Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 22
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngụy Niên không nhớ nổi mình đã kéo cung bao nhiêu lần ngày hôm đó, đến khi cánh tay nàng đã tê dại, nhưng Thái tử vẫn không có ý định dừng lại. Thỉnh thoảng hắn còn chỉ dẫn nàng một vài điều cần lưu ý khi kéo cung.
Nàng biết là hắn đang dạy mình, bèn cố nén đau nhức, tập trung ghi nhớ.
Có một khoảnh khắc Thái tử cầm tay nàng kéo cung, trong đầu nàng không khỏi hiện lên bóng hình một người.
Từ khi nàng còn ngây thơ, hắn ta đã ở bên cạnh, dạy nàng đi, chọc nàng cười. Lớn hơn chút nữa, hắn ta dạy nàng viết chữ đọc sách, tập cầm kỳ thi họa, lúc nào cũng là tay trong tay chỉ dạy như vậy.
Nhưng đến cuối cùng nàng mới biết, người này diễn một màn kịch quá tài tình.
Nàng đã từng tin tưởng bao nhiêu, giờ đây Ngụy Niên lại hận hắn ta bấy nhiêu.
Mũi tên nàng bắn ra, chậm rãi mang theo sát khí.
Dường như Chử Yến cảm nhận được điều gì, cụp mắt nhìn nàng. Vừa hay chạm vào ánh mắt đầy hận thù ấy.
Chử Yến lặng lẽ dời tầm mắt.
Bắt đầu từ lần đầu tiên gặp nàng, hắn đã thấy được sát khí và hận ý trên người nàng. Mặc dù nàng cố tỏ ra dịu dàng, đoan trang, nhưng sau cái chết của tỳ nữ kia, sự hả hê sâu trong đáy mắt nàng không thể che giấu.
Cho nên từ đó trở đi hắn đã đoán được nàng và những người khác trong Ngụy gia không chỉ đơn thuần là mâu thuẫn nội bộ, mà còn giống như có mối thù sâu tựa biển máu.
Bởi vì loại hận ý này, hắn rất quen thuộc.
Nhiều năm trước sau khi mẫu phi nhảy từ tường thành xuống, hắn đã đồng loạt căm hận tất cả mọi người, tất cả những người được lợi vì cái chết của mẫu phi.
Chử Yến thu lại suy nghĩ, giả vờ lơ đãng liếc nhìn một góc rừng, lặng lẽ buông tay Ngụy Niên ra, nắm chặt dây cương. Đúng lúc này, con ngựa chợt hí vang một tiếng, tay Ngụy Niên run lên, mũi tên bắn lệch, ghim vào một thân cây gần đó.
Chử Yến tự nhiên đoạt lại cây cung từ tay nàng.
Ngụy Niên cho rằng sẽ không tiếp tục nữa, khẽ lắc lắc cánh tay đang tê dại. Nhưng một giây sau lại nghe Thái tử ra lệnh: "Nắm chắc dây cương!"
Mặc dù Ngụy Niên không hiểu rõ lắm, nhưng vẫn theo bản năng đón lấy dây cương trong tay hắn.
Đồng thời, nàng thoáng thấy Chử Yến kéo căng cung. Khác hẳn với cách nàng cẩn thận điều chỉnh dây cung, hắn kéo cung bắn tên gần như chỉ trong chớp mắt.
Ánh mắt Ngụy Niên nhìn theo mũi tên rời cung. Mũi tên bay đến điểm cuối, một bóng người kêu lên đau đớn rồi ngã xuống.
Ngụy Niên cứng đờ, đồng tử đột nhiên mở lớn.
Mãi đến khi những người áo đen liên tiếp nhảy ra từ xung quanh, tay cầm đao kiếm chém về phía bọn họ, nàng mới muộn màng nhận ra.
Bọn họ đã gặp phục kích.
Ám vệ đi theo Thái tử cũng đồng thời xuất hiện, hộ giá.
"Cầm chắc dây cương, khống chế phương hướng của ngựa." Chử Yến đột nhiên nói.
Ngụy Niên vừa quan sát người áo đen càng ngày càng tới gần, vừa luống cuống tay chân nắm chặt dây cương, nàng dở khóc dở cười, giọng run run: "Thần nữ không biết."
