Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 219: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 219 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Quan đại phu bước vào, tay Tề Vân Mộc đã chạm vào đôi chân ấy. Chẳng thấy điều gì bất thường, hắn lại lần xuống, từ đùi cho đến mắt cá chân, mọi thứ vẫn như trong ký ức, thẳng tắp, thon thả, với cảm giác mềm mại mượt mà.
Tề Vân Mộc khựng người lại.
Đôi chân của nàng hoàn toàn lành lặn, không hề có chút khiếm khuyết nào.
Quan đại phu đã đến gần, cúi người nhìn Tề Vân Mộc đầy vẻ nghi hoặc.
Tề Vân Mộc chậm rãi thu tay về, quay đầu đối diện với ánh mắt khác thường của Quan đại phu.
"Ngươi đang làm gì thế?"
Quan đại phu cau mày hỏi lại một lần, nhưng lần này không đợi Tề Vân Mộc trả lời, y đã nói tiếp: "Người trẻ tuổi, ngươi là phu quân của nha đầu này à? Ta biết phu thê các ngươi xa cách đã lâu, nhưng ngươi... nhất thời cũng không thể vội vàng như vậy chứ."
Mặt Tề Vân Mộc lập tức tối sầm: "..."
Y đang nói gì vậy!
Đã xuất hiện ở đây, rất có thể là người của Tô Tử Hạc.
Đám người của tên chó Tô Tử Hạc, đầu óc đều có vấn đề.
"Tô Tử Hạc nói nàng ấy tàn phế." Tề Vân Mộc vốn không muốn mở lời giải thích, nhưng thấy ánh mắt Quan đại phu ngày càng lạ lùng, hắn mới nghiêm mặt nói.
Quan đại phu: "?"
Y nhìn Tô Vãn Đường đang hôn mê, rồi lại nhìn sang Tề Vân Mộc: "Tô Tử Hạc là ai?"
Đào Hương giải thích: "Là huynh trưởng của cô nương."
Quan đại phu 'ồ' một tiếng: "À, là Tô thiếu tướng quân."
Y nhìn Tề Vân Mộc đầy ẩn ý.
Đúng là y từng nghe Tô Chẩm Đường nói lung tung rằng muội muội hắn mắt mù tâm mù, lại đi coi trọng một kẻ bụng dạ hẹp hòi, có thù tất báo, lại còn yếu ớt hơn cả một cô nương.
Cái 'tàn phế' mà Tô Chẩm Đường nói tới, hẳn là 'mắt mù tâm mù' này đây.
"Vị này... là Tề đại nhân đúng không? Ngài nhường chỗ cho?"
Tề Vân Mộc vốn không có thiện cảm với người của Tô Chẩm Đường, lông mày hắn nhíu chặt: "Ngươi là ai? Dựa vào đâu mà ta phải nhường!"
Quan đại phu: "..."
Y nghẹn lời nhìn hắn một lát, rồi mặt không chút thay đổi nói: "Ta là người cứu thê tử ngươi đấy."
Vẻ hung dữ trong mắt Tề Vân Mộc khựng lại.
Hắn nhíu mày nhìn Đào Hương, người sau nhẹ nhàng gật đầu.
Tề Vân Mộc lại quay sang nhìn Quan đại phu: "Quan đại phu?"
Quan đại phu ngoài cười nhưng trong không cười: "Chính là tại hạ."
Là người của Quan gia, không phải người của cái tên chó má Tô Tử Hạc kia.
Vẻ giông bão trên mặt Tề Vân Mộc lập tức tan biến, lông mày giãn ra, ánh mắt trở nên hiền lành, trông ôn hòa đến lạ, vô hại đến mức khó tin.
Hắn đứng dậy nhường vị trí, từng cử chỉ đều toát lên phong thái thế gia: "Mời Quan đại phu."
Quan đại phu nghẹn họng nhìn trân trối.
Người này đúng là từ nước Thục (*) đến sao? Sao lại trở mặt nhanh đến thế.
(*) Thục trong nước Thục đồng âm với ‘quen thuộc’, ý chỉ người này mặt dày, không biết ngại gặp ai cũng bắt chuyện được.
Nhưng 'giơ tay không đánh người đang cười', Quan đại phu ho một tiếng rồi tiến lên bắt mạch cho Tô Vãn Đường.
Quan đại phu bắt mạch xong vừa quay đầu lại đã đối diện với ánh mắt lấp lánh của Tề Vân Mộc.
Quan đại phu: "..."
Y nhớ tới cuộc đối thoại ban đầu, nói: "Nàng ấy không tàn phế."
Trong mắt Tề Vân Mộc chợt lóe lên vẻ lạnh lẽo.
