183. Chương 183: Chuyến đi đến Đông Nhữ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 183: Chuyến đi đến Đông Nhữ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 183 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mấy ngày liên tiếp sau đó, người của Đông cung sớm đi tối về, nhưng vẫn không tìm thấy 'vật then chốt' đáng chết kia. Thái tử từng đi ngang qua hơn hai mươi quầy hàng, mỗi ngày đều như vậy, hoàn toàn không có gì bất thường.
Thời gian đến ngày ký kết hiệp ước càng lúc càng gần, trái tim mọi người đều thấp thỏm không yên.
Bảy ngày nhanh chóng trôi qua, kiệu của Thái tử sắp sửa đến ngoại thành.
Thái tử hai nước Nam Hào, Tây Vu hạ mình đến cửa thành đón tiếp Thái tử Bắc Lãng. Đông Phương Tô cũng dẫn theo quan lễ của Đông Nhữ đến cửa thành.
Cửa thành sớm đã được dọn dẹp sạch sẽ, cờ Bắc Lãng chậm rãi xuất hiện trước mắt mọi người. Kiệu hoa lệ uy nghiêm cũng dần lộ diện, rèm lụa màu đen rủ xuống, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy hai bóng người bên trong.
Túc Miện và Đồ Sơn Hoàng liếc nhìn nhau, trong mắt đều ánh lên vẻ lạnh lẽo.
Thái tử hai nước đột nhiên muốn đến cửa thành đón Thái tử Bắc Lãng, lúc đó Đông Phương Tô đã cảm thấy bọn họ không có ý tốt gì, cho nên vẫn luôn đi theo bên cạnh, chằm chằm quan sát hai người.
Kiệu nhanh chóng tiến vào cửa thành, rồi chậm rãi dừng lại.
Quan lễ Đông Nhữ gật đầu, bước lên đón tiếp trước tiên. Quan lễ hai bên trao đổi sơ qua một hồi, sau đó vốn dĩ nên mời Thái tử Bắc Lãng vào cung gặp mặt Đông Nhữ Đế, nhưng Thái tử Nam Hào và Tây Vu đang có mặt ở đây, không thể nào bỏ qua được.
Quan lễ Đông Nhữ nhìn chiếc kiệu, khổ sở nói: "Đại nhân, thế này thì... ?"
Quan lễ Bắc Lãng cũng lộ vẻ khó xử.
Theo lý mà nói, Thái tử ba nước đều đến đây đón tiếp, điện hạ nên xuống gặp một lần. Nhưng rất hiển nhiên, điện hạ căn bản không có ý định xuống, ông ấy nào dám tự mình quyết định.
Trong lúc nhất thời, tình cảnh bỗng trở nên căng thẳng.
Thấy quan lễ Đông Nhữ không dám mời Thái tử Bắc Lãng xuống kiệu, Đồ Sơn Hoàng khinh thường hừ một tiếng: "Đồ hèn nhát."
Giọng gã ta rất nhỏ, quan lễ Đông Nhữ không nghe thấy, nhưng Đông Phương Tô đứng cạnh gã ta lại nghe rõ mồn một.
Tiểu Thái tử Đông Nhữ lập tức xù lông lên, cất cao giọng nói: "Nam Hào điện hạ nói ai hèn nhát? Là Bắc Lãng điện hạ à?"
Trong tình huống hoàn toàn yên tĩnh, âm thanh này có vẻ vô cùng rõ ràng.
Quan lễ Bắc Lãng lập tức ném ánh mắt sắc bén như dao qua, sắc mặt khó coi nhìn chằm chằm Đồ Sơn Hoàng.
Đồ Sơn Hoàng khựng lại, tức giận lườm Đông Phương Tô.
Sao giọng của con gà yếu ớt này còn to hơn gã ta thế?
Nhưng chuyện đã đến nước này, gã ta dứt khoát nói: "Thái tử ba nước đều đến đây đón, vì sao Bắc Lãng điện hạ không xuống kiệu?"
Lời này vừa nói ra, xung quanh lại hoàn toàn yên tĩnh.
Đạo lý là đạo lý, nhưng Thái tử Bắc Lãng sẽ là người nói đạo lý sao?
Quan lễ Đông Nhữ cúi đầu, không thèm để ý.
Quan lễ Bắc Lãng thì càng lạnh nhạt.
Chỉ bằng tên mọi rợ phương Nam này, cũng xứng để điện hạ của họ xuống kiệu ư?