Kiếp trước nàng còn chưa từng chạm vào ngựa, quỷ mới biết điều khiển nó thế nào.
Mà ngay cả khi làm quỷ, nàng cũng không biết!
"Phía trước có vách núi, thúc ngựa nhảy xuống đó."
Ngụy Niên vô thức nhìn ra phía trước, quả nhiên thấy một vách núi: "..."
Nàng không dám tin, nói: "... Sẽ, sẽ chết đó?"
Chử Yến vừa kéo cung bắn chết một người, vừa cười lạnh: "Biết sẽ chết mà còn không đổi hướng à!"
Ngụy Niên gần như dùng hết sức bình sinh nắm chặt dây cương, cắn chặt môi. Lòng nàng hoảng loạn sợ hãi, đồng thời thầm mắng Thái tử quả nhiên là tên điên, loại thời điểm này mà còn đùa cợt được.
"Ngươi phân biệt được trái phải không?"
Ngụy Niên hoảng sợ nhìn chằm chằm vách núi càng ngày càng gần, liên tục gật đầu: "Có."
Thái tử không lên tiếng nữa.
Ước chừng là sống chết cận kề đã kích phát tiềm năng, Ngụy Niên như chợt bừng tỉnh, níu chặt dây cương, bất ngờ kéo sang trái một cái. Con ngựa ngửa đầu hí vang một tiếng, quả nhiên đổi hướng.
Ngụy Niên không khỏi nhắm mắt thở phào một hơi.
Cái tên điên này!
Sao hắn dám giao chuyện sống chết này vào tay một kẻ hoàn toàn không biết cưỡi ngựa như nàng chứ!
Có điều, Ngụy Niên đờ đẫn nghĩ...
Nếu nàng thật sự kéo Thái tử nhảy xuống vách núi, Ngụy gia chắc chắn sẽ bị tru di cửu tộc! Nàng cũng chẳng cần tốn công tốn sức tìm cách hủy diệt Ngụy gia nữa.
"Ngươi muốn kéo Cô đi cùng xuống địa ngục sao?"
Bên tai bất chợt vang lên giọng nói lạnh lùng của Thái tử.
Ngụy Niên bỗng nhiên hoàn hồn, vội vàng lắc đầu.
Không, nàng vẫn muốn sống để tự tay hủy diệt Ngụy gia hơn.
Ngay khi Ngụy Niên lại một lần nữa cảm thán người ngồi phía sau biết thuật đọc suy nghĩ, thì nghe thấy hắn nghiến răng nghiến lợi nói: "Tập trung vào, chúng ta đang chạy trốn đấy."
Lúc này Ngụy Niên mới giật mình phát hiện, cuối con đường lại là vách núi.
Nàng lần nữa kinh hoảng quay đầu ngựa, không nhịn được thốt lên: "Sao chỗ nào cũng là vách núi thế này."
"Đang ở trên đỉnh núi, không phải vách núi thì muốn bay lên trời sao?"
Ngụy Niên: "..."
Trò đùa của tên điên này chẳng buồn cười chút nào.
"Hơi nghiêng người về phía trước, mông đừng ngồi hẳn xuống." Chử Yến đã sử dụng hết tên, hắn rút thanh kiếm treo bên thân ngựa ra, vừa chém giết thích khách, vừa nói.
Vì chữ "mông" kia mà Ngụy Niên xấu hổ đỏ bừng mặt, chẳng qua trong lúc nguy cấp như vậy nàng cũng không có tâm trạng e dè nhiều nữa, lập tức làm theo lời Chử Yến chỉ dẫn.
"Trừ khi bất đắc dĩ, đừng rời chân khỏi bàn đạp, tay không được buông dây cương." Chử Yến tiếp tục nói một cách lạnh lùng.
Sau khi Ngụy Niên kịp phản ứng, nhận ra Thái tử đang thực hiện lời hứa dạy nàng cưỡi ngựa, nàng không khỏi hơi choáng váng. Lúc này người bình thường nào có tâm trạng dạy người khác cưỡi ngựa chứ?
Ngụy Niên im lặng một lát, sau đó hỏi: "Lúc nào tính là bất đắc dĩ?"
Kỳ lạ là nàng vẫn còn tâm trạng để học, có lẽ nàng cũng chẳng phải người bình thường.
Dù sao, nàng cũng từng làm quỷ.
