Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 217: Tô Vãn Đường và Tề Vân Mộc
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 217 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bông tuyết tan trong lòng bàn tay, hơi lạnh thấm vào, khiến người khẽ run rẩy.
Tề Vân Mộc đang định thu tay lại, một giọng nói thất kinh phá vỡ sự tĩnh lặng trong viện:
"Công tử, công tử!"
Tay Tề Vân Mộc khựng lại, nhẹ nhàng nghiêng đầu, thấy Trúc Ngư và Đào Hương vội vàng xuyên qua hành lang mà tới.
Chạm phải ánh mắt hốt hoảng của Trúc Ngư, tim hắn hẫng một nhịp, mà khi ánh mắt hắn chệch đi, nhìn thấy hốc mắt Đào Hương ửng đỏ và lá thư trên tay nàng ta, hắn chỉ cảm thấy toàn thân bỗng nhiên bị khí lạnh bao vây.
Lạnh từ đầu tới chân.
Giấc mơ mấy tháng trước, sau đó hắn không mơ thấy nữa.
Trong thư gửi cho nàng ấy hắn cũng từng hỏi, nàng ấy nói dọc đường thuận lợi, cũng không gặp nguy hiểm.
Hắn đã nghĩ, nếu cảnh trong mơ phía trước là giả, vậy thì cảnh phía sau cũng không phải thật.
"Cô gia, biên cảnh gửi thư."
Đào Hương cầm thư, tay hơi run rẩy, giọng điệu cực kỳ bất ổn.
Tim Tề Vân Mộc run lên.
Biên cảnh gửi thư, không phải 'cô nương' gửi thư.
Chứng tỏ không phải thư nàng ấy viết.
Tề Vân Mộc cụp mắt nhìn xuống, nhận ra đó là chữ của Tô Chẩm Đường.
Vẻ bối rối trên mặt Trúc Ngư, vẻ đau thương trong mắt Đào Hương, phủ Lãng Vương không có thư của nàng ấy...
Ý nghĩa như thế nào, không cần nói cũng biết.
Tề Vân Mộc hiếm khi không muốn nghe Đào Hương nói tiếp, cũng không muốn đọc lá thư này, hắn muốn xoay người rời đi, nhưng hắn biết mình không thể trốn tránh.
Thế là, hắn chỉ có thể cứng ngắc đứng dưới hiên, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm Đào Hương.
Thấy Tề Vân Mộc như đã đoán được điều gì, rốt cuộc Đào Hương không kìm được nước mắt, nói năng lộn xộn, đứt quãng: "Cô gia, cô nương xảy ra chuyện rồi."
Mặc dù trong lòng đã đoán trước được, nhưng vào khoảnh khắc chính tai nghe thấy, đầu óc Tề Vân Mộc lập tức trống rỗng.
Hắn trầm mặc rất lâu, từ đầu đến cuối trên mặt cũng không có biểu cảm gì, rất lâu sau đó, hắn nhẹ nhàng mở miệng, giọng bình thản: "Còn sống không?"
Đào Hương cắn môi, một giọt nước mắt rơi xuống mặt đất: "Nguy kịch, sống chết chỉ trong gang tấc."
Bàn tay giấu dưới lớp tay áo rộng của Tề Vân Mộc hơi cong lại.
Nguy kịch, sống chết trong gang tấc, vậy là người còn sống.
Rốt cuộc hắn đưa tay ra, nhận lấy thư.
Vẻ mặt hắn lạnh nhạt, nhưng có thể thấy những ngón tay xé phong thư lại đang run rẩy.
Trên thư chỉ có mấy chữ ngắn ngủi.
'Vãn Đường trọng thương, tính mạng nguy kịch.'
Nét chữ lộn xộn, không còn vẻ chỉnh tề như thường ngày, có thể đoán được bức thư được gửi đi trong tình huống khẩn cấp, hoảng loạn đến mức nào.
Tính mạng nguy kịch.
Từ Cố thành đưa thư về phủ Lãng Vương chỉ cần bảy ngày, nhưng bảy ngày trước tính mạng người đã đang nguy kịch, vậy thì hiện tại...
Tề Vân Mộc đột nhiên ngẩng đầu, quay người nhanh chân đi hướng ngoài viện: "Chuẩn bị ngựa!"
Đào Hương Trúc Ngư thấy vậy, vội vàng đi theo: "Công tử, ngài định đi đâu?"
Tề Vân Mộc càng bước càng nhanh, lát sau đã biến thành chạy nhanh.
