Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 194: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 194 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trưởng tử Tề gia đại hôn, hôn lễ rầm rộ tất nhiên không cần phải nói. Tô gia có Quận chúa, Lãng Vương, Đông cung thêm của hồi môn, trình độ tương xứng, có thể gọi là mười dặm hồng trang.
Mặc dù Tô Chẩm Đường không trở về, nhưng ngày hôm đó bạn bè thân thiết của hắn ở thành Phụng Kinh đều đến. Cộng thêm sự có mặt của tiểu công tử phủ Quận chúa, những nam tử chặn cửa có thể nói là vừa văn vừa võ, ngoài cổng chật như nêm cối, vô cùng náo nhiệt.
Huynh trưởng của Tô Vãn Đường không có mặt, cũng không có huynh đệ cùng tộc ở Phụng Kinh. Lúc xuất giá là Cố Dung Cẩm cõng nàng ra ngoài, Tề Vân Mộc đích thân đến đón người, mọi lễ nghi đều cực kỳ chu đáo.
Tân nương lên kiệu hoa, tiếng chiêng trống vang trời, tiếng pháo cũng rền vang, tiền mừng cũng rải một đường. Sau khi hai vợ chồng bái đường xong, đưa tân nương vào hỷ phòng, Tề Vân Mộc đi ra tiền sảnh.
Tô Vãn Đường vốn có sức khỏe tốt, dù sáng sớm đã bị gọi dậy trang điểm, rồi lại trải qua một ngày dài mệt mỏi, nàng vẫn không hề lộ vẻ uể oải.
Tề Vân Mộc vừa đi, nàng liền dịch chiếc quạt tròn, lấy mấy quả long nhãn đang giấu dưới vạt áo ra. Vừa ngước mắt lên đã chạm phải ánh nhìn tròn xoe của các nha hoàn, bà tử trong phòng.
Tô Vãn Đường khựng lại một chút, từ bỏ ý định bóc vỏ long nhãn ăn, nàng lặng lẽ đặt xuống, rồi lại cầm quạt tròn che mặt.
Quận chúa nương nương nói Tề gia rất coi trọng quy củ, không yêu cầu nàng dịu dàng hiền thục, nhưng cũng không thể tùy tiện làm theo ý mình. Những quy củ có thể tuân thủ thì vẫn nên cố gắng tuân thủ. Đây là lần đầu nàng thành hôn, không rõ lúc này nên tuân theo quy củ nào, nhưng có nhiều người nhìn như vậy, tốt nhất vẫn nên ngồi yên.
Mà nàng không hay biết, các hỷ bà và nha hoàn nhìn nàng không phải vì thấy hành động của nàng có gì không ổn, mà chỉ đơn giản là muốn ngắm tân nương. Họ đều rất muốn xem nữ tử đã khiến đại công tử say mê nhiều năm trông như thế nào.
Vả lại, đây là vị nữ tướng quân duy nhất ở Phụng Kinh, sao có thể không khiến người ta tò mò chứ?
Chỉ tiếc, vừa mới nhìn được một cái thì tân nương đã che mặt lại.
Thế nhưng, cũng đủ để họ nhìn rõ rồi.
Tân nương không dịu dàng khéo léo như phần lớn khuê tú thành Phụng Kinh, mà mang vẻ đẹp rực rỡ, lanh lợi, đặc biệt là đôi mắt trong veo kia, như biết nói chuyện, đẹp hơn rất nhiều so với tưởng tượng của họ.
Tuy nhiên nghĩ lại cũng đúng, với tính cách khó tính như đại công tử, một cô nương có thể khiến hắn nhung nhớ nhiều năm như vậy, sao có thể không xinh đẹp được chứ.
Hai bên cứ thế giằng co trong im lặng một lúc lâu, sau đó đại nha hoàn Bạch Nhị trong viện Tề Vân Mộc tiến lên một bước, cung kính nói: "Thiếu phu nhân có thể nghỉ ngơi trước, công tử không thể về nhanh như vậy được đâu ạ."
Tô Vãn Đường chớp mắt mấy cái, hơi dịch quạt tròn nhìn về phía nàng ta.
Trong phòng này, ngoài Đào Hương, nha hoàn thân cận của Tô Vãn Đường, cũng chỉ có Bạch Nhị là nàng quen thuộc nhất. Mỗi lần Tô Vãn Đường trèo tường sang đều sẽ chạm mặt nàng ta, lần trước bị mắc mưa chính là nàng ta mang nước nóng và y phục vào cho nàng.
Bạch Nhị cũng coi như đã tiếp xúc với Tô Vãn Đường một thời gian, cũng có thể coi là hiểu biết vị thiếu phu nhân này đôi chút, lập tức hiểu ý nàng, nhẹ nhàng cười nói: "Thiếu phu nhân, không sao đâu."
