Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Ngụy Niên thuần phục Tiểu Lang, Tô Cấm đến Ngụy gia
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đối với người lần đầu tiên học cưỡi ngựa thì tốc độ như vậy cực kỳ kinh khủng, nhưng hiện tại Ngụy Niên cũng chỉ có thể kiên trì.
Nàng cẩn thận nhớ lại những lời Chử Yến vừa mới dạy nàng trên đường đi, vừa ổn định tinh thần, vừa nhỏ giọng dỗ dành con ngựa: "Tiểu Lang ngoan, ngươi chạy chậm một chút nhé, đừng làm ta ngã."
"Vừa rồi là ta không đúng, ngươi đừng tức giận, được không?"
Không rõ con ngựa có hiểu không, nhưng nó vẫn ngoan ngoãn chạy, có lẽ đã bị khí thế dám kéo nó nhảy xuống vách núi của Ngụy Niên làm cho khiếp sợ.
Một màn bất ngờ, không chỉ khiến Tô Cấm sợ đến thay đổi sắc mặt, mà người huấn luyện ngựa và thị vệ trong chuồng ngựa cũng đều lộ vẻ hoảng sợ.
Phải biết toàn bộ chuồng ngựa chỉ có con ngựa này của điện hạ... hôm nay nó gọi là gì nhỉ? À, Tiểu Lang! Chỉ có con Tiểu Lang này là có tính tình hung hãn nhất, cộc cằn nhất, đừng nói một cô nương yếu đuối, ngay cả thị vệ có bản lĩnh bất phàm cưỡi nó, thì nó cũng có thể hất người đó ngã xuống!
Thái tử làm vậy là muốn tra tấn cô nương nhà người ta sao?
Thế nhưng nửa canh giờ trước cô nương Tô Cấm mới vừa hạ lệnh, tất cả mọi người ở biệt viện không được coi thường Ngụy nhị cô nương, ngụ ý rằng điện hạ cuối cùng cũng có ý định tìm người bầu bạn; mới đó mà điện hạ đã thay đổi ý định rồi sao?
Tô Cấm không nhịn được nhìn về phía Thái tử: "... Điện hạ?"
Nàng ấy cách Thái tử gần nhất, dĩ nhiên là nghe được câu nói vừa rồi của hắn, biết là điện hạ đang dạy Ngụy nhị cô nương cưỡi ngựa, thế nhưng mà, nào có ai dạy cô nương người ta cưỡi ngựa như vậy.
Chử Yến nhìn chằm chằm vào một người một ngựa, sau một lúc lâu mới khẽ hừ một tiếng: "Nàng ta không bị thương."
Tô Cấm: "..."
Không bị thương cũng không thể hành hạ như thế chứ.
Trước hôm nay, Ngụy nhị cô nương thậm chí còn chưa từng chạm vào lông ngựa đấy! Huống chi, đây là con ngựa hung hãn nhất trong chuồng ngựa!
Sau đó, nàng ấy lại nghe điện hạ nhà bọn họ nhàn nhạt nói: "Ngươi lo thừa rồi, nàng ta đang dụ ngựa của Ta đổi tên."
Tô Cấm: "..."
Nàng cứng đờ quay đầu lại, lúc này mới muộn màng phát hiện, thảm cảnh như dự đoán đã không xảy ra, Tiểu Lang nổi tiếng là hung hãn nhất chuồng ngựa, không nổi giận, cũng không hất người, trông ngoan ngoãn lạ thường.
Không chỉ Tô Cấm, tất cả mọi người đều ngẩn ra.
Hôm nay Tiểu Lang sao thế?
Chẳng lẽ ngay cả ngựa cũng biết xem mặt sao?
Hay là, ngựa cũng biết thương hoa tiếc ngọc?
Sau một hồi yên lặng kỳ dị, trong lúc nhất thời Tô Cấm không kìm được buột miệng hỏi: "Ngụy nhị cô nương dụ dỗ nó đổi tên thành gì vậy ạ?"
Ngụy Niên cũng không biết lời nói của mình sẽ bị Thái tử nghe thấy, vẫn đang tiếp tục: "Ta cảm thấy ngươi uy phong hơn sói nhiều, vừa rồi ngươi chạy nhanh như vậy, ta gọi ngươi là Tiểu Phong có được không, cũng rất xứng với Thái tử điện hạ."
Một con nhanh như gió, một kẻ điên cuồng thành thói.
