Bài Học Cưỡi Ngựa Bất Ngờ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Bài Học Cưỡi Ngựa Bất Ngờ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bãi săn của Thái tử nằm trên đỉnh Hương Sơn, lối vào là một biệt viện.
Ngụy Niên không có đồ cưỡi ngựa. Đúng dịp hai ngày trước các ám vệ vừa nhận y phục mới, Tô Cấm bèn tìm đến Lang Thập Bát, người có vóc dáng tương đồng với Ngụy Niên, để xin một bộ.
Trong mười chín ám vệ, chỉ có hai người là nữ tử, một người đánh số hai, một người đánh số mười tám.
Qua cách đối xử với Lang Thập Cửu, có thể thấy Thái tử thực sự rất khoan dung với cấp dưới của mình, đặc biệt là hai ám vệ nữ.
Mặc dù y phục mà các ám vệ nhận đa phần đều là màu đen, nhưng vải vóc và kiểu dáng đều được chú trọng, thậm chí còn tốt hơn trang phục của các công tử nhà bình thường. Các ám vệ nữ thì lại càng có nhiều lựa chọn hơn, mỗi tháng các nàng có thể có một bộ váy chiết eo, không chỉ được tự chọn màu sắc, mà còn có thể thêu hoa.
Tháng trước, Lang Thập Bát yêu cầu làm váy hoa sen màu xanh nhạt. Khi nhận váy, nó gần như y hệt những gì nàng ấy tưởng tượng, nàng ấy vô cùng yêu thích.
Cho nên, khi Tô Cấm tìm đến nàng ấy nói muốn lấy bộ váy này, nàng ấy vô cùng luyến tiếc.
Nhưng nàng không thể cưỡng lại sự hào phóng của Tô Cấm. Bộ váy này đổi được hai bộ váy mới và một bộ trang sức.
Lang Thập Bát nhanh chóng đưa váy cho Tô Cấm, còn tặng thêm một sợi dây buộc tóc ngọc bích mới: “Điện hạ đi săn rất mạnh mẽ, Ngụy nhị cô nương đã muốn theo bên cạnh điện hạ, vậy thì không thích hợp cài trâm hay búi tóc cầu kỳ. Dùng dây buộc tóc gọn gàng là ổn thỏa nhất.”
Tô Cấm cảm thấy nàng ấy nói rất có lý, bèn chuẩn bị cho Ngụy Niên theo ý kiến của nàng ấy.
Ngụy Niên là tiểu thư khuê các suốt mười mấy năm, từ y phục, cách ăn mặc cho đến hành vi, cử chỉ đều vô cùng quy củ, lịch sự, tao nhã. Nàng chưa từng mặc loại y phục chiết eo tiện lợi như thế này, càng chưa bao giờ chỉ buộc tóc bằng một sợi dây đơn giản.
Khi nàng thay đồ xong, không chỉ bản thân nàng, mà ngay cả Tô Cấm cũng phải ngẩn ngơ.
Bộ váy này tôn lên từng đường nét thiếu nữ của nàng, vòng eo mềm mại tưởng chừng có thể ôm gọn trong lòng bàn tay, vòng ngực đầy đặn khiến người ta phải đỏ mặt tim đập. Màu xanh nhạt lại càng tôn lên làn da trắng như tuyết của nàng, tay áo và vạt váy điểm xuyết những đóa sen hồng uyển chuyển, duyên dáng.
Sợi dây buộc tóc ngọc bích buộc gọn mái tóc đen dài, không thêm bất kỳ món trang sức nào khác, trong khí chất thanh nhã lại có thêm chút linh động, khiến nàng trông càng thêm hoạt bát.
“Ngụy nhị cô nương có quen không?”
Tô Cấm hoàn hồn trước tiên, thấy Ngụy Niên vẫn còn sửng sốt nhìn vào gương, liền nhận ra điều gì đó, bèn thăm dò.
Lúc này, Ngụy Niên mới rời mắt khỏi gương, nhẹ nhàng gật đầu với Tô Cấm, khẽ cười nói: “Quen.”
Nàng rất thích bộ y phục này.
Tô Cấm nghe vậy bèn tạm gác lại nỗi nghi ngờ trong lòng, nói: “Vậy nô tỳ sẽ dẫn Ngụy nhị cô nương đến chuồng ngựa.”
Ngụy Niên vẫn còn đắm chìm trong bộ váy lạ lẫm này, không nhận ra điều gì bất thường, mãi đến khi nàng bước vào chuồng ngựa, nhìn thấy Chử Yến đã ngồi trên lưng ngựa, bên cạnh còn có một con tuấn mã lông đỏ, nàng mới chợt bừng tỉnh.
