184. Chương 184: Chuyến đi đến Đông Nhữ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 184: Chuyến đi đến Đông Nhữ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 184 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kiệu của Thái tử đi thẳng vào cung, hướng về phía đại điện.
Lần trước khi vào Đông cung, họ hành động bí mật nên có thể không cần bái kiến. Nhưng hôm nay, kiệu Thái tử đường hoàng đến, Thái tử Bắc Lãng không thể nào không diện kiến Đông Nhữ Đế.
"Đông Nhữ Đế chưa từng gặp điện hạ, nên hôm nay sẽ không nghi ngờ." Trước khi xuống kiệu, Vệ Trăn khẽ nói: "Nhưng sau này, khi Đông Nhữ Đế gặp mặt điện hạ lần nữa, giọng nói khác thường có thể sẽ gây nghi ngờ."
Tống Hoài còn chưa kịp nói gì, Vệ Trăn đã tiếp lời: "Mấy hôm trước ta đã nói với Đông Nhữ Đế rằng điện hạ không được khỏe, có thể dùng lý do này để che đậy."
Tống Hoài đã hiểu, gật đầu: "Ừm."
Lúc này, hai người mới lần lượt bước xuống kiệu.
Để tránh bị người khác nghi ngờ, thân phận của họ chỉ có bản thân họ biết. Ngay cả Trường Phúc và Đông Tẫn đi theo kiệu cũng không hay biết gì. Bởi vậy, khi thấy 'Thái tử' đưa tay ra, và Vệ Trăn bước xuống kiệu khẽ khoác lên tay hắn, cả hai đều ngẩn người.
Trước nay, điện hạ đỡ Trữ phi đều là nắm chặt tay nàng, sao hôm nay lại giữ kẽ như vậy?
Hai người liếc nhìn nhau.
Chẳng lẽ là đang giận dỗi?
Nhưng ngay sau đó, Trường Phúc nhanh chóng nhận ra điều bất thường.
Hắn ta vẫn đi theo sau lưng 'Thái tử' như mọi khi, nhưng lại phát hiện hình như 'Thái tử' thấp hơn bình thường một chút?
Dù chỉ là một chút, không quá rõ ràng, nhưng hầu như ngày nào hắn ta cũng hầu hạ bên cạnh điện hạ, nên không thể nào không nhận ra.
Trong mắt Trường Phúc lóe lên vẻ nghi hoặc.
Chẳng lẽ hắn ta đã cao lên?
Làm sao có thể chứ, hắn ta còn có thể cao thêm sao?
Nhưng sau đó, hắn ta lại phát hiện ra một điều khác lạ nữa.
Tuy nhìn qua thì 'Thái tử' vẫn bước đi như thường, nhưng vẫn có một chút khác biệt rất nhỏ.
Thái tử thường đi lại với dáng vẻ cà lơ phất phơ, lười nhác, ung dung, gần như không có bước nào dứt khoát. Nhưng 'Thái tử' trước mắt lại bước đi từng bước rất vững vàng, trầm ổn.
Cứ như là...
Tống đại nhân?!
Trường Phúc trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm bóng lưng phía trước như muốn xuyên thủng.
Vừa rồi ở cửa thành, hắn ta đã nghe giọng 'Thái tử' có vẻ không đúng lắm, còn tưởng điện hạ bị nhiễm phong hàn khi đến đây, hóa ra là thật...
Tại sao Tống đại nhân lại giả làm điện hạ, còn điện hạ thật đâu?
Đầu óc Trường Phúc nhanh chóng suy nghĩ, không lâu sau đã đưa ra một kết luận.
E rằng điện hạ đã gặp chuyện rồi!
Nếu không thì hôm nay không thể nào để Tống đại nhân giả mạo tham gia một trường hợp quan trọng như thế này được.
Hắn ta mải mê suy nghĩ, không ngờ người phía trước đột nhiên dừng lại, khiến hắn ta không kịp chú ý, lập tức đập đầu vào lưng đối phương.
"Hít..."
Trường Phúc ôm mũi, đau đến nhăn mặt.
