220. Chương 220: Tô Vãn Đường và Tề Vân Mộc

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 220: Tô Vãn Đường và Tề Vân Mộc

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 220 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuối cùng Tề Vân Mộc cũng tỉnh táo lại.
Hắn chậm rãi nghiêng đầu nhìn Đào Hương.
Cái tên chó Tô Tử Hạc kia lại còn cùng Quan đại phu lừa gạt hắn.
Tô Tử Hạc chết chắc rồi!
Đào Hương chột dạ cúi gằm mặt, hoàn toàn không dám đối diện với ánh mắt của Tề Vân Mộc.
"Phu quân..."
Tô Vãn Đường nhận thấy bầu không khí xung quanh Tề Vân Mộc đột nhiên trở nên lạnh lẽo, định lên tiếng hòa giải, nhưng vừa mở miệng đã bị Tề Vân Mộc ôm chặt lấy.
Mặc dù tên chó đó đã lừa hắn, nhưng lần này, hắn tình nguyện bị lừa.
Chỉ cần nàng ấy khỏe lại là được.
Đương nhiên, món nợ này vẫn phải tính.
Tô Vãn Đường khẽ nhíu mày, nhưng vẫn không lên tiếng.
Đào Hương đứng bên cạnh định nói gì đó rồi lại thôi, bị Tô Vãn Đường lặng lẽ ngăn lại.
Đào Hương mấp máy môi, rồi lặng lẽ lui ra ngoài.
"Phu quân, giọng chàng làm sao vậy?"
Tô Vãn Đường nhẹ nhàng ôm lấy eo Tề Vân Mộc, tựa đầu lên vai hắn, sắc mặt nàng càng thêm tái nhợt.
Mãi một lúc lâu Tề Vân Mộc mới trả lời nàng, trong giọng nói còn ẩn chứa chút tủi thân: "Ca ca nàng lừa gạt ta, nói nàng bị gãy chân, không tỉnh lại được nữa, ta đã khóc đến khản cả giọng."
Tô Vãn Đường: "..."
Mặc dù trong lòng nàng hiểu rõ lời này của Tề Vân Mộc đã thêm thắt không ít, nhưng nàng vẫn mềm lòng.
Một người kiêu ngạo như vậy lại vì nàng mà rơi nước mắt, tỏ ra yếu thế trước mặt nàng, sao có thể không khiến nàng xúc động và vui vẻ được chứ?
Đương nhiên, nàng cũng không muốn thấy hắn rơi nước mắt.
"Chuyện này là ca ca sai rồi, huynh ấy không nên lừa chàng như thế." Tô Vãn Đường chân thành nói: "Lát nữa ta sẽ đi tìm ca ca."
Tề Vân Mộc: "Hôm qua hắn đã ra chiến trường rồi."
Cái tên chó đó và Quan đại phu lừa gạt hắn xong, hai người trước sau đã rời khỏi Cố thành.
Chờ Tô Tử Hạc trở về, hắn sẽ từ từ tính sổ với tên đó!
Tô Vãn Đường sững sờ.
Cũng không biết nàng đã hôn mê bao lâu rồi, Tô thành đã bị đánh hạ hay chưa?
"Ta từng viết thư cho hắn, gọi hắn là ca ca, cầu xin hắn bảo vệ nàng, nhưng nàng vẫn bị thương. Lúc ta thấy hắn ở cửa thành, nhất thời tức giận, đấm hắn hai phát, sau đó ta ngất xỉu luôn." Tề Vân Mộc chậm rãi nói.
Tô Vãn Đường: "?"
Hắn đánh ca ca, rồi hắn ngất đi ư?
"Ta ngất ba ngày, sốt nhẹ một ngày, hôm qua mới tỉnh lại. Vừa tỉnh dậy hắn đã lừa gạt ta." Giọng Tề Vân Mộc trầm thấp, bình tĩnh, nhưng lại khiến người nghe vô cùng đau lòng.