Bọn họ vẫn còn nhớ việc làm trước đó của Nam Hào, nếu không phải điện hạ ngăn cơn sóng dữ, e rằng Tứ công chúa sẽ bị đưa đến vùng đất mọi rợ phương Nam thật.
Chậm chạp không thấy Thái tử Bắc Lãng lên tiếng, Đồ Sơn Hoàng mất thể diện, gân xanh nổi đầy cổ.
Cuối cùng, ngay khi Đồ Sơn Hoàng không nhịn được muốn nổi giận, trong kiệu đột nhiên truyền ra một giọng nói lười biếng, thiếu kiên nhẫn: "Ồn ào quá."
"Kẻ nào phá giấc ngủ của Cô, lôi ra ngoài chém."
Xung quanh thoáng chốc im phăng phắc.
Cũng không biết là Đồ Sơn Hoàng tức giận hay buồn bực, mặt hơi đỏ lên.
Túc Miện nheo mắt, trong mắt cũng ánh lên vẻ tức giận.
Hóa ra nhiều người như vậy cùng đứng đây đón tiếp, Thái tử Bắc Lãng lại nằm ngủ trong kiệu ư?
Đương nhiên, có phải ngủ thật không thì cũng chỉ có người bên trong mới biết.
Nhưng bất kể có phải là thật hay không, đều khiến bọn họ mất thể diện.
Lúc này, mấy ngón tay nhỏ nhắn, mượt mà như ngọc nhẹ nhàng vén rèm lụa màu đen lên, lộ ra một khe nhỏ. Bên trong có thể nhìn thấy bên ngoài, nhưng bên ngoài lại không cách nào nhìn rõ toàn cảnh bên trong.
Bằng góc nhìn của Túc Miện, chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy một gương mặt lạnh lùng tuyệt thế. Còn không đợi gã nhìn kỹ, rèm lụa đã hạ xuống, tiếp đó một giọng nói nhẹ nhàng của nữ tử không nhẹ không nặng truyền tới: "Điện hạ, đến thành Ngọc Kinh rồi."
Lúc này, quan lễ Bắc Lãng đúng lúc đi qua, cung kính nói: "Bẩm điện hạ, Trữ phi, Thái tử ba nước Đông Nhữ, Nam Hào, Tây Vu đang ở đây đón tiếp điện hạ vào thành."
Lời này nói ra, Đông Phương Tô không cảm thấy có vấn đề gì, nhưng Đồ Sơn Hoàng và Túc Miện lại lập tức tối sầm mặt.
Bọn họ vốn chỉ đến để xác định xem có đúng là Chử Yến ở trong kiệu không, nhưng lúc này bị quan lễ nói kiểu này, lại biến thành bọn họ đến đây đón tiếp.
Bốn nước ngang vế, sao bọn họ phải đến đón tiếp Chử Yến!
Nhưng chuyến này lại đúng là do bọn họ tự nguyện muốn đến, trước mắt cũng chỉ có thể tạm thời nuốt cục tức này vào trong.
"Ồ?" Giọng nói lười biếng lần nữa truyền đến: "Để Cô xem nào."
Thái độ kiêu ngạo kia khiến Đồ Sơn Hoàng và Túc Miện suýt nữa nghiến nát răng.
Các cung nhân đi theo cạnh kiệu nghe tiếng tiến lên, chậm rãi vén rèm lụa sang hai bên, tình hình bên trong kiệu cuối cùng cũng lộ ra trước mắt mọi người.
Thái tử Bắc Lãng mặc áo bào đen, thắt lưng vàng, lười biếng ngồi dựa vào ghế bành êm ái, đôi mắt hơi nheo lại. Lúc nhìn sang như thể coi thường chúng sinh, nhưng trong đôi mắt đẹp lại nhuốm đầy vẻ lạnh lẽo có vẻ không ăn nhập, chẳng qua người không quen thuộc lại khó mà phát hiện.
Trữ phi ngồi cạnh Thái tử, dung nhan mỹ lệ, ánh mắt bình tĩnh. Rõ ràng người mặc áo bào đen lại tỏa ra khí chất thanh nhã thoát tục, khiến cho người ta không dám khinh suất.
Mắt Thái tử lạnh nhạt đảo qua đám đông, hơi dừng lại trên người Túc Miện và Đồ Sơn Hoàng một lát, sau đó khóe môi hơi cong lên: "Làm phiền hai vị điện hạ hạ mình, đến đây đón tiếp."