Cặp đôi hoàn hảo!
Chử Yến: "..."
Hắn tặc lưỡi, đáy mắt một mảnh âm u.
"Nàng ta đang mắng Ta là tên điên."
Tô Cấm cứng đờ.
Lần đầu tiên trong đời nàng ấy cảm nhận được sự bối rối tột độ.
Ngay khi nàng ấy toát mồ hôi thay Ngụy Niên, Thái tử, người bị mắng lại giơ tay lên, gọi một ám vệ đến, dặn dò vài câu: "Đi báo cho Trường Phúc..."
Tô Cấm nghe mà âm thầm kinh hãi.
Sau khi ám vệ rời đi, Chử Yến nói với nàng ấy: "Ngươi đích thân đưa nàng ta về."
Tô Cấm gật đầu nhận lệnh: "Vâng."
Từ trước đến nay sức chịu đựng của nàng ấy không kém, nhưng hôm nay, nàng ấy luôn cảm thấy hơi hoang mang.
Tô Cấm lần nữa nhìn về phía người trên lưng ngựa, tâm trạng nhất thời có chút phức tạp, có lẽ là Đông cung thật sự sắp có thêm nữ chủ nhân.
Dù sao, đây là lần đầu tiên nàng ấy thấy có người dám mắng điện hạ, không những bình yên vô sự, mà còn được điện hạ che chở.
"Người từng mắng Ta, sao có thể chết trong tay người khác." Chử Yến lại đột nhiên nói tiếp.
Tô Cấm: "..."
Chử Yến huýt sáo, Tiểu Lang đang chở Ngụy Niên liền tung tăng chạy đến trước mặt hắn, trông có vẻ tâm trạng cũng không tệ.
Chử Yến cất tiếng cười nhạo.
Không có tiền đồ! Làm như chưa thấy nữ tử bao giờ ấy.
Tô Cấm tiến lên đỡ Ngụy Niên xuống, lúc ở trên ngựa chưa phát hiện, sau khi xuống ngựa, Ngụy Niên mới cảm thấy hai bắp đùi đau nhói.
Khả năng cao là bị trầy da rồi.
Bởi vì vị trí bị thương khá riêng tư, Ngụy Niên nhíu mày, cố nén không dám lên tiếng.
"Ta đồng ý yêu cầu của ngươi." Chử Yến lạnh nhạt liếc nàng một cái, nói.
Ngụy Niên thầm vui mừng, vội vàng quỳ gối tạ ơn: "Thần nữ cảm ơn điện hạ."
Nghĩ lại thì, hôm nay hình như cũng không tệ đến vậy, không chỉ được học cưỡi ngựa bắn tên, lại có Thái tử hứa hẹn, nghĩ thế, ngay cả nỗi kinh hoàng khi cận kề cái chết trên vách núi cũng không còn quá đáng sợ nữa.
Khi sắp rời đi, Chử Yến nhìn Tô Cấm, nàng ấy hiểu ý gật đầu.
Đợi Chử Yến rời đi, Tô Cấm mới đỡ Ngụy Niên đi về phía thiên điện: "Cô nương lần đầu tiên cưỡi ngựa, khó tránh khỏi sẽ bị thương, nô tỳ bôi thuốc cho cô nương trước rồi đưa cô nương về phủ."
Sự cẩn thận của Tô Cấm khiến Ngụy Niên sinh lòng cảm kích, vội nói cảm ơn, lại nghe Tô Cấm cười nói: "Là điện hạ sai bảo trước khi rời đi."
Ngụy Niên sững sờ, đột nhiên nhớ tới ánh mắt đầy ẩn ý Thái tử nhìn về phía Tô Cấm trước khi rời đi.
Mặt nàng bỗng dưng đỏ lên.
Hắn cũng chú ý tới.
Tô Cấm thoáng nhìn qua thần sắc của nàng, khóe môi lại càng cong lên đôi chút.
Điện hạ có bao giờ để ý tới cô nương nhà ai như vậy đâu, xem ra, Ngụy nhị cô nương thật sự rất được lòng điện hạ.
Nhưng với tính tình của điện hạ, thực sự rất khó làm các cô nương thích, khó khăn lắm điện hạ mới có ý trung nhân, không thể dọa người ta chạy mất được.
