Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 2
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Năm Thịnh An thứ mười sáu.
Trong căn phòng giam âm u, ẩm ướt, một nữ tử nằm bất động trên đống rơm bẩn thỉu. Khắp người nàng chi chít vết thương, máu thấm đỏ chiếc áo tù trắng toát đến chói mắt. Ngay cả những sợi tóc đen cũng dính máu, có vết đã khô cứng, có vết còn tươi, đang tỏa ra mùi tanh nồng khó chịu.
"Ăn cơm!"
Một cái chậu đựng thứ gì đó không rõ bị ném vào phòng giam phát ra tiếng "keng". Thứ nước canh không tên bắn tung tóe ra ngoài, trong chậu chỉ còn lại vài lá rau nát.
Người lính canh ngục chẳng thèm để tâm, mặt không chút biểu cảm quay lưng rời đi, cũng chẳng buồn nhìn xem nữ tử kia còn sống hay đã chết.
Đây là phòng cho tử tù, kẻ bị nhốt bên trong đều là tội phạm giết người, chết cũng chẳng có gì đáng tiếc.
Nhưng hắn ta lại dừng bước ở góc cua, quay đầu nhìn về phía phòng giam đó. Thấy bóng dáng đỏ rực kia vẫn không nhúc nhích sau một hồi lâu, hắn mới lặng lẽ thở dài, sâu trong mắt hiện lên vẻ không đành lòng.
Cứ chết đi như vậy, cũng xem như giải thoát. Nếu không...
"Làm gì đấy?!"
Giọng đồng liêu vang lên, người lính canh ngục giật mình hoàn hồn, lắc đầu: "Không có gì."
Đồng liêu nhìn theo ánh mắt hắn, vội nhíu mày hạ giọng nói: "Chuyện đó không phải việc chúng ta có thể dây vào đâu! Lòng thương hại của ngươi sẽ hại chết ngươi đấy!"
Người lính canh ngục biết đồng liêu có ý tốt nhắc nhở, khẽ đáp một tiếng rồi theo hắn rời đi.
Thật ra đối phương lo xa quá, hắn ta nào dám dính vào chuyện này, đừng nói là dính líu, ngay cả chạm vào cũng không dám.
Người bị nữ tử tù kia giết là cô nương duy nhất của nhà Nam viện sứ viện Tuyên Huy.
Nam viện sứ Tề đại nhân mất đi ái nữ, tóc bạc trắng xóa chỉ trong một đêm. Tề phu nhân đổ bệnh đến nay vẫn chưa thể xuống giường, còn hai vị công tử Tề gia thì điên cuồng muốn báo thù cho muội muội.
Hiện tại, không ai cứu được nàng nữa.
Tiếng bước chân của người lính canh ngục xa dần, nữ tử toàn thân loang lổ máu tươi trong phòng giam khẽ mở mắt. Hành động này càng khiến nàng trông đáng sợ hơn, bởi vì đôi mắt nàng phủ đầy những vệt máu đen kịt, vô cùng ghê rợn.
Ngón tay nàng khẽ động đậy, nhưng xương ngón tay đã vỡ nát nên đau đớn tột cùng. Thế nhưng nàng không hề phát ra một âm thanh nào, thậm chí trên mặt còn chẳng có lấy một biểu cảm thừa thãi.
Nàng đã quen với những cơn đau này.
Ngay ngày đầu tiên bị nhốt vào đây nàng đã bị tra tấn. Vì nàng từ chối nhận tội nên mỗi ngày sau đó nàng đều bị kéo ra khỏi phòng giam, ngày ngày chịu những hình phạt khác nhau. Tra tấn xong, người lính canh ngục lại trị thương cho nàng rồi mới ném nàng về phòng giam. Cứ thế ngày qua ngày, đến nay đã được... một tháng rồi nhỉ?
Mắt của nàng đã không nhìn thấy từ ba ngày trước.
Nàng biết những hình phạt mình phải chịu không phù hợp với quy định của ngục Phụng Kinh, nhưng vậy thì đã sao chứ?
Không ai quan tâm nàng, cũng không ai dám quan tâm.
Dù sao thì, người chết là thiên kim được muôn vàn yêu thương của nhà Nam viện sứ viện Tuyên Huy, kiêm phó sứ viện Xu Mật.
Hiện nay, hai cơ quan thống trị cao nhất trong triều đình là Trung thư tỉnh và viện Xu Mật, tiếp đến là viện Tuyên Huy. Mà Lục bộ chỉ là hữu danh vô thực, vị phụ thân Hộ bộ Thị lang kia của nàng sao có thể lo cho nàng?
Từ lúc nàng bị nhốt vào ngục Phụng Kinh đến nay, ngay cả một lời thăm hỏi phụ thân mẫu thân cũng chưa từng nhắn gửi vào, càng đừng nói tới việc gặp mặt một lần.