Lông mày Tô Vãn Đường khẽ nhíu lại.
Lần này ca ca thật sự hơi quá đáng rồi.
"Có lẽ hắn vẫn còn ghi thù chuyện ta đấm hắn hai phát." Tề Vân Mộc nói rất nhỏ: "Đúng là ta không nên đánh hắn."
Tô Vãn Đường vội vàng nhẹ giọng nói: "Ca ca da dày thịt béo, hai đấm của chàng không làm huynh ấy bị thương được đâu. Lần này là ca ca không đúng, ta xin lỗi chàng thay huynh ấy."
Tề Vân Mộc lạnh giọng từ chối: "Không được!"
Tô Vãn Đường thử đoán ý hắn: "Vậy ta bắt ca ca xin lỗi chàng nhé?"
Mắt Tề Vân Mộc lóe sáng, sau đó nói: "Thôi, ai bảo hắn là ca ca ruột của nàng chứ, sao có thể để hắn nói lời xin lỗi ta được? Ta tha thứ cho hắn là được rồi."
Tô Vãn Đường trầm mặc: "..."
Sau đó lại giấu nàng viết thư mắng ca ca ư?
Tô Vãn Đường thầm buồn cười, nhưng trên mặt lại không biểu lộ ra, gật đầu thật mạnh: "Ừm, Vân Mộc là tốt nhất."
Dáng vẻ này của Tề Vân Mộc trông khá đáng yêu.
Khóe môi Tề Vân Mộc khẽ cong lên, trong mắt hiện lên một tia lạnh lẽo.
Tha thứ ư?
Nghĩ hay lắm!
Nếu hắn không mắng hết năm trang giấy, thì hắn không phải là Tề Vân Mộc!
Đột nhiên, Tề Vân Mộc nhíu mày, chóp mũi khẽ động đậy.
Hắn ngửi thấy mùi máu tươi.
Bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, Tề Vân Mộc vội vàng buông Tô Vãn Đường ra: "Vết thương của nàng..."
Chưa nói xong, hắn đã trông thấy băng vải thấm ướt, sắc mặt lập tức thay đổi: "Ta đã đụng phải vết thương của nàng rồi."
Tô Vãn Đường nhìn thấy sự áy náy và bối rối trong mắt hắn, vội vàng cười lên tiếng an ủi: "Không sao đâu, ta không đau mà."
Sắc mặt Tề Vân Mộc trở nên khó coi, hắn buông Tô Vãn Đường ra, vén chăn lên đứng dậy, lao ra ngoài trướng gọi người với tốc độ cực nhanh.
Đào Hương nhanh chóng dẫn thái y đến.
"Phu quân, ta thật sự không sao mà."
"Chàng đừng tức giận."
Tô Vãn Đường đã được Tề Vân Mộc đỡ lên giường, chăn mền đắp kín mít. Tề Vân Mộc thì hất áo choàng, không nói một lời ngồi bên giường.
"Phu quân, vết thương của ta không phải do chàng chạm vào mới rướm máu đâu, mà là vẫn chưa lành lại thôi."
Tô Vãn Đường nhìn chằm chằm người đàn ông đuôi mắt ửng đỏ, sắc mặt bình tĩnh đang ngồi cạnh mình, dịu giọng dỗ dành: "Chỉ rướm một chút máu thôi, chắc chắn là vừa rồi ta ngồi dậy quá nhanh. Bôi thuốc rồi băng bó kỹ lại lần nữa là được."
Thái y: "..."
Đào Hương: "..."
Sao nhìn cứ như người bị thương lại là người đang ngồi kia nhỉ?
"Nàng nằm yên, ngậm miệng lại."
Tề Vân Mộc nhìn thái y, lạnh lùng nói với Tô Vãn Đường một câu rồi đứng dậy.
