Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 245: Vệ Trăn Trưởng Thành
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 245 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Năm Thịnh An thứ mười lăm, mùa đông, Huyện chúa Nguyên Cẩn làm lễ cập kê.
Với tư cách là vị Huyện chúa duy nhất của Bắc Lãng, tất nhiên lễ cập kê của Vệ Trăn vô cùng long trọng.
Phủ Lãng Vương đông nghịt khách khứa, ban thưởng nối tiếp không dứt từ trong cung, các Hoàng tử, Công chúa đều tới từ sớm, các gia tộc lớn ở Phụng Kinh đều là các phu nhân đích thân đến.
Trước khi buổi lễ diễn ra, trong khuê phòng, Huyện chúa Nguyên Cẩn được các tiểu thư thế gia vây quanh, nghe những lời chúc mừng ấm lòng, thấy những nụ cười rạng rỡ và vui sướng, hoàn toàn khác với cảnh cô quạnh, cô độc của kiếp trước.
Đời này Vệ Trăn trải qua cuộc sống vốn dĩ thuộc về mình, được muôn vàn yêu thương chiều chuộng, tình thân, tình bạn còn thiếu thốn thuở nhỏ ở kiếp trước, nay đều viên mãn.
Ở lễ cập kê, Huyện chúa Nguyên Cẩn mặc y phục lộng lẫy tuyệt trần, nàng vừa xuất hiện, tất cả những người đến xem lễ đều tự động im lặng, nhìn thiếu nữ rực rỡ trên đài không chớp mắt.
Vệ gia có thiếu nữ mới trưởng thành, một sáng kinh động kinh thành Phụng Kinh.
Bao gồm cả Thái tử Chử Yến.
Từ nhỏ hắn đã yêu thương Vệ Trăn như muội muội, chưa từng nảy sinh những ý nghĩ khác. Cho đến hôm nay, cho đến giờ phút này, hắn nhìn tiểu nha đầu gần như một tay hắn nuôi lớn biến thành một cô nương thu hút mọi ánh nhìn, duyên dáng yêu kiều, tim hắn chợt rung động.
Một cảm giác quái dị khó tả dâng lên trong lòng hắn.
Hắn không tài nào lý giải được đó là cảm giác gì.
Cho đến khi hắn thấy tình ý trong mắt Bùi Lạc An.
Vệ Trăn theo học ở Bùi gia, cũng coi như quen biết từ nhỏ với Bùi Lạc An, cháu trai của Bùi lão gia tử.
Bùi Lạc An đứng ở góc đối diện Thái tử, chàng thiếu niên dịu dàng nhìn cô nương trên đài, trong mắt là tình ý khó lòng che giấu.
Không chỉ một mình Bùi Lạc An, muội muội của hắn trưởng thành, bị vô số người thầm mơ ước.
Trong lòng Thái tử chợt dâng lên một sự tàn nhẫn.
Cho dù là Bùi Lạc An, cũng không xứng với Vệ Trăn của hắn.
Khí thế của Thái tử quá đáng sợ, khiến nhiều người giật mình, bao gồm cả Bùi Lạc An.
Dường như Bùi Lạc An có cảm giác, vừa quay đầu đã đối diện với ánh mắt đầy vẻ độc ác của Thái tử, hắn hơi sững sờ, không hiểu vì sao.
Hắn đắc tội Thái tử điện hạ lúc nào vậy?
Nhưng mà đúng vào lúc này, Thái tử dời tầm mắt, ánh mắt quét qua tất cả những công tử thế gia có ý với cô nương trên đài.
Uy hiếp rõ ràng, rất nhiều người đều dần dần hoàn hồn, không dám tùy tiện nhìn chằm chằm Huyện chúa Nguyên Cẩn nữa.
Ở thành Phụng Kinh ai mà không biết Thái tử điện hạ thương yêu muội muội phủ Lãng Vương nhất, bọn họ không kiêng dè như vậy, bị lườm cũng đáng.
Mà ánh mắt Bùi Lạc An lại có phần phức tạp.
Tuy nhờ quan hệ với Lãng Vương, tất cả mọi người tự giác coi Huyện chúa Nguyên Cẩn là muội muội của Thái tử điện hạ, nhưng trên thực tế, Thái tử điện hạ và Huyện chúa Nguyên Cẩn, cho dù là trên danh nghĩa hay huyết thống, đều không phải huynh muội ruột thịt.
Thái tử điện hạ, có thật là chỉ coi Huyện chúa Nguyên Cẩn như muội muội hay không?
Mà hắn không biết lúc này Chử Yến cũng chìm vào suy nghĩ tương tự hắn.
Cùng là muội muội, năm ngoái lúc Tề Vân Hàm đính hôn với Tống Hoài, hắn cũng không cảm thấy thế này.
