240. Chương 240: Tạm biệt

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 240: Tạm biệt

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 240 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiểu thái tôn nặn tượng 'Vương thế tử', suy nghĩ một lát rồi lại tự nặn tượng chính mình, sai người nung thành sứ. Hai pho tượng sứ nhỏ vừa lúc được đưa vào cung đúng ngày Tề Anh Anh vào cung.
Lần này Tề Anh Anh nghiêm chỉnh hành lễ, cung kính gọi Thái tôn điện hạ và biểu ca, chọc Tiểu thái tôn liếc nhìn một cái đầy vẻ kỳ lạ.
Tề Anh Anh đã chơi với nó quen rồi, ngoại trừ lúc ban đầu, rất ít khi nghiêm chỉnh như vậy, và cũng rất ít gọi nó là Thái tôn điện hạ. Bình thường không ai gọi cả họ tên là Chử Thiên Huy, ở ngoài cung thì gọi là ca ca, trong cung là Thái tôn ca ca.
Tống Thiên Dịch từng tới Tề gia cùng Tống Hoài và Tề Vân Hàm, đã chính thức gặp mặt Tề Anh Anh ở đó. Mấy ngày cậu bé ở Tề gia, Tề Anh Anh rất ngoan ngoãn, trông tiểu biểu muội Nhược Nhược vô cùng tốt, hoàn toàn không nghịch ngợm như lời người bên ngoài nói.
"Anh Anh tới đấy à."
Tề Anh Anh ngoan ngoãn đi tới bên cạnh cậu bé: "Dạ, hôm nay mẫu thân bảo muội tới thôn trang hái trái cây với Thái tôn điện hạ và biểu ca."
Tống Thiên Dịch mặc cho cô bé nắm lấy cánh tay mình, cười dịu dàng nói: "Ừm, chờ tiểu muội tỉnh dậy rồi chúng ta sẽ xuất phát."
"Vâng biểu ca."
Tề Anh Anh nghe lời ngồi chờ ở một bên.
Tiểu thái tôn: "..."
Tề Anh Anh bị trúng tà ư?
Nhưng dọc theo đoạn đường kế tiếp, ngay cả khi đã tới thôn trang, Tề Anh Anh hoàn toàn lật đổ sự hiểu biết của Tiểu thái tôn về cô bé, cực kỳ ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Không chỉ vậy, cô bé còn khiến Tiểu Nhược Nhược không ngừng cười khúc khích.
Tiểu thái tôn tìm được cơ hội dùng cùi chỏ huých cô bé một cái: "Hôm nay muội làm sao vậy? Bị ai uy hiếp nói ca ca nghe?"
Tề Anh Anh nháy mắt mấy cái: "Đâu có."
"Ta vẫn luôn ngoan như vậy mà."
Tiểu thái tôn: "..."
"Được thôi, để ta xem muội có thể giả vờ đến bao giờ."
Mà Tiểu thái tôn không ngờ là, ở trước mặt Tống Thiên Dịch, Tề Anh Anh làm bé ngoan cả đời.
Tuy rằng cả đời này, bọn họ cũng không được gặp mặt nhiều lần cho lắm.
Cũng mặc kệ trong miệng người ngoài Tề Anh Anh khiến người ta nhức đầu cỡ nào, nhưng trong mắt Tống Thiên Dịch, Tề Anh Anh mãi mãi là một tiểu muội ngoan ngoãn đáng yêu.
-
Thời gian một tháng thoáng chốc trôi qua, không lâu sau đã đến ngày ly biệt.
Trong một tháng này, Tiểu thái tôn, Tống Thiên Dịch, Tiểu Nhược Nhược, Tề Anh Anh đã có tình cảm sâu đậm.
Tiểu thái tôn và Tề Anh Anh gần như đã dẫn hai huynh muội Tống Thiên Dịch đi khắp thành Phụng Kinh. Những ngày vui sướng và kỳ lạ này để lại những hồi ức khó phai trong lòng hai huynh muội.
Ngày chia tay, Tiểu Nhược Nhược còn khóc đòi dẫn Anh Anh tỷ tỷ cùng đi, Tề Vân Hàm dỗ mãi vẫn không dỗ được, cuối cùng vẫn là Tống Thiên Dịch ôm cô bé lên xe ngựa của mình, mới tạm ngừng tiếng khóc.
Bọn trẻ không muốn chia lìa, người lớn cũng vậy.
Thái tử và Tống Hoài từ biệt nhau.
Những lời cần nói cũng đã nói hết vào đêm qua, hai huynh đệ ôm nhau, Thái tử nói: "Bảo trọng."
