Mở Đầu

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những năm cuối thời nhà Thừa, thiên hạ đại loạn, quần hùng trỗi dậy, chiến tranh kéo dài hơn mười năm.
Huynh đệ Chử gia ở Việt Châu dấy binh khởi nghĩa, dựa vào gia sản hùng hậu của dòng tộc và người nghĩa tử dũng mãnh thiện chiến là Vệ Mâu, dọc đường đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi. Nhưng thời loạn sinh anh hùng, quân Việt Châu không thể độc bá một phương. Sau mười năm chiến tranh, đại lục đã tan hoang, dân chúng lầm than. Các phe phái cử sứ giả đàm phán, đạt được thỏa thuận ngừng chiến, chia đất mà trị, nghỉ ngơi dưỡng sức.
Quân Việt Châu chọn thành Phụng Kinh, cố đô triều Thừa ở phía Bắc.
Nhưng ngoại hoạn tạm lắng, nội loạn lại nổi lên.
Ba huynh đệ Chử gia nảy sinh tranh chấp về việc ai sẽ kế thừa ngai vàng. Chử lão đại tự nhận mình là trưởng tử, lẽ ra nên đăng cơ. Chử lão tam thì cảm thấy bản thân văn võ song toàn, thích hợp xưng đế trong thời loạn hơn người huynh trưởng mạnh văn yếu võ. Mấy huynh đệ không ai chịu nhượng bộ, chỉ còn cách dùng sức mạnh quân sự để phân định thắng thua. Quân Chử gia, vốn khiến người khắp đại lục nghe tiếng đã sợ mất mật, lần đầu tiên xảy ra một cuộc chiến nội bộ quy mô lớn.
Vệ Mâu là nghĩa tử của Chử gia, trong thời chiến đã lập được vô số công lao hiển hách, rất được lòng quân. Qua nhiều năm tháng tích lũy, ông đã sở hữu một đội quân thân tín hùng mạnh. Nhưng ông không màng ngai vàng, cũng vì thế mà trở thành miếng mồi ngon trong cuộc tranh giành nội bộ này. Vì muốn có được sự trợ giúp của ông, ba huynh đệ Chử gia đã dùng đủ mọi thủ đoạn để lôi kéo ông về phe mình.
Ban đầu, bọn họ dùng tình cảm hoặc lợi ích để dụ dỗ. Nhưng sau khi ông lựa chọn ủng hộ trưởng tử Chử gia, lớp vỏ bọc khách khí lấy lòng đầy giả tạo cũng không còn nữa.
Không lôi kéo được, tất nhiên sẽ phải xé toạc mặt nhau.
Chử lão nhị, Chử lão tam quyết được ăn cả ngã về không, bắt cóc trưởng tẩu để uy hiếp. Nhưng không ngờ, trưởng tẩu tính tình cương trực, thấy phu quân mình có ý định lùi bước, bà đã gieo mình từ trên tường thành xuống.
Phụ mẫu ba huynh đệ Chử gia mất sớm, mặc dù trưởng tẩu tính tình không tốt nhưng lại coi họ như đệ đệ ruột thịt mà hết lòng chăm sóc. Thế nhưng, cái chết của trưởng tẩu cũng không khiến hai huynh đệ kia áy náy, ngược lại càng khiến họ giết người điên cuồng hơn, thậm chí còn muốn bắt nữ nhi của Vệ Mâu là Vệ Như Sương làm con tin, ép Vệ Mâu phản bội Chử lão đại.
Lúc đó, Vệ Như Sương vừa hạ sinh một bé gái. Sau khi nhận được thư khẩn của phụ thân, nàng đã cùng phu quân Cố Lan Đình rời Cố gia ngay trong đêm, chạy về Phụng Kinh dưới sự bảo vệ của thân tín. Vì có vô số kẻ truy đuổi, dọc đường hai phu thê gặp nhiều trắc trở. Mười ngày sau, họ bị vây chặn ở chùa Hương Sơn, cách thành Phụng Kinh năm trăm mét.
Vệ Như Sương sợ nữ nhi chưa đầy một tháng tuổi bị tổn thương, nên đã giấu con bé dưới Phật đường. Còn mình và phu quân thì ôm tã lót trống không, rơi vào tay hai huynh đệ Chử gia.
Vệ Mâu đã sớm có phương án đối phó, sắp xếp người mai phục dưới chùa Hương Sơn từ trước đó, thành công bắt được hai huynh đệ Chử gia, cứu phu thê Vệ Như Sương ra. Thế nhưng, khi Vệ Mâu và con rể quay về chùa Hương Sơn đón cháu gái, dưới Phật đường đã trống rỗng.
Cố Lan Đình xuất thân từ thế gia nho giáo lâu đời, là một trong những kẻ vô dụng nhất trong thời loạn lạc. Dọc đường chạy trốn đã khiến y kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần. Cộng thêm việc bị thương khi bảo vệ Vệ Như Sương ở chùa Hương Sơn, lại trải qua cú sốc tinh thần này, y lập tức hôn mê bất tỉnh.
Vệ Như Sương vẫn còn trong tháng cữ, sau khi biết việc này cũng cực kỳ bi thương. Hai phu thê cùng triền miên trên giường bệnh, đều để lại mầm bệnh.
Trận nội chiến của quân Việt Châu cũng theo đó mà kết thúc.
Trưởng tử Chử gia, Chử Việt, đăng cơ, thành lập quốc hiệu Bắc Lãng, niên hiệu Thịnh An.
Cùng lúc đó, Nam Hào, Đông Nhữ, Tây Vu cũng lần lượt thành lập, cùng với Bắc Lãng tạo thành thế chân vạc. Những tiểu quốc còn lại đều trở thành nước phụ thuộc.
Năm Thịnh An thứ nhất, Thiên tử Bắc Lãng cảm kích công lao của Vệ Mâu, bất chấp sự phản đối của quần thần, kiên quyết sắc phong Vệ Mâu làm Lãng Vương, với ý muốn cùng Vệ Mâu chia sẻ giang sơn. Đồng thời, sắc phong nữ nhi của ông là Vệ Như Sương làm Quận chúa Thịnh An, ban niên hiệu làm phong hiệu, xem như một sự đền bù cho việc Vệ Như Sương mất đi nữ nhi chưa đầy một tháng tuổi.
Đến đây, thiên hạ mới bắt đầu yên bình.