Lúc này Tô Vãn Đường mới chịu buông quạt tròn xuống.
Dĩ nhiên là Đào Hương hiểu rõ chủ tử nhà mình hơn Bạch Nhị, đúng lúc tiến lên hỏi: "Cô nương muốn ăn chút bánh ngọt không?"
Tô Vãn Đường nhìn nàng gật đầu.
Nàng không muốn ăn bánh ngọt lắm, muốn ăn tiệc cơ.
Hôm nay Tề gia mời đầu bếp của Kim Hoa lâu.
Đào Hương dường như hiểu ý nàng: "..."
Nàng trầm mặc một lát, sau đó tới gần Bạch Nhị, nói khẽ: "Tỷ tỷ ơi, ta có thể đi bưng chút đồ ăn đến cho cô nương không?"
Bạch Nhị nghe vậy thầm nghĩ chắc là thiếu phu nhân kiêng ăn gì đó, gật đầu: "Đương nhiên là được, ta dẫn muội đến phòng bếp."
Đào Hương hơi chần chừ một lát, sau đó lại nói: "Có lẽ cần mang thêm hai người đi."
Bạch Nhị không nghĩ nhiều, cũng đồng ý.
Nhận được sự đồng ý, Đào Hương lén lút nháy mắt với Tô Vãn Đường, sau đó dẫn tất cả nha hoàn, bà tử trong phòng đi.
Mặc dù lúc này Bạch Nhị cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng cũng không nghĩ nhiều, mãi đến khi Đào Hương đến phòng bếp, trực tiếp yêu cầu danh sách món ăn trên bàn tiệc, đánh dấu mấy món trên đó rồi đưa cho đầu bếp.
Dù đầu bếp không nhận ra Đào Hương, nhưng nhận ra Bạch Nhị, lập tức đoán được đây là đến lấy đồ ăn cho tân nương, thái độ hiền lành cung kính nhận lấy. Thấy đều là mấy món điểm tâm ngọt và canh, đang định đồng ý thì lại nghe Đào Hương nói: "Không lấy những món bị đánh dấu, còn lại mỗi món lấy một phần."
Tất cả mọi người trong phòng bếp: "?"
Bạch Nhị: "?"
Bị mọi người trong phòng nhìn chằm chằm, Đào Hương chớp mắt mấy cái, dè dặt hỏi: "Không, không được sao?"
Nàng bỗng nhiên nhớ đến lời cô nương đã dặn dò từ trước, nhất định phải tuân thủ quy củ của Tề gia, vội nói: "Nếu như không được, vậy thì..."
"Có thể." Bạch Nhị lấy lại tinh thần đầu tiên, nói với đầu bếp: "Cứ chuẩn bị theo danh sách Đào Hương cô nương đưa."
"Vâng." Người trong phòng bếp vội vàng đồng ý.
Đào Hương xích lại gần Bạch Nhị, nhẹ giọng hỏi nàng: "Tỷ tỷ, làm vậy có phải không hợp quy củ không?"
Bạch Nhị thấy nàng do dự bất an, dịu dàng nói: "Yên tâm, không sao."
Lúc này Đào Hương mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô nương nhà nàng ăn rất khỏe, lại đói bụng gần một ngày, nếu bớt lại vài món thì chắc chắn sẽ không đủ.
Đồ ăn nhanh chóng được đưa đến tân phòng, Tô Vãn Đường chỉ giữ lại Đào Hương hầu hạ.
Ban đầu Bạch Nhị suy đoán, hẳn là thiếu phu nhân thích đồ ăn của Kim Hoa lâu, mới muốn cả một bàn tiệc. Nhưng nàng thật sự không nghĩ tới, lúc nàng dẫn người vào thu dọn, cả bàn đồ ăn đã hết sạch.
Ngay cả cơm cũng không còn một hạt.
Bạch Nhị lặng lẽ nhìn thiếu phu nhân đang súc miệng và Đào Hương đang đưa khăn lau khóe miệng, nàng không đổi sắc thu tầm mắt lại.
Ngày mai phải nói với phòng bếp một tiếng, sau này lượng đồ ăn đưa tới viện phải nhiều hơn một chút.
Sau khi ăn no, Tô Vãn Đường càng tràn đầy tinh thần. Nàng đi tới đi lui trong phòng để tiêu cơm, qua hồi lâu mới nghe thấy bên ngoài truyền đến động tĩnh, lập tức vội vàng ngồi trở lại trên giường, cầm lấy quạt tròn.
"Công tử."
"Cô gia."