Nhiều năm trước, Lãng Vương cũng bị trọng thương, tính mạng nguy kịch, không biết Thánh thượng dùng bao nhiêu dược liệu quý báu mới cứu được Người.
Lãng Vương có thể được cứu, tại sao nàng ấy lại không thể?
Chỉ cần người còn có một hơi, tóm lại là có hy vọng.
Giống như Tô Chẩm Đường nói, từ nhỏ Tề Vân Mộc đã yếu ớt, không thích cưỡi ngựa bắn tên, ghét bỏ chân bị cọ xát đến đau rát, kéo cung đến nhức mỏi cánh tay, cũng sợ nóng, không thích phơi nắng, trời mưa có thể không ra khỏi cửa thì sẽ không ra khỏi cửa, sợ nước làm bẩn vạt áo và giày của mình, khó tính và tỉ mỉ hơn cả nhiều tiểu thư khuê các.
Tuyết bay đầy trời, rơi vào trong tóc hắn, tan trong vạt áo khoác lông chồn màu xanh trắng của hắn, thậm chí có một ít còn dính trên lông mi, che mờ tầm nhìn của hắn.
Tư thế kéo dây cương của hắn cũng không thuần thục, nhưng tốc độ lại cực nhanh.
Nhất thời ngay cả Tang Hộc và Đào Hương cũng không thể đuổi kịp.
Đến cửa cung, ngựa còn chưa dừng hẳn, hắn đã vội vàng xoay người xuống, nếu không phải Tang Hộc phản ứng nhanh, từ xa đã phi ngựa tới đỡ hắn, hắn nhất định sẽ té ngã.
Thị vệ ở cửa cung thấy tình hình có vẻ bất thường, vội vàng tiến lên đón: "Tề đại nhân."
Tề Vân Mộc lấy ra lệnh bài mà Vệ Trăn từng đưa cho hắn từ trong ngực, thị vệ vội vàng lùi lại một bước nhường đường.
Tề Vân Mộc đẩy Tang Hộc ra, nhanh chóng bước vào cung.
Để tránh trì hoãn, hắn vừa đi vừa đeo lệnh bài vào hông, cực kỳ bắt mắt, thủ vệ các nơi nhìn từ xa đã cho đi, hắn thông suốt một mạch gặp được Vệ Trăn.
Vệ Trăn cũng đã nhận được tin tức, đang định sai người đưa dược liệu đến Cố thành thì nghe Đông Tẫn bẩm báo Tề Vân Mộc đã đến.
Tề Vân Mộc bước nhanh tới, sắc mặt trầm tĩnh, quỳ xuống trước mặt Vệ Trăn.
Người vốn cao ngạo, cứng cỏi không chịu khuất phục, nay lại cúi đầu xuống, chỉ khiến người nhìn thấy vô cùng lo lắng.
Vệ Trăn vội bước tới đỡ hắn, giọng hơi khàn: "Tề đại nhân, xin hãy đứng dậy nói chuyện."
Tề Vân Mộc vẫn cố chấp quỳ, giọng bình tĩnh nhưng kiên định: "Cầu Trữ phi ban thuốc quý, cứu Vãn Đường."
Vệ Trăn không đỡ hắn dậy được, cũng không tiện kéo mạnh hắn lên, đành buông tay ra, nói: "Ta cũng đang định sai người đưa dược liệu qua đó."
Tề Vân Mộc ngước mắt nhìn về phía nàng ấy: "Thần muốn đích thân đi lấy dược liệu."
Vệ Trăn nhanh chóng hiểu rõ ý của hắn.
Nàng ngẩn người trong giây lát, sau đó nghiêm mặt lại nói: "Ngươi chỉ cần đi lấy dược liệu, còn lại cứ giao cho ta."
Tề Vân Mộc nghe vậy hành lễ chỉnh tề, rồi mới đứng dậy đi về phía Thái y viện.
Vệ Trăn dặn dò Đông Tẫn vài câu, bảo nàng đi theo hắn.
Tề Vân Mộc vừa đi, Vệ Trăn lập tức đi yết kiến Thánh thượng.
Thánh thượng vốn là người mềm lòng, rộng lượng, Vệ Trăn vừa mở lời, Người đã đồng ý ngay.
Nhưng khi Viện đầu Thái y viện đến bẩm báo rằng Tề đại nhân đã mang đi tất cả dược liệu quý báu có thể chữa trị vết thương, mỗi loại một ít, Thánh thượng vẫn phải giật mình.
Tổng cộng hơn trăm loại dược liệu...
