi: "Quan đại phu có giải được không?"
Quan đại phu: "Có manh mối, nhưng vẫn chưa có cách giải quyết."
Quan đại phu nhìn về phía người đang dựa vào lòng Vệ Trăn, sắc mặt hơi nghiêm trọng: "E rằng độc trong người điện hạ không phải là loại đơn giản."
"Có ý gì?" Vệ Trăn vội hỏi.
Quan đại phu trầm mặc một lát rồi nói: "Chờ một chút."
Tống Hoài nhíu mày: "Chờ cái gì?"
Quan đại phu chỉ vào Thái tử: "Chờ điện hạ ngủ."
Vệ Trăn không hiểu nhìn về phía Quan đại phu, y lại không lên tiếng nữa, nàng chỉ có thể im lặng, miễn cưỡng kiên nhẫn chờ đợi.
Cũng may không lâu sau đã có tiếng hít thở đều đều vang lên.
Tinh thần Vệ Trăn khẽ thả lỏng.
Cuối cùng chàng cũng ngủ được rồi.
Cũng không đợi nàng hỏi, Quan đại phu đã lại đưa tay khoác lên trên cổ tay Thái tử. Sau một lúc lâu, y thu tay lại, sắc mặt nghiêm nghị.
"Quả nhiên là vậy."
Y ngẩng đầu nhìn về phía Vệ Trăn, nghiêm mặt nói: "Thứ trong người điện hạ là cổ trùng độc."
Vừa dứt lời, sắc mặt mọi người đều biến đổi.
"Cổ trùng độc..." Vệ Trăn lẩm bẩm.
Nàng vừa thả lỏng tinh thần, giờ phút này lại lập tức căng thẳng, vô thức ôm người trong ngực thật chặt.
"Ta cũng mới xác định chắc chắn." Quan đại phu nói: "Mấy năm trước lúc ta bắt mạch cho điện hạ, điện hạ đã uống thuốc giải, trong người chỉ còn độc tố còn sót lại nên không nhận ra là cổ trùng độc. Vừa rồi lúc điện hạ còn chưa uống thuốc giải ta xác định là cổ trùng độc, nhưng sau khi điện hạ uống thuốc giải thì mạch tượng lại giống hệt lúc trước.”
Quan đại phu tiếp tục nói: "Thứ gọi là cổ trùng này thật sự không dễ phán đoán, nhưng ta xác định, hiện tại cổ trùng trong người điện hạ là cổ chết."
Vệ Trăn cũng không hiểu rõ về cổ trùng: "Cổ chết?"
"Ừm, lúc trước cổ trùng trong người điện hạ cũng là cổ chết. Nếu như không có gì thay đổi, thuốc giải lần này ta mang đến cũng có thể loại bỏ hoàn toàn." Quan đại phu nói: "Nhưng bây giờ..."
Y dừng một lát mới nói tiếp: "Loại cổ chết này không bị loại bỏ, vậy thì có khả năng sẽ ‘sống lại’.”
Vệ Trăn nghe rõ: "Cho nên lần này không phải điện hạ trúng cổ trùng độc mới, mà là cổ chết lúc trước 'sống lại’."
"Đúng vậy." Quan đại phu nhìn mọi người: "Nhưng điều kiện cần thiết để 'cổ chết sống lại' rất hà khắc, vả lại bình thường đều phải có 'mồi dẫn', tiếp xúc hoặc là ăn phải 'mồi dẫn', mới có thể khiến ‘cổ chết sống lại'."
Tống Hoài nhíu mày: "Mồi dẫn là vật gì?"
"Đây chính là điều khó giải quyết nhất lúc này." Quan đại phu: "Chúng ta không biết mồi dẫn của cổ trùng độc này là gì nên khó mà giải được nó. Cây thuốc mà ta tìm được kia lại không có cây thứ hai. Hiện tại đã không thể hoàn toàn loại bỏ ‘cổ chết’, vậy thì bất cứ lúc nào 'cổ chết' cũng có khả năng bị kích hoạt, hơn nữa cũng không biết về sau có thể phát sinh biến hóa gì không."
Trong phòng rơi vào bầu không khí tĩnh lặng.
Đôi mắt Tề Vân Hàm đã ướt nhòe.
"Các ngươi suy nghĩ kỹ một chút, sau khi điện hạ đến thành Ngọc Kinh đã tiếp xúc với những thứ gì?" Quan đại phu nói: "Nếu có thể tìm ra 'mồi dẫn' này, ta có thể tìm được cách giải cổ trùng độc."
Con ngươi Tống Hoài co lại, trầm giọng nói: "Sau khi điện hạ dự tiệc đón gió về cung thì tính tình đã hơi gắt gỏng, nhưng lại không biết thời gian cổ trùng độc này phát tác là khi nào."
Vệ Trăn cúi đầu nhìn người đã chìm vào giấc ngủ, trầm mặc một lúc lâu mới nói: "Chúng ta ra ngoài nói."
Tống Hoài tiến lên bế Chử Yến từ trong lòng Vệ Trăn lên, đặt chàng vào một gian phòng khác. Mọi người sau đó mới tập trung ở trắc điện, bao gồm cả ám vệ.
Tống Hoài nói: "Chi tiết mỗi người nhớ đều không giống nhau, để tránh bị nhiễu loạn, tất cả mọi người hãy viết ra giấy tất cả những thứ đã tiếp xúc sau khi vào thành Ngọc Kinh."