244. Chương 244: Trăn Trăn thuở nhỏ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 244: Trăn Trăn thuở nhỏ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 244 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Năm Thịnh An thứ năm, Tiểu huyện chúa phủ Quận chúa vừa tròn năm tuổi.
Trời đông giá rét, một tiểu cô nương mặc áo choàng lông cáo màu tím nhạt, được một đám nha hoàn ma ma vây quanh, đang vội vã bước trên hành lang phủ Quận chúa. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn, tinh xảo trắng nõn của cô bé tràn đầy lo lắng: "Phụ thân sao rồi ạ?"
Bà tử đi sau cô bé nửa bước, với trang phục khác biệt so với những hạ nhân còn lại, chính là nhũ mẫu của Tiểu huyện chúa. Bà ấy đắn đo một lát, cuối cùng không dám khiến Huyện chúa sợ hãi, đành kìm nén lo lắng, khéo léo đáp: "Bẩm Huyện chúa, hiện tại Quận mã gia vẫn chưa tỉnh ạ."
Sáng sớm, Quận chúa Thịnh An và Quận mã gia tới chùa Hương Sơn thắp hương, không ngờ lại bị ám sát trên đường đi. Trong lúc nguy cấp, Quận mã gia đã đỡ một mũi tên thay Quận chúa, trên mũi tên có độc, cách ngực chỉ kém một tấc.
Tình huống lúc đó vô cùng nguy cấp, viện thủ Thái y viện đã được ám vệ vượt nóc băng tường cõng ra khỏi cung. Thánh thượng cũng đã ban không ít dược liệu cứu mạng đến phủ Quận chúa.
Trong mắt Vệ Trăn đã đong đầy nước mắt, cô bé mím môi, bước đi càng lúc càng nhanh, cuối cùng thì chạy vụt đi. Nhưng vì quá vội vã, cô bé vô ý vấp ngã, té xuống đất.
Một đám nha hoàn ma ma sợ hãi hít sâu một hơi, vội vã muốn tiến lên dìu cô bé. Đúng lúc này, một giọng nói của thiếu niên đột nhiên vọng tới từ phía sau: "Vệ Trăn Trăn."
Đám nha hoàn ma ma không cần quay đầu lại cũng biết người tới là ai.
Tiểu huyện chúa tên là Vệ Trăn, nhưng khắp Bắc Lãng, chỉ có duy nhất Thái tử điện hạ mới gọi cô bé là Vệ Trăn Trăn.
Tất cả hạ nhân đều quỳ xuống đất hành lễ.
Ma ma phủ Quận chúa đứng gần Vệ Trăn nhất, nhưng sau khi bà ấy nhìn thấy Thái tử vội vàng chạy tới thì lập tức lặng lẽ thu tay lại, bàn tay đang chuẩn bị nâng Vệ Trăn.
Lúc Thái tử lướt qua các hạ nhân, đi đến trước mặt Vệ Trăn, cô bé đã tự mình đứng dậy, tiếp tục lảo đảo bước về phía trước, suýt chút nữa lại ngã nhào lần nữa, may mà được Thái tử kịp thời kéo lại: "Vệ Trăn Trăn!"
Vệ Trăn bất đắc dĩ quay đầu lại, trên mặt cô bé đã đầy nước mắt.
Cô bé cắn môi, không khóc thành tiếng, nhưng nhìn bộ dạng này lại càng khiến người ta đau lòng.
Thái tử đối diện với đôi mắt ướt át kia, sầm mặt ôm cô bé lên, để cô bé ngồi vững vàng trên khuỷu tay của mình, sau đó vừa bước nhanh về phía trước, vừa kiểm tra lòng bàn tay bị trầy của cô bé: "Năm tuổi rồi mà đi còn chưa vững à?"
Mấy năm nay, gần như ngày nào Vệ Trăn cũng quấn lấy Thái tử. Thấy hắn, Vệ Trăn không nhịn được nữa, quay người nhào vào lòng hắn, ôm cổ hắn khóc òa lên: "Yến ca ca, phụ thân bị thương, còn trúng độc nữa."
Đêm qua Vệ Trăn ngủ ở phủ Lãng Vương, còn Thái tử thì từ Tề gia sang đây.