Đông Phương Tô nhìn Thái tử, khẽ chau mày.
Gương mặt này, phong thái này, dáng vẻ này đúng là Thái tử Bắc Lãng không thể nghi ngờ, nhưng giọng nói này... Sao hắn ta lại cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
"Cô đi đường vất vả, hơi mệt mỏi, không tiện di chuyển, xin thứ lỗi."
Thái tử dứt lời, cung nhân hai bên lập tức cung kính tiến lên hạ rèm lụa xuống, lần nữa ngăn cách ánh mắt của mọi người ở bên ngoài.
Khóe môi Túc Miện giật giật.
Đi đường vất vả không tiện di chuyển ư?
Hắn ngồi lâu đến mức tàn phế rồi hay sao?
Hiển nhiên, có thể thấy được Thái tử Bắc Lãng cố ý muốn làm bọn họ mất thể diện, từ đó nâng cao địa vị của mình!
Thái tử ba nước đến đón, vậy mà Thái tử Bắc Lãng lại không xuống kiệu, hai bên lập tức phân ra cao thấp.
Nhưng hôm nay là bọn họ tự đưa mặt ra cho người ta đánh, không trách được ai. Có điều, qua hôm nay, cổ độc trong người hắn bị kích hoạt, gã nhất định sẽ đích thân đi nhìn xem Thái tử Bắc Lãng chết bất ngờ như thế nào!
Đồ Sơn Hoàng tức giận nghiến răng nghiến lợi, hận không thể xông lên chém luôn chiếc kiệu kia, nhưng vừa muốn bùng nổ lại bị Túc Miện kéo lại.
Bọn họ chỉ cần xác định người thật sự đi qua con đường này là được, so với kế hoạch của bọn họ, chút uất ức này có đáng là gì?
Lúc này Đồ Sơn Hoàng mới nhớ tới kế hoạch lớn của họ, vô thức nhìn về phía quầy hàng bên đường, trong mắt hiện lên ánh sáng lạnh lẽo.
"Cô nghe nói, Đại hoàng tử quý quốc cũng đến?" Túc Miện đè cơn tức tối trong lòng xuống, ngoài mặt cười nhưng trong lòng không cười nói.
Gã nhất định phải xác định người trên kiệu thật sự là Chử Yến.
Mặc dù gương mặt và phong thái kia đều nhất trí với lời đồn, nhưng trên đời này còn có thuật dịch dung. Vả lại hai người này vô cùng ăn ý, nếu muốn đóng giả cũng không phải là không có khả năng.
Quan lễ Bắc Lãng nhìn xe ngựa sau chiếc kiệu, thầm nghĩ lỗ tai mấy tên chó săn này thính thật.
Ngay cả văn võ bá quan trong triều cũng chỉ ngầm hiểu, tự biết thân phận của Tống đại nhân, vậy mà bọn họ lại dám khẳng định chắc nịch.
Không thấy trong xe ngựa có động tĩnh, quan lễ trầm mặc, sau đó bên ngoài tỏ vẻ khách khí trả lời: "Vâng."
Túc Miện cười lạnh: "Cô và Nam Hào điện hạ cố ý đến đón, cũng là có thể thông cảm cho Bắc Lãng điện hạ đi đường vất vả không xuống kiệu. Sao, ngay cả Hoàng tử quý quốc Cô cũng không thể gặp à?"
"Làm vậy, có phải là có phần thất lễ không?"
Quan lễ Bắc Lãng cúi đầu.
Chúng ta mời ngươi đến đón à?
Ai thèm chứ?
Nhưng chuyến này bọn họ đến để ký hiệp ước hòa bình. Cho dù đều hận không thể giết chết đối phương, mặt ngoài vẫn phải giữ hòa bình.
Ngay lúc quan lễ chuẩn bị lên tiếng, từ trong kiệu lại truyền đến một giọng nói: "Nếu như thế, Cô nhường lối cho hoàng huynh."
Sau đó, tất cả mọi người đứng nhìn kiệu của Thái tử di chuyển ra đường lớn, một mạch chưa ngừng, càng chạy càng xa.
Tất cả mọi người: "..."
Hắn gọi đây là nhường lối ư?
Sắc mặt Túc Miện đã vô cùng khó coi.
Chử Huyền Cận quả thật quá không coi ai ra gì, nhiều người đến đón hắn như vậy, nhưng hắn vẫn rời đi!