Tống Hoài quay người nhìn hắn ta, mượn cớ sửa lại vạt áo, cúi đầu trầm giọng nói: "Hiện tại điện hạ không sao cả, nhưng nếu ngươi còn dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn chằm chằm ta như vậy, e rằng sẽ thành có chuyện đấy."
Trường Phúc: "..."
Tống đại nhân có mắt sau lưng sao?
Hắn ta tủi thân nhìn về phía Vệ Trăn, Vệ Trăn nhẹ nhàng gật đầu với hắn.
Trường Phúc ôm mũi cúi đầu: "Nô tài đã hiểu."
Đoàn người lại tiếp tục di chuyển. Trường Phúc đã điều chỉnh lại cảm xúc, cung kính đi theo sau lưng Tống Hoài.
Lúc này, Thập Bát và Thập Cửu cũng đã đuổi kịp.
Trường Phúc nhìn gương mặt của 'Tống Hoài', ấn đường giật giật.
Hắn ta không cần nghĩ cũng biết người dưới lớp dịch dung kia là ai. Ngoài Tiểu Thập Cửu mặt lạnh ra, mấy người khác sẽ không thể diễn đạt được như vậy.
Còn về phần Tống phu nhân...
Trường Phúc vừa nhìn sang, đối phương lập tức nháy mắt với hắn vài cái.
Trường Phúc: "..."
Tiểu Thập Bát.
Mấy người tập hợp lại, cùng đi về phía đại điện.
Đông Nhữ Đế và quần thần đã sớm chờ sẵn ở đại điện.
Nếu tình cảnh này bị Túc Miện và Đồ Sơn Hoàng nhìn thấy, e rằng sẽ tức đến hộc máu.
Lúc bọn họ đến, không có văn võ bá quan, chỉ có lễ quan đi theo, và họ cũng chỉ gặp được Đông Nhữ Đế.
Cùng là Thái tử của nước lớn, vì sao thái độ của văn võ bá quan Đông Nhữ lại hoàn toàn khác biệt như vậy?
Một là, hai nước có hiệp ước. Thứ hai, Bắc Lãng đã cứu mạng điện hạ của họ.
Bất kể là lý do nào, đều đủ để họ kính cẩn nghênh đón.
Hơn nữa, Đông Nhữ đã phát huy chủ trương ‘trên làm dưới theo’ đến mức cực hạn.
Đông Nhữ Đế không thích chiến tranh, quần thần cũng không thích.
Đông Nhữ Đế hy vọng Thái tử được che chở, quần thần cũng rất hy vọng.
Dù sao, tiểu Thái tử của họ không thể ra trận được.
Có thể kết giao với Thái tử Bắc Lãng, khiến Nam Hào và Tây Vu kiêng dè, là công lao lớn nhất của điện hạ cho đến thời điểm hiện tại.
Tống Hoài và Vệ Trăn đứng sóng vai, làm lễ với Đông Nhữ Đế, sau đó được ban ghế ngồi.
Vệ Trăn đã gặp Đông Nhữ Đế một lần, lúc này cả hai đều ăn ý không nhắc đến chuyện đã xảy ra.
Thập Bát và Thập Cửu luôn ghi nhớ thân phận của mình, cũng không để lộ ra bất kỳ sơ hở nào.
Thập Cửu biết mình bắt chước giọng không giống nên cực kỳ ít nói.
Mà Đại lý tự khanh đối diện hắn thì trợn tròn mắt.
Y là Tống Hoài sao?
Không phải người hôm đó ở bên cạnh điện hạ, giúp họ tìm được Thái tử ấn mới là Tống Hoài sao?
Đại lý tự khanh ngơ ngác nhìn chằm chằm Thập Cửu.
Ông ấy đã nói rồi, nghe đồn Tống Hoài rất tuấn tú, gương mặt này mới phù hợp với khí chất của y. Nhưng, người hôm đó là ai?
Tống Hoài thật sự chú ý tới ánh mắt của ông ấy, yên lặng quay đầu đi.
Quên mất chuyện này.
Vệ Trăn cũng phản ứng lại, tìm đề tài khác để chuyển hướng sự chú ý của Đại lý tự khanh.