Thái tử ôm lấy cô bé bằng một tay, một tay nhẹ nhàng vỗ lưng cho cô bé. Sắc mặt hắn lạnh lẽo, nhưng giọng điệu lại cực kỳ ôn hòa: "Đừng sợ, có thái y ở đây, dượng sẽ không sao đâu."
Vệ Trăn vừa khóc vừa hỏi: "Thật chứ?"
Thái tử nhẹ nhàng "ừ" một tiếng: "Thật đấy, tin ta đi."
Vệ Trăn vẫn không ngừng khóc.
"Hiện tại thái y đang ở trong phòng dượng, muội còn khóc nữa sẽ quấy rầy thái y cứu chữa." Thái tử nói.
Tiếng khóc thoáng chốc ngừng lại.
Sau một hồi yên tĩnh ngắn ngủi, Tiểu huyện chúa cố nén tiếng nức nở, nói: "Yến ca ca, phụ thân thật sự không sao chứ?"
Thái tử gật đầu: "Không sao đâu."
Thật ra trong lòng hắn cũng không chắc chắn, độc của Tây Vu rất nổi tiếng, hắn cũng không biết có thể giải độc được không. Nhưng lúc này nếu hắn dám nói thật, cô bé nhất định sẽ khóc kinh thiên động địa.
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đến bên ngoài phòng ngủ của Quận mã.
Ma ma canh giữ ở ngoài phòng vội vàng tiến lên hành lễ. Thái tử giơ tay ngăn bà ấy lại, hỏi: "Dượng sao rồi?"
Ma ma cúi đầu đáp: "Bẩm Thái tử điện hạ, viện thủ đại nhân đang trị liệu cho Quận mã ở bên trong, vẫn chưa có tin tức mới truyền ra ạ."
Ma ma nói mập mờ, Thái tử lại hiểu ngay. Quận mã vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm, bọn họ không thể đi vào quấy rầy. Ánh mắt hắn trầm xuống, hắn nói: "Ta sẽ đưa Tiểu huyện chúa sang phòng khách chờ, có tin tức gì lập tức qua báo."
Ma ma vội vàng đồng ý: "Dạ."
Thái tử nói xong, nhìn về phía Tiểu huyện chúa, hỏi: "Như vậy được không?"
Vệ Trăn tiến lên nhìn vào trong phòng một cái rồi mới lo lắng gật đầu.
Thái tử thấy cô bé gật đầu, lập tức sai người đi lấy nước nóng và thuốc trị thương. Sau đó, hắn đưa Vệ Trăn sang phòng khách, đặt cô bé ngồi xuống ghế, cúi đầu nhìn tiểu cô nương khóc nước mắt giàn giụa, lặng lẽ thở dài, rồi chậm rãi ngồi xổm xuống.
Hắn vừa nhận được tin tức đã chạy ngay tới, rất sợ cô bé sốt ruột xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn chậm một bước.
"Cho ta xem tay."
Vệ Trăn ngoan ngoãn ngồi trên ghế, duỗi hai tay ra.
Vết thương cũng không nghiêm trọng, chỉ bị trầy da một chút, nhưng trên lòng bàn tay trắng nõn của tiểu cô nương lại trông rất chói mắt.
Vừa lúc nước nóng và thuốc trị thương cũng được đưa tới.
Thái tử cho nha hoàn lui ra, tự tay bôi thuốc cho cô bé.
Vệ Trăn Trăn rất yếu đuối, làm đau cô bé sẽ khóc cho hắn xem, rồi lại phải dỗ mất nửa ngày.
Tiểu huyện chúa rất hiếm khi bị thương. Mặc dù bây giờ đã theo Thái tử và Tống Hoài luyện võ, nhưng dù sao vẫn còn nhỏ, ai cũng không nỡ, tất nhiên cũng không bị thương.
Nhưng Thái tử suốt ngày bị thương, nên Vệ Trăn mới năm tuổi đã bôi thuốc rất thành thạo.
Thái tử lau vô cùng cẩn thận. Lúc bôi thuốc, thấy Tiểu huyện chúa vẫn nước mắt lưng tròng, bèn hỏi: "Đau à?"
Vệ Trăn lắc đầu rồi lại gật đầu.
Vừa mới bắt đầu không cảm thấy đau, hiện tại có hơi đau.