Tiếng hành lễ của Bạch Nhị và Đào Hương liên tiếp vang lên, nghe tiếng bước chân càng ngày càng gần, không biết tại sao, tim Tô Vãn Đường đột nhiên giật thót một cái.
Nàng thở nhẹ một hơi, miễn cưỡng đè nén cảm giác kỳ lạ kia xuống.
Tề Vân Mộc đi đến trước giường, dừng một lát, sau đó mới giơ tay làm lễ khước phiến(*).
(*) Tân lang làm một bài thơ yêu cầu tân nương bỏ quạt ra và để lộ khuôn mặt.
Chiếc quạt tròn hạ xuống, lộ ra một gương mặt xinh đẹp lém lỉnh.
Tân nương ngước mắt nhìn chằm chằm hắn một lát, sau đó cất giọng trong trẻo gọi: "Phu quân."
Trong chớp mắt đó, hô hấp của Tề Vân Mộc hơi ngừng lại.
Ngón tay giấu trong hỷ phục cũng khẽ giật giật.
Lúc này Bạch Nhị bưng khay lên trước: "Công tử, thiếu phu nhân, nên uống rượu hợp cẩn."
Tề Vân Mộc bình tĩnh đi tới, ngồi xuống bên cạnh Tô Vãn Đường.
Hai người đồng thời bưng chén rượu lên uống cạn, không để ý đến tia sáng lạ vừa lóe lên rồi biến mất trong mắt Bạch Nhị.
Uống rượu hợp cẩn xong, các nha hoàn đều lui ra, trong tân phòng chỉ còn lại hai người, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở của đối phương.
Bắt đầu từ sáng sớm Tô Vãn Đường vẫn luôn trấn tĩnh ung dung, tâm tình bình lặng, đến lúc này không hiểu sao nàng mới bắt đầu cảm thấy hồi hộp.
Nhất là sau khi Tề Vân Mộc ngồi xuống cạnh nàng, nàng thậm chí không dám thở mạnh.
Trước khi lên kiệu hoa, Quận chúa nương nương đã nói với nàng đủ loại chuyện sẽ diễn ra tối nay, nàng nghe mà mặt đỏ tới mang tai. Mặc dù họ đã ngủ với nhau, nhưng suy cho cùng lần này vẫn không giống.
Tối nay họ đều tỉnh táo, muốn làm loại chuyện này đương nhiên là càng thêm thẹn thùng. Mà người bên cạnh ngồi lâu không nhúc nhích, Tô Vãn Đường không nhịn được lén nhìn sang bên cạnh, lại vừa vặn chạm vào ánh mắt của đối phương.
Hai người đồng thời giật mình, sau đó lại tự mình yên lặng dịch chuyển tầm mắt.
Bàn tay đang đặt trên đầu gối của Tề Vân Mộc hơi co lại.
Hôm nay tiệc cưới long trọng, nhưng thật ra, cả ngày nay hắn đều không có quá nhiều cảm xúc.
Tề gia có quy củ không thể nạp thiếp, một khi thành hôn sẽ là một đời một thế một đôi người, cho nên hắn cũng đã sớm chuẩn bị sẵn sàng sống cùng nàng cả đời. Trong suy nghĩ của hắn, cho dù họ cũng không có tình yêu nam nữ với nhau, nhưng cũng không quan trọng.
Cuộc sống không nhất thiết phải yêu đương oanh oanh liệt liệt, chỉ cần coi đối phương như người có thể sống cùng đến bạc đầu răng long là đủ.
Nhưng từ sau tiếng phu quân của nàng, hắn cảm thấy mất tự nhiên hơn nhiều.
Người sống sờ sờ ở bên cạnh, rốt cuộc vẫn khác với tưởng tượng.
Dựa theo lễ nghi, tiếp theo nên động phòng.
Nhưng với tình huống bây giờ của họ, nhất thời Tề Vân Mộc cũng không biết nên làm thế nào, hơi nghiêng đầu nhìn Tô Vãn Đường, ai ngờ vừa lúc đối diện với cặp mắt trong veo kia.
Mặt hắn bỗng dưng nóng lên, nhịp tim cũng tăng tốc.
Hắn vốn dĩ muốn nói cứ vậy nghỉ ngơi đi, nhưng bây giờ bởi vì cảm giác khác lạ này, hắn từ bỏ suy nghĩ đó.
Có lẽ, có khả năng, tình huống tốt hơn suy nghĩ của hắn nhiều.
Ít nhất, hình như hắn cũng không phải là không có cảm giác với nàng.
Tề Vân Mộc nghĩ tới đây, lại nghiêng đầu nhìn Tô Vãn Đường. Dưới ánh nến, hai gò má tân nương ửng đỏ, thẹn thùng động lòng người...