Không phải là tiếc dược liệu, chỉ là nếu thật sự uống hết nhiều dược liệu như vậy, e rằng không ai có thể chịu nổi.
"Tề đại nhân nói, lỡ như chỉ thiếu đúng một hai loại đó, chẳng phải sẽ uổng công sao, cho nên mỗi một loại đều mang theo một chút." Viện đầu Thái y viện nói rất khéo léo.
Cảnh tượng Tề Vân Mộc 'quét sạch' dược liệu, người biết chuyện thì hiểu là hắn sốt ruột cứu thê tử, người không biết còn cho rằng Thái y viện bị cướp bóc.
Thánh thượng trầm mặc một lúc lâu, sau đó khẽ thở dài: "Đúng là phúc phần, nha đầu Tô gia tìm được một vị phu quân như thế này, đúng thật là ngàn dặm mới tìm được một."
"Chỉ mong nha đầu Tô gia có thể vượt qua cửa ải sinh tử này."
Viện đầu Thái y viện nghe vậy thì hiểu ra Thánh thượng không có ý trách cứ.
Chỉ là...
Nhiều dược liệu quý báu như vậy, có thể so với số lượng năm đó Lãng Vương sử dụng.
"Dược liệu không phải là dùng để trị bệnh cứu người sao?" Thánh thượng thấy Viện đầu Thái y viện muốn nói lại thôi, nói: "Nếu chúng có thể cứu mạng nữ anh hùng Bắc Lãng, cũng xem như thể hiện giá trị của chúng."
Viện đầu Thái y viện vội vàng khom người nói: "Vâng, bệ hạ thánh minh."
Ông ấy là thái y, tất nhiên là ưu tiên cứu người, cũng không cảm thấy không hợp quy củ, nhưng e rằng trên triều đình sẽ có những lời phê bình bóng gió về việc này.
Ông ấy nghĩ như vậy, cũng nói như vậy.
Thánh thượng cười nói: "Trên triều đình đã có Thái tử lo liệu, không sao cả."
Viện đầu Thái y viện nghe xong thì hoàn toàn yên tâm, cung kính cáo lui.
Quá nhiều dược liệu, dĩ nhiên một mình Tề Vân Mộc không mang đi được.
Đông Tẫn sớm đã chuẩn bị nhân lực theo lời Vệ Trăn dặn dò, Tề Vân Mộc vừa lấy được dược liệu đã sai người lập tức chở dược liệu lên đường.
Thái y thì chọn một vị có sức khỏe tốt, có thể chịu được đường dài xóc nảy.
Từ lúc nhận được thư đến lúc chở dược liệu đi, trước sau chưa tới một canh giờ.
Tề Vân Mộc đứng ở cửa cung, dõi mắt nhìn một đoàn người cưỡi ngựa nhanh chóng rời đi, tất cả mọi người đã biến mất nơi cuối đường, hắn vẫn chưa thu tầm mắt lại.
Nếu nàng ấy còn sống, những việc hắn vừa làm mới có thể có tác dụng.
Nhưng bảy ngày, nếu nàng ấy đã... không còn.
'Tô Vãn Đường, nếu nàng dám chết ở bên ngoài, ta sẽ không cho người nhặt xác cho nàng đâu.'
'Phu quân, ta nhất định sẽ bình an trở về.'
Cổ họng Tề Vân Mộc khẽ động.
Đồ lừa đảo!
Chỉ biết nói những lời ngon ngọt để dỗ dành hắn.
"Công tử, ngài định đi đâu?"
Tang Hộc thấy Tề Vân Mộc yên lặng đứng đó một lúc lâu, sau đó đột nhiên vội vàng lên ngựa giơ roi, hắn ta vội vàng hỏi.
Trong tuyết, giọng nói hơi khàn của Tề Vân Mộc truyền đến, không còn vẻ lãnh đạm như thường ngày: "Cố thành."
Tang Hộc giật mình, Cố thành?
Công tử muốn đến biên cảnh!
Bây giờ biên thành chiến hỏa đang bốc lên ngút trời, sao công tử lại đến đó chứ!
"Công tử!"
Tang Hộc vội vàng thúc ngựa đuổi theo.
Đào Hương thì mắt sáng lên, cũng vội vàng đuổi theo.
Đợi hai con ngựa song hành, Tang Hộc nghiêng đầu cau mày nói: "Công tử, đã đưa thái y và dược liệu qua đó rồi, công tử không cần đi nữa đâu."
Bởi vì bất kể có cứu được hay không, công tử đi cũng chẳng ích gì.
