Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 178: Chuyến đi đến Đông Nhữ
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 178 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giờ Tuất, Tống Hoài và Quan đại phu trở về. Vệ Trăn cũng tỉnh lại, thấy Thái tử vẫn chưa tỉnh, mấy người lại đến nhà ăn, vừa dùng bữa vừa trao đổi kết quả điều tra.
“Chúng ta đã tìm người mua cả hoa và son phấn, không phát hiện điều gì bất thường.”
Nhưng để an toàn, y không dám mang đồ về, sợ lỡ như thật sự là ‘kíp nổ’, sẽ kích hoạt ‘cổ chết’ trong người Thái tử.
“Có điều cũng đã sai người theo dõi.” Tống Hoài bình tĩnh nói: “Mấy ngày này, tốt nhất là điện hạ nên ở lại đây, đừng đi đâu cả.”
Vệ Trăn cũng nghĩ như vậy: “Nhưng chúng ta phải tìm được nó trước khi ký hiệp ước, nếu không...”
Nếu Tây Vu nhắm vào Thái tử, ‘kíp nổ’ nhất định cũng sẽ xuất hiện trong ngày ký hiệp ước.
Ai nấy đều hiểu ý nàng, im lặng một lúc lâu, sau đó Tề Vân Hàm nói: “Vừa rồi Đông Nhữ điện hạ đã tới, nói là tìm được Lam Chi rồi.”
Nàng ngừng một lát rồi nói: “Theo lối chó chui mà Trăn Trăn đã chỉ, họ tìm đến một hồ nước, tìm thấy người dưới đó nhưng không có Thái tử ấn.”
Tống Hoài ừ một tiếng.
Y trầm ngâm một lát, rồi nhìn Quan đại phu: “Quan đại phu có thể cùng ta đi xem xét một chút không?”
Quan đại phu không hiểu hỏi: “Thái tử ấn gì?”
“Chuyện này nói ra thì phức tạp lắm, trên đường đi, ta sẽ kể chi tiết cho Quan đại phu nghe.” Tống Hoài nói: “Hôm nay qua đó là muốn mời Quan đại phu khám nghiệm tử thi giúp.”
Quan đại phu ồ một tiếng, chỉnh lại ống tay áo: “Khám nghiệm tử thi thì được thôi, nhưng phải trả tiền.”
Tống Hoài: “Đương nhiên.”
Mắt Quan đại phu sáng rỡ, duỗi ra một ngón tay.
Tống Hoài liếc nhìn, bình thản đứng dậy: “Được.”
Hai người vừa định rời đi thì Thập Bát Thập Cửu đã trở về, đều không có kết quả gì.
“Chỉ còn khoảng mười ngày thôi, nhất định sẽ tìm được.” Thấy mọi người đều có vẻ buồn bã, Tề Vân Hàm khẽ nói.
Vệ Trăn thở dài một tiếng: “Ừ.”
“Nhất định sẽ tìm được.”
Tống Hoài nhìn về phía Tề Vân Hàm: “Có thể ta sẽ trở về muộn một chút, không cần đợi ta.”
Tề Vân Hàm khẽ đáp lời.
Đợi Tống Hoài và Quan đại phu rời đi, Tề Vân Hàm và Vệ Trăn cũng trở về chính sảnh.
Hai người nói chuyện một hồi, ai nấy về phòng mình.
Vệ Trăn sợ quấy rầy Thái tử, rửa mặt trong phòng Tề Vân Hàm rồi mới về phòng mình.
Nàng nhẹ nhàng bước lên giường, nằm xuống cạnh Thái tử, chỉ cần nghiêng đầu là có thể nhìn thấy gương mặt đang say ngủ bình yên của Thái tử.
Nàng khẽ cong môi mỉm cười.
Đây là ngày chàng ngủ yên ổn nhất trong mấy ngày gần đây.
Hy vọng họ có thể sớm tìm ra ‘kíp nổ’, giải được cổ độc, để sau này chàng không còn phải chịu đựng sự hành hạ của nó nữa.
Ngày hôm sau, khi Vệ Trăn tỉnh dậy, bên cạnh đã không còn ai.