Ban đầu nàng còn ôm hy vọng, nghĩ người nhà có thể giúp nàng, rửa sạch oan khuất cho nàng. Nhưng theo thời gian trôi qua, nàng dần hiểu ra rằng sẽ không có ai cứu nàng.
Tề cô nương chết trong vòng tay nàng. Lúc đó, trên tay nàng còn cầm hung khí, lại có khách hành hương khác trong chùa làm chứng, nói tận mắt chứng kiến nàng giết người. Nhân chứng vật chứng đều đủ, không cho phép nàng cãi lại.
Cho dù nàng có nói hàng trăm, hàng nghìn lần rằng không phải nàng giết người thì cũng không một ai tin.
Sự kiêu ngạo bị mài mòn, hy vọng tan biến, cho đến lúc này nàng chỉ mong được chết.
Nhưng ngay cả cái chết, những người kia cũng không cho nàng được toại nguyện.
Màn đêm buông xuống, bản án dành cho nàng cũng được tuyên.
Lăng trì.
Môi Ngụy Niên mấp máy, trong đôi mắt không còn chút ánh sáng nào ánh lên vẻ tuyệt vọng khiến người nhìn hít thở không thông.
Lại là lăng trì...
Đó chính là đạp nàng xuống bùn đất, dìm nàng vào bụi bẩn, không còn nửa phần tôn nghiêm nào đáng nói.
Nhưng nàng có thể làm gì? Gân tay gân chân của nàng đã đứt đoạn, không thể tự sát, chỉ có thể chờ đợi, chờ đợi một cái chết vô cùng thảm thiết, phi nhân tính kia.
Ngụy Niên sợ không?
Đương nhiên là sợ, nàng sợ lắm, nhưng hiện tại ngay cả khóc nàng cũng không làm được.
Mắt của nàng đã hỏng rồi, nước mắt chảy không ra.
Trong cơn khủng hoảng cực độ, nàng dùng tất cả sức lực cuối cùng bò tới cửa phòng giam. Nàng nhớ ban ngày có người tới đưa cơm. Nếu là bát sứ, nàng có thể cắn vỡ nó rồi thả rơi, sau đó mài cổ lên mảnh vỡ, mài cả đêm, thế nào đến mai nàng cũng chết.
Còn về việc sau khi nàng chết bọn họ còn muốn hành hình nữa hay không, nàng không quan tâm.
Dẫu sao nàng cũng không biết.
Nhưng âm thanh rơi vỡ không hề trong và giòn kia lại dập tắt tia hy vọng cuối cùng của Ngụy Niên.
Không phải bát sứ.
Không cắt đứt cổ nàng được.
Ngụy Niên tuyệt vọng nằm tại chỗ, không còn sức lực để nhúc nhích.
Có lẽ khi con người đi đến đường cùng, tất cả những chuyện quá khứ đều sẽ chạy qua trước mắt một lần tựa như cưỡi ngựa xem hoa. Từ tuổi nhỏ đến khi trở thành thiếu nữ duyên dáng yêu kiều, rồi đến tuổi cập kê, những điều trước đây dù nghĩ mãi không ra, giờ đây lại dần có lời giải đáp, dù mơ hồ nhưng vẫn có.
Ví dụ như, tại sao phụ mẫu không muốn thấy nàng quá ưu tú, bởi vì hào quang của nàng sẽ che lấp muội muội.
Ví dụ như, ngày đó là muội muội nhờ nàng hẹn gặp Tề cô nương, nhưng lúc nàng đến đó lại chỉ thấy Tề cô nương nằm trong vũng máu, không hề thấy bóng dáng muội muội đâu.
Ban đầu khi vụ án vừa xảy ra, Phủ Phụng Kinh cũng không ngó lơ những lời kêu oan của nàng. Nhưng về sau, từng bức thư được bày ra trước mặt nàng.
"Ngụy Niên, ngươi mến mộ vị hôn phu của Tề cô nương đã lâu, sinh lòng đố kỵ rồi tính kế giết Tề cô nương hòng thay thế nàng ấy, chứng cứ ở đây, ngươi còn lời gì để nói?"
"Còn về việc ngươi nói muội muội ngươi nhờ ngươi hẹn Tề cô nương gặp mặt, đó càng là lời nói vô căn cứ. Ngày đó muội muội của ngươi không hề có mặt ở chùa Hương Sơn, hơn nữa còn có nhân chứng ở hiện trường!"
Lời Phủ doãn của Phủ Phụng Kinh và những nét chữ quen thuộc, những câu văn xa lạ trên bức thư khiến bầu trời của Ngụy Niên như sụp đổ.