"Ví dụ như, trước khi ngựa nhảy xuống vách núi phía trước, ngươi có thể thử nhảy khỏi ngựa, có lẽ sẽ giữ được toàn thây." Chử Yến lành lạnh nói.
"Cô có thể bỏ ngựa bất cứ lúc nào, còn sống chết của ngươi thì nằm trên sợi dây cương trong tay."
Ngụy Niên ngước mắt lên, sau đó đồng tử co rút lại.
Tiểu thư khuê các suýt chút nữa thì văng tục.
Nàng cắn răng, cố nén giận, vội vàng xoay ngựa đổi hướng, thốt lên đầy bất mãn: "Chẳng lẽ không có con đường nào bình thường hơn sao?"
Lần này Chử Yến trầm mặc một hồi, xử lý xong một thích khách đang đuổi theo, sau đó mới trả lời nàng: "Có."
"Nhưng không ngăn được ngựa cứ muốn nhảy núi."
Ngụy Niên ngẩn người, sau đó mới hiểu được ý của hắn.
Lúc này nàng đã miễn cưỡng thoát ra khỏi nỗi sợ hãi, mới có tâm trạng dò xét những con đường xung quanh. Quả nhiên, nàng nhìn thấy một con đường có thể coi là rộng mở...
Nàng mấp máy môi. Khi con ngựa lại sắp rẽ sang một lối khác, nàng đã quen tay kéo nó về đường chính.
"Nó không biết đường hay không biết rẽ?"
Ngựa có biết rẽ hay không nàng không rõ, nhưng nàng từng nghe nói ngựa nhớ đường.
Cho nên tại sao con ngựa này cứ muốn chạy về phía vách núi?
Chử Yến nghe được lời phàn nàn của nữ tử, cúi đầu liếc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của nàng, không chút do dự trở tay đâm về phía thích khách đang đuổi theo.
Vừa lúc, dường như Ngụy Niên cảm nhận được ánh mắt của Chử Yến, vô thức quay đầu. Thế là, máu tươi từ đối diện bắn tới, nhuộm đỏ nửa bên mặt nàng.
Toàn thân Ngụy Niên bỗng chốc cứng đờ.
Chử Yến lại ung dung nhìn nàng. Chẳng biết vì sao, nhưng nàng như vậy trông thuận mắt hơn nhiều.
Thái tử đã sẵn sàng thưởng thức vẻ hoảng sợ sắp hiện trên mặt nữ tử, lại không ngờ, Ngụy Niên chỉ ngẩn ra mấy giây, sau đó lập tức giơ tay lau đi vết máu bên khóe mắt, hết sức chăm chú vật lộn với dây cương.
Màu đỏ chói mắt và khuôn mặt trắng nõn tạo thành sự đối lập rõ ràng, cũng có một vẻ đẹp vụn vỡ, yêu dị khác thường.
Chử Yến cong môi, vẻ hứng thú trong mắt càng thêm nồng đậm. Ngay cả trong giọng nói cũng không còn sự lạnh lùng như vừa rồi: "Nó biết đường, cũng biết rẽ, nhưng ngươi túm chặt như vậy, nó chỉ cho rằng ngươi muốn dẫn nó cùng xuống địa ngục."
Ngụy Niên bỗng nhiên nhìn về phía đầu ngựa bị nàng kéo đến ngẩng lên: "..." Nó như thế này, hình như chỉ có thể đi thẳng thôi.
Ngụy Niên lặng lẽ nới lỏng tay. Không phải hắn nói phải nắm chặt à, đương nhiên nàng sẽ dùng hết sức bình sinh.
Chử Yến tiếp tục châm chọc: "Nếu không phải tính tình Tiểu Lang tốt thì nó đã sớm nổi điên rồi."
Ngụy Niên chột dạ không đáp lời.
Nhưng, sao lại gọi một con ngựa là Tiểu Lang?
Nếu Trường Phúc biết thắc mắc của nàng, nhất định sẽ nói với nàng rằng mới mấy ngày trước, con ngựa này còn tên là Tiểu Kiếm.
Có lẽ vì cái chết quá gần, Ngụy Niên đã bộc lộ thiên phú cưỡi ngựa phi phàm, chẳng mấy chốc đã tìm ra được một vài kỹ thuật.