Nàng hơi ngỡ ngàng, vội vàng ngồi dậy nhìn quanh, thấy trong phòng trống không, nàng mới vội vàng đứng dậy mặc quần áo.
Vừa mở cửa đã thấy Thập Bát đang canh gác bên ngoài, nhìn thấy nàng thì lập tức tiến đến chào: “Trữ phi đã tỉnh.”
Vệ Trăn vội vàng hỏi: “Điện hạ đâu?”
Thập Bát thấy nàng lộ vẻ lo lắng, lập tức nói: “Trữ phi yên tâm, điện hạ tạm thời không sao cả. Đông Nhữ điện hạ vừa đến, nên điện hạ đã sang sảnh trước rồi.”
“Ta đi bưng nước đến, Trữ phi rửa mặt trước đi.” Để an toàn, những ngày này bọn họ không muốn cho cung nhân vào, việc ăn uống, nghỉ ngơi đều do mấy ám vệ phụ trách.
Vệ Trăn nghe vậy thì hơi thở phào nhẹ nhõm, gật đầu: “Ừ.”
Vệ Trăn rửa mặt xong thì vội vàng tới tiền sảnh, quả nhiên thấy mọi người đều đã có mặt.
Chử Yến và Đông Phương Tô ngồi ở ghế trên, vẻ mặt thư thái, mày hơi nhếch lên, trông hắn vẫn ngông cuồng, cao ngạo như thường lệ.
Thấy nàng, chàng duỗi tay: “Trăn Trăn, qua đây.”
Chính mắt thấy chàng đã hồi phục như ban đầu, Vệ Trăn mới hoàn toàn yên tâm, nàng khẽ mỉm cười, bước về phía chàng.
Vệ Trăn vừa đặt tay vào lòng bàn tay Thái tử thì đã bị chàng nhẹ nhàng nắm lấy, sau đó bị chàng kéo mạnh ngồi xuống cạnh bên.
Mặc dù ghế rất rộng, đủ cho hai người ngồi, nhưng có bao nhiêu ánh mắt đang nhìn vào, Vệ Trăn vẫn hơi ngượng ngùng.
Có điều Thái tử nắm chặt tay nàng, không cho nàng từ chối, nàng cũng đành giả vờ bình tĩnh, cụp mắt xuống.
Đông Phương Tô thích thú nhìn một lúc, chậc chậc thở dài: “Thật sự là khiến người ta phải ngưỡng mộ mà.”
Hôm nay lúc hắn ta đến còn thấp thỏm lo sợ, e rằng lại chọc giận Chử Yến, may mà hôm nay Chử Yến không đối xử với hắn ta gay gắt như hai ngày trước, hắn ta mới dần dần thả lỏng.
“À phải rồi, ta nhớ Bắc Lãng có hai vị Công chúa phải không, Bắc Lãng điện hạ, hay là chúng ta hòa thân nhỉ?” Đông Phương Tô cười hì hì nói.
Lời này chỉ là một câu đùa cợt.
Kể cả câu hắn ta nói muốn cưới cô nương Bắc Lãng trước đó cũng vậy.
Hắn là Thái tử Đông Nhữ, huyết mạch chính thống của Hoàng gia thì phải là người Đông Nhữ, nhưng Công chúa Bắc Lãng không thể làm thị thiếp, cho nên không thể hòa thân.
Chử Yến cũng không coi là thật, chỉ liếc hắn ta một cái: “Ngươi mà xin được thánh chỉ của Trữ phi thì Cô cũng dám gả Công chúa qua cho ngươi đấy.”
Đương nhiên Đông Phương Tô biết không thể xin được, bèn thở dài: “Đời ta đã định sẵn là không có duyên với cô nương Bắc Lãng rồi.”
Sau vài câu nói đùa, họ bắt đầu bàn đến chuyện chính.
Đêm qua, Quan đại phu đã đi khám nghiệm tử thi.
Lam Chi bị chết đuối, trên người còn bị buộc một tảng đá. Bởi vì thời gian tử vong không ngắn, chỉ có thể xác định đại khái là sau khoảng thời gian Thái tử ấn bị mất.