Thái y tiến lên, khẽ gật đầu: "Tề đại nhân."
Tề Vân Mộc đáp lễ, rồi lùi về sau một bước.
Thái y cũng không nói gì, lặng lẽ tiến lên bắt mạch cho Tô Vãn Đường.
Đều là người đến từ thành Phụng Kinh, với hắn ta mà nói, ba chữ Tề Vân Mộc chính là như sấm bên tai. Cách hắn ta đối nhân xử thế không đủ khéo léo, thường không biết mình đã đắc tội với người khác từ lúc nào, nhưng hắn ta cũng không để ý lắm.
Có điều Tề Vân Mộc thì...
Có thể không đắc tội thì tốt nhất là không đắc tội. Thế nên tốt nhất là hắn ta nên nói ít đi vài câu.
Không lâu sau, thái y thu tay lại, rồi kiểm tra vết thương của Tô Vãn Đường. Đang định mở miệng thì lại đối diện với đôi mắt trong suốt, sáng ngời, ẩn chứa thâm ý khác của Tô Vãn Đường.
Thái y: "..."
Thái y lặng lẽ cụp mắt.
Kết hợp với những lời vừa rồi nghe được lúc đi vào, hắn ta có thể hiểu được ý của Tô Vãn Đường.
"Nhờ có truyền nhân của Quan thị diệu thủ hồi xuân, vết thương của Tô tiểu tướng quân đã khôi phục được kha khá rồi." Thái y cân nhắc một hồi mới nói: "Ngoại thương phần lớn đã khép lại, chỉ có vết thương dưới vai còn phải cẩn thận một chút."
Thái y dừng một chút, rồi lại nói: "Sức khỏe Tô tiểu tướng quân tốt, không đến mười ngày là có thể khỏe lại."
Vẻ mặt căng thẳng của Tề Vân Mộc khẽ giãn ra.
Nhưng hắn lại nhanh chóng nhíu mày: "Còn nội thương thì sao?"
Thái y sững sờ, nhìn Tô Vãn Đường.
Tô Vãn Đường nháy mắt với hắn ta mấy cái.
Thái y: "..."
Hắn ta cũng không muốn đắc tội Tề Vân Mộc, nhưng cũng không tiện bỏ qua ý của Tô Vãn Đường, bèn nói chung chung: "Có phương thuốc mà truyền nhân của Quan thị để lại, chỉ cần điều dưỡng cẩn thận thì nội thương cũng không đáng ngại."
Nội thương đến mức này, mặc dù có phương thuốc của truyền nhân Quan thị, thì cũng phải điều dưỡng một thời gian.
Bị thương như vậy, cũng may là truyền nhân của Quan thị đã chạy đến kịp thời, nếu không thì...
"Làm phiền thái y." Tô Vãn Đường nhìn về phía Tề Vân Mộc: "Phu quân, chàng xem đi, ta đã nói ta không sao mà."
Tề Vân Mộc chỉ ừ một tiếng không nặng không nhẹ.
Đưa tiễn thái y xong, Tề Vân Mộc lại ngồi xuống mép giường, nhìn Tô Vãn Đường chân thành nói: "Thái y nói nội thương của nàng phải điều dưỡng cẩn thận."
"Ta đã gửi thư về Phụng Kinh, vài ngày nữa trong phủ sẽ cử người tới đón chúng ta về."
Tô Vãn Đường nhíu mày, đang định mở miệng, Tề Vân Mộc lại tiếp tục nói: "Chúng ta đã chiếm được Tô thành rồi."
"Tô... ca ca nàng nói, không quá hai tháng nữa, Nam Hào tất sẽ diệt vong."
Con ngươi Tô Vãn Đường chấn động, vừa định ngồi dậy lại bị Tề Vân Mộc đè lại: "Trong vòng hai tháng nàng không thể ra chiến trường được. Ở lại nơi này, không bằng về kinh dưỡng thương."
