Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Tai họa từ chiếc đai lưng
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thái tử sợ nóng, từ trước đến nay ăn mặc mỏng manh, hôm nay chỉ khoác một chiếc áo bào đen rộng tay, bên trong là lớp áo lót dài màu mực, chỉ được buộc bằng một sợi đai lưng đồng màu. Và giờ đây, thứ Ngụy Niên đang cầm trong tay, chính là chiếc đai lưng của Thái tử...
Chử Yến cảm giác bên hông bỗng nhiên lỏng ra, gần như cúi đầu đồng thời với Ngụy Niên.
Chiếc đai lưng màu mực nằm trong bàn tay trắng như tuyết, khơi gợi vô vàn suy nghĩ khó nói.
Chử Yến: "...?!"
Ngụy Niên: "...?!"
Sâu trong mắt Chử Yến hiện lên muôn vàn cảm xúc, cuối cùng, hắn cố gắng giữ bình tĩnh hỏi: "Ngươi làm gì thế?"
Ngụy Niên cứng đờ ngẩng đầu nhìn Chử Yến, khuôn mặt đỏ bừng: "Thần nữ nói không phải cố ý, điện hạ có tin không?"
Nàng hoàn toàn không biết mình đã đặt tay lên đai lưng từ khi nào, bằng cách nào! Càng không biết là mình đã giật nó tuột xuống ra sao!
Nhưng hiện tại chiếc đai lưng của hắn đang nằm trong tay nàng, dù nàng có trăm cái miệng cũng không thể giải thích rõ ràng.
Quả nhiên, ánh mắt Chử Yến âm trầm nhìn chằm chằm nàng, rõ ràng là đang ngầm nói với nàng rằng hắn không tin.
Ngụy Niên nắm chặt chiếc đai lưng nóng bỏng tay, khóc không ra nước mắt.
Đây đã là lần thứ ba nàng chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống trong hôm nay.
Trường Phúc lén lút liếc nhìn, sau đó hít sâu một hơi, hoảng hốt đến mức không ngậm miệng lại được.
"Ông trời ơi..."
Kích thích thế cơ à?
Tô Cấm nghe vậy cũng quay đầu nhìn lại, mặt nàng ấy bỗng đơ ra, sau đó vội vàng quay đầu, tai đỏ bừng.
Ngụy Niên còn không biết cảnh tượng này đã bị người nhìn thấy, cuống quýt đến mức sắp khóc: "Điện hạ, thần nữ thật sự không cố ý, thần nữ cũng không biết sao lại, lại..."
"Lại cởi đai lưng của Cô." Chử Yến tốt bụng nói tiếp lời nàng.
Khóe mắt Ngụy Niên đã rơm rớm nước mắt: "... Điện hạ."
Chử Yến hừ lạnh, nói: "Ngươi định đứng đây khóc rồi gây sự chú ý của người khác, hay là tranh thủ hủy bỏ chứng cứ?"
Ngụy Niên giật mình thon thót, giống như chỉ nghe được mấy chữ tiêu hủy chứng cứ, nàng vô thức vò chiếc đai lưng thành một cục chuẩn bị ném đi, chưa kịp ném đi đã bị Chử Yến nắm lấy cổ tay.
Thái tử nghiến răng nói từng chữ một: "Ngươi tiêu hủy chứng cứ như thế à? Thế thì Cô làm sao mà quay về được?"
Ngụy Niên ngơ ngẩn: "..."
Nàng chậm rãi cúi đầu, lại một lần nữa chỉ muốn chui xuống đất.
"Thần nữ sai rồi."
Chử Yến nâng tay xoa xoa ấn đường: "Còn ngây người ra đó làm gì."
Ngụy Niên giật mình bừng tỉnh, vội vàng gỡ chiếc đai lưng đã bị vò nát ra, nhưng trên đai lưng đã có nếp nhăn. Nàng rụt rè nhìn Chử Yến, hy vọng hắn không để ý, nhưng mới ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt sâu thẳm của đối phương.
Ngụy Niên run lên, vội vàng cúi xuống cuống quýt vuốt phẳng chiếc đai lưng. Thấy Thái tử không làm khó mình, nàng mới nín thở cẩn thận tiến lại gần hắn, hai tay vòng qua eo hắn buộc đai lưng cho hắn.
Ước chừng là bởi vì quá hồi hộp, lại có chút xấu hổ, trong khoảnh khắc đó nàng có hơi lúng túng, mãi một lúc lâu sau mới miễn cưỡng giúp Thái tử mặc chỉnh tề.
Chử Yến nhìn nữ tử đang cúi đầu như chim cút trước mặt, đưa tay nâng cằm nàng lên, trầm giọng nói: "Lá gan của ngươi không nhỏ, giữa ban ngày ban mặt mà dám làm càn!"