Hắn thật sự chỉ coi Vệ Trăn như muội muội?
Nếu có một ngày, Vệ Trăn cũng đính hôn...
Thái tử nắm chặt tay, nhìn về phía cô nương còn chưa cài trâm trên đài cao.
Đúng lúc này Vệ Trăn nhìn về phía hắn, sau khi chạm đến ánh mắt của hắn thì nhẹ nhàng cười.
Mặt mày cong cong, đôi mắt ngọc mày ngài, khiến vạn vật thất sắc.
Chử Yến nhìn khuôn mặt vô cùng quen thuộc mà đột nhiên lại có phần xa lạ kia, đáy mắt từ từ hiện lên ham muốn chiếm hữu.
Không, tuyệt đối không thể!
Đây là Vệ Trăn của hắn, hắn tuyệt đối không thể gả nàng cho nam nhân khác!
Tuy Thái tử điện hạ không có kinh nghiệm trong chuyện tình ái, nhưng cũng không ngu dốt đến mức không hiểu, lúc ý thức được suy nghĩ quá khích của bản thân, hắn cũng lập tức hiểu ra điều gì đó.
Tống Hoài vẫn luôn chú ý đến phản ứng của Thái tử thấy vậy nhẹ nhàng cong môi, ra hiệu cho ám vệ cách đó không xa.
Sau đó, có ám vệ đưa một cái hộp nhỏ đến tay Thái tử.
Thái tử ngẩn người, ngước mắt nhìn về phía Tống Hoài, hỏi: "Đây là vật gì?"
Có thể điều động ám vệ Đông cung, trừ hắn ra thì chỉ có Tống Hoài.
Tống Hoài nhẹ nhàng nhướng mày với hắn, không lên tiếng.
Chử Yến nghi ngờ mở hộp ra, một cây trâm lẳng lặng đặt bên trong.
Thái tử nhanh chóng nhận ra cây trâm này.
Đây là vài ngày trước, Tống Hoài nói có được một khối ngọc cực tốt, muốn đích thân vẽ mẫu cây trâm tặng Tề Vân Hàm làm quà sinh nhật, hỏi hắn có muốn vẽ cho Huyện chúa Nguyên Cẩn một cái cùng kiểu không, vừa hay vẫn còn ngọc.
Lúc đó Thái tử không nghĩ ngợi gì đã đồng ý.
Thái tử lại nhìn sang Tống Hoài, Tống Hoài đã nhìn về cô nương đang chuẩn bị cài trâm.
Chử Yến gần như hiểu ý của y ngay lập tức.
Bắc Lãng có một quy củ bất thành văn, chính là nếu lúc nữ tử cập kê, dùng cây trâm mà nam tử tặng để cài tóc, đồng nghĩa với đính hôn.
Lúc Tề Vân Hàm cập kê, cũng đã dùng cây trâm Tống Hoài tặng.
Chử Yến cụp mắt nhìn về phía cây trâm trong hộp, đột nhiên nhếch môi cười.
Tống Hoài, thật không hổ là a huynh của hắn.
Dưới cái nhìn của vạn người, Thái tử chậm rãi đứng dậy, đi về phía đài cao.
Lão phu nhân vấn tóc cho Vệ Trăn nhìn cây trâm trong tay Thái tử, người run lên, sau đó lặng lẽ ngừng lại động tác lấy cây trâm trên khay.
Những người khác cũng nhìn thấy.
Ở lễ cập kê của Huyện chúa Nguyên Cẩn, Thái tử tặng trâm, điều này đại biểu cho điều gì thì không cần nói cũng biết.
Những công tử thế gia đều hít vào một hơi lạnh.
Cho nên vừa rồi Thái tử lườm bọn họ không phải là để bảo vệ muội muội, mà là… Nếu biết sớm thì cho bọn họ thêm một trăm lá gan, bọn họ cũng không dám tranh giành người với Thái tử.
Bùi Lạc An nắm chặt tay, trên mặt hiện lên vẻ khổ sở, thì ra, sự thật là như vậy.
Hành động này của Thái tử nằm ngoài dự đoán của Vệ Trăn, nhưng nàng cũng không cảm thấy khó chịu, nàng yên lặng đứng ở đó, chờ Thái tử đi về phía mình.
Lãng Vương, Quận chúa Thịnh An, Quận mã gia cũng đều yên lặng nhìn.
Loại tình huống này, không phải là họ chưa từng nghĩ tới.
Nhất là sau khi Tề Vân Hàm đính hôn với Tống Hoài.
Trước lễ cập kê, Quận chúa Thịnh An từng muốn dò hỏi Vệ Trăn vài lần, nhưng đều bị Quận mã gia cản lại.