Tống Hoài nhẹ nhàng cười: "Điện hạ cũng vậy.”
Một bên khác Vệ Trăn nắm tay Tề Vân Hàm, không ngừng dặn dò: "Đến nơi nhớ gửi thư về."
Tề Vân Hàm cũng cười đáp: "Ừm."
Bọn họ đều ăn ý không nhắc lại chuyện khi nào mới có thể thực sự đoàn tụ, bởi vì họ đều hiểu, Tống Hoài và Tề Vân Hàm sẽ vĩnh viễn ở lại Tây Lăng.
Ít nhất, có Vương thế tử và Tiểu quận chúa ở Tây Lăng, họ sẽ không rời đi.
Nhưng lúc này họ cũng không nghĩ tới, ngày gặp lại cũng không còn xa.
Ba năm sau, Thánh thượng cáo bệnh thoái vị, ban chiếu thư thoái vị.
Tân đế đăng cơ, Thái thượng hoàng tĩnh dưỡng tại biệt viện Hương Sơn.
Tân đế đăng cơ, các nước chư hầu đều phải đến Phụng Kinh chúc mừng.
Lần này Tống Hoài không tới, Tề Vân Hàm mang theo Vương thế tử và Tiểu Nhược Nhược tới Phụng Kinh.
Tiểu công chúa hơn ba tuổi cứ thế được huynh tỷ yêu thương bảo vệ, mà bởi vì sức khỏe Tề phu nhân không tốt, Tề Vân Hàm ở lại Phụng Kinh ba tháng.
Ba tháng đó, con cái của mấy người gần như hình với bóng.
Vệ Trăn chỉ nghe được những kỷ niệm thuở nhỏ của Thái tử và Tề Vân Hàm qua lời kể của họ, nàng cũng có thể đại khái tưởng tượng được đó là một cảnh tượng đẹp đẽ đến nhường nào, nhưng còn lâu mới chân thực bằng việc chứng kiến tận mắt.
Tống Thiên Dịch, Chử Thiên Huy, Tống Thiên Du, Chử Thiên Nhuế, bọn trẻ cực kỳ giống họ khi còn bé.
Vệ Trăn nhìn xa xa, thường không nhịn được khẽ mỉm cười.
Nàng nghĩ, nếu khi còn bé nàng lớn lên cùng họ, hẳn cũng là cảnh tượng giống như thế này.
Như vậy, coi như nàng cũng đã được trải nghiệm một lần.
Nàng không còn gì phải tiếc nuối.
Ba tháng nói dài cũng không dài lắm, bảo ngắn cũng không ngắn lắm, không lâu sau lại đến ngày ly biệt.
Mà ngày hôm đó, người khóc lóc ầm ĩ lại biến thành Tiểu công chúa, người dỗ dành cũng đổi thành Thái tử điện hạ.
Lúc này họ cũng không ngờ rằng, khi tất cả mọi người bọn họ gặp lại, sẽ là mười năm sau.
_
Thái thượng hoàng lâm bệnh nặng, Tống Hoài vừa nhận được tin đã vội vã chạy về Phụng Kinh, lòng y nóng như lửa đốt, không muốn chậm trễ dù chỉ một khắc. Vậy nên y và Tề Vân Hàm mang theo vài ám vệ cưỡi ngựa đi trước, Vương thế tử Tống Thiên Dịch và Tiểu quận chúa Tống Thiên Du thì đi theo xa giá sau.
Đáng mừng là, lúc này đây Quan đại phu kịp thời đến, Thái thượng hoàng hữu kinh vô hiểm, vượt qua được cửa ải sinh tử này.
Mà lúc này, Vương thế tử và Tiểu quận chúa còn chưa tới Phụng Kinh.
Ngày này xa giá của Vương thế tử tới Dung Thành, dừng chân ở một khách điếm bên ngoài thành.
Màn xe được vén lên, đầu tiên là một thiếu niên dáng vẻ ôn hòa như ngọc, thân hình cao gầy, vẻ mặt điềm đạm, khí chất xuất chúng.
Sau đó là một thiếu nữ vừa đến tuổi cập kê, đôi mắt trong suốt ngây thơ, làn da trắng nõn, dáng người yểu điệu.
Thiếu niên lang đưa tay đỡ nàng xuống, sau khi đứng vững, thiếu nữ nói: "Ca ca, tối nay chúng ta ở nơi này à?"
Hai người này chính là Tây Lăng Vương thế tử Tống Thiên Dịch, Tây Lăng Quận chúa Tống Thiên Du.
Năm nay, Vương thế tử mười tám tuổi, còn Tiểu quận chúa vừa đến tuổi cập kê.