Vừa rồi hắn đã đoán được.
Tên chó Tô Tử Hạc!
Đúng là đồ không phải người!
"Lúc nào thì nàng ấy có thể tỉnh?"
Việc nàng ấy có thể không tỉnh lại được, e rằng cũng là do tên chó má kia lừa hắn.
Quan đại phu nhíu mày: "Tô thiếu tướng quân nói thế nào?"
Tề Vân Mộc khàn giọng, giọng điệu không tốt: "Nói có khả năng nàng ấy không tỉnh lại được."
Quan đại phu 'ồ' một tiếng, đứng dậy bình tĩnh nói: "Lời này cũng không phải nói dối."
Có khả năng, nhưng không có nghĩa là không thể tỉnh lại được.
Chẳng qua đó chỉ là một khả năng nhỏ bé, hay nói thẳng ra là một khả năng gần như không tồn tại mà thôi.
Tề Vân Mộc khẽ giật mình, ngón tay hơi cong lên.
Tên chó má kia đã trêu tức hắn một lần, lẽ nào không trêu tức hắn lần thứ hai?
"Có bao nhiêu khả năng tỉnh lại?"
Quan đại phu sờ cằm: "Không nói chính xác được."
Đại khái thì không có chuyện không thể tỉnh lại.
Quan đại phu lặng lẽ quan sát Tề Vân Mộc.
Trông cũng không đến nỗi tệ hại như lời Tô Chẩm Đường nói…
Ít nhất, vẻ đau buồn trong mắt không phải giả.
Có điều y chỉ phụ trách chữa bệnh cứu người, những chuyện này chẳng liên quan gì đến y.
"Ta kê xong phương thuốc rồi, ta đi trước." Quan đại phu nói.
Tề Vân Mộc nhẹ nhàng gật đầu, khách khí lễ phép: “Cảm ơn Quan đại phu."
Quan đại phu lạnh nhạt nhận lễ, rồi trước khi ra cửa, lại kéo Đào Hương đang định nói gì đó ra ngoài: "Tiểu phu thê người ta khó khăn lắm mới đoàn tụ, đừng có ở đây mà chướng mắt người ta chứ."
Sau khi Đào Hương bị y lôi ra ngoài cửa mới nhíu mày hỏi: "Sao phải lừa gạt cô gia?"
Quan đại phu nhún vai: "Ta có lừa gạt đâu, là thiếu tướng quân nhà các ngươi gạt người."
Cùng lắm y chỉ coi như "tiếp tay cho giặc" mà thôi.
Đào Hương: "..."
Nàng quay đầu nhìn vào trong trướng, ánh mắt lóe lên vẻ lo lắng.
Đại công tử và cô gia đã bất hòa từ lâu, trước kia còn có thể duy trì vẻ khách khí bên ngoài, nhưng lần này vừa gặp mặt cô gia đã đấm công tử hai phát. Nếu nàng không đoán sai, chắc chắn là vì chuyện đó nên đại công tử mới trêu chọc cô gia.
Ôi, với cái tính của cô gia...
Mấy ngày nay e rằng trong doanh sẽ ầm ĩ lắm.
Nhưng vượt ngoài dự kiến của Đào Hương, Tô Vãn Đường tỉnh lại, mà trong doanh trại cũng không hề có cảnh gà bay chó chạy.
Cứ như đã bàn bạc từ trước, ngay hôm đó Quan đại phu rời khỏi doanh trại.
Hôm sau Tô Chẩm Đường theo Tô Mục ra chiến trường.
Sau khi biết mình bị lừa, Tề Vân Mộc tức đến mức muốn xù lông, nhưng khổ nỗi không tìm thấy kẻ đầu têu. Hắn bèn chạy đến doanh trướng của Tô Chẩm Đường, cầm bút mắng tận năm trang giấy.
Hắn còn tiện tay lấy luôn chiếc áo choàng nghe nói ba tháng chưa giặt của Tô Chẩm Đường đi, coi như là quà xin lỗi.
_
Tô Vãn Đường tỉnh lại vào hôm sau nữa.
Lúc đó, Tề Vân Mộc đang ngủ trưa.
Hôm qua sau khi tỉnh lại, Tề Vân Mộc đã rời khỏi doanh trướng của Tô Chẩm Đường, xếp thêm một chiếc giường vào trong trướng của Tô Vãn Đường, chỉ cách giường của Tô Vãn Đường một lối đi đủ cho Đào Hương ra vào.
Hắn đã gửi thư về Phụng Kinh, để Đào Hương thông qua quan hệ của phủ Lãng Vương đưa tới Tề phủ.
