Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 19
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đương nhiên Ngụy Niên không hề hay biết tâm tư của hắn. Khi cảm nhận được hắn lại gần, nàng vội níu chặt cánh tay hắn, như thể vớ được cọng rơm cứu mạng.
Nhưng cơ thể nàng lại bị hắn ghì xuống, cứ như một giây sau sẽ rơi thẳng. Nỗi sợ hãi trong lòng lập tức dâng lên đến tột đỉnh, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Nước mắt lăn dài trên gò má, thấm vào vành tai, ướt đẫm từng sợi tóc.
Những giọt lệ trong suốt lấp lánh khiến đôi mắt Thái tử thoáng qua một tia hứng thú.
Có lẽ để nhìn rõ hơn, hắn nắm lấy bờ vai nàng kéo về phía mình.
Khoảnh khắc này, cơ thể hai người gần như dính sát vào nhau.
Cuối cùng Ngụy Niên cũng có thể thở dốc.
Nàng bị kẹp giữa lan can và hắn, khó khăn lắm mới có thể ngẩng đầu lên.
Thiếu nữ khóc như hoa lê dính mưa, đôi mắt ngấn nước đong đầy sợ hãi, bất an và cả sự khẩn cầu.
Mọi thứ của nàng đều nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Cảm giác này khiến Chử Yến vô cùng thích thú.
Hắn nhìn nàng chằm chằm một lúc lâu, sau đó đột nhiên đưa tay gỡ lớp vải trên cổ nàng xuống, liếc nhìn vết thương từng do hắn gây ra. Bàn tay đang đặt trên vai nàng chậm rãi di chuyển, dừng lại trên cần cổ mảnh khảnh của nàng.
“Sắp lành rồi à?”
Vừa nói xong, năm ngón tay hắn lập tức bóp lấy cổ nàng, không dùng sức, chỉ nhẹ nhàng đặt lên, nhưng cũng đủ khiến Ngụy Niên cảm thấy không thở nổi.
Nàng không dám cử động, chỉ có thể khóc thút thít, tỏ ra yếu đuối, cầu xin hắn rủ lòng thương.
Dáng vẻ đáng thương của thiếu nữ lọt vào mắt Chử Yến, hắn bật cười một tiếng không rõ ý tứ: “Ngươi đang quyến rũ Cô?”
Ngụy Niên chỉ cảm thấy nghẹn họng.
Trong tình huống này, nàng nào có thời gian mà quyến rũ hắn!
Nàng chỉ muốn sống sót rời khỏi tay hắn.
Năm ngón tay Chử Yến dần siết lại, tiếp theo giọng nói lạnh nhạt của hắn truyền đến: “Ngươi đây là vừa lành sẹo đã quên đau? Ai cho ngươi lá gan, dám nhiều lần khiêu khích Cô? Khi nghĩ ra cách này để gặp Cô, ngươi nên chuẩn bị sẵn tâm lý phải trả giá.”
Mặc dù giọng điệu hắn lạnh lùng, nhưng Ngụy Niên lại cảm thấy bớt sợ hơn. Hắn bằng lòng cho nàng phân trần, tức là đang cho nàng một cơ hội.
Khoảnh khắc này, rất nhiều suy nghĩ lướt qua trong óc nàng, nhưng cuối cùng nàng chọn cách thẳng thắn.
Hắn có thể đoán được nàng muốn gặp hắn, nếu nàng nói dối chắc chắn hắn cũng sẽ nhìn ra, vậy thì hôm nay nàng sẽ phải ở lại nơi này thật.
Nàng thận trọng vịn cánh tay hắn, nâng người lên. Hắn không dùng lực nữa, mặc cho nàng từ từ đến gần.
Cuối cùng, Ngụy Niên miễn cưỡng có thể đứng thẳng.
Lúc này nàng mới buông tay, nhẹ nhàng nắm lấy vạt áo bên hông hắn, nức nở nói: “Thỉnh điện hạ thứ tội.”
Cơ thể mềm mại của nàng gần như dính sát hắn, hương thơm thiếu nữ vương vấn, lấn át cả mùi máu tanh. Chử Yến nhìn chằm chằm vào đôi môi anh đào đang đóng mở của nàng, giọng hơi khàn: “Nói vài lời dễ nghe vào.”
