Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 195: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 195 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai người mở mắt nhìn đối phương.
Đều thấy được vẻ hoang mang khó hiểu trong mắt người kia.
Rượu là Bạch Nhị đưa tới, sao nàng ta lại...
Không lâu sau, Tề Vân Mộc nghĩ thông suốt, chàng hít sâu một hơi, khẽ cắn môi: "Mẫu thân!"
Tô Vãn Đường: "..."
Nàng càng không hiểu.
Vì sao Tề phu nhân lại làm như vậy.
Nhất thời Tô Vãn Đường không nghĩ ra được, Tề Vân Mộc thì đã có đáp án.
Hôn sự của bọn họ diễn ra không bình thường, mẫu thân sợ tối nay bọn họ không thể động phòng, dứt khoát bỏ thuốc bọn họ.
"Ưm… "
Một tiếng rên khẽ kìm nén truyền đến, Tề Vân Mộc ngước mắt nhìn lại, thấy Tô Vãn Đường chau mày, nắm chặt chăn trong tay, nhìn chàng nói không rõ: "Ngươi còn có thể nhịn nữa à?"
Tề Vân Mộc đã sắp đến giới hạn, nhưng vẫn cố chấp đứng yên ở cuối giường không chịu nhúc nhích.
"Không nhịn được, thì làm." Tề phu nhân ra tay quá độc ác, lý trí của nàng gần như không còn: "Chúng ta đã là phu thê rồi."
Tề Vân Mộc trợn mắt nhìn về phía nàng, nhưng nhất thời cũng không tìm được lý do phản bác, cuối cùng chàng căm giận nói: "Ngươi qua đây!"
Cớ gì lại bắt hắn qua đó.
Tô Vãn Đường hé mở mắt nhìn chàng: "Ngươi muốn làm dưới đất?"
Tề Vân Mộc: "..."
"Dưới đất vừa lạnh vừa cứng, nhưng nếu ngươi... khăng khăng." Tô Vãn Đường: "Cũng được!"
Nói rồi, nàng đang định đứng dậy.
Tề Vân Mộc chỉ cảm thấy thái dương giật thình thịch, chàng vội vàng đi qua nắm lấy chân của nàng trước khi nàng xuống giường, nghiến răng nghiến lợi: "Trên giường."
Cách xa một chút còn không thể nhịn, bây giờ chạm vào nhau thì càng khó mà nhịn được.
Màn trướng buông xuống, bóng người chập chờn, mãi đến sau nửa đêm mới dần yên tĩnh.
Mà bà lão canh gác ngoài phòng cũng hài lòng rời đi.
Bạch Nhị nhìn bóng lưng của bà ấy khá là khó hiểu.
Công tử thầm mến thiếu phu nhân đã lâu, vì sao phải dùng cách này, là sợ thiếu phu nhân không đồng ý sao?
Nhưng nàng ta thấy, hôm nay thiếu phu nhân cũng đâu có không vui.
***
Sáng sớm hôm sau, hiếm khi Tô Vãn Đường dậy muộn.
Nàng giống như là bị người đánh một trận, toàn thân đau nhức, còn mệt mỏi hơn lần trước một chút.
Tô Vãn Đường nhìn về phía người bên cạnh, lông mày nhíu chặt.
Có lẽ là bởi vì lần trước người này vô cùng kháng cự, nếu so với chàng vào đêm qua thì tưởng chừng như là hai người khác nhau.
Thư sinh...
Thể lực tốt như vậy sao? Ham muốn mạnh như thế sao?
Đột nhiên không kịp chuẩn bị, người bên cạnh mở mắt ra.
Ánh mắt chạm nhau, Tô Vãn Đường vội vàng nhìn đi nơi khác, yên lặng xuống giường nhặt chiếc yếm bị ném trên mặt đất đêm qua.
Tề Vân Mộc ngồi dậy liếc nhìn, khóe môi giật giật, thu tầm mắt lại.
Hình như, là chính hắn ném ra.
Đêm qua không giống lần trước.
Nói theo một cách khác, đêm qua là hai người đều bằng lòng, nửa tỉnh nửa mê.
