175. Chương 175: Chuyến đi đến Đông Nhữ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 175: Chuyến đi đến Đông Nhữ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 175 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chử Yến siết chặt tay Vệ Trăn, nhắm mắt hít sâu vài hơi, nhưng dù cố gắng thế nào cũng không thể kiềm chế cảm xúc trong lòng.
Lồng ngực hắn như có lửa nóng hừng hực thiêu đốt, không thấy đau đớn mà chỉ thấy bứt rứt khó chịu. Trên trán hắn bắt đầu lấm tấm mồ hôi, có lẽ do cố gắng kiềm nén, gân xanh nổi rõ trên cổ và thái dương, sắc mặt cũng hơi đỏ lên.
Tay Vệ Trăn bị siết đến mức gần như biến dạng, nhưng dường như nàng không cảm thấy đau, vẫn nhẹ giọng an ủi Chử Yến. Thế nhưng Thái tử không vì lời an ủi của nàng mà thấy khá hơn, ngược lại tình trạng lại càng tệ hơn.
"Chúng ta đi ra ngoài trước." Tống Hoài khẽ nuốt nước bọt, sau một hồi kiềm chế, cuối cùng y cũng lên tiếng.
Vệ Trăn sững sờ, ngước mắt nhìn về phía y với ánh mắt khó hiểu.
Tống Hoài không nói thêm gì nữa, chỉ lắc đầu với nàng.
Vệ Trăn lập tức hiểu ra.
Có lẽ Tống Hoài biết rõ tình trạng của Thái tử.
Đồng thời, sắc mặt tái nhợt và khó coi của Tống Hoài cũng khiến nàng cảm thấy bất an trong lòng.
Vào lúc này Chử Yến cũng buông tay nàng ra.
Nàng nhìn sang hắn, thấy gân xanh trên trán hắn nổi rõ hơn, như sắp vỡ tung bất cứ lúc nào.
Hắn quay đầu, mở mắt ra nhìn nàng, tròng mắt đỏ ngầu.
Dường như hắn đã dùng hết kiên nhẫn cả đời, khó khăn lắm mới thốt ra mấy chữ: "Trăn Trăn, đi đi."
Vệ Trăn cúi mắt, nhìn bàn tay đang run rẩy siết chặt cạnh bàn của hắn, nàng hiểu rằng hắn sợ bản thân mất kiểm soát sẽ làm nàng bị thương.
Mắt nàng đỏ lên, cắn răng, dứt khoát nhanh chóng đứng dậy rời đi cùng Tống Hoài.
Ngay khi nàng vừa bước ra khỏi cửa, nàng nghe thấy tiếng bàn trà vỡ vụn.
Bước chân nàng khựng lại, vội vàng quay đầu nhìn vào trong phòng.
"Trữ phi, đi thôi." Tống Hoài nói.
Vệ Trăn đè nén sự thôi thúc muốn quay vào, thu lại ánh mắt, nhanh chân đuổi theo Tống Hoài.
Tống Hoài đi thẳng ra khỏi cung điện rồi mới ngừng lại.
Bởi vì thân phận của bọn họ đặc biệt, sau khi họ đến, Đông Phương Tô đã hạ lệnh, trừ lúc sáng sớm và hoàng hôn quét dọn, đưa cơm ra, không cho phép cung nhân đến gần, cho nên hiện tại trong cung điện này đều là người nhà.
Sau khi Vệ Trăn và Tống Hoài rời đi, Thập Bát và Thập Cửu lập tức im lặng canh giữ ngoài cửa phòng Thái tử.
Hai người nhìn thấy hết một màn vừa rồi, mắt cũng hơi đỏ lên.
"Tống đại nhân, rốt cuộc thì điện hạ bị làm sao?" Vừa ra khỏi cung điện, Vệ Trăn lập tức sốt ruột hỏi.
Sắc mặt Tống Hoài đen sạm hơn bao giờ hết, giọng y đầy vẻ kiềm nén và giận dữ: "Là trúng độc."
Tim Vệ Trăn đập thót một cái, nghĩ đến tình trạng vừa rồi của Thái tử và những điều nàng đã biết trước đó, nàng lập tức nhận ra: "Là độc Tây Vu mấy năm trước ư?"
"Ừm." Tống Hoài gật đầu, lạnh lùng nói: "Mấy năm trước, lúc điện hạ vừa trúng độc, tình trạng cũng giống hệt bây giờ."
"Sau khi trúng loại độc này thì không chịu được tiếng ồn, gần như không thể nghe bất kỳ âm thanh nào. Chỉ khi xung quanh càng yên tĩnh, mới có thể tạm thời dễ chịu hơn một chút, nhưng đây chỉ là bắt đầu, mấy ngày sau sẽ càng lúc càng nghiêm trọng."
Sắc mặt Vệ Trăn chợt thay đổi, dù nàng đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng không ngờ lại nghiêm trọng đến thế: "Nhưng không phải độc này đã được giải rồi sao?"