Đây là lần đầu tiên hắn nảy sinh một loại dục vọng nào đó với nữ tử, và hắn cũng không hề bài xích loại dục vọng này.
Ngụy Niên còn chưa nhận ra giọng điệu của hắn đã thay đổi, cẩn thận lựa lời nói: “Liên lụy điện hạ, là thần nữ sai, thần nữ xin chịu phạt. Có điều thần nữ thật sự không còn cách nào khác. Nếu như thần nữ không làm vậy, hiện tại có lẽ đã mất mạng. Thần nữ chỉ có thể dùng cách này cầu kiến điện hạ, cầu điện hạ có thể rủ lòng thương, che chở thần nữ một chút.”
Mỗi một chữ Ngụy Niên đều đã cẩn thận suy nghĩ, sợ câu nào chọc giận Chử Yến.
Nhưng nàng không biết, Chử Yến căn bản không hề nghe.
Toàn bộ tâm tư của hắn đều đặt trên đôi môi hồng của thiếu nữ.
Người trong ngực bị hắn hoàn toàn khống chế, hắn không nhịn được muốn làm chút chuyện gì đó, ví dụ như, nếm thử xem đôi môi kia có còn mềm mại thơm ngọt như trong trí nhớ hay không.
“Tại sao lại là Cô?”
Một bàn tay khác của Chử Yến chậm rãi đặt bên hông nàng, thấp giọng hỏi.
Ngụy Niên thấy thái độ của hắn có phần buông lỏng, âm thanh càng thêm mềm mại: “Chỉ có điện hạ mới có thể cứu được thần nữ.”
Chỉ có hắn có thể cứu được nàng?
Chử Yến hoàn toàn bị lời nói đó làm hài lòng.
Hắn hơi nới lỏng tay.
Trên cổ không còn bị trói buộc, Ngụy Niên cẩn thận thở ra một hơi.
Nhưng một giây sau, tay hắn lại đặt lên gáy nàng, bàn tay đang đặt trên hông nàng cũng thoáng dùng sức đè xuống. Hắn nhìn từ trên cao xuống, nói: “Ngươi đang quyến rũ Cô.”
Ngụy Niên theo bản năng muốn nói không phải.
Nhưng nàng còn chưa mở miệng, đã chạm phải con ngươi u ám của Chử Yến.
Lúc này nàng mới muộn màng nhận ra, không biết từ khi nào, ánh mắt của Chử Yến vẫn luôn nhìn vào môi nàng.
Tim Ngụy Niên giật thót, đột nhiên hiểu ra điều gì đó.
Bàn tay đang túm lấy vạt áo bên hông hắn chậm rãi nắm chặt.
Hắn, muốn nàng!
Ngụy Niên không nhịn được hoảng hốt, cảm xúc lẫn lộn.
Mặc cho nàng suy nghĩ nát óc cũng không hiểu được, người này một giây trước còn muốn ném nàng xuống hố cho sói ăn, tại sao lại đột nhiên nảy sinh suy nghĩ như vậy với nàng!
Trong khoảng thời gian ngắn Ngụy Niên cũng không biết nên may mắn vì hắn buông tha nàng, hay là nên sợ hãi chuyện có thể xảy ra tiếp theo.
Nhưng nàng vô cùng rõ ràng, nàng đã đưa bản thân đến trước mặt hắn. Mặc kệ hiện tại hối hận vì quyết định trước đó như thế nào, giờ khắc này ở trước mặt người này, nàng không có bất kỳ quyền lợi nào để nói không hay lùi lại.
Nàng muốn hắn giúp nàng cũng vậy, hay chỉ cầu mong giữ được mạng sống cũng vậy, giờ phút này, nàng chỉ có thể thuận theo ý hắn.
Dù sao, cũng đã từng hôn một lần!
Lông mi Ngụy Niên run rẩy, nhẹ nhàng nhón mũi chân, khẽ chạm lên môi hắn, giọng nói mềm nhẹ như tơ: “Điện hạ, tha cho ta đi, có được không?”
Giọng của nàng cực nhỏ, còn khẽ run.