Ánh mắt Tề Vân Mộc không tự chủ được mà rơi xuống đùi Tô Vãn Đường.
Đôi chân kia, đúng như những gì hắn thấy vào ngày mưa hôm đó, dài và xinh đẹp.
Sau khi nhận ra mình đang nghĩ gì, sắc mặt Tề Vân Mộc trầm xuống, cụp mắt.
Sau đó cả hai từng người đứng dậy mặc y phục, một thời gian rất dài đều không ai lên tiếng.
Mãi đến khi Bạch Nhị nghe được động tĩnh bên trong hỏi một tiếng, mới phá vỡ sự im lặng ngượng ngùng và lộn xộn này.
Các nha hoàn bưng nước lần lượt đi vào, hầu hạ hai người rửa mặt.
Lúc Bạch Nhị dọn dẹp giường chiếu, lấy ra chiếc khăn dính máu cất kỹ.
Tô Vãn Đường thoáng nhìn thấy vậy, không khỏi liếc nhìn Tề Vân Mộc.
Đêm qua sau khi kết thúc, trước khi gọi nước, chàng đã cầm chiếc khăn, đi đến cạnh giá đao của nàng, cắt đầu ngón tay mình nhỏ máu lên khăn.
Mặc dù các chủ tử trong phủ đều biết rõ sự tình này, nhưng có nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy, nếu khăn sạch sẽ, không tránh khỏi những lời bàn tán.
Nhìn gương mặt tuấn tú của đối phương, Tô Vãn Đường không khỏi thầm nghĩ, thật ra, hình như hôn sự này cũng không tệ.
Dung mạo tuấn tú, dáng người cũng đẹp, lại hiền lành mềm lòng, chu đáo cẩn thận, so với những điều đó thì tính tình hơi khó một chút cũng chẳng là gì.
Tô Vãn Đường nhìn chằm chằm quá lâu, Tề Vân Mộc muốn coi nhẹ cũng không được.
Hắn vừa liếc mắt qua đã đối diện với cặp mắt đen đang xoay tròn kia.
Tề Vân Mộc: "..."
Hình như nàng đang có âm mưu gì đó.
Không biết có phải bởi vì đã trải qua đêm qua không, Tô Vãn Đường to gan hơn rất nhiều, nhìn chằm chằm người ta bị bắt gặp nàng cũng không chột dạ, ngược lại còn thoải mái cười với hắn.
Đã thành phu thê chính thức, nàng có thể thản nhiên nhìn hắn.
Tề Vân Mộc: "..."
Vô cớ ân cần, tất có mưu đồ!
Hôm nay phải đi tiền viện thỉnh an, sau khi hai người rửa mặt ăn mặc chỉnh tề, ăn qua loa chút cháo rồi đi đến tiền viện.
Đi dưới hành lang, Tề Vân Mộc vẫn giữ vẻ mặt bình thản dặn dò Trúc Ngư: "Dọn dẹp sạch sẽ sương phòng."
Không đợi Trúc Ngư đáp lại, Tô Vãn Đường đã mở miệng trước: "Ngươi muốn đuổi ta sang sương phòng? Vì sao thế?"
Nàng lại chọc giận hắn sao?
Nhưng nàng đã làm gì đâu?
Tề Vân Mộc: "... Nàng mang tới quá nhiều binh khí, phòng ngủ không thể chứa hết được."
Cả một giá treo đao thương đặt ở đó, không hiểu sao lại toát lên vài phần uy nghiêm, hạ nhân bước vào cũng không dám thẳng lưng.
Tô Vãn Đường nháy mắt mấy cái: "Ồ."
Không phải đuổi nàng sang sương phòng, là đuổi binh khí của nàng.
"Vậy thì được!"
"Nhưng phải để lại cho ta một thanh đao."
Tề Vân Mộc liếc nàng một cái: "Vì sao?"
Tô Vãn Đường không chút do dự nói: "Nếu không để lại một thanh đao, gặp nguy hiểm, ta lấy cái gì bảo vệ ngươi?"
Câu trả lời ngay thẳng và chân thành này khiến Tề Vân Mộc sửng sốt, chàng nhìn chằm chằm Tô Vãn Đường.