Mãi một lúc lâu sau, Tề Vân Mộc mới lạnh lùng nói: "Nếu nàng ấy chết rồi, ta sẽ đưa nàng ấy trở về."
Tang Hộc sững lại, nhất thời không tìm được lời nào để khuyên nhủ.
Đào Hương đuổi theo tới thì ngẩn người, sau đó nói: "Nô tỳ xin đi cùng cô gia."
Tang Hộc hiểu rõ Tề Vân Mộc, chuyện hắn đã quyết định thì rất ít khi thay đổi ý định.
Hắn ta trầm mặc, sau đó nói: "Ta sẽ hộ tống công tử đi."
Hắn ta là hộ vệ của công tử, đương nhiên công tử đi đâu hắn ta sẽ đi đó.
Sau đó ba người trầm mặc suốt dọc đường, chỉ có tiếng vó ngựa lộp cộp vang lên.
Tề Vân Mộc về phủ báo cho phụ mẫu về quyết định của mình, hai người nhìn hắn trầm mặc hồi lâu, không ủng hộ, cũng không phản đối.
Bọn họ hiểu con trai mình rất rõ.
Từ nhỏ hắn đã không hiếu động, chưa từng phải chịu khổ, không giống Tề Vân Lan cả ngày chạy nhảy khắp nơi, vô cùng khỏe mạnh.
Chưa bàn tới chuyện Cố thành đang chiến loạn, chỉ riêng đoạn đường bôn ba này thôi, hắn đã không chịu nổi rồi.
Nhưng bọn họ cũng biết, một khi Tề Vân Mộc đã quyết định chuyện gì, thì hiếm khi thay đổi.
Hơn hai mươi năm cuộc đời hắn, gần như tất cả những ngoại lệ đều đến từ Tô Vãn Đường.
Cuối cùng, hai người vẫn che giấu nỗi lo lắng, đưa hắn đến cổng.
Hắn muốn đi, thì cứ đi đi.
Nếu Vãn Đường thật sự gặp bất trắc, hắn không đi chuyến này, e rằng sẽ tiếc nuối cả đời.
Chỉ cầu trời xanh phù hộ, bảo vệ con dâu vượt qua cửa ải khó khăn này.
-
Hành trình này của Tề Vân Mộc cũng không hề yên bình, vốn dĩ hắn không am hiểu cưỡi ngựa, chưa được mấy ngày da đùi đã trầy xước rướm máu, Tang Hộc nài nỉ ép hắn đổi sang xe ngựa, nhưng Tề Vân Mộc ngại chậm trễ, ngồi xe ngựa được mấy ngày lại đổi về cưỡi ngựa.
Vào mùa đông tuyết rơi, đường trơn trượt khó đi, cũng gặp không ít gian nan vất vả, một đường bôn ba mệt mỏi, chưa tới nửa tháng mà Tề Vân Mộc đã gầy rộc đi, càng gần Cố thành, tuyết lại càng lớn chặn đường, chịu không ít trắc trở.
Đối với những gian khổ chưa từng phải chịu đựng này, từ đầu đến cuối Tề Vân Mộc chưa than vãn một tiếng.
Trước lúc này Tang Hộc cũng chưa từng nghĩ tới, một ngày kia công tử nhà hắn ta sẽ vì một người mà làm đến mức độ này.
Cổng Cố thành, một tướng quân với làn da đen sạm, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú cưỡi chiến mã, dõi mắt nhìn con đường lớn ngoài cổng thành, hắn cau mày, khóe môi mím chặt, toàn thân toát ra khí thế uy nghiêm, thị vệ canh giữ cổng thành đều cúi đầu không dám đến gần.
Lúc Tô Chẩm Đường nhận được tin Tề Vân Mộc đến Cố thành, hắn đã khá kinh ngạc.
Tô Chẩm Đường gửi thư cho hắn, là để hắn có chuẩn bị tâm lý, nhưng lại không nghĩ rằng một người yếu ớt như thế sẽ vì muội muội của mình mà không ngại xa xôi đi vào nơi biên thành chiến hỏa ngút trời.
Chỉ bằng tấm lòng này của hắn, Tô Chẩm Đường quyết định không gửi bức thư mình đã viết xong kia cho hắn nữa.
Tô Chẩm Đường không đợi bao lâu thì nghe tiếng vó ngựa truyền đến, ngước mắt nhìn lại, từ xa đã nhìn thấy Tề Vân Mộc, hắn giật mình, sau đó mới kéo dây cương phi ngựa ra nghênh đón.
Nếu không phải muội muội còn chưa vượt qua cửa ải sinh tử, hắn nhất định phải châm chọc người này một trận.