Cổ họng Chử Yến khẽ chuyển động, cúi đầu nhìn nữ tử sợ hãi đến mức hàng mi dài không ngừng run rẩy đang bị hắn ôm trong lồng ngực. Một ham muốn bạo ngược nhanh chóng dâng lên, hắn gần như không hề suy nghĩ mà đổi khách thành chủ, mạnh mẽ hôn lên môi nàng.
Mặc dù trước đó Thái tử chưa từng chạm vào nữ tử, nhưng dường như từ trước đến nay ở phương diện này nam nhân đều là không thầy dạy cũng hiểu. Thoạt đầu hắn hôn môi nàng có phần vụng về, hôn lung tung lộn xộn, nhưng dần dà lại ép Ngụy Niên đến mức đỏ khóe mắt.
Kiếp trước Ngụy Niên bị buộc tội ngấp nghé vị hôn phu của người khác mà giết người, nhưng sự thật là nàng chưa từng rung động với ai, càng chưa từng trải qua chuyện tình ái. Lúc này sao có thể chịu nổi sự xâm lược như vậy của Thái tử.
May mà, Chử Yến cũng không làm gì thêm, nàng chỉ đành ngoan ngoãn mặc cho hắn tùy ý cướp đoạt.
Tô Cấm đứng cách đó không xa nhìn thấy một màn này, kinh hãi cuống quýt xoay người. Dù nàng ấy đi theo Thái tử đã từng nhìn thấy rất nhiều chuyện đời, nhưng cũng không ngờ chuyện sẽ phát triển theo hướng này.
Trong lòng nàng ấy biết rõ điện hạ sẽ không đẩy Ngụy nhị cô nương xuống thật, điện hạ chỉ muốn hù dọa nàng.
Thế nhưng đang dọa nạt, sao lại... hôn nhau rồi?
Tô Cấm chưa từ bỏ ý định, lại quay đầu nhìn một cái, lại thấy Chử Yến ngang ngược ôm chặt cô nương người ta vào lòng, ấn trên lan can... Tô Cấm vội vàng quay đầu, trên mặt nổi lên rặng mây đỏ.
Nàng ấy ép bản thân bình tĩnh lại, trong đầu nhanh chóng suy tư.
Điện hạ đã qua tuổi cập quan nhưng chưa bao giờ chạm vào nữ tử, điều này không chỉ là tâm bệnh của bệ hạ, cũng khiến bọn họ rất lo lắng.
Người đời chỉ biết điện hạ vui giận thất thường, lại không biết nỗi đau của điện hạ. Nhưng cho dù bọn họ có được lòng điện hạ đến mấy thì cũng chỉ là hạ nhân, có một vài chuyện không thể làm, cũng không thể san sẻ.
Nếu như bên cạnh điện hạ có tri kỷ bầu bạn, có lẽ điện hạ có thể thoải mái hơn một chút.
Tô Cấm nghĩ như vậy, chẳng mấy chốc đã tiếp nhận sự thay đổi trước mắt.
Mặc dù không biết vì sao trong thời gian chưa đến một chén trà, điện hạ và Ngụy nhị cô nương đã phát triển đến nước này, đối với nàng ấy mà nói, đây là một chuyện tốt.
Tất nhiên Ngụy Niên hiện tại không rảnh lo Tô Cấm nghĩ như thế nào, nàng thật sự sắp không nhịn được nữa, nàng cảm giác cả người mềm nhũn, phản ứng kỳ lạ khiến nàng không nhịn được khẽ rên rỉ.
Chử Yến chậm rãi mở mắt ra, lý trí dần quay lại.
Hắn nhìn khóe mắt ửng đỏ và cánh môi sưng đỏ của nữ tử, sâu trong đáy mắt vẫn chưa thỏa mãn. Cảm giác khi hôn môi của nữ tử này còn sung sướng hơn những gì hắn tưởng tượng nhiều.
Hắn chậm rãi thẳng người dậy, không ngờ người trong ngực mất đi điểm tựa, thân thể mềm nhũn đổ về phía hắn.
Chử Yến đỡ nàng bằng một tay, nhìn người vẫn đang hô hấp hỗn loạn, trầm giọng nói: “Ngươi lại quyến rũ Cô thì hôm nay không trở về được nữa đâu.”