Sau một hồi trò chuyện, Tống Hoài đúng lúc đưa tay xoa trán, trên mặt lộ vẻ mệt mỏi. Đông Nhữ Đế bèn nói: "Bắc Lãng điện hạ và Trữ phi đã bôn ba đường xa, không bằng hãy đi nghỉ ngơi trước. Tối nay Trẫm sẽ tổ chức yến tiệc chào mừng điện hạ và Trữ phi, xem như tẩy trần."
Tống Hoài và Vệ Trăn liếc nhìn nhau rồi mới đồng ý: "Cảm ơn Đông Nhữ bệ hạ."
Tiệc tối đông người, Chử Yến càng không thể tham gia.
Nhưng Đông Nhữ đã tiếp đón họ như vậy, họ không thể từ chối được.
Đến lúc đó, chỉ có thể để Tống Hoài ra mặt thay.
"Đúng rồi, mấy ngày qua Thái tử đã nhắc đến điện hạ rất nhiều lần. Chi bằng, Bắc Lãng điện hạ tạm thời ở lại Đông cung một thời gian?" Đông Nhữ Đế nói.
Đây là chuyện hôm đó Vệ Trăn đã bàn bạc với Đông Nhữ Đế.
Ở dịch quán có hai tên kia, sao nàng có thể yên tâm để Chử Yến mang cổ độc trong người ở lại dịch quán.
Đối với yêu cầu này, Đông Nhữ Đế thật sự không chút chần chừ.
Bởi vì...
"Đúng vậy, đúng vậy, nhi thần và Bắc Lãng điện hạ đã lâu không gặp, có rất nhiều chuyện muốn nói với điện hạ." Đông Phương Tô cười lộ cả hàm răng trắng, ánh mắt nhìn Thái tử Bắc Lãng như đang sáng lên: "Ta đã chuẩn bị sẵn cung điện cho Bắc Lãng điện hạ, đầy đủ mọi thứ, chắc chắn sẽ không để điện hạ phải chịu thiệt thòi."
Đông Nhữ Đế: "..."
Đây chính là nguyên nhân.
Hai tên kia ở dịch quán, ông ấy không muốn Thái tử cứ cả ngày chạy tới dịch quán.
Mặc dù nhi tử của ông ấy chỉ như góp cho đủ quân số, nhưng ông ấy chỉ có một đứa con quý giá này. Nếu nhi tử mà chết thì ông ấy muốn khóc cũng không có chỗ để khóc.
Đông Nhữ Đế chủ động đề nghị, lại có tiểu Thái tử phụ họa, mặc dù có quan viên cảm thấy không thích hợp nhưng cũng không lên tiếng phản bác.
"Đi thôi, ta dẫn Bắc Lãng điện hạ về cung."
Sau khi mấy người cáo lui, Đông Phương Tô lập tức đứng lên, thuần thục kéo Tống Hoài lại gần.
Bách quan Đông Nhữ: "..."
Tư thế dựa dẫm của điện hạ thật là thuần thục.
Tống Hoài để mặc hắn ta lôi kéo, chậm rãi đi ra khỏi đại điện.
Một đoàn người lên kiệu hoặc xe ngựa đi về phía Đông cung. Đến Đông cung, mấy người theo thứ tự bước xuống. Đông Phương Tô lập tức chạy lên nắm lấy Tống Hoài, thấy xung quanh không có người, hắn ta đột nhiên xích lại gần Tống Hoài, nhỏ giọng thăm dò: "Tống đại nhân?"
Không chỉ Tống Hoài, Vệ Trăn đứng bên cạnh cũng hơi giật mình.
Sao Đông Phương Tô lại nhận ra được?
Thấy họ phản ứng như vậy, Đông Phương Tô biết mình đã đoán đúng, ánh mắt sáng lên: "Thật sự là vậy sao?"
"Nhưng tại sao? Các ngươi đang bày trò gì vậy, Bắc Lãng điện hạ ở đâu?"
Hắn ta nói rất nhỏ, chỉ có Tống Hoài, Vệ Trăn và Thập Bát, Thập Cửu phía sau họ nghe thấy.