Mà điều quan trọng hơn là, đã phát hiện một con cổ trùng đã chết trong cơ thể nàng ta.
“Loại cổ trùng này có thể tạm thời khống chế tâm trí con người.” Quan đại phu nói: “Mỗi lần sử dụng chỉ có hiệu lực trong một khoảng thời gian ngắn, hơn nữa, kẻ bị khống chế cũng không hoàn toàn mất đi ý thức. Nếu gặp nguy hiểm đến tính mạng, bản năng sinh tồn sẽ khiến người bị trúng cổ thoát khỏi trạng thái bị thao túng và tỉnh táo trở lại.”
“Vì vậy, có thể loại trừ khả năng nàng ta bị khống chế tự sát.”
Đông Phương Tô: “Vậy là có người đã khống chế nàng ta để trộm Thái tử ấn, sau đó giết chết nàng ta?”
Quan đại phu lắc đầu: “Khả năng đó không cao.”
“Sau khi bị loại cổ trùng này khống chế, sẽ giống như mất đi thần trí, không có ý thức tự chủ, nàng ta không thể quang minh chính đại mang Thái tử ấn ra khỏi tẩm điện của Đông Nhữ điện hạ.”
Đông Phương Tô nhíu mày: “Cũng đúng, lúc đó bên ngoài tẩm điện còn có nhiều người như vậy mà.”
“Nhưng rốt cuộc chuyện này là thế nào chứ?”
Tống Hoài nhìn về phía Chử Yến, Chử Yến chỉ khẽ siết tay Vệ Trăn, lặng lẽ nhích lại gần nàng hơn, không hề có ý định mở lời.
Thế là, Tống Hoài đành phải lên tiếng: “Đông Nhữ điện hạ, ngươi có chắc chắn rằng sáng sớm hôm đó, khi ngươi đến ngự thư phòng, Thái tử ấn vẫn còn trong ngăn bí mật không?”
Đông Phương Tô không chút do dự đáp: “Đương nhiên rồi, lúc đó ta có nhìn mà, ngăn bí mật không hề có gì bất thường.”
“Nói cách khác, ngươi cũng không tận mắt nhìn thấy Thái tử ấn nằm trong ngăn bí mật, mà chỉ phán đoán dựa vào việc ngăn bí mật không có gì bất thường?” Tống Hoài hỏi.
Đông Phương Tô sững sờ, một lúc lâu mới cứng đờ gật đầu: “Đúng, đúng vậy... Nhưng ngăn bí mật không có vấn đề gì...”
“Xin hỏi Đông Nhữ điện hạ, lần cuối cùng ngươi tận mắt nhìn thấy Thái tử ấn là khi nào?” Tống Hoài ngắt lời hắn.
Gương mặt tuấn tú của Đông Phương Tô nhíu mày, sau khi suy nghĩ hồi lâu mới nói: “Chắc… là năm ngày trước khi bị mất?”
Tống Hoài: “...”
Chử Yến và Vệ Trăn cũng đồng thời nhìn về phía hắn.
Đông Phương Tô bị mấy người nhìn chằm chằm, không hiểu sao thấy hơi chột dạ: “... Nó được cất ngay trong tẩm điện của ta, ta làm sao có thể ngày nào cũng mở ra nhìn chứ... Híttt, ý của các ngươi là, nó đã bị mất từ trước rồi ư?”
Chử Yến hừ lạnh một tiếng: “Sao ngươi không tự đánh mất chính mình luôn đi?”
Đông Phương Tô cúi đầu: “Ta muốn mất cũng chẳng mất được, từ sau chuyện lần trước ta về Đông Nhữ, phụ hoàng đã sắp xếp thêm cho ta mười ám vệ, đi đến đâu theo đến đó, không có chút tự do nào.”
Chử Yến thản nhiên nói: “Ngươi muốn tự do hay là mạng sống?”
Đông Phương Tô lén liếc chàng một cái: “... Muốn mạng sống.”