Nàng, không biết cưỡi ngựa!
Bước chân Ngụy Niên vô thức chậm lại, đáy mắt cũng dần dần mất đi ánh sáng.
Lúc ở chuồng sói bị dọa sợ quá mức, khi hắn nói muốn nàng đi săn cùng, nàng chỉ cảm thấy thở phào nhẹ nhõm, hoàn toàn không để ý đến việc nàng không biết cưỡi ngựa.
Nếu giờ nàng lại nói với hắn rằng nàng không biết cưỡi ngựa...
Nàng không dám tưởng tượng hắn sẽ làm gì.
Tô Cấm nhanh chóng nhận ra sự khác thường của Ngụy Niên, nàng ấy nhíu mày, nhẹ giọng hỏi ra nỗi nghi ngờ trong lòng: “Tài cưỡi ngựa của Ngụy nhị cô nương thế nào?”
Trên mặt Ngụy Niên lộ ra một nụ cười khổ, chỉ đành nói: “Ta không biết cưỡi ngựa.”
Đối với chuyện này, nàng không thể nói dối, thậm chí còn chẳng có thời gian để che đậy, bởi vì biết hay không biết thật sự quá rõ ràng.
Đừng nói là thuật cưỡi ngựa, ngay cả lên ngựa như thế nào nàng cũng không biết.
Tô Cấm thầm nghĩ, quả nhiên là vậy.
Bộ trang phục này gọn gàng, thoải mái, đa số các nữ tử trong kinh khi cưỡi ngựa đều mặc kiểu này, nhưng vừa rồi Ngụy nhị cô nương lại có vẻ như chưa từng thấy bao giờ, điều này khiến nàng ấy không thể không nghi ngờ rằng Ngụy nhị cô nương có thể không biết cưỡi ngựa.
Nhưng thời buổi này, chỉ cần là gia đình có chút của cải, đều sẽ cho các tiểu thư nhà mình học cưỡi ngựa bắn tên, chứ đừng nói đến đích nữ phủ Thị Lang.
Nếu là người ngoài, đương nhiên Tô Cấm sẽ không hỏi nhiều hơn nữa, nhưng bây giờ nàng ấy cảm thấy cô nương trước mặt và điện hạ có mối quan hệ không hề đơn giản, trong tương lai rất có thể sẽ nhập Đông cung, nên không nhịn được mà nói thêm một câu: “Ngụy nhị cô nương không thích cưỡi ngựa sao?”
Ngụy Niên nghe vậy thì thoáng ngơ ngác.
Nàng quay đầu nhìn con ngựa xinh đẹp, cường tráng trong chuồng ngựa, lẩm bẩm: “Ta không biết nữa.”
Tô Cấm lập tức hiểu ra điều gì đó, đáy mắt thoáng qua vẻ u sầu.
Là thị nữ hầu hạ bên cạnh điện hạ, dĩ nhiên nàng ấy cũng đã nghe câu chuyện về việc Ngụy nhị cô nương đột nhiên xuất hiện trước mặt điện hạ. Nàng ấy cũng biết nàng và các tỷ muội trong nhà có mâu thuẫn. Vả lại, từ việc Ngụy đại công tử, người mới bị Tống đại nhân đuổi đi, hôm nay đến cửa nói là tạ ơn thay muội muội, nhưng thực chất là muốn thăm dò thái độ của điện hạ đối với Ngụy nhị cô nương, cũng có thể thấy rõ Ngụy đại công tử thiên vị một vị muội muội khác.
Không nói chuyện khác, nếu Ngụy gia thật sự thương Ngụy nhị cô nương, thật lòng cảm ơn điện hạ thì Ngụy Thị Lang nên tới cửa từ tận hai ngày trước rồi, mà không phải vài ngày sau công tử trong nhà mới đến cảm ơn thay.
Tô Cấm cũng đoán được tình cảnh gian nan của Ngụy nhị cô nương trong gia đình, nếu không nàng cũng không đến mức liều chết để tính kế điện hạ. Nhưng Tô Cấm vẫn không thể ngờ rằng, ngay cả thuật cưỡi ngựa bắn tên, Ngụy gia cũng chưa từng dạy Ngụy nhị cô nương!
Phải biết rằng, gần như một nửa những yến hội lớn nhỏ trong kinh đều có thi đấu mã cầu, cưỡi ngựa bắn tên. Tô Cấm nhớ lại, điện hạ đã điều tra Ngụy nhị cô nương, lúc ám vệ báo cáo có nói một câu rằng Ngụy nhị cô nương gần như không tham gia yến hội nào.