Nửa canh giờ trước họ nhận được thư từ Phụng Kinh, Thái thượng hoàng đã không còn nguy hiểm tính mạng, bảo họ không cần vội vàng chạy tới.
Tống Thiên Dịch tập võ từ nhỏ, có thể chịu đựng được quá trình di chuyển liên tục nhiều ngày đêm, nhưng Tống Thiên Du thân thể mảnh mai, đã sắp không chịu nổi.
Họ đã di chuyển mấy ngày liền, vậy nên sau khi nhận được thư Tống Thiên Dịch lập tức quyết định tối nay sẽ nghỉ lại khách điếm trước.
"Ừm."
Tống Thiên Dịch nói: "Đợi sáng sớm ngày mai chúng ta lại lên đường."
"Dạ."
Từ trước đến nay Tống Thiên Du đều không có ý kiến gì với sự sắp xếp của huynh trưởng.
Hai người ăn trưa xong, đều về phòng nghỉ ngơi, đến trước giờ cơm tối mới ra khỏi phòng.
Hôm nay vừa đúng lúc Dung Thành tổ chức hội đèn lồng, Tống Thiên Dịch dẫn Tống Thiên Du đi chơi hội.
Đã mười năm rồi Tống Thiên Du chưa bước chân ra khỏi Tây Lăng, đối với mọi thứ nơi đây đều cảm thấy vô cùng tò mò, kéo huynh trưởng đi dạo vô cùng vui vẻ.
Hai người đi tới sân khấu đố đèn, Tống Thiên Du liếc thấy phần thưởng cho người đoán trúng câu đố.
Đó là một chiếc đèn lồng hình thỏ cực kỳ tinh xảo và đẹp đẽ, trong số những chiếc đèn trên sân khấu, nó cực kỳ bắt mắt.
"Ca ca, ta thích cái kia."
Tống Thiên Dịch ngước mắt nhìn chiếc đèn lồng hình thỏ kia, khẽ ừ một tiếng, rồi tiến lên tham gia đố đèn.
Vòng này có rất nhiều người tham gia đố đèn, vây kín sân khấu.
Lần giải đố này tương đương với hình thức loại trực tiếp, câu đố vừa được đọc ra, sau khi có đáp án thì viết xuống giấy, đáp án chính xác được tham gia vòng tiếp theo, sai thì bị loại.
Đến câu đố thứ năm, trên sân khấu chỉ còn mười mấy người.
Đến câu thứ mười, trên sân khấu còn có năm người.
Tống Thiên Dịch ngước mắt nhìn, nhìn thấy ba người, còn một người vừa lúc đứng đối diện sân khấu, che khuất tầm mắt.
Đến câu thứ mười lăm, chỉ còn hai người.
Tống Thiên Dịch và người đối diện không nhìn rõ tướng mạo của nhau.
Đến câu thứ hai mươi, vẫn là hai người bọn họ.
Mắt Tống Thiên Dịch lóe lên, lúc chủ tiệm hỏi ý, hắn nhẹ nhàng nói: "Tiếp tục."
Đối phương cũng lựa chọn tương tự.
Đến câu thứ ba mươi, mặt chủ tiệm nhăn nhó lại, tiến lên phía trước nói: "Công tử, số câu đố đã chuẩn bị sẵn trong vòng này đã hết rồi, ngài xem, có thể bàn bạc với vị công tử kia không?"
Ở phía bên kia, cũng có người hỏi câu hỏi y hệt.
Đáp án của hai bên gần như nhất trí.
Tiếp tục.
Tống Thiên Du nhìn sang, kéo cánh tay Tống Thiên Dịch, nói: "Ca ca, thôi bỏ đi?"
Bên kia, một tiểu cô nương mười ba tuổi cũng kéo cánh tay huynh trưởng nhà mình, khẽ nói: "Huynh trưởng, thôi bỏ đi."
Nhưng đáp án của hai người lần thứ hai nhất trí: "Không phải muội thích sao?"
Lúc này xung quanh sân khấu đã hoàn toàn yên tĩnh, hơn nữa tai của hai người quá thính, đều nghe thấy lời của đối phương.
Chủ tiệm lộ vẻ khó xử: "Thế nhưng..."
"Chủ tiệm đã hết câu đố, chi bằng chúng ta tự ra câu hỏi, đến khi đối phương không trả lời được thì thôi."
Chủ tiệm còn chưa nói xong, đối diện đã truyền đến một giọng nói có chút lười biếng.
Ngay sau đó, một thiếu niên tuyệt sắc, khí chất hơn người, nắm tay một tiểu cô nương đội mũ có mạng che mặt giống Tống Thiên Du, chậm rãi xuất hiện trước mặt Tống Thiên Dịch.