Thật ra, có vẻ hôn sự này cũng rất khá.
Dung mạo xinh đẹp, eo nhỏ chân dài, tâm tư trong sáng, võ lực phi phàm.
Lúc nàng một lòng một dạ đối xử tốt với hắn, thật ra hắn rất có lợi, dù hắn biết đó không phải là ái mộ.
Chỉ hy vọng, nàng sẽ không đặt tấm lòng này lên người không liên quan.
Nếu không thì...
Tề Vân Mộc âm u liếc nhìn Tô Vãn Đường.
Tô Vãn Đường bị hắn liếc nhìn mà ngẩn người.
Sao tự dưng lại trở mặt rồi?
Bảo vệ hắn cũng không đúng sao?
"Nếu ngươi không thích, vậy ta đổi một thanh đao nhìn không đáng sợ, thực sự không được thì đổi thành kiếm, hoặc là dao găm?" Tô Vãn Đường trầm mặc một lát, thử hỏi.
Tề Vân Mộc cạn lời: "Có đao nhìn không đáng sợ sao?"
Chỉ cần là đao, có cây đao nào không đáng sợ chứ.
Có điều hắn biết trong số binh khí nàng am hiểu không có kiếm và dao găm, còn nữa, hắn có nói không thích sao?
Tô Vãn Đường suy tư một hồi, sau đó nói: "Ta thử tìm xem, tạm thời ngươi đừng nóng giận."
Tề Vân Mộc: "..."
Hắn giận vì chuyện này sao?
"Ta không hề tức giận."
Tô Vãn Đường nhìn thấy vẻ lạnh lẽo trong mắt hắn: "Ờ."
"Ngươi sợ kiếm không?"
Mặc dù nàng không am hiểu, nhưng cũng có thể dùng.
Tề Vân Mộc hít sâu một hơi, không muốn giải thích thêm nữa: "Tùy nàng!"
Tô Vãn Đường dừng bước, nhìn bóng lưng bước nhanh như gió kia, nhíu mày.
Đã tức thành như vậy rồi còn nói không tức giận.
Nàng suy tư một hồi, nói với Đào Hương: "Ngươi cầm đao của ta đi tìm tiểu tướng Ngu dưới trướng ta, bảo hắn làm cho ta một cái vỏ đao thật đẹp."
Đào Hương: "... Đẹp thế nào?"
Tô Vãn Đường: "Màu sắc phải nhã nhặn, tốt nhất là khảm thêm vài viên ngọc quý, lại rèn thêm một cái vỏ kiếm, vỏ dao găm, cũng làm cho đẹp một chút, xem chàng thích cái nào thì giữ cái đó."
"Nhớ mang theo nhiều tiền một chút."
Đào Hương gật đầu: "Vâng."
"Nếu tiểu tướng Ngu hỏi nguyên do nô tỳ nên nói thế nào?"
"Nói thật là được." Tô Vãn Đường khoát tay, bước nhanh đuổi theo.
Đào Hương tỏ vẻ đã hiểu.
Cứ nói phu quân tướng quân nhà mình sợ đao kiếm, cho nên phải làm vỏ đao đẹp một chút.
Ôi, cô gia thật tốn tiền.
Tề Vân Mộc căn bản không biết còn có chuyện này, sau khi đi kính trà cùng Tô Vãn Đường, cả hai lại cùng nhau về viện Trường Minh.
Trên đường trở về, Tề Vân Mộc đột nhiên hỏi: "Nàng còn từng muốn bảo vệ ai nữa?"
Nàng thích Bùi Lạc An nhiều năm như vậy, phải chăng đã từng nói với Bùi Lạc An câu này.
Sao Tô Vãn Đường biết được ý của hắn thế nào, không chút do dự nói: "Ta muốn bảo vệ Bắc Lãng."
Tề Vân Mộc khẽ giật môi, im lặng.
Được rồi, nàng giống như một khúc gỗ.
Một lúc lâu sau, Tề Vân Mộc lại nói: "Khi nàng đối xử tốt với người ngoài, cũng là như vậy sao?"