Mỗi một chữ, mỗi một câu đều ghi lại quá trình từ mến mộ đến ghen tị, rồi đến oán hận của thiếu nữ trên trang giấy.
'Chỉ hận không thể thay thế Tề Vân Hàm...'
Từ nhỏ Ngụy Niên luôn giữ lễ nghĩa, quy củ, sao có thể thèm muốn vị hôn phu của người khác, lại càng không thể nào viết ra những lời lẽ trơ trẽn như thế? Đây mới thật sự là lời nói vô căn cứ!
Thế nhưng trước những chứng cứ rành rành kia, lời nàng nói có vẻ yếu ớt vô cùng, nhất là những chứng cứ này còn do nha hoàn hầu cận của nàng dâng lên.
Đến nước này, mặc dù nàng rất không muốn tin tưởng, nhưng cũng hiểu ra rằng chắc chắn muội muội có liên quan tới cái chết của Tề cô nương.
Nếu không, dù phụ thân mẫu thân có không thích nàng đến thế nào đi nữa cũng sẽ chào hỏi với người lính canh ngục đôi ba lời, dù không cứu được nàng, cũng sẽ cho nàng chết dứt khoát một chút. Nhưng bọn họ không chỉ không làm vậy, còn để cho nha hoàn của nàng giả tạo chứng cứ. Bây giờ bọn họ chỉ ước gì nàng có thể nhanh chóng đền tội, mới có thể kéo muội muội ra khỏi chuyện này.
Nhưng nàng vẫn không hiểu. Nàng thật sự không tài nào hiểu được vì sao phụ mẫu lại bất công đến mức này?
Cùng là cốt nhục ruột thịt, vì cớ gì lại đối xử khác biệt như thế?
Ngụy Niên thật sự không nghĩ ra, cũng không nghĩ nổi nữa. Toàn thân nàng đau đớn vô cùng, đầu óc đã không còn tỉnh táo.
Từ lúc có người ấn tay nàng đóng dấu vào thư nhận tội, nàng đã chẳng còn muốn sống nữa, đã không ăn gì suốt hai ngày trời. Người lính canh ngục đưa cơm cũng mặc kệ nàng. Nàng nghĩ, có lẽ hắn ta thấy nàng thê thảm quá, không đành lòng thấy nàng chịu tra tấn nữa, mới để mặc nàng tự bỏ đói bản thân.
Chỉ là, dù cố ý hay vô tình, e rằng cũng đã không còn kịp nữa.
Trời vừa sáng, nàng sẽ bị lăng trì.
Chỉ một đêm này, cũng không biết có thể khiến nàng chết đói hay không.
Ban đêm, địa lao rất lạnh. Trên người Ngụy Niên chỉ mặc một lớp áo tù mỏng manh rách rưới. Nàng lại nghĩ, chi bằng cứ lạnh thêm chút nữa, không đói chết thì chết cóng cũng được. Bất kể chết như thế nào, đều tốt hơn lăng trì.
Đêm dần khuya, cũng càng ngày càng lạnh. Nhưng tháng Mười vẫn chưa thể lạnh đến mức khiến người ta đông cứng mà chết.
Ngụy Niên không dám nhắm mắt, nàng sợ vừa nhắm mắt lại mở ra thì nàng đã bị trói trên đài hành hình.
Cũng bởi vậy, nàng cố chống không chịu thiếp đi, rồi nghe thấy một động tĩnh trong đêm.
Nàng vực dậy tinh thần cẩn thận lắng nghe, mơ hồ nghe thấy hai chữ.
'Điện hạ.'
Hiện nay chỉ có một người có thể được gọi là điện hạ, đó là Đông cung Chử Yến.
Ngụy Niên như thể bắt lấy một cọng cỏ cứu mạng. Đợi đến khi đám người đi ngang qua phòng giam của nàng, nàng hèn mọn phát ra âm thanh yếu ớt: "Xin ngài, ban chết cho thần nữ."
Lúc này nàng đã quên mất Thái tử Chử Yến là người thế nào. Nàng chỉ biết hắn không phải là người Tề gia, vậy là đủ rồi.
Tề gia nhất định sẽ không để nàng chết dễ dàng.
Ngụy Niên không phát ra được âm thanh quá lớn, nàng không biết hắn có thể nghe thấy hay không, càng không biết liệu hắn nghe thấy thì có thể rủ lòng từ bi, đồng ý lời cầu xin của nàng hay không.
Nàng chỉ không muốn buông tha khả năng nhỏ nhoi đó.
Nhưng tiếng bước chân dần xa, hắn không dừng lại vì nàng.
Một chút chờ mong cuối cùng vừa mới dâng lên trong lòng Ngụy Niên lập tức bị chôn vùi.