Ngụy Niên nghe rõ ẩn ý trong lời của hắn, sợ đến mức cuống quýt đỡ lấy lan can.
Chử Yến cũng không buông tay ngay, chờ đến khi nàng có thể đứng vững, mới nói: “Chuyện cũ, xem như thanh toán xong.”
Ngụy Niên thở phào nhẹ nhõm, nhẹ nhàng ngước mắt lên nhìn về phía hắn.
Chử Yến lập tức hiểu rõ ý nàng, ý cười trong mắt càng sâu, bàn tay to lớn lại mạnh mẽ kéo nàng vào lòng, thấp giọng thì thầm bên tai nàng: “Muốn có được cái gì, thì cũng phải trả giá. Ngươi phải biết, thiên hạ này, không có chuyện gì là không cần trả giá mà có thể đạt được.”
Không đợi Ngụy Niên trả lời, hơi thở nóng rực phả vào tai nàng: “Muốn Cô giúp ngươi, cái giá sẽ khác.”
Ngụy Niên tự nhận là nghe rõ ý trong lời hắn, nhưng... Nếu có thể lựa chọn, nàng tuyệt đối không muốn đem chính mình dâng lên làm cái giá phải trả!
Vẻ mặt Ngụy Niên chậm rãi trở nên nặng nề.
Nếu không cầu cạnh hắn, liệu nàng còn có biện pháp tốt hơn chăng.
Ngay khi nàng đang do dự, lại nghe Chử Yến khẽ cười nói: “Ngươi đang nghĩ gì thế?”
Ngụy Niên không nhịn được ngước mắt nhìn vào mắt hắn.
Nàng còn có thể suy nghĩ gì...
“Thu hồi suy nghĩ ngấp nghé Cô của ngươi đi.”
Khóe môi Ngụy Niên giật một cái: “...”
Nàng lại hiểu nhầm à?!
Chử Yến nâng tay sửa sang lại những sợi tóc hơi rối loạn trên trán nàng, cúi đầu xuống, ép sát đến khi hai gò má nàng phiếm hồng, sau đó mới nói: “Hôm nay đi săn với Cô, để Cô nhìn xem, ngươi có thể trả nổi cái giá mà Cô muốn hay không.”
Ngụy Niên không biết nên hình dung tâm trạng hiện tại của mình như thế nào.
Nhưng nàng biết, chắc chắn là hắn cố ý!
Cố ý lừa nàng! Lại trả đũa!
Chử Yến thong dong thưởng thức từng biến hóa trên gương mặt nàng, sau đó cực kỳ hứng thú nói: “Cho rằng Cô muốn ngươi?”
“Ngươi không biết Cô không gần nữ sắc?”
Ngụy Niên im lặng nhìn hắn: “...”
Vậy thì vừa rồi tính là gì?
Nàng bị chó gặm à?
“Huống hồ, chỉ bằng gương mặt này của Cô, còn chưa biết là ai chịu thiệt đâu.”
Ngụy Niên cố gắng nhếch môi nở một nụ cười.
Nếu hiện tại nàng không ở chuồng sói, nếu như hắn không phải Thái tử, nàng thật sự muốn đạp hắn một phát!
Nhưng tình thế ép người, không cho phép nàng làm càn: “Vâng, điện hạ nói rất đúng.”
Chử Yến rất hài lòng với đáp án của nàng, tiếp tục nói: “Mỗi khi Cô giúp ngươi một lần, ngươi cũng phải dùng thứ gì đó để đổi, như thế mới công bằng công chính. Nhưng nếu ngươi còn dám tự chủ trương làm bêu xấu thanh danh của Cô, Cô tuyệt đối không tha cho ngươi, hiểu chưa?”
Ngụy Niên ngoan ngoãn gật đầu: “Thần nữ đã hiểu rồi, tạ ơn điện hạ.”
Thế thì không còn gì tốt hơn.
Chờ khi mọi chuyện chấm dứt, nàng nhất định sẽ trốn về phủ quận chúa, tuyệt đối không gặp lại tên điên này nữa!
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Chử Yến: Trốn à? Vậy thì trốn kỹ vào, Cô chậm rãi tìm.
Niên Niên: “...”