Ngay sau đó nàng lại nghĩ đến điều gì đó, vẻ mặt nàng chợt lạnh đi: "Chẳng lẽ đêm đó, Thái tử Tây Vu lại nhân cơ hội hạ độc?"
Tống Hoài lắc đầu: "Bởi vì lúc trước điện hạ từng trúng độc của Tây Vu, lúc ta đi đã đề phòng trước rồi. Đêm đó là ta kéo Túc Miện đi, cũng đã kiểm tra trên người hắn không có độc. Vả lại cho dù có, đêm đó người trúng độc hẳn phải là ta mới đúng."
Vừa rồi y đã nghĩ đến khả năng này, nhưng Túc Miện thật sự không có cơ hội hạ độc. Sau đó y nhớ lại tất cả những người họ đã tiếp xúc bắt đầu từ hôm qua sau khi vào thành Ngọc Kinh, nhưng từ đầu đến cuối không nghĩ ra ai khả nghi.
"Từ sau khi vào thành Ngọc Kinh, chúng ta và điện hạ gần như chưa từng tách rời. Cho dù có trúng độc, cũng không nên chỉ có một mình điện hạ." Vệ Trăn cũng nhanh chóng hồi tưởng lại một lượt, rồi nói.
Hai người trầm mặc một lát, sau đó Vệ Trăn hỏi: "Loại độc này vào cơ thể người bằng cách nào?"
"Không biết."
Tống Hoài thở dài một hơi: "Năm đó điện hạ từ chiến trường về doanh trại thì độc tố lập tức phát tác, không thể nào kiểm chứng được nguyên nhân. Trời vừa tối, ta đã xông vào Tây Vu tìm thuốc giải, bắt một vu sư có gương mặt kỳ quái. Quân y không khám ra được điện hạ trúng độc gì, ta chỉ có thể đánh cược, đặt hy vọng vào người vu sư kia. Trải qua gần một ngày tra tấn ép hỏi, mới lấy được thuốc giải từ hắn."
"Có điều khi đó điện hạ đã trúng độc ba ngày, thuốc giải cũng không cách nào hoàn toàn loại bỏ độc tố, để lại tàn dư độc tố."
Tống Hoài nhìn về phía Vệ Trăn, giọng điệu hơi trầm xuống: "Ta ép hỏi được từ miệng vu sư kia, ngày thứ tư sau khi trúng loại độc này sẽ đột tử.”
Dường như máu trong người Vệ Trăn tức thì nguội lạnh, đầu óc nàng trở nên trống rỗng.
Một lúc sau, nàng mới miễn cưỡng cất tiếng: "Ngươi còn nhớ thuốc giải là gì không?"
Tống Hoài gật đầu: "Nhớ kỹ."
Vệ Trăn cố gắng giữ bình tĩnh, trầm giọng nói: "Đi bắt Túc Miện, đổi lấy thuốc giải."
Đã sắp qua hai ngày, việc cấp bách bây giờ là lấy được thuốc giải.
Tống Hoài cũng nghĩ như thế.
Điện hạ trúng độc sau khi đến thành Ngọc Kinh, kẻ hạ độc ắt cũng ở đây. Nhưng thành Ngọc Kinh lớn như vậy, họ không thể nào tìm kiếm được. Hiện tại biện pháp duy nhất chính là bắt Túc Miện về đây.
Đây là độc Tây Vu, Thái tử Túc Miện không thể thoát khỏi liên quan.
"Sau đêm qua, hôm nay dịch quán nhất định phòng thủ rất nghiêm ngặt, phải nghĩ ra một kế sách vẹn toàn đã." Tống Hoài nhíu mày nói.
Vệ Trăn đang muốn mở miệng, đột nhiên một cơn gió lướt qua, ngay sau đó một bóng người xuất hiện trước mặt hai người.
Là ám vệ Thập Tam.
Chỉ có Thập Bát và Thập Cửu vào cung cùng họ, bốn ám vệ khác đều ẩn nấp ở các nơi ngoài cung, bí mật quan sát động tĩnh của Nam Hào và Tây Vu. Lúc này Thập Tam tiến vào, tất nhiên là có chuyện quan trọng rồi.
Đông Phương Tô để lại cho bọn họ một miếng lệnh bài Đông cung, có thể tự do ra vào cửa cung.
Tống Hoài: "Chuyện gì?"
Thập Tam trả lời: "Bẩm Trữ phi, Tống đại nhân, vừa rồi Cảnh Nhất truyền tin đến báo, sau khi chúng ta rời đi, Quan đại phu đã đến thành Phụng Kinh. Sau khi biết điện hạ tới Đông Nhữ, đã lập tức khởi hành đuổi theo. Sau khi Cảnh Nhất đón được ngài ấy, đã đích thân đưa Quan đại phu tới thành Ngọc Kinh."
Thập Tam vừa mới nói xong, Vệ Trăn và Tống Hoài đều ngẩn người ra, theo sau là cảm xúc mừng rỡ tột độ.