Lý do là nếu hai người có tình, tất nhiên sẽ thành, vả lại cả hai tự hiểu lòng nhau sẽ tốt hơn là được họ chỉ ra.
Mà nếu không có gì bất ngờ, sau lần này, hai người không thể ở chung với nhau một cách tự nhiên như trước được.
Hôm nay Thái tử chậm chạp không tặng trâm, Quận chúa Thịnh An còn cho rằng mình nghĩ nhiều nên đã định dùng cây trâm bà ấy chuẩn bị sẵn, nhưng bà ấy không thể ngờ được, tên nhóc này lại rêu rao như vậy.
Thái tử đi lên đài cao, cũng không đưa cây trâm cho Vệ Trăn, chỉ nhẹ nhàng đặt lên chiếc khay đỏ ở bên cạnh.
Vệ Trăn liếc nhìn hai cây trâm đặt song song với nhau, ánh mắt khẽ lay động.
Cây trâm Thái tử đưa là ngọc trâm, cây trâm mẫu thân nàng chuẩn bị là trâm vàng.
"Vệ Trăn, muội tự chọn đi, dùng cái nào cũng được." Thái tử rất chu đáo nói với Vệ Trăn.
Hắn không trực tiếp đưa cho nàng, mà là cho nàng tự do lựa chọn.
Nếu là người bên ngoài, khả năng không thể từ chối.
Nhưng Vệ Trăn có thể.
Cho dù hôm nay từ chối Thái tử trước mặt nhiều người như vậy, Vệ Trăn cũng sẽ không có bất kỳ nỗi lo nào về sau.
Nhưng thật ra trong lòng Thái tử hoàn toàn không muốn làm như vậy.
Nếu dựa theo tính tình của hắn, hắn ước gì có thể tự tay cài trâm cho Vệ Trăn.
Nhưng hắn nghĩ, nhỡ đâu, nàng không có ý như vậy thì sao?
Tuy rằng suy nghĩ này khiến hắn không thể nào tiếp thu được, thế nhưng, hắn vẫn phải hỏi ý kiến của nàng trước.
Nếu nàng không lựa chọn hắn, vậy hắn...
Sau này sẽ nghĩ đủ mọi cách để nàng tiếp nhận hắn.
Thấy Vệ Trăn gật đầu, Thái tử mới xoay người đi xuống.
Đợi Thái tử quay về chỗ ngồi, lão phu nhân nhẹ giọng hỏi Vệ Trăn.
Vệ Trăn cụp mắt nhìn hai cây trâm trên khay đỏ, ánh mắt lóe sáng.
Nàng còn tưởng rằng, ngày hôm nay hắn sẽ không tặng trâm cho nàng.
Lúc Kiều Kiều cập kê, Đại hoàng tử tặng trâm cho nàng, khi đó nàng đã nghĩ, đợi nàng cập kê, liệu Yến ca ca có tặng trâm cho nàng không?
Tuy rằng lúc đó nàng còn chưa hiểu ý nghĩa của hành động đó, nhưng nàng vẫn thầm muốn hắn tặng.
Mà nay, nàng vẫn nghĩ như vậy.
Vệ Trăn, chỉ muốn gả cho Chử Yến.
Trong khi tất cả mọi người nín thở tập trung, Vệ Trăn nhẹ nhàng nâng tay, chỉ vào ngọc trâm.
Khoảnh khắc ngọc trâm cài vào búi tóc, vô số thiếu niên chợt cảm thấy tan nát cõi lòng, chỉ có Thái tử điện hạ, miệng đều sắp toác đến mang tai.
Hai người nhìn nhau qua đám đông, rồi lại đồng thời dịch chuyển tầm mắt, đều tự mím môi cười.
Nàng công chúa đỏ mặt.
Tống Hoài đã thấy được vẻ ngượng ngùng trên mặt Thái tử.
Điều này thật sự khiến người ta kinh ngạc.
Chỉ tiếc không thể lưu giữ lại cảnh tượng này.
Tam hoàng tử Chử Huyên nhìn hai vị hoàng huynh đều cười tít mắt, mặc dù không rõ chuyện gì, nhưng cũng ngơ ngác nhếch môi.
Việc Thái tử tặng ngọc trâm trước mặt mọi người nhanh chóng truyền khắp Phụng Kinh, trong lúc nhất thời, đã trở thành đề tài câu chuyện trà dư tửu hậu cho mọi người khắp Phụng Kinh.
Lúc truyền tới tai Thánh thượng, Thánh thượng chỉ nhíu mày, cười nhạo một tiếng: "Trẫm còn tưởng nó có thể bình tĩnh được chứ."
Kết quả, chỉ có vậy thôi ư?
Mà ngày hôm sau, thánh chỉ tứ hôn đã đến phủ Lãng Vương.