Tề Vân Mộc dứt lời, sắc mặt Tô Vãn Đường lập tức trở nên ảm đạm.
Nàng trầm mặc một hồi, lầm bầm nói: "Vừa rồi thái y nói, mười ngày là vết thương trên người ta sẽ lành mà."
Tề Vân Mộc lẳng lặng nhìn chằm chằm nàng.
Mắt Tô Vãn Đường lóe lên, nhưng nàng vẫn nhỏ giọng nói: "Nội thương điều dưỡng hai mươi ngày cũng sẽ bình phục ít nhiều..."
Tề Vân Mộc tiếp tục nhìn chằm chằm nàng.
Tô Vãn Đường dứt khoát vùi đầu vào trong chăn.
Nếu là chuyện khác thì dĩ nhiên nàng sẽ nghe lời hắn, nhưng còn chưa đánh thắng Nam Hào, nàng không thể rời đi được.
Hai người cứ thế giằng co một hồi.
Mãi đến khi Đào Hương bước vào, bầu không khí mới dịu lại đôi chút.
Hai người ăn ý tạm thời không nhắc lại vấn đề vừa rồi.
Mấy ngày liên tiếp sau đó, Tề Vân Mộc đều cẩn thận chăm sóc Tô Vãn Đường. Hắn không dám ôm nàng nữa, sợ lại đụng vào vết thương của nàng.
Tô Vãn Đường xuống giường đi mấy bước cũng sẽ bị hắn lườm cháy mặt. Tình trạng kéo dài chừng mười ngày như thế, rốt cuộc Tô Vãn Đường không chịu nổi nữa.
"Phu quân à, vết thương của ta thật sự không sao mà. Không cho ta đi lại một chút thì ta sẽ sinh ra rỉ sét mất thôi."
Tề Vân Mộc không hề dao động: "Vậy nàng sinh cho ta xem nào."
Đúng lúc này thái y bước đến, nghe được lời này, ông ta ngẩn người. Sau khi bắt mạch cho Tô Vãn Đường xong, ông vẫn không nhịn được nhắc nhở một câu: "Hiện tại sức khỏe của Tô tiểu tướng quân không thích hợp để có thai."
Tô Vãn Đường: "..."
Tề Vân Mộc: "..."
Sau một hồi trầm mặc ngắn ngủi, hai người đồng thời quay đầu sang hướng khác.
"Tề đại nhân, việc này nhất định không thể coi thường được."
Thấy hai người không nói gì, thái y nhìn về phía Tề Vân Mộc, nghiêm mặt nói.
Cái gì mà “sinh cho ta xem nào” chứ.
Loại chuyện này sao có thể coi như trò đùa như vậy được!
Khóe môi Tề Vân Mộc giật giật, mãi rất lâu sau mới nói: "Ừm, ta biết rồi."
Có lẽ là ở với Tô Vãn Đường lâu rồi, da mặt của hắn cũng dày thêm, nên hắn cũng không định giải thích.
"Thế... bao lâu thì thích hợp?"
Đột nhiên, Tô Vãn Đường lên tiếng hỏi.
Tề Vân Mộc sững sờ, sau khi hoàn hồn thì mặt hơi nóng lên, nhanh chóng trừng mắt nhìn Tô Vãn Đường.
Đã là lúc nào rồi mà nữ nhân này còn nghĩ tới chuyện đó chứ!
Lần này Tề Vân Mộc thật sự đã hiểu lầm Tô Vãn Đường rồi.
Nàng thật sự chỉ muốn hỏi về chuyện con cái.
Thái y nghiêm túc đáp: "Tốt nhất là một năm sau."
Tô Vãn Đường "ồ" một tiếng.
Một năm cũng có thể chờ được.
Bản thân nàng thì không vội, nhưng Tề Vân Mộc là đích trưởng tử Tề gia, con cái là chuyện quan trọng. Nếu thời gian lâu rồi mà nàng không sinh con được thì không ổn.