Chử Yến không để ý đến hắn nữa, Tống Hoài tiếp tục nói: “Nếu ta không đoán sai, hẳn là Thái tử ấn không bị mất vào hôm đó. Hôm đó Lam Chi bị khống chế chạm vào ngăn bí mật, tạo ra sự bất thường của ngăn bí mật, sau đó chui ra từ lỗ chó, đi về phía hồ nước. Trong tình trạng bị cổ trùng khống chế, nàng ta bị kẻ trộm Thái tử ấn thật sự trói lại với tảng đá rồi nhấn chìm cho đến chết.”
“Việc Lam Chi mất tích, chỉ là để hướng các ngươi điều tra Lam Chi, dùng cách này kéo dài thời gian.”
Kết quả cũng như kẻ kia mong muốn, nửa tháng nay, Đại lý tự đều đang tìm kiếm Lam Chi.
Đông Phương Tô nghe mà vẫn chưa hiểu rõ, đã nghe thấy Vệ Trăn nói: “Nhưng kẻ kia đi ra bằng cách nào?”
Tống Hoài đang định trả lời thì Chử Yến đã lên tiếng trước.
Chàng nghiêng đầu nhìn Vệ Trăn, giọng điệu vô cùng dịu dàng: “Có hai khả năng. Một, hắn tinh thông thuật dịch dung, cải trang thành kẻ khác để rời cung. Hai, hắn vẫn còn đang ở trong cung, chỉ là đã hóa thân thành một thân phận khác.”
Hoàng cung đã tìm kiếm ráo riết lâu như vậy, không thể nào không phát hiện một khuôn mặt xa lạ.
Lúc này Đông Phương Tô mới miễn cưỡng hiểu ra: “Vậy thì thật đáng sợ, nói không chừng hắn ta đang nhìn chằm chằm chúng ta từng phút từng giây ấy, nhưng nếu hắn ta giả mạo người khác thì có phải người kia đã...”
Chử Yến lại không nói gì.
Đông Phương Tô: “...”
Hắn ta khôn ngoan thu tầm mắt lại, nhìn về phía Tống Hoài.
Sắc mặt Tống Hoài không hề thay đổi, y nói: “Vì vậy, Đông Nhữ điện hạ có thể tiếp tục tìm kiếm ở những hồ nước hoặc giếng nước khác, xem còn có thi thể nào không.”
Đông Phương Tô nghe vậy nói: “Đang tìm rồi.”
Tề Vân Hàm kinh ngạc nhìn Đông Phương Tô: “Đông Nhữ điện hạ đã đoán ra từ trước rồi ư?”
Đông Phương Tô nghiêm túc giải thích: “Thật ra ta không thông minh đến vậy đâu, là bởi vì vẫn chưa tìm thấy Thái tử ấn, hồ nước đã cho ta linh cảm, ta đã sai người mò tất cả các hồ nước trong cung để tìm Thái tử ấn.”
Tề Vân Hàm: “... Ờ.”
Đúng lúc này, Đại lý tự khanh đứng ngoài điện cầu kiến.
Tin Chử Yến đến Đông cung được giữ bí mật với bên ngoài nên Đông Phương Tô không cho ông ta vào, chính hắn ta đi ra ngoài gặp.
Không lâu sau, hắn ta trở về, kinh ngạc nhìn Chử Yến: “Bắc Lãng điện hạ, vậy mà lại là thật!”
Sắc mặt Chử Yến lạnh nhạt: “Ồ.”
Đông Phương Tô cũng không thèm để ý đến thái độ lạnh nhạt của chàng, nói liến thoắng: “Người chết là một cung nữ trong hậu cung, còn chết sớm hơn cả Lam Chi, càng đáng sợ hơn là mấy ngày nay nàng ta vẫn luôn ‘còn sống’!”
Tống Hoài: “Đã bắt được người rồi ư?”
Vai Đông Phương Tô lập tức xụ xuống: “Không.”
“Sau khi xác nhận thân phận, Đại lý tự lập tức đi bắt người, nhưng lại chậm một bước, hiện tại đã không thấy đâu nữa.”
Tống Hoài cau mày.
Vệ Trăn muốn nói nhưng lại thôi.
Chử Yến mở miệng thay họ: “Thật vô dụng.”