Quan lễ Đông Nhữ dần dần định thần lại, nhìn nhau một hồi rồi mau chóng đuổi theo. Nhưng vừa định bước đi thì quan lễ cầm đầu đã kịp thời quay đầu nhìn xe ngựa sau chiếc kiệu, dặn dò: “Để lại mấy người.”
Đại hoàng tử vẫn ở phía sau.
Đông Phương Tô chau mày, thích thú nhìn người khác gặp khó.
Hắn ta rất thích nhìn hai tên chó săn này ngạc nhiên.
Thái tử Đông Nhữ đang vui vẻ xem trò vui, lại bị quan lễ lôi kéo: "Điện hạ."
Đông Phương Tô quay đầu nhìn ông ấy: "Hả?"
Quan lễ đối diện với ánh mắt trong sáng của Thái tử, hít sâu một hơi, nhắc nhở: "... Bắc Lãng điện hạ đi rồi."
Đông Phương Tô nháy mắt mấy cái, đột nhiên sực tỉnh.
Hắn ta đến đón Bắc Lãng điện hạ, người ta đã đi rồi, sao hắn ta có thể ở lại xem trò vui được.
"Cô biết rồi."
Đông Phương Tô luyến tiếc từng bước chân.
Hắn ta dám khẳng định, dựa theo tính tình của Tống Hoài, bọn họ cũng sẽ không được lợi lộc gì.
Nhưng một tiếng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ khiến bước chân hắn ta dừng lại đột ngột.
"Phu nhân hơi mệt vì say xe, không thể không có người bên cạnh, xin hai vị điện hạ thứ lỗi."
Đông Phương Tô bỗng nhiên quay đầu, thấy rèm xe ngựa đã xốc lên, lộ ra gương mặt lạnh như núi băng ngàn năm của Tống Hoài. Mà Tề Vân Hàm nhắm nghiền hai mắt, đầu tựa trên cánh tay y.
Nhìn, tình huống đúng là không được tốt lắm.
Nhưng đây không phải trọng điểm!
Trọng điểm là, đây không phải là giọng của Tống Hoài!
Đông Phương Tô lại nghĩ tới tiếng nói hơi khác thường của Chử Yến vừa rồi, không khỏi hoảng hốt.
Nếu nói giọng Chử Yến chỉ hơi khác, vậy thì hiện tại giọng của Tống Hoài cùng lắm chỉ giống năm phần.
Đây... là đã xảy ra chuyện gì?
"Điện hạ?"
Quan lễ bên cạnh thúc giục.
Đông Phương Tô sực tỉnh, vội vàng nhấc chân lên xe ngựa.
Hắn ta phải đuổi theo xem, bọn họ đang diễn trò gì.
Phía sau lưng, Tống Hoài nói xong câu kia thì lập tức hạ rèm xe xuống.
Mà Tề Vân Hàm ngồi bên cạnh y nhắm hai mắt, không nhúc nhích.
Tống Hoài chau mày, nghiêng đầu nhìn về phía đối phương, hạ giọng: "Được rồi."
Nhưng không thấy Tề Vân Hàm đứng dậy, còn dứt khoát ngả hẳn người vào cánh tay y: "Dựa vào một lúc nữa thôi."
Nếu lúc này Đông Phương Tô nghe được giọng nói này, sẽ ngay lập tức phân biệt ra được, đây không phải Tề Vân Hàm, rõ ràng chính là cô nương đã từng cứu hắn ta, Thập Bát.
Đương nhiên, Tống Hoài cũng không phải Tống Hoài thật, mà là Thập Cửu đóng giả.
Thập Cửu chau mày, bên ngoài còn có người nhìn chằm chằm, hắn không tiện làm gì, chỉ có thể mặc kệ nàng ấy.
Mà hai vị Thái tử bên ngoài, nhất là Đồ Sơn Hoàng, đã tức giận đến đỏ bừng mặt.
Thái tử Bắc Lãng thì cũng thôi, Tống Hoài chẳng qua chỉ là một đứa con nuôi, lại cũng ngạo mạn như vậy!
Túc Miện hít sâu một hơi, lạnh lùng liếc nhìn xe ngựa.
Tống Hoài, chẳng qua chỉ là chó săn của Thái tử. Thái tử vừa chết, y cũng đừng hòng còn sống trở về!
Nhưng sao bọn họ có thể biết, người khiến bọn họ tức nghiến răng nghiến lợi, không ai có thân phận thật sự.
Đương nhiên, nếu đều là người thật, nói không chừng có thể khiến cho bọn họ càng thêm tức giận.