Tô Vãn Đường vẫn hôn mê bất tỉnh, đã không thích hợp ở lại Cố thành. Nhưng đường sá xe ngựa khó đi, hắn muốn chặng đường về kinh của nàng dễ chịu hơn một chút.
Về phần khi nào nàng tỉnh lại...
Bất kể bao lâu, hắn cũng sẽ chờ.
Cố thành lạnh hơn Phụng Kinh rất nhiều, gió sương lạnh lẽo tận xương.
Tề Vân Mộc sợ nóng, cũng sợ lạnh.
Nếu như không cần thiết, hắn tuyệt đối không ra khỏi trướng.
Ăn sáng xong, hắn vẫn ở lì trong trướng, khi thì ngồi bên giường nhìn Tô Vãn Đường, hoặc chọc má nàng vài cái, nói với nàng mấy câu.
Cũng không cảm thấy nhàm chán.
Sau bữa trưa, hắn ngủ trưa theo thói quen.
Hắn lại mơ thấy nàng.
Nàng tạm biệt hắn, nói rằng nàng muốn đi đến một nơi rất xa, sẽ không bao giờ trở lại nữa.
Hắn muốn nắm chặt tay nàng, bảo nàng đừng đi, nhưng hắn không thể dùng sức, cũng không thể cất tiếng gọi. Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn tay nàng chậm rãi trượt khỏi tay mình, rồi đi xa dần.
Nước mắt lăn dài từ khóe mắt, chảy xuống tai.
Đột nhiên, có một cảm giác ấm áp truyền đến, dường như có người đang nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho hắn.
"Phu quân, tại sao chàng lại khóc?"
Giọng nói lảnh lót quen thuộc vang lên bên tai hắn.
Tề Vân Mộc chợt mở mắt ra, lập tức nắm lấy bàn tay đang dừng bên khóe mắt mình.
"Phu quân, chàng gặp ác mộng à?"
Tề Vân Mộc ngẩn người một lát, sau đó nhanh chóng quay đầu lại, lập tức đối diện với một đôi mắt đen trong suốt.
Nàng vẫn như trước đây, một tay chống cằm, nghiêng đầu nhìn hắn, đôi mắt trong trẻo sáng ngời, dường như có ngàn vạn sao trời đang lấp lánh.
"Phu quân..."
Tề Vân Mộc bỗng nhiên ngồi dậy, kéo cánh tay kia, ôm chặt nàng vào lòng.
Hắn như tìm lại được thứ tưởng chừng đã mất, ôm chặt nàng ấy.
"Vãn Đường, đừng đi."
Người trong ngực hắn khẽ khựng lại một chút, sau một lúc lâu mới vươn tay nhẹ nhàng đáp lại cái ôm của hắn, dịu giọng an ủi: "Ta ở đây, ta sẽ không đi đâu cả."
Tề Vân Mộc nhắm mắt lại, một hàng nước mắt trượt xuống, chảy xuống vai người trong ngực.
Ước gì đây không phải là mơ thì tốt biết mấy.
Tề Vân Mộc thầm nghĩ.
Từ lúc biết nàng xảy ra chuyện cho đến khi nhìn thấy nàng, hắn vẫn luôn tỏ ra rất bình tĩnh, cũng rất kiềm chế, nhưng cơn đau nghẹt thở trong lòng lại không ngừng tra tấn hắn từng giây từng phút.
Trên đường đi, quả thật hắn đã nghĩ tới khả năng tệ nhất, nhưng hắn rất rõ ràng, hắn không thể tiếp thu loại kết quả đó.
Cho nên khi biết được nàng còn sống, hắn đã cảm thấy như nhận được ông trời ưu ái, chỉ cần còn sống, hắn còn dám yêu cầu xa vời gì hơn nữa?
Nhưng lòng người thì vốn dĩ chẳng bao giờ dễ dàng thỏa mãn.
Hiện tại, hắn muốn nàng tỉnh lại, muốn thấy nàng tung tăng nhảy nhót, muốn nhìn nàng xinh đẹp động lòng người, và cũng muốn nhìn nàng khí phách hăng hái.
"Phu quân, ta không sao, chàng đừng sợ."
Đồ lừa đảo!
Tề Vân Mộc căm hận nghĩ.
Ngay cả trong mơ, nữ nhân này cũng muốn lừa hắn.
"Phu quân, sao chàng lại tới đây thế, là bởi vì lo lắng cho ta à?"
Tề Vân Mộc tức giận nói: "Ta tới nhặt xác cho nàng đó!"
Người trong ngực khẽ khựng lại một chút, rồi 'ồ' một tiếng: "Xin lỗi chàng, đã khiến chàng sợ hãi rồi."
"Ta cam đoan với chàng, chắc chắn sẽ không có lần sau nữa đâu."