Thái tử trầm mặc, cúi người nhẹ nhàng thổi vào tay cô bé.
Sợ chạm phải vết thương, Thái tử lại lấy vải mịn băng bó cho cô bé.
Đôi tay nhỏ của cô bé bị băng bó kín mít.
Vệ Trăn giơ hai tay lên, ngơ ngác nháy mắt mấy cái.
Cô bé nghĩ mình cũng không bị thương nghiêm trọng, có cần băng bó thành như vậy không?
"Yến ca ca..."
Vệ Trăn dùng đôi mắt trong suốt nhìn Thái tử, nói khẽ: "Như vậy, ta không dùng tay được."
Tiểu huyện chúa ngồi trên ghế, giơ hai bàn tay bị băng bó kín mít không hở chút da thịt nào, trông vừa ngoan vừa đáng thương.
Thái tử nhẹ nhàng nhướng mày, đảo mắt rồi bình tĩnh nói: "Khỏi rồi thì có thể dùng."
Tiểu huyện chúa vẫn cau mày: "Nhưng, không thể viết chữ."
Thái tử: "Mấy ngày nay có thể không viết."
Mặc dù Tiểu huyện chúa đi học ở Bùi gia, nhưng cô bé được Thái tử tự tay dạy viết chữ.
"Cũng không thể luyện võ."
"Mấy ngày nay không luyện."
Dù sao cầm cái gậy gỗ nhỏ kia cũng chẳng luyện được gì.
Tiểu huyện chúa nhẹ nhàng nghiêng đầu, nói: "Cũng không thể ăn cơm thì phải."
Thái tử: "... Ta đút cho muội ăn."
Vệ Trăn còn muốn nói gì nữa, chợt nghe Thái tử nói: "Vệ Trăn Trăn, muội nói nhiều thật đấy."
Vệ Trăn ngoan ngoãn im lặng.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng nha hoàn hành lễ. Vệ Trăn cẩn thận lắng nghe, sau đó ánh mắt sáng lên nói: "Là Đại hoàng tử ca ca và Kiều Kiều tỷ tỷ."
Tất nhiên Thái tử cũng nghe thấy, chậm rãi đứng lên.
Hắn vừa mới đứng vững, Tống Hoài và Tề Vân Hàm đã đi vào.
Hai người thấy đôi tay bị bọc kín mít của Tiểu huyện chúa, đều hoảng sợ. Tề Vân Hàm nhanh chóng chạy tới: "Tay Trăn Trăn sao vậy?"
Vệ Trăn còn chưa kịp trả lời, Thái tử đã thản nhiên nói: "Té ngã."
Sắc mặt Tề Vân Hàm thay đổi, cô bé muốn kiểm tra, nhưng lại sợ làm đau Vệ Trăn, tay cứng đờ giữa không trung, vội vàng hỏi: "Sao lại ngã thành như vậy?"
Vệ Trăn vội vàng nói: "Kiều Kiều tỷ tỷ, ta không sao đâu."
Tất nhiên là Tề Vân Hàm không tin, lo lắng đến đỏ viền mắt: "Đã như vậy rồi mà còn nói là không sao."
Vệ Trăn nhìn Thái tử, Thái tử quay đầu đi, không muốn giải thích. Vệ Trăn trầm mặc, đành phải nói: "Ta thật sự nghĩ không nghiêm trọng, nhưng Yến ca ca cảm thấy rất nghiêm trọng."
Cuối cùng, cô bé lại nói thêm một câu: "Chỉ là trầy da một chút xíu xiu, chỉ chút xíu thôi."
Tề Vân Hàm cau mày, nửa tin nửa ngờ. Cô bé và Tống Hoài gần như cùng lúc ngước mắt nhìn về phía Thái tử.
Thái tử: "Trầy da rồi mà còn không tính là nghiêm trọng à?"
Tề Vân Hàm, Tống Hoài: "..."
Lúc này Tề Vân Hàm mới tin lời Vệ Trăn nói... Cô bé và Tống Hoài lần thứ hai nhìn về phía đôi tay bị vải mịn bao quanh kia. Một lát sau, Tề Vân Hàm nói: "Thái tử ca ca nói rất đúng, vẫn nên bọc vào, tránh chạm phải."