Ngụy Niên vô tội nhìn hắn.
Nàng thật sự không cố ý, làm sao hắn mới chịu tin đây.
"Lần sau ở phòng ngủ thì hãy làm loại chuyện này, hiểu chưa?"
Đầu óc Ngụy Niên bỗng nổ tung.
Nàng kinh ngạc nhìn Chử Yến, hắn đang nói cái gì? Phòng ngủ nào? Chuyện gì cơ?
"Thần nữ thật sự không cố ý..."
"Được rồi, Cô khoan dung, lần này không chấp nhặt với ngươi." Chử Yến buông nàng ra, tiếp tục nói: "Cô nhớ là, ngươi thiếu bạc?"
Mặt Ngụy Niên vẫn còn đỏ bừng, nàng hoảng sợ lắc đầu: "Điện hạ, thần nữ không bán thân."
Chử Yến: "..."
Sau một lúc lâu, Thái tử tức giận gõ đầu nàng, hỏi vặn: "Nữ tử này, trong đầu ngươi toàn chứa cái gì thế!"
Ngụy Niên: "..."
Hóa ra là nàng lại hiểu lầm.
Hôm nay thực sự đã trải qua quá nhiều chuyện xấu hổ đến mức khó lòng chịu đựng, da mặt Ngụy Niên cũng vì thế mà dày thêm đôi chút. Nàng đã chai mặt không còn sợ gì nữa, liền nói: "Cho nên điện hạ muốn cho thần nữ bạc mà không cần trả lại sao?"
Chử Yến: "Hừ, nghĩ hay lắm."
Ngụy Niên mặt không đổi sắc nhìn hắn.
"Giúp Cô làm việc, có thể cầm bạc."
Ngụy Niên sững sờ, trực giác mách bảo nàng rằng tiền của Thái tử không dễ kiếm như vậy: "Ví dụ như?"
Chử Yến chỉ vào chuồng sói: "Cho ăn một lần, một trăm lượng."
Quả nhiên!
Ngụy Niên không chút do dự lắc đầu.
Bạc này nàng không kiếm được!
"Sói có biết bay đâu, độ cao này nó không lên nổi." Chử Yến từ từ dụ dỗ: "Ngươi là đang tự mình dọa mình, ngươi đã cho ăn một lần rồi, chẳng phải có sao đâu?"
Ngụy Niên vẫn lắc đầu.
Chử Yến nhìn chằm chằm nàng trong chốc lát, không biết lấy từ đâu ra một con dao găm, không nói một lời đặt vào lòng bàn tay Ngụy Niên: "Còn nhớ nó không?"
Đương nhiên là Ngụy Niên nhớ, đây là con dao găm đã giết Xuân Lai.
"Nó tên là Tuyết Cốt, sắc bén như chém bùn." Chử Yến từ từ nói: "Nếu như gặp nguy hiểm, tự vệ là quan trọng nhất. Ngươi nhớ kỹ, sói sợ lửa, nếu như đến lúc sinh tử, khóc là vô dụng. Muốn sống, thì phải bình tĩnh, phải ra tay trước, tốt nhất là phải đoạt mạng kẻ địch chỉ bằng một đòn duy nhất.”
Ngụy Niên ngơ ngác nhìn dao găm, không biết Thái tử lại muốn làm gì.
Chử Yến đột nhiên kéo tay nàng, đặt tay nàng lên ngực mình: "Nhớ kỹ vị trí này, khi tính mạng bị đe dọa, có thể không chút do dự mà đâm vào đối phương."
Có lẽ vì quá sợ hãi, Ngụy Niên buột miệng nói: "Điện hạ dạy thần nữ, không sợ thần nữ..."
"Người muốn giết Cô có vô số, nhưng không ai thành công. Cô khuyên ngươi từ bỏ suy nghĩ này, bằng không thì..." Chử Yến cười khẩy, nhẹ nhàng vỗ má nàng: "Thật đáng tiếc."
Ngụy Niên cầm dao găm, khẽ ồ một tiếng.
Nàng vẫn không hiểu, việc hắn đưa dao găm cho nàng có ý nghĩa gì?
"Ngươi có muốn kiếm tiền không?" Chử Yến đột nhiên nói.
Ngụy Niên ngẩng đầu, chớp chớp mắt: "... Không muốn lắm?"
"Nhưng Cô cảm thấy ngươi muốn."
Ngụy Niên: "..."
Cứ việc nói thẳng là muốn tra tấn nàng kiểu gì là được!
Chử Yến hiểu ý nàng, khẽ nhướng mày, vừa kéo nàng đi ra ngoài vừa nói: "Dạo này, biệt viện này của Cô không hề yên bình, mỗi ngày đều có rất nhiều người muốn lấy mạng Cô."