Cũng là ánh mắt tràn đầy dịu dàng, cũng chân thành tha thiết như vậy ư?
Thế thì không được!
Bụng dạ hắn rất hẹp hòi.
Người ngoài?
Tô Vãn Đường vẫn không nhận ra điều gì: "Ai cơ?"
"Cho nên, nàng cũng đối xử với người ngoài như vậy?"
Tô Vãn Đường: "... Như nào?"
Tề Vân Mộc: "..."
Hắn hít sâu một hơi, lần nữa bước nhanh bỏ nàng lại đằng sau.
Tô Vãn Đường vô tội nhìn sang Trúc Ngư.
Hắn sao thế?
Trúc Ngư: "..."
Trúc Ngư thở dài một tiếng, nhanh chân đuổi theo.
Tô Vãn Đường cũng đuổi theo.
Nhưng nàng và Trúc Ngư đều bị nhốt ngoài cửa.
Hai người nhìn nhau một lúc lâu, sau đó Trúc Ngư không nhịn được thấp giọng nhắc nhở: "Bùi công tử."
Hắn ta đã sớm đi thăm dò, giữa thiếu phu nhân và Bùi công tử không có gì, hắn ta cũng đã nói với công tử, công tử cũng không để ở trong lòng, cũng không biết hôm nay làm sao, đột nhiên lại để ý.
Mặt Tô Vãn Đường lộ vẻ mờ mịt: "Bùi Lạc An?"
Trúc Ngư mặt không biểu cảm gật đầu.
Còn có thể là Bùi công tử nào nữa?
Tô Vãn Đường nhìn chằm chằm hắn ta không chớp mắt, sao đột nhiên lại dính tới Bùi Lạc An rồi?
Chẳng qua, hình như đã rất lâu rồi nàng không nghĩ tới cái tên này.
Trước đây nghe người ta nhắc tới, nàng còn sẽ có một thoáng rung động, bây giờ lại trái tim đã vô cùng bình thản.
Trúc Ngư chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, đến gần nàng, trực tiếp chỉ rõ: "Người ngoài, ý chỉ Bùi công tử đó, công tử ghen."
Tô Vãn Đường hoảng hốt một lúc, sau đó cuối cùng cũng hiểu được vấn đề nằm ở đâu.
Nàng vội vàng gõ cửa: "Phu quân, ngươi nghe ta giải thích đã."
Bên trong không có động tĩnh.
Tô Vãn Đường không khỏi nhớ tới lời dặn của Quận chúa nương nương:
'Phu thê không giận hờn qua đêm, nếu có mâu thuẫn gì, phải giải quyết ngay lập tức, nếu không càng kéo dài càng bất lợi, đến cuối cùng nói không chừng lại thành ra nhìn nhau mà chán ghét.'
Tô Vãn Đường mím môi, lùi lại một bước, một cước đá văng cửa.
Động tác của nàng quá đỗi nhanh nhẹn, Trúc Ngư căn bản không kịp ngăn cản, trợn mắt há hốc mồm nhìn.
Đây chính là gỗ hoa lê tốt nhất a!
Tô Vãn Đường đi thẳng vào trong, tìm thấy Tề Vân Mộc đang ngồi trước án thư, nàng sải bước đi tới, một tay chống lên ghế, một tay chống trên án thư, xoay người nhìn Tề Vân Mộc, thành khẩn nói: "Không có người ngoài, ta chưa từng nói bảo vệ hắn, cũng chưa từng làm như này với hắn."
Nàng thích Bùi Lạc An rất lâu, đó là một loại tình cảm mông lung của thiếu nữ, chưa từng cố tình lấy lòng, cũng chưa từng tặng hắn thứ gì, càng chưa từng nói lời kiểu như sẽ bảo vệ hắn, cùng lắm chỉ là đứng từ xa nhìn chàng nhiều một chút.
Một khắc này, Tô tướng quân khí thế ngút trời, mạnh mẽ đến mức khiến Tề Vân Mộc nhất thời cứng đờ.
Sau một hồi, hắn mới chớp mắt vài cái, khẽ giật môi: "À, ta biết rồi."