Tất nhiên, nàng rất thích trẻ con.
Nếu con họ mà giống Tề Vân Mộc, vậy thì càng thích.
Bên mình có hai con mèo kiêu ngạo, một lớn một nhỏ vây quanh, ngẫm lại đã cảm thấy rất thú vị rồi.
Thái y vừa đi khỏi, bầu không khí trong trướng cũng trở nên quái dị.
Tô Vãn Đường nhanh chóng liếc nhìn Tề Vân Mộc, lại vừa vặn đối diện với ánh mắt hắn đang liếc xéo qua. Trong khoảnh khắc đó, nàng thấy rõ ý tứ trong mắt hắn.
Tô Vãn Đường: "..."
"Ý ta không phải như thế."
Tề Vân Mộc lạnh lùng hừ một tiếng, hiển nhiên là không tin.
Tô Vãn Đường: "... Ta thật sự chỉ hỏi về chuyện con cái thôi mà."
Tề Vân Mộc: "... Khác nhau ở chỗ nào chứ?"
Khác nhau nhiều lắm chứ!
Tô Vãn Đường: "Ta sợ chàng sốt ruột thôi."
Tề Vân Mộc lạnh lùng liếc nàng một cái, duỗi tay kéo chăn trùm kín nàng: "Có sốt ruột mấy cũng không bằng Tô tướng quân đâu!"
Trong đầu nữ nhân này chứa toàn thứ gì vậy chứ, vết thương còn chưa lành đã nổi máu háo sắc rồi.
Tô Vãn Đường bất đắc dĩ kéo chăn xuống, vô tội nhìn Tề Vân Mộc.
Trời đất chứng giám, nàng thật sự không hề nghĩ tới chuyện kia!
Nhưng ai bảo nàng có mấy lần “tiền án” chứ, bây giờ trong chuyện này nàng nói gì cũng không thể khiến hắn tin tưởng được.
Thế là, Tô Vãn Đường từ bỏ giãy giụa.
Nàng bất chấp tất cả, vừa ngồi dậy, vừa nói: "Ta đi hỏi thái y xem khi nào có thể làm chuyện vợ chồng."
Con ngươi Tề Vân Mộc chấn động.
Nữ nhân này điên rồi ư?
Chuyện đó còn quan trọng hơn cả mạng sống sao?
Tề Vân Mộc lạnh mặt đi đến bên giường, tức giận đẩy nàng trở lại: "Nàng phải rụt rè một chút!"
Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài, còn cần mặt mũi nữa không chứ?
Tô Vãn Đường: "..."
Nàng không rụt rè lúc nào chứ?
Những ngày qua nàng chỉ có thể nhìn, ngay cả tay hắn cũng chẳng mấy khi được sờ, thế mà còn gọi là không rụt rè sao?
Tô Vãn Đường vừa nghĩ, thuận tay bắt lấy cánh tay Tề Vân Mộc, trong lúc vô tình kéo theo hắn ngã xuống giường.
Hai bờ môi vừa vặn chạm vào nhau.
Hai người còn chưa kịp phản ứng gì, màn cửa đã bị kéo ra, thái y đi rồi quay lại.
Thái y nhìn chằm chằm cảnh tượng này, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó mặt đỏ bừng lên.
Bị tức giận.
Chính vì nghĩ đến chuyện này nên hắn ta mới đặc biệt quay lại nhắc nhở.
Ai mà ngờ được chứ...
"Tề đại nhân, vết thương trên người Tô tiểu tướng quân quá nhiều. Để tránh xé rách miệng vết thương, trong vòng một tháng không thể làm chuyện phòng the, vẫn nên kiềm chế một chút." Thái y nói bằng giọng điệu lạnh lùng.
Hắn ta mới rời đi được bao lâu chứ, làm gì mà sốt ruột đến thế hả!