Quan đại phu tới quá đúng lúc!
Vệ Trăn vừa mừng vừa sợ, cảm xúc lộ rõ trên mặt: "Bây giờ người đang ở nơi nào?"
Thập Tam: "Hẳn là sẽ đến trong vòng hai ngày nay."
Hai ngày, đã quá muộn!
Vệ Trăn vội vàng nhìn về phía Tống Hoài: "Tống đại nhân."
Tống Hoài gật đầu: "Thần lập tức đi đón, chắc chắn sẽ trở về trước khi trời sáng."
Vệ Trăn gật đầu: "Ừ."
Tống Hoài không trì hoãn, lúc này lập tức xoay người, nhanh chân rời đi: "Thập Tam, canh giữ ở chỗ này."
"Vâng."
Mãi đến khi bóng dáng Tống Hoài biến mất, Vệ Trăn mới xoay người nhìn vào trong điện, hốc mắt dần ướt át.
Chử Huyền Cận, chàng đã vượt qua được nhiều cửa tử như vậy, lần này nhất định cũng có thể.
Nàng đợi ở ngoài điện gần nửa canh giờ, mới nhẹ nhàng đi vào.
Vừa xuyên qua hành lang, Thập Bát đã tiến lên đón nàng, giọng trầm thấp: "Trữ phi."
"Điện hạ thế nào rồi?"
Vệ Trăn nhìn về phía gian phòng kia, đuôi mắt ửng đỏ.
Thập Bát: "Điện hạ bảo Thập Cửu đánh ngất hắn, hiện đang ở trong tẩm điện."
Cổ họng Vệ Trăn nghẹn ứ: "Ừm, ta biết rồi."
-
Mấy lớp màn lụa rủ xuống, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy bóng người bên trong.
Vệ Trăn bước rất nhẹ, nhẹ nhàng xốc màn lụa lên.
Lúc này, gương mặt thường ngày đầy vẻ ngông cuồng kiêu ngạo kia giờ đây vô cùng tái nhợt. Ngay cả trong cơn mê, lông mày hắn cũng nhíu chặt lại, trên trán không ngừng ứa mồ hôi lạnh.
Tim Vệ Trăn như bị vật nặng giáng xuống, đau đến rơi nước mắt.
Nàng muốn đưa tay vuốt phẳng nếp nhăn giữa hai hàng lông mày hắn, nhưng lại sợ sẽ khiến hắn tỉnh lại.
Mặc dù bây giờ nhìn hắn vẫn rất đau khổ, nhưng hôn mê, dù sao cũng dễ chịu hơn là tỉnh táo.
Vai Vệ Trăn cũng mệt mỏi trùng xuống. Vào thời khắc này, sự tỉnh táo nàng cố gắng chống đỡ cũng tan biến, trong lòng bị cơn khủng hoảng to lớn xâm chiếm lấy.
Nàng chậm rãi ngồi xuống bậc giường, nước mắt tuôn như mưa.
Mặc dù nàng luôn muốn chia sẻ với hắn một phần gánh nặng trên vai hắn, nhưng sâu trong lòng nàng cũng giống rất nhiều người khác, cảm thấy không có gì là Thái tử không làm được. Hắn như một ngọn núi, một ngọn núi cao lớn sừng sững, vĩnh viễn sẽ đứng vững sau lưng nàng, vĩnh viễn sẽ không sụp đổ.
Nàng chưa bao giờ nghĩ tới, sẽ đột nhiên có một ngày, khi nàng chưa hề chuẩn bị gì, hắn lại ngã xuống.
Ngày cuối cùng ở kiếp trước, là hắn giúp nàng giữ lại chút thể diện cuối cùng. Mà ngày đầu tiên trở lại thế gian này, hắn lại ra tay cứu nàng. Sau đó mỗi một lần gặp nạn, gần như đều là hắn kéo nàng ra từ cánh cổng địa ngục. Nhưng bây giờ hắn trúng kịch độc, nàng lại chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn chịu đau đớn dày vò, không làm được gì.
Thậm chí nàng không dám nghĩ tới hậu quả nếu họ không có thuốc giải.
Không, sẽ không.
Vệ Trăn giơ tay lau khô nước mắt, ánh mắt dần dần kiên định.
Quan đại phu đã đuổi theo, nhất định là đã lấy được vị thuốc có thể loại bỏ độc tố còn sót lại của hắn. Vả lại đây đều là cùng một loại độc, nhất định có thể cứu hắn.
Nếu thật sự xảy ra ngoài ý muốn...
Trong mắt Vệ Trăn lóe lên sự điên cuồng đáng sợ, không khác vẻ điên cuồng của Thái tử điện hạ là mấy.
Nếu hắn có chuyện gì, nàng nhất định sẽ giết Túc Miện, dốc hết quãng đời còn lại để san bằng Tây Vu, chôn vùi Tây Vu cùng hắn.