Đông Phương Tô im lặng đi về phía chỗ ngồi, cách bàn trà đưa tay kéo ống tay áo Chử Yến: “Bắc Lãng điện hạ, chúng ta nên làm gì tiếp theo đây?”
“Nàng ta vẫn còn ở trong cung, thân phận này đã bại lộ, nàng ta có thể giết người khác bất cứ lúc nào. Trong cung có nhiều người như vậy, không thể bảo vệ hết được.”
“Hơn nữa, vẫn chưa tìm được Thái tử ấn.”
Chử Yến không chút do dự rút tay áo ra, trong mắt đầy vẻ ghét bỏ: “Đến phòng nàng ta tìm.”
Đông Phương Tô vội nói: “Đã tìm rồi, đã lục soát cả trong lẫn ngoài một lượt rồi.”
Chử Yến liếc hắn một cái.
Đông Phương Tô nhìn là hiểu.
Là chàng không tin tưởng bọn họ.
“Vậy Bắc Lãng điện hạ đi xem thử xem?”
Chử Yến nhìn Tống Hoài, Tống Hoài đứng dậy: “Vâng.”
Tống Hoài không trực tiếp đi ra ngoài, mà đi bảo Thập Bát dịch dung cho y, sau đó mới cùng Đông Phương Tô rời đi.
Hai người vừa đi, Quan đại phu đã tiến đến bắt mạch cho Thái tử.
Vẻ mặt Chử Yến cũng rất bình tĩnh, nhưng Vệ Trăn lại khó kìm được sự lo lắng.
Chàng nhận thấy được sự bất an của nàng, nhẹ nhàng đặt tay lên lòng bàn tay nàng: “Đừng lo lắng, Cô phúc lớn mạng lớn.”
Quan đại phu trợn mắt: “Làm sao điện hạ lại có được kết luận như vậy?”
Chử Yến cũng không quay đầu lại, chỉ nhìn chằm chằm Vệ Trăn, mày cong cong, chan chứa tình cảm: “Có thể cưới được Trăn Trăn, Cô thật sự có phúc.”
Một khi rơi vào trong cặp mắt phượng đong đầy tình cảm đó thì khó mà thoát ra được.
“Mấy lần gặp nạn không chết, cũng có nghĩa là mạng lớn.”
Vệ Trăn chớp mắt, trở tay nắm lấy tay chàng: “Vậy thì ta hy vọng điện hạ vĩnh viễn có thể gặp dữ hóa lành, không, không gặp nạn mới là tốt nhất.”
Chử Yến cong môi: “Ừm, vì Trăn Trăn, Cô sẽ cẩn thận.”
Quan đại phu thu tay lại, rụt vai hít hà một tiếng: “Ở đây còn có người đấy nhá! Có nhiều người như vậy! Các ngươi tránh mọi người một chút không được sao?”
Y vừa quay đầu, ba ám vệ và Tề Vân Hàm đang nhìn vô cùng say sưa.
Thậm chí còn có một người lấy ra một nắm hạt hướng dương.
Quan đại phu: “...”
Y tức giận nói: “Tránh xa đại phu ra!”
“Các ngươi còn đứng lì đây làm gì, còn không đi tìm ‘kíp nổ’ đi! Ta nói cho các ngươi biết, nếu ‘cổ chết’ lại sống lại nữa thì ta cũng hết cách!”
Y vừa dứt lời, sắc mặt ba ám vệ thay đổi, thoáng chốc đã biến mất khỏi sảnh.
Sắc mặt Tề Vân Hàm cũng trở nên nặng nề.
Lúc này Quan đại phu mới hài lòng, liếc nhìn Thái tử, lại không thấy mặt chàng.
Hẳn là từ khi Trữ phi tới, Thái tử gần như không nhìn thẳng, chỉ nghiêng đầu nhìn Trữ phi.
Quan đại phu tức nghiến răng nghiến lợi, nhưng trong lòng vẫn thở dài.
Y cũng rất hy vọng lần này chàng có thể gặp dữ hóa lành.
Nếu không thì...
Người mà chết trước mặt y, e rằng Quan gia sẽ xóa tên y khỏi gia phả.