Tiếng chém giết phía sau chẳng biết đã ngừng lại từ lúc nào, vài ám vệ ở lại xử lý xác thích khách, những ám vệ khác thì đã đuổi theo.
Không còn thích khách đuổi giết, Ngụy Niên học tập càng thêm chăm chú. Có lẽ là Chử Yến thấy nàng tập trung như vậy, nên thỉnh thoảng lại dạy nàng vài bí quyết.
Mặc dù miệng Thái tử không nói được mấy lời tử tế, nhưng từ khi quen biết đến nay, đây là lần đầu tiên hai người ở chung hòa hợp đến thế.
Khi đi ngang qua một mảnh rừng trúc, mùi hương tươi mát dễ chịu tràn ngập. Ngụy Niên cảm nhận được gió nhẹ phất qua mặt, hương trúc vờn quanh, mặt mày nàng không khỏi giãn ra.
Hóa ra trên đời, còn có niềm vui như thế này.
Lúc trước cuộc đời nàng chỉ xoay quanh tiểu viện kia, hiện tại, dường như nàng đã được trải nghiệm một lối sống khác.
Lối sống này, gọi là tự do.
Chử Yến vừa lúc cúi đầu, thoáng nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt bị máu tươi nhuộm đỏ một nửa của nàng.
Thái tử: "..."
Thế nhân đều nói hắn điên, nhưng hắn cảm thấy nữ tử này cũng chẳng kém là bao. Có cô nương khuê các bình thường nào trải qua một trận phục kích giết chóc như thế này mà còn có thể cười một cách quỷ dị như vậy chứ?
Có điều, cũng là người đáng thương.
Ở Bắc Lãng thịnh hành cưỡi ngựa, đánh mã cầu. Một đích nữ phủ Thị Lang sống mười sáu năm chưa từng chạm vào ngựa, nói ra chắc không ai tin.
Ngựa không còn bị dây cương thít chặt, thuận lợi quay về chuồng ngựa ở biệt viện. Lúc dừng lại, nó hơi tủi thân, nghẹn ngào hí lên một tiếng.
Ngụy Niên cảm giác được đại khái là nó đang lên án nàng, trong lòng sinh áy náy, nhẹ nhàng vuốt ve đầu nó xin lỗi: "Xin lỗi nha, hôm nay sẽ cho ngươi một bữa ăn ngon."
Chử Yến đang định xuống ngựa, thoáng sững người.
Hắn nghiêng đầu nhìn về phía nữ tử đang nằm rạp trên lưng ngựa nhẹ giọng dỗ dành nó, trong mắt vô thức ánh lên ý cười.
Lấy thức ăn của hắn để dỗ dành ngựa của hắn, cũng chỉ có nàng dám làm vậy.
Tô Cấm đã sớm chờ ở đây, từ xa trông thấy cảnh này, lập tức tiến lên đón.
"Điện hạ không sao chứ?"
Tô Cấm đi theo bên cạnh Thái tử nhiều năm, vừa nhìn đã biết hôm nay lại gặp chuyện.
Chử Yến vứt kiếm cho thị vệ tiến lên đón: "Không sao."
Tô Cấm yên lòng, lúc này mới nhìn về phía Ngụy Niên. Đúng lúc Ngụy Niên quay đầu, Tô Cấm trông thấy vết máu trên mặt nàng thì giật mình: "Ngụy nhị cô nương bị thương rồi!"
Ngụy Niên chưa kịp trả lời thì Chử Yến đã nhảy xuống ngựa. Nàng ngồi một mình trên lưng ngựa không khỏi sợ hãi, đang không biết phải làm sao thì Chử Yến lại vỗ một cái lên thân ngựa: "Tự chạy một vòng đi."
Con ngựa nháy mắt vọt ra ngoài.
Ngụy Niên hoảng sợ trắng bệch cả mặt, nắm chặt dây cương, giẫm lên bàn đạp.
Sau lưng truyền đến giọng điệu hờ hững của Thái tử: "Rèn sắt khi còn nóng, sẽ nhớ càng lâu."
Ngụy Niên: "..."
Sao lúc nãy nàng không kéo hắn nhảy xuống vách núi luôn cho rồi cơ chứ!
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Tác giả: "Niên Niên thiên phú dị bẩm!"
Niên Niên: "... Ngưỡng mộ à, suýt nữa thì lên trời."
Chử Yến: "..."