Tề Vân Mộc khẽ cắn môi, nữ nhân này vẫn cứ nói lung tung. Chuyện này còn chưa xong, không ngờ đã nghĩ đến lần sau!
"Nàng tỉnh lại trước đi rồi hãy nghĩ tới lần sau!"
Lại là một khoảng lặng, sau đó người trong ngực khẽ cựa quậy, nhưng hắn ôm rất chặt, không chịu buông tay.
Vì thế nàng không nhúc nhích nữa, chỉ nói:
"Phu quân, ta tỉnh rồi."
Tề Vân Mộc lạnh lùng hừ một tiếng: "Đồ lừa đảo!"
"Ngay cả trong mơ cũng muốn lừa gạt ta."
Tô Vãn Đường bị ôm chặt cứng: "..."
Trong mơ?
Hắn cho là mình đang ở trong mơ?
Tô Vãn Đường nhíu mày, sắc mặt lại trắng thêm mấy phần, nhưng nàng vẫn nhẹ giọng giải thích: "Vân Mộc, chàng không hề nằm mơ, ta là thật đấy."
"Không tin thì chàng nhìn ta xem?"
Tay chân Tề Vân Mộc cứng đờ ra.
Sau một lúc lâu, hắn mới dè dặt buông tay.
Vừa buông tay, hắn vừa nhìn chằm chằm nàng, cứ như sợ một khắc sau nàng sẽ tan biến mất.
Tô Vãn Đường kéo tay hắn đặt lên mặt mình, ánh mắt sáng lấp lánh: "Chàng xem, là ấm áp đó."
"Chàng không tin thì có thể véo ta một cái."
Tề Vân Mộc: "..."
Véo nàng thì có ích gì chứ?
Hắn trầm mặc một lúc, rồi duỗi tay véo mạnh vào đùi mình một cái.
Cơn đau ập đến, khiến đầu óc hắn lập tức tỉnh táo ra vài phần.
Hắn lại chăm chú nhìn nàng.
Người trước mắt vẫn còn ở đó, cũng không hề biến mất.
Hắn lại nhìn về phía chiếc giường bên cạnh, trên giường trống không.
Tề Vân Mộc ngẩn người một lát, sau đó đưa tay nhéo má Tô Vãn Đường: "Nàng... là thật sao?"
Tô Vãn Đường: "... Ta là thật mà."
Nàng nắm chặt tay hắn, chân thành nói: "Vân Mộc, ta thật sự không sao cả."
"Xin lỗi, đã khiến chàng lo lắng."
Tô Vãn Đường vừa mới nói xong, rèm cửa mở ra, Đào Hương đi đến, đầu tiên nàng sững sờ, sau đó mừng rỡ bước nhanh đến gần: "Cô nương, người tỉnh rồi ạ!"
Tô Vãn Đường 'ừ' một tiếng, nhìn Tề Vân Mộc đang ngẩn ngơ nhìn chằm chằm nàng không chớp mắt, rồi hỏi Đào Hương: "Sao các ngươi lại tới đây vậy?"
Đào Hương chột dạ không dám nhìn Tề Vân Mộc: "Cô gia lo cho cô nương, hôm nhận được tin đã lập tức chạy tới đây ạ."
Tô Vãn Đường nghe vậy, đáy lòng khẽ run lên. Người này lại chịu vì nàng mà không ngại đường xa tới đây.
Nhưng...
"Hắn thế này là sao vậy?"
Trông thấy nàng tỉnh lại, phản ứng của Tề Vân Mộc rất bất thường.
Đào Hương nhanh chóng liếc nhìn Tề Vân Mộc, cúi đầu thấp giọng nói: "Đại công tử đã nói với cô gia rằng, có khả năng cô nương sẽ không tỉnh lại..."
Tô Vãn Đường nhíu mày: "Ta hôn mê bao lâu rồi? Nghiêm trọng đến vậy sao?"
Đào Hương: "... Quan đại phu và dược liệu đều đến rất kịp thời, cho nên mấy ngày trước tính mạng cô nương đã không còn nguy hiểm. Quan đại phu nói, trong vòng năm ngày chắc chắn cô nương sẽ tỉnh lại..."
Giọng Đào Hương càng lúc càng nhỏ dần.
Hôm qua, nàng cũng ở đây, nhưng không kịp thời giải thích với cô gia. Bây giờ đại công tử và Quan đại phu đều không có mặt ở đây, nếu cô gia nổi giận, e rằng nàng sẽ không chịu nổi.
Nói đến mức này, còn gì mà Tô Vãn Đường không hiểu nữa.
Đúng là đại ca của nàng lại tạo nghiệp rồi.