Vệ Trăn không cam lòng nhìn về phía Tống Hoài.
Tống Hoài cụp mắt, bình tĩnh lên tiếng: "Kiều Kiều nói rất đúng."
Một chọi ba, phản kháng vô hiệu, Vệ Trăn đành cam chịu cúi đầu.
-
Mấy người đợi gần nửa canh giờ ở phòng khách, ma ma mới vui vẻ qua bẩm báo: "Bẩm Thái tử điện hạ, Quận mã gia đã thoát khỏi cơn nguy hiểm rồi ạ."
Bà ấy vừa dứt lời, mấy người trong phòng đều thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đi về phía nhà chính.
Mặc dù Cố Lan Đình đã thoát khỏi nguy hiểm, nhưng vẫn chưa tỉnh. Vả lại loại độc này vô cùng mạnh, tuy đã kịp thời giải độc, nhưng không thể xóa bỏ những tổn thương nó đã gây ra cho cơ thể.
Để lại di chứng cũng là không mất mạng. Sau này y sẽ cực kỳ sợ lạnh, thể chất cũng không còn được như trước đây, hơn nữa còn cần dùng dược liệu thượng đẳng điều dưỡng quanh năm.
Lúc này hai vị công tử Tề gia và huynh muội Tô gia cũng chạy tới. Vừa mới nghe được lời dặn của thái y, toàn thân Tề Vân Lan cứng đờ.
Sợ lạnh, thể chất kém, phải dùng các loại dược liệu điều dưỡng quanh năm.
Điều này giống với kiếp trước.
Y vốn tưởng rằng tránh thoát được kiếp nạn kia, sức khỏe Quận mã gia sẽ khỏe mạnh như thường, nhưng không ngờ lại còn có lần này.
Hơn nữa y nhớ rất rõ ràng, kiếp trước Quận mã gia chưa từng trúng độc, mũi tên kia cũng không nguy hiểm như mũi tên lần này.
Vả lại lần này, tuy rằng tình huống không giống nhau, nhưng lại vẫn xảy ra ở chùa Hương Sơn.
Tề Vân Lan đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Hình như y đột nhiên hiểu ra điều gì đó.
Có lẽ có một số thứ là đã được định sẵn. Cho dù nhất thời thay đổi hướng đi, nhưng rất có khả năng vào một ngày nào đó trong tương lai, chuyện này vẫn sẽ xảy ra, thậm chí còn nguy hiểm hơn.
Vậy thì tất cả những gì y đã từng thay đổi, liệu có phải một ngày nào đó sẽ phản tác dụng không?
"Không sao." Giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng vô cùng kiên định của Quận chúa Thịnh An đập tan nỗi lo của Tề Vân Lan: "Chỉ cần chàng ấy còn sống là tốt rồi."
Vệ Như Sương nhìn người có khuôn mặt tái nhợt, đang ngủ mê không tỉnh trên giường, giọng nàng dần nghẹn ngào: "Ta sẽ chăm sóc chàng ấy thật tốt, tuyệt đối sẽ không để chàng ấy xảy ra bất cứ chuyện gì nữa."
Chỉ lần này thôi đã như muốn cướp mất nửa cái mạng của nàng. Quãng đời còn lại, nàng tuyệt đối sẽ không để y lại lâm vào hiểm cảnh.
Ánh mắt Tề Vân Lan hơi lóe lên.
Đúng vậy, ở kiếp trước không phải Quận chúa Thịnh An cũng đã làm như lời nàng nói hiện tại hay sao? Chăm sóc Quận mã gia vô cùng tốt, đến khi qua tuổi năm mươi, chàng vẫn phong độ nhẹ nhàng, nho nhã tuấn mỹ.
Nếu tất cả quay về điểm xuất phát, vậy thì kết quả lần này cũng sẽ như nhau.
Về phần Huyện chúa Nguyên Cẩn...
Cả đời này, cảnh ngộ của cô bé dù có kém hơn nữa thì chắc chắn cũng sẽ không tệ hơn kiếp trước.
Nghĩ thông suốt điểm này, Tề Vân Lan khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng càng thêm kiên định với suy nghĩ trước kia. Y chỉ làm một Tề nhị công tử ăn chơi lêu lổng, không can thiệp vào những chuyện khác.