"Điện hạ đối xử với cô nương rất chu đáo, khác hẳn với người khác." Tô Cấm lấy lại bình tĩnh, giọng điệu dịu dàng từ tốn: "Nô tỳ còn chưa từng thấy điện hạ thân cận với cô nương nhà nào như vậy, chứ đừng nói là ngồi chung một ngựa."
Ngụy Niên bật cười khẽ, gật đầu.
Đúng là khác biệt thật, suýt chút nữa thì xách nàng đi cho sói ăn rồi.
Tô Cấm tiếp tục nói: "Nhắc tới cũng kỳ lạ, tính nết của Tiểu Lang cực kỳ hung hãn, ngoài điện hạ ra chưa từng có ai có thể cưỡi được nó, ngay cả Tống đại nhân cũng từng bị nó hất văng xuống đất, nô tỳ thật sự không ngờ hôm nay nó lại ngoan như vậy, xem ra nó rất thích cô nương."
Ngụy Niên nháy mắt mấy cái, nghi ngờ nói: "Điện hạ nói tính nết nó vô cùng tốt."
Tô Cấm cười cười: "Đó là đối với điện hạ thôi.”
So sánh với điện hạ thì tính nết ai cũng tốt, ngựa cũng không ngoại lệ.
Nói một cách khác, vạn vật trong mắt điện hạ, không có gì là tính nết không tốt.
Còn những kẻ tính nết không tốt thì phần lớn đã không còn thấy mặt nữa rồi.
Đúng lúc này, sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng hí đầy giận dữ của con ngựa.
Ngụy Niên vô thức quay đầu lại, quả nhiên thấy Tiểu Lang mới vừa rồi còn ngoan ngoãn, lúc này đang hung hăng đá lung tung khắp chuồng ngựa, không tha một ai.
Ngụy Niên: "..."
Nàng đột nhiên cảm thấy hoảng sợ, hiện tại nàng vẫn còn sống sót quả là một kỳ tích!
Tiểu Phong, hình như càng phù hợp với nó.
Tô Cấm thấy vậy nhẹ giọng an ủi: "Cô nương đừng sợ, Tiểu Lang đã công nhận cô nương, chắc chắn sẽ không thương tổn cô nương."
Ngụy Niên cười gượng: "Ừm."
Có điều nàng luôn cảm thấy trong lời Tô Cấm nói còn ẩn ý khác, bởi trước đó nàng ấy vẫn luôn gọi nàng là Ngụy nhị cô nương.
Cảm giác đau nhói trên đùi quấy nhiễu mạch suy nghĩ của Ngụy Niên, nàng không nghĩ ngợi thêm nữa.
Tô Cấm: "Cô nương yên tâm, điện hạ đã dặn nhất định phải cho cô nương dùng thuốc tốt nhất, chẳng mấy ngày là sẽ khỏi thôi.”
Ngụy Niên gật đầu.
Không biết tại sao, nàng càng nghe càng cảm thấy quái dị.
---
Ngụy gia.
Trên trán Ngụy Hằng quấn băng gạc, sắc mặt u ám ngồi dựa vào trên giường, một bên, những người khác của Ngụy gia hoặc đứng hoặc ngồi.
Ngụy Hằng kể lại chuyện xảy ra ở biệt viện Hương Sơn, cuối cùng cắn răng nói: "Chỉ là một kẻ thất thế, dựa vào Thái tử rồi chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng."
Hiển nhiên người hắn ta mắng là Tống Hoài.
Ngụy Văn Hồng không đồng tình nhíu mày.
Chưa kể chức Thống lĩnh Đông cung, Tống Hoài còn là Ngự sử Trung thừa, hiện tại bọn họ không thể nào đắc tội nổi!
Chẳng qua hiếm khi thấy con trai tức giận như vậy, ông ta cũng không mở miệng trách cứ, dù sao trong phòng này cũng không có người ngoài, sẽ không truyền ra ngoài được.
Sau một hồi im lặng, Ngụy Ngưng hỏi: "Ca ca không gặp Thái tử sao?"
Ngụy Hằng: "Không."
Ngụy Ngưng nhíu mày trầm tư, hoàn toàn khác với dáng vẻ ngây thơ vô hại thường ngày: "Rốt cuộc thì quan hệ giữa Ngụy Niên và Thái tử là gì, có thể khiến Tống Hoài đích thân đến đón người."
Bọn họ đều muốn biết vấn đề này, nhưng bây giờ không ai đoán ra được đáp án.