Hình như nàng cũng có ý với hắn.
Tề Vân Mộc suy tư.
Nếu là như vậy, có lẽ có thể làm lễ động phòng.
"Chúng ta... nghỉ ngơi?"
Tề Vân Mộc khẽ cong ngón tay, gian nan mở miệng.
Nghỉ ngơi này… không phải nghỉ ngơi kia.
Tô Vãn Đường liếc nhìn hắn một cái, cả người cũng bắt đầu nóng lên.
Nàng vội vàng thu tầm mắt lại, hít vào thở ra mấy hơi.
Xem ra Vinh tướng quân nói không sai, nàng thật sự thích hắn.
Bây giờ chỉ nhìn một cái, đã cảm thấy hai gò má nóng hổi.
Thế là, nàng nhẹ nhàng gật đầu: "Ừm."
Một người hỏi, người còn lại cũng đồng ý.
Nhưng không có ai nhúc nhích.
Tô Vãn Đường không nhịn được lần nữa nhìn về phía Tề Vân Mộc.
Lần này, chẳng lẽ cũng muốn nàng chủ động?
Tề Vân Mộc đối diện với tầm mắt của nàng, lập tức hiểu ý nàng.
Mặt hắn cứng đờ, sau đó khẽ thở dài một hơi, nhích lại gần nàng.
Mùi hương của nữ tử hòa lẫn với mùi hương lạnh lẽo của hắn, hô hấp cả hai dần trở nên dồn dập. Môi chậm rãi dính vào nhau, giống như củi khô lửa bốc, một khi đã cháy thì không thể nào dập tắt.
Màn trướng còn chưa buông xuống, hỷ phục đã không biết bị cởi ra từ khi nào, chỉ còn lại áo lót mỏng manh. Khoảnh khắc da thịt chạm vào nhau, cả hai đồng thời khựng lại, nhìn sâu vào mắt đối phương, thấy rõ dục niệm dâng trào trong đáy mắt. Bỗng nhiên, mọi động tác đều ngừng lại.
Tề Vân Mộc nhìn nữ tử bị đè dưới thân mình, trong mắt nhanh chóng ánh lên rất nhiều loại cảm xúc, cuối cùng biến thành tức giận. Hắn gằn giọng nói ra mấy chữ: "Tô Vãn Đường!"
"Nàng lại bỏ thuốc ta!"
Vừa rồi Tô Vãn Đường cũng đã sớm ý thức được không thích hợp, chỉ là còn không đợi nàng truy hỏi, đối phương lại làm khó trước. Nàng chịu đựng cảm giác khô nóng trong lòng, giải thích: "Không phải ta."
Hiển nhiên Tề Vân Mộc không tin, nổi giận đùng đùng chống người lên, xuống giường.
Tô Vãn Đường cũng bò dậy khỏi giường, quỳ ở đầu giường nhìn hắn, ngay cả nói chuyện cũng mang theo vài tiếng thở dốc: "Thật sự không phải ta mà."
Vạt áo trong của hắn đã mở ra, vòng eo săn chắc lộ rõ, còn có bộ phận dưới bụng gần như sắp chọc thủng cả quần lót…
Chiếc áo trong màu đỏ của nàng đã tụt đến đầu vai, lộ ra xương quai xanh xinh đẹp. Cái yếm thêu sen tịnh đế cũng đã lỏng lẻo, cảnh sắc tuyết trắng như ẩn như hiện.
Tình cảnh này, đối với cả hai mà nói, đều là sự dụ hoặc trí mạng.
Tề Vân Mộc bị lửa nóng trong người khiến cho vô cùng bực bội, hắn nhắm mắt mạnh mẽ khép vạt áo lại: "Ngươi nhắm mắt lại!"
Ánh mắt Tô Vãn Đường lướt qua nơi nào đó của hắn, cổ họng giật giật, sau đó nghe lời nhắm mắt lại.
Nhưng thuốc đã phát tác, không phải nhắm mắt là có thể giải quyết được vấn đề.
"Đây là có chuyện gì?" Tô Vãn Đường cảm giác mình sắp bị thiêu đốt.
Tề Vân Mộc tức giận nói: "Sao ta biết được!"
Mất công hắn còn tưởng rằng bản thân rung động với nàng, hóa ra lại là thứ đáng chết này quấy phá.
Nhưng nàng sẽ không nói dối.
Nếu không phải nàng, vậy thì sẽ là ai?
Cả hai người họ đều trúng chiêu, đã chứng tỏ là từng chạm vào hay nếm cùng một thứ. Trong phòng không đốt huân hương, thứ họ đều động vào chỉ có...
Gần như đồng thời, Tề Vân Mộc và Tô Vãn Đường thốt lên: "Rượu."