Ngụy gia như vậy nào chỉ là thiên vị đơn thuần!
Ngụy Niên vừa mới bước vào chuồng ngựa thì Chử Yến đã nhìn thấy.
Thiếu nữ mặc một bộ váy chiết eo màu xanh ngọc, thực sự quá nổi bật trong chuồng ngựa.
Một người vốn đoan trang thanh nhã khi mặc đồ cưỡi ngựa, cả người lập tức trở nên sinh động. Trong đôi mắt vừa rồi còn lấp lánh ánh nước cũng theo đó mà đong đầy những điểm sáng, dường như vạn vật xung quanh trong nháy mắt biến thành phông nền.
Thế nhưng chẳng mấy chốc, ánh sáng trong mắt thiếu nữ đã biến mất không còn tăm hơi.
Ánh mắt Chử Yến chợt chùng xuống.
Hắn thấy được vẻ kinh hoảng, luống cuống quen thuộc trong mắt nàng.
Khi hắn còn chưa kịp suy nghĩ nàng lại muốn giở trò gì, lại nghe thấy Tô Cấm hỏi: “Thuật cưỡi ngựa của Ngụy nhị cô nương thế nào?”
Sau đó, hắn lập tức thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng nhíu lại, nàng nói: “Ta không biết cưỡi ngựa.”
Trong mắt Chử Yến nhanh chóng lướt qua vẻ nghi hoặc.
Nàng không biết cưỡi ngựa?
Đích nữ phủ Thị Lang, sao có thể không biết cưỡi ngựa.
Nhưng chẳng mấy chốc hắn đã hiểu ra.
“Ngụy nhị cô nương không thích cưỡi ngựa sao?”
“Ta không biết.”
Chử Yến nắm chặt cương ngựa trong tay, nở nụ cười châm chọc.
Ngụy gia thật sự là... rắn chuột một ổ!
Lúc Ngụy Niên đến gần, vừa hay nhìn thấy nụ cười âm u của Chử Yến, tim nàng lập tức đập hẫng một nhịp. Nàng vừa nghĩ ra lý do thoái thác nhưng lại không nói nên lời. Hình như hắn không vui vẻ lắm, nếu nàng lại nói nàng không biết cưỡi ngựa, có lẽ hắn sẽ càng tức giận hơn.
Nhỡ hắn lại kéo nàng tới chuồng sói dạo một vòng, nàng sẽ phát điên mất.
Nhưng nàng không ngờ rằng, người kiêu căng ngông cuồng trên lưng ngựa kia lại vươn tay về phía nàng, giọng điệu thản nhiên: “Lên đây.”
Ngụy Niên không khỏi kinh ngạc.
Lúc này nàng mới kịp phản ứng, với thính lực của hắn, hẳn đã nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi giữa nàng và Tô Cấm.
Nàng khẽ mím môi, nhìn về phía bàn tay to lớn kia.
Hắn không chỉ không tức giận, mà còn bằng lòng dẫn theo nàng.
Ngụy Niên lập tức thả lỏng, nàng tiến lên mấy bước, đặt tay vào lòng bàn tay hắn.
Tay nàng vừa đặt lên, hắn lập tức nắm chặt lấy nàng, dùng sức kéo một cái. Khi chân nàng vừa rời đất, hắn đã xoay người ôm lấy vòng eo của nàng, đặt nàng ngồi trước mặt hắn.
Ngụy Niên lấy lại tinh thần, người đã ngồi nghiêng trên lưng ngựa, nửa thân người tựa sát vào lồng ngực hắn.
Nàng chỉ cần hơi ngửa đầu, là có thể chạm phải cằm của hắn, mùi long tiên hương quen thuộc bao trùm lấy nàng, mặt Ngụy Niên nóng bừng.
Mặc dù nàng chưa từng nhìn thấy hai người cưỡi ngựa cùng nhau, nhưng cũng biết tư thế này của bọn họ rất không thích hợp.
Đúng lúc này, trên đỉnh đầu nàng truyền đến mấy tiếng cười khẽ khó có thể nghe thấy: “Không biết cưỡi ngựa còn đồng ý sao? Ngươi lại lừa gạt Cô à?”
Giọng điệu quen thuộc này khiến toàn thân Ngụy Niên lập tức căng cứng, nàng vội vã giải thích: “Không phải, là thần nữ… Á!”
Nàng còn chưa nói xong, Chử Yến đã vung roi ngựa: “Giá!”