Lại qua một hồi lâu, Kiều thị lạnh lùng nói: "Mặc kệ quan hệ thế nào, kế hoạch không thể bỏ dở.”
Bọn họ đã vì chuyện này mà chuẩn bị hơn mười năm, tuyệt đối không thể để xảy ra sai sót.
Ngụy Văn Hồng gật đầu: "Đương nhiên.”
"Nhưng trước mắt còn không biết quan hệ giữa nó và Thái tử, nên án binh bất động thì hơn."
Kiều thị vừa định mở miệng, lại nghe Ngụy Ngưng nói: "Phụ thân nói rất đúng."
Mấy người đồng thời nhìn về phía nàng ta.
Ngụy Ngưng nở nụ cười châm chọc: "Thái tử là người cao quý đến mức nào, sao có thể để một nữ tử khuê các đần độn, vô vị vào mắt, cho dù là nhất thời hứng thú, sớm muộn gì cũng có ngày chán ghét rồi vứt bỏ, so với việc hiện tại mạo hiểm đắc tội Thái tử, chi bằng chờ thêm một chút."
"Chúng ta đã đợi mười mấy năm rồi, chẳng lẽ không thể đợi thêm chút nữa?"
Kiều thị giật giật môi, không lên tiếng nữa.
Một lúc lâu sau, Ngụy Văn Hồng giải quyết dứt khoát: "Vậy trước tiên cứ làm như vậy, Ngưng Nhi, con gặp hắn một lần để nói rõ tình huống, trì hoãn kế hoạch, tùy cơ ứng biến."
Ngụy Ngưng gật đầu: "Vâng."
Ngụy Hằng vẫn cúi đầu, không nói gì thêm.
Hắn ta nhớ tới hai ngày trước ở đình bên hồ, Ngụy Niên khẽ tránh lùi lại một bước. Nhiều năm như vậy, nàng vẫn luôn cười đón tiếp hắn ta, xưa nay chưa từng lùi bước, cũng chưa từng từ chối hắn ta.
Ngụy Ngưng âm thầm nhìn Ngụy Hằng, nhếch môi cười châm chọc, nếu như Ngụy Niên biết nguyên nhân thực sự mà ca ca yêu chiều mình những năm qua, không biết sẽ có phản ứng gì đây?
Nàng ta biết kế hoạch của ca ca, nhưng lần này, nàng ta sẽ không để cho ca ca toại nguyện.
Bởi vì, Ngụy Niên phải chết!
"Gia chủ, phu nhân."
Tiểu nha hoàn vội vàng chạy vào, giọng hơi gấp gáp.
Kiều thị quay đầu: "Chuyện gì?"
"Bẩm gia chủ, phu nhân, nhị cô nương đã trở về."
Kiều thị nhíu mày, không kiên nhẫn nói: "Về thì về, vội vã như vậy làm gì, còn muốn ta đi chào đón nó hay sao?"
"Bẩm phu nhân, người của biệt viện Hương Sơn cũng tới." Nha hoàn vội nói.
Mấy người Ngụy gia đồng thời giật mình, nhao nhao ngẩng đầu lên.
Ngụy Văn Hồng: "Người tới là ai?"
Tiểu nha hoàn lắc đầu: "Nô tỳ không nhận ra, nàng ấy tự xưng là nữ quan bên cạnh Thái tử."
Kiều thị bỗng nhiên đứng bật dậy, sắc mặt Ngụy Ngưng cũng thoáng chốc trầm xuống, Ngụy Văn Hồng và Ngụy Hằng liếc nhau, đáy mắt đều là một mảnh u ám.
Sao Tô Cấm lại tới đây!?
Mọi người đều biết, Thái tử điện hạ có ba vị thân tín.
Thống lĩnh Đông cung, Tống Hoài; nội thị hầu cận, Trường Phúc; nhất đẳng nữ quan, Tô Cấm!
Người đầu tiên thủ đoạn tàn khốc, tất nhiên khiến người nghe tin đã sợ mất mật, mà hai vị sau có phẩm cấp cao, mỗi lời nói, hành động đều đại diện cho Thái tử điện hạ, cho dù Đông cung truyền chỉ cũng không cần bọn họ tự mình đến, nhưng khi một trong số đó đích thân đến, vậy thì chuyện đó chắc chắn là chuyện lớn!
Mấy người Ngụy gia đè nén nỗi kinh sợ và nghi hoặc trong lòng xuống, vội vàng đi về phía tiền viện.