Mấy giây sau, Tống Hoài thấp giọng hỏi: "Sao ngươi lại nhận ra ta?"
Vệ Trăn cũng rất tò mò câu trả lời này.
Đông Phương Tô cười hì hì, nói: "Giọng của người đóng giả Tống đại nhân phía sau nghe khác lắm."
Thập Cửu nhướng mày.
"Vả lại, ngươi có một thói quen mà Bắc Lãng điện hạ không có."
Một tay Đông Phương Tô nắm lấy cánh tay Tống Hoài, một tay khác vươn ra trước mặt khẽ giật giật: "Lúc ngươi suy nghĩ, thường quen gõ ngón tay."
Tống Hoài: "..."
Quan sát thật cẩn thận.
"Với lại, ngươi cũng không nắm tay tỷ tỷ. Nếu là Bắc Lãng điện hạ, chỉ ước gì có thể dính lấy tỷ tỷ thôi."
Vệ Trăn liếc nhìn hắn ta một cái, không nhịn được mỉm cười.
Thái tử ước gì có thể dính lấy nàng sao?
Mấy ngày nay, hình như đúng là như vậy thật.
Hắn không thể ra khỏi cung điện, cả ngày cứ quanh quẩn bên nàng, quấn lấy nàng không rời.
Lúc đang nói chuyện, một đoàn người đã đi vào cung điện.
Lúc đó, Chử Yến đang chơi cờ với Tề Vân Hàm.
"Á, đi nhầm rồi, đợi chút..."
Tề Vân Hàm nhấc một quân cờ lên đổi chỗ.
Chử Yến cụp mắt: "... Lần này đổi xong chưa?"
Tề Vân Hàm nghiêm túc gật đầu: "Ừm."
Chử Yến tiện tay đặt một quân cờ xuống.
Tề Vân Hàm nhíu mày nhìn nửa ngày, ngẩng đầu nhăn mặt: "Đi lại đi!"
Chử Yến vừa nhặt quân cờ vừa lắc đầu: "Không!"
"Đi chơi với Tống đại nhân nhà ngươi đi."
Đời này, hắn không muốn chơi cờ với Tề Vân Hàm thêm một lần nào nữa.
Vừa nhặt mấy quân cờ lên, Chử Yến đột nhiên ngẩng đầu.
Một khắc sau, một đoàn người chậm rãi xuất hiện ở khúc quanh.
Ánh mắt Thái tử sáng lên, đặt cờ xuống đứng dậy đón: "Trăn Trăn à, cuối cùng nàng cũng về rồi."
Tề Vân Hàm cũng vội vàng đứng dậy, vén làn váy chạy tới.
Trường Phúc sớm đã chuẩn bị tâm lý, Đông Tẫn lại kinh ngạc trợn tròn hai mắt.
Sao lại... có hai Thái tử điện hạ? Hai Tống phu nhân?
Chử Yến liếc nhìn gương mặt của Tống Hoài, lại nhìn y phục gần như giống Vệ Trăn trên người y, cau mày kéo Vệ Trăn đi: "Đi thay y phục trước đã."
Sao Vệ Trăn có thể không nhìn thấu tâm tư của Thái tử, chợt cảm thấy dở khóc dở cười.
Vậy mà cũng ghen sao?
Tống Hoài trầm mặc một lát, giơ tay xé lớp dịch dung trên mặt, tiến lên ôm lấy Tề Vân Hàm đi vào trong phòng: "Ta lập tức đi thay y phục."
Tề Vân Hàm: "?"
Nàng ấy có ghen đâu chứ.
Đông Tẫn kinh ngạc luống cuống nhìn cảnh này, dường như đột nhiên nhớ ra điều gì đó, bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía sau lưng.
Đối diện với ánh mắt kinh ngạc của nàng ấy, Thập Bát và Thập Cửu đồng thời giơ tay xé lớp dịch dung.
Đông Tẫn: "..."
Đây, đây là...