Dáng vẻ chật vật, cằm mọc râu lởm chởm, không hề giống cái tên yếu ớt tự phụ kiêu ngạo của Tề gia ngày nào.
Tề Vân Mộc thấy Tô Chẩm Đường thì cũng không bất ngờ, lạnh nhạt bình tĩnh ra hiệu dừng ngựa, rồi xoay người xuống.
Một bộ động tác nước chảy mây trôi, nếu như không chú ý tới bước chân hơi tập tễnh của hắn lúc xuống ngựa.
Tô Chẩm Đường thấy vậy cũng xuống ngựa.
Lần gần đây nhất hai người gặp mặt là mấy năm trước ở ngoài điện Tuyên Chính, lúc gặp thoáng qua, cả hai chỉ lạnh nhạt khách khí gật đầu một cái.
Sau đó trong lòng đều thầm mắng đối phương.
Tề Vân Mộc đi đến trước mặt Tô Chẩm Đường, không đợi Tô Chẩm Đường mở miệng, hắn đã vung nắm đấm qua.
Mặc dù không đau lắm, nhưng lại khiến Tô Chẩm Đường choáng váng.
Tô Chẩm Đường nhìn cái tên yếu ớt trước mặt, trong mắt đầy vẻ khó tin.
Lần trước đó Tề Vân Mộc vung nắm đấm về phía hắn vẫn là lúc bọn họ còn bé, giờ cả hai đã lớn vậy rồi, sao còn không nói hai lời đã ra tay đánh người?
"Ngươi đã đồng ý với ta, sẽ bảo vệ nàng ấy." Tề Vân Mộc lạnh lùng nói với hắn, dứt lời, lại vung thêm một nắm đấm qua.
Tô Chẩm Đường sờ mặt nhíu mày hít hà.
Hắn đồng ý với Tề Vân Mộc bao giờ?
Lá thư kia sao?
Đó là Tề Vân Mộc đơn phương bảo hắn bảo vệ Vãn Đường, hắn có trả lời thư đâu cơ chứ?
Được rồi, nể tình Tề Vân Mộc lo lắng cho muội muội, không tính toán với cái tên này.
Tề Vân Mộc đánh hắn hai phát, không thể khiến hắn bị thương chút nào, nhưng nếu hắn trả lại một đấm, chắc chắn người này sẽ hôn mê tại chỗ.
"Vãn Đường là muội muội của ta, so với bất kỳ ai, ta là người không muốn muội ấy xảy ra chuyện nhất."
"Nàng ấy cũng là thê tử của ta." Tề Vân Mộc nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt sáng quắc: "Ta gọi ngươi là ca, ta đã cầu xin ngươi, nhưng ngươi vẫn không bảo vệ được nàng ấy cẩn thận."
Tô Chẩm Đường: "..."
Hắn yên lặng dịch chuyển ánh mắt đi chỗ khác.
Trong thư, đúng là Tề Vân Mộc đã gọi Tô Chẩm Đường là ca.
Nhưng giọng điệu của hắn là vênh mặt hất hàm sai khiến, hắn gọi đây là 'cầu xin' sao?
Nói là mệnh lệnh uy hiếp còn tạm chấp nhận được.
Nhưng mặc kệ thế nào, rốt cuộc là Tề Vân Mộc nhận lỗi trước, đáy lòng Tô Chẩm Đường khó tránh khỏi sinh ra chút chột dạ, hắn đang muốn mở miệng, lại nghe Tề Vân Mộc lạnh giọng hỏi:
"Nàng ấy chết chưa?"
Khóe môi Tô Chẩm Đường giật giật: "..."
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy hắn không ngại xa xôi chạy tới, Tô Chẩm Đường thật sự cảm thấy cái tên yếu ớt này bạc tình bạc nghĩa.
Tô Chẩm Đường nhìn người cằm đầy râu trước mặt, nuốt những lời mắng chửi xuống bụng, tức giận nói: "Nhờ có dược liệu mà ngươi đòi được, vẫn còn thở!"
Khí thế căng chặt trên người Tề Vân Mộc bỗng chốc buông lỏng, sau đó hắn nhắm mắt lại, hôn mê bất tỉnh.
Tô Chẩm Đường vội vươn tay đỡ lấy hắn: "..."
Sao tự dưng lại ngã xuống thế này?
Khi Tô Chẩm Đường chạm phải ánh mắt lo lắng của Tang Hộc, hắn nói: "Ta không đánh trả, tự hắn hôn mê."