Tống Thiên Dịch khẽ cau mày.
Sao hắn lại cảm thấy người trước mắt này hơi quen nhỉ?
"Ý vị công tử này thế nào?"
Không đợi hắn suy nghĩ kỹ càng, thiếu niên tuyệt sắc đã nhìn về phía hắn, khóe môi khẽ nở nụ cười nhàn nhạt, thái độ thân thiện nói.
Tống Thiên Dịch đè nén sự nghi ngờ xuống đáy lòng.
Tên nhóc xấu xa kia chắc chắn không ôn hòa lễ phép như vị công tử này.
Tống Thiên Dịch nhẹ nhàng gật đầu: "Được."
Sau đó hai người không dùng bút nữa, bắt đầu hỏi đáp qua lại.
Những người xung quanh cũng rơi vào trầm tư, nhưng khi họ còn chưa tìm được manh mối thì đáp án cũng đã hiện ra.
Sau mười lăm vòng hỏi đáp qua lại, hai người đồng thời dừng lại, ánh mắt nhìn đối phương đã sáng lên.
Loại ánh sáng này, gọi là sự đồng điệu trong tâm hồn.
Đến tận đây, hai người vẫn không phân thắng bại.
Cuối cùng, Tống Thiên Du vén mạng che mặt lên nhìn tiểu cô nương bên phía đối phương, nói với chủ tiệm: "Chiếc đèn kia thuộc về chúng ta rồi đúng không?"
Chủ tiệm kịp phản ứng rằng 'chúng ta' mà nàng nói là chỉ bốn người họ, vội vàng gật đầu: "Đúng vậy."
Cho dù tính thế nào, phần thưởng này cũng thuộc về một trong số họ.
"Vậy làm phiền chủ tiệm mang tới."
Chủ tiệm thấy huynh muội đối diện không phản đối, bèn mang đèn tới theo lời nàng.
Tống Thiên Du nhận lấy đèn đi về phía tiểu cô nương kia, cười đưa đèn qua: "Tiểu muội, chiếc đèn này tặng muội."
Tiểu cô nương không lập tức nhận lấy mà ngẩng đầu nhìn về phía huynh trưởng nhà mình. Lúc này, Tống Thiên Dịch cũng đi tới trước mặt họ.
"Tạm thời chúng ta khó lòng phân thắng bại, tiếp tục nữa cũng vô ích. Nếu hai vị cô nương đã nhìn trúng chiếc đèn này, chi bằng giao quyền quyết định cho hai vị cô nương." Tống Thiên Dịch nói.
Thiếu niên khẽ nhếch môi, rũ mắt nhìn về phía tiểu muội: "Nếu đã vậy, thì nhận lấy đi."
Lúc này tiểu cô nương mới đưa tay nhận đèn, uốn gối hành lễ: "Đa tạ vị tỷ tỷ này."
Tống Thiên Du dịu dàng cười: "Tiểu muội không cần đa lễ."
Sau đó hai bên đều nói lời từ biệt, xoay người rời đi.
Đi ra vài bước, đột nhiên có ám vệ xuất hiện.
Tống Thiên Dịch dừng bước: "Sao thế?"
Vẻ mặt ám vệ có chút phức tạp, hắn ta nói: "Bẩm Thế tử, mới vừa nhận được tin tức, hôm qua Thái tử điện hạ mang theo Tiểu công chúa rời khỏi Phụng Kinh, cố ý tới đón Thế tử và Tiểu quận chúa."
Tống Thiên Dịch ngẩn ra, linh cảm kỳ lạ vừa rồi lại trỗi dậy.
Sau đó, hắn ngước mắt, nhanh chóng xoay người.
Cùng lúc đó, giọng ám vệ cũng vang lên: "Cặp huynh muội mới vừa so tài giải đố với Thế tử chính là Thái tử điện hạ và Tiểu công chúa."
Dòng người bắt đầu dịch chuyển, hai vị thiếu niên tuyệt sắc nhìn nhau giữa biển người, trong khoảnh khắc ấy, trong mắt của họ chỉ có đối phương.
Sau đó, gần như là đồng thời, Tống Thiên Du và Tiểu công chúa vén mạng che mặt lên.
Bốn cặp mắt chạm nhau, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó chậm rãi biến thành mừng rỡ, cuối cùng bốn người không hẹn mà cùng nở nụ cười, cất bước đi về phía đối phương.
Đời người vô thường, luôn có một số người, dù cách sông cách núi cũng sẽ gặp lại ngươi.