Không biết từ lúc nào tay hắn đã rời khỏi hông nàng, cảm giác mất trọng lượng khi con ngựa chạy khiến nàng vô thức đưa tay ôm lấy eo Chử Yến.
Con ngựa vụt nhanh như tên bắn, lướt ra ngoài chuồng ngựa như một cơn gió, chạy về phía đỉnh núi. Ngụy Niên hoảng sợ vùi mặt vào ngực Chử Yến, nhắm chặt mắt lại.
Không biết qua bao lâu, con ngựa chậm rãi giảm tốc độ, giọng Chử Yến theo đó truyền đến:
“Đây là hình phạt vì dám lừa gạt Cô.”
Giọng điệu của Thái tử có phần phấn khởi, nghe ra tâm trạng hắn rất vui vẻ.
Ngụy Niên đánh bạo mở mắt ra, mới muộn màng phát hiện không biết từ khi nào cả người nàng đã rúc vào trong lòng Thái tử, lúc này tay nàng còn đang ôm lấy eo hắn.
Mặt Ngụy Niên lập tức đỏ bừng.
Lúc Chử Yến cúi đầu, vừa vặn nhìn thấy người trong ngực lộ ra dáng vẻ yêu kiều của nữ tử, trong chớp mắt đó, trái tim hắn giống như có lông vũ khẽ phất qua.
Có những thứ, một khi đã trải qua lần đầu tiên, sẽ muốn có lần thứ hai.
Có lẽ, đây chính là ăn rồi mới biết vị ngon.
Thế là, Chử Yến nhẹ nhàng cúi đầu, hỏi: “Muốn học cưỡi ngựa không?”
Ngụy Niên kinh ngạc ngước mắt nhìn hắn.
Hắn muốn dạy nàng cưỡi ngựa sao?
“Nữ tử trong kinh đa phần đều từng học cưỡi ngựa bắn tên.”
Chử Yến tiếp tục nói.
Ngụy Niên giật giật môi, sâu trong mắt ánh lên vẻ ảm đạm.
Chẳng trách Tô Cấm lại hỏi nàng như vậy, hóa ra là vậy sao? Vậy mà trước nay nàng lại không hề hay biết, thì ra nữ tử khuê các còn được học cưỡi ngựa bắn tên.
Ngụy Niên nhanh chóng đè nén tâm tình, nhìn chằm chằm Chử Yến, nhẹ giọng hỏi: “Điện hạ bằng lòng dạy thần nữ sao?”
Nàng còn nhớ rõ, Tô Cấm từng nói người này ăn mềm không ăn cứng.
Nàng từng thử ở chuồng sói, và có tác dụng.
Nhưng Ngụy Niên vừa nói xong, lại thấy Chử Yến cong môi.
Nàng lập tức có linh cảm không tốt, giống như bé thỏ trắng rơi vào cạm bẫy sói đã giăng sẵn.
“Cô dạy ngươi.”
Một tay Chử Yến giữ chặt dây cương, một tay ấn vòng eo của nàng, ý tứ ám chỉ nồng đậm: “Có biết… phải dùng cái gì để đổi không?”
Đương nhiên là Ngụy Niên biết.
Nàng nhìn Chử Yến với ánh mắt không thể tin nổi.
Nàng nhớ rõ tin đồn Thái tử không gần nữ sắc, vả lại mới cách đây không lâu, chính hắn còn từng nói như vậy... Hơn nữa, nụ hôn ở chuồng sói vừa mới trôi qua chưa bao lâu, tại sao hắn lại muốn...
Quả nhiên, tâm tư của chủ nhân Đông cung không thể nào đoán được.
“Muốn trao đổi không?”
Ngụy Niên im lặng quá lâu, Chử Yến đã hơi mất kiên nhẫn.
Biểu cảm thay đổi nhiều lần, sau cùng Ngụy Niên bất đắc dĩ mở miệng: “Muốn.”
Hắn đã nói ra, thì đã có nghĩa là không cho phép nàng từ chối rồi.
Mà nàng cũng thật sự muốn học cưỡi ngựa.
Hơn nữa hắn cũng đã nói, đây là kỹ thuật mà nữ tử trong kinh thành đều biết.
Vả lại, dù sao cũng đã hôn hai lần, thêm lần này cũng chẳng thấm vào đâu!
Sau khi Ngụy Niên quyết định, nàng chậm rãi ngẩng đầu.
Nhưng với tư thế hiện tại của nàng, làm thế nào cũng không thể với tới Chử Yến.
Nàng im lặng một lúc, sau đó nói khẽ: “Điện hạ, ngài cúi người xuống đi, thần nữ không hôn tới được.”