"Tiểu Đông Đông à, có muốn biết tại sao lại như thế này không?" Thập Bát tiến lên kéo nàng ấy, vừa đi vào phòng vừa nói: "Sau này ngươi sẽ biết, hiện tại hãy rửa mặt nghỉ ngơi trước đã, còn có tiệc tối nữa mà."
-
Thay y phục, rửa mặt xong, Tống Hoài gõ cửa phòng Thái tử: "Điện hạ."
Chử Yến đang lôi kéo Vệ Trăn đòi đền bù, nghe thấy tiếng gõ cửa sắc mặt lập tức sa sầm: "Tốt nhất là ngươi có chuyện quan trọng!"
Sắc mặt Tống Hoài không hề thay đổi: "Hôm nay Đồ Sơn Hoàng lộ ra điều bất thường ở cửa thành."
Không đợi Chử Yến mở miệng, Vệ Trăn đã vội vàng đẩy hắn ra, đi tới cạnh cửa.
Chử Yến đen mặt đi theo sau.
"Có manh mối gì sao?" Vệ Trăn vội vàng nói.
Tống Hoài vào nhà, mở tấm bản đồ mình mang theo đặt lên bàn, đưa tay khoanh một vòng trên đó: "Thập Tam chú ý, lúc kiệu đi qua, Đồ Sơn Hoàng từng nhìn về phía quầy hàng bên này mấy lần."
Vệ Trăn tập trung nhìn vào bản đồ.
"Túi thơm, son phấn, quạt xếp, tranh chữ..."
"Trước đó chúng ta đều đã đi qua mấy quầy hàng này, cũng không phát hiện điểm gì khác thường. Nhưng hiện tại xem ra, hẳn là đã để lọt manh mối." Tống Hoài nói.
Ánh mắt Vệ Trăn hơi trầm xuống: "Bảo Quan đại phu đi xem thử."
Tống Hoài gật đầu: "Ừm."
Vệ Trăn trầm mặc một lát, sau đó nói: "Chắc chắn bọn chúng sẽ cho rằng người đi qua cửa thành hôm nay chính là điện hạ. Ngày mai chúng ta nhân cơ hội mượn cớ điện hạ không được khỏe, kéo dài ngày ký kết, chờ đến khi quân Lãng vào thành."
"Cần phải sai người chú ý hành động của Vu sư, chắc chắn ngày ký kết hắn ta cũng sẽ đi theo."
Đến lúc đó, sẽ dùng hắn ta để tế đao đầu tiên.
"Ừm." Tống Hoài.
Chử Yến nhìn hai người qua lại trao đổi, sắc mặt càng ngày càng khó coi: "Trăn..."
"Có thể Túc Miện và Đồ Sơn Hoàng sẽ có mặt trong tiệc tối nay. Hãy dặn Thập Bát và Thập Cửu một tiếng, cần phải cẩn thận, tuyệt đối không thể để chúng nhìn ra sơ hở." Vệ Trăn dừng một chút, lại nói: "Ngày ký kết, nếu cổ độc trong người điện hạ còn chưa giải, ngươi vẫn phải dịch dung thành điện hạ."
"Vâng."
Tống Hoài: "Bọn họ lén mang theo bốn ngàn binh sĩ, Đông Nhữ bệ hạ có sắp xếp gì không?"
"Đông Nhữ bệ hạ đã chuẩn bị rồi, ngày đó sẽ ra tay, không giữ lại một tên nào." Vệ Trăn khẽ thở dài: "Hiện tại, chỉ chờ quân Lãng vào thành."
"Nếu đến lúc đó Thái tử Tây Vu và Vu sư cận kề cái chết mà vẫn không nói ra 'kíp nổ' là gì, thì đợi mọi chuyện kết thúc, quét sạch cả con đường, dẫn điện hạ ra khỏi thành trước."
Tống Hoài cũng nghĩ như vậy: "Ừm."
Chử Yến: "..."
"Các ngươi nói xong chưa?"
Vệ Trăn và Tống Hoài đồng thời ngẩng đầu nhìn về phía Thái tử.
Thái tử ai oán nhìn chằm chằm Vệ Trăn: "Có thể để ý tới ta không?"