Ngụy Niên bỗng giật mình, cúi đầu nhìn dao găm, không phải là bảo nàng giết người chứ?
"Nếu ngươi có thể giết chết thích khách, giết một người Cô cho ngươi mười vạn lượng." Thái tử dễ dàng nhìn thấu tâm tư của nàng, cười nói: "Vàng."
Ngụy Niên: "..."
Hắn giàu thật.
Nhưng nàng không kiếm được số tiền này...
"Thần nữ không giết được."
Chử Yến lườm nàng: "Không giết người được, nhưng có một việc chắc chắn ngươi làm được."
Ngụy Niên cầm dao găm, hai mắt sáng lên: "Việc gì?"
Hiện tại đúng là nàng rất thiếu tiền, nhưng trong viện đã không còn gì có thể bán. Hắn lại hào phóng như vậy, nếu có thể làm, nàng có thể liều mình thử một lần. Sau đó, nàng nghe thấy Thái tử lạnh nhạt nói:
"Chôn xác."
Ngụy Niên dừng bước: "...?"
Nàng thật sự không thể tin vào tai mình, trợn to mắt nhìn Chử Yến: "Hả?!"
Trường Phúc và Tô Cấm cũng đồng loạt nhìn về phía Thái tử: "..."
"Cô không thiếu cung nữ, biệt viện không có nhiều việc phù hợp với ngươi. Giết người ngươi lại không giết được, cho sói ăn thì ngươi sợ. Nghĩ tới nghĩ lui, Cô cảm thấy chôn xác vẫn rất hợp với ngươi hơn. Người chết thì không thể bật dậy đánh ngươi, không có gì phải sợ." Dường như Chử Yến không nhận ra mình đang nói chuyện đáng sợ đến mức nào, giọng nói vẫn vô cùng bình thản.
"Chôn một cái xác, một ngàn lượng."
Trên mặt Ngụy Niên đã không còn chút cảm xúc nào.
Hắn lại muốn nổi điên gì đây!
"Hôm qua có nhiều thích khách tới quá, vừa mới giết hết. Đám người kia cũng đang bị phạt quỳ vì nhận tiền chép sách giúp ngươi, đến giờ vẫn chưa chôn xong. Ngươi đi hỗ trợ, cũng coi như là đến đúng lúc, có lý do chính đáng."
Trường Phúc nhìn Chử Yến bằng vẻ mặt phức tạp.
Điện hạ ngài có muốn nghe xem mình đang nói gì không?
Ngụy Niên cắn chặt môi, nhìn Chử Yến: "Thần nữ, có thể không kiếm số tiền này không?"
"Chín trăm lượng."
Sắc mặt Ngụy Niên trắng bệch: "... Điện hạ."
Chử Yến: "Tám trăm lượng."
"Thần nữ muốn đi cho sói ăn."
Thái tử quay đầu: "Hôm nay ngươi đã bỏ lỡ cơ hội kiếm tiền kia rồi, bảy trăm lượng."
Ngụy Niên nhìn chằm chằm hắn, không lên tiếng nữa.
Nàng biết, không phải hắn thật sự muốn nàng làm việc, hắn đang mượn cớ này để dọa nàng. Tất cả những chuyện mở đầu trước đó cũng là vì chuyện cuối cùng này, chôn xác.
Hôm nay nàng không muốn đi cũng phải đi!
Nếu như lại cầu xin, nàng không chỉ không lấy được tiền, còn vẫn phải đi!
Ngụy Niên hít sâu một hơi: "Vậy thì, những chuyện vừa rồi coi như bỏ qua nhé?"
Chử Yến ra vẻ bất ngờ: "Đầu óc cũng nhanh nhạy đấy."
"Chẳng qua ngươi nghĩ quá nhiều rồi, Cô chỉ muốn cho ngươi kiếm ít tiền thôi, ngươi có làm không đây?"
Ngụy Niên nhìn chằm chằm hắn, không lên tiếng.
"Yên tâm, Cô nói lời giữ lời, chuyện hôm nay, giải quyết ngay hôm nay."
Ngụy Niên nhắm mắt lại, khẽ cắn môi: "Làm!"
Không phải chỉ là chôn xác thôi à!
Quỷ nàng cũng làm rồi, còn sợ chôn xác chắc?
Chử Yến như thể sợ nàng đổi ý, giơ ngón cái lên: "Gan dạ đấy."
"Phong Thập Cửu!"
Sau một lúc lâu, chỉ có sự im lặng.
Trường Phúc tiến lên: "... Tiểu Thập Cửu đang bị phạt quỳ chép sách."
Chử Yến ồ một tiếng, nhìn về phía Trường Phúc: "Vậy thì ngươi đi đi."
"Ngươi đi chôn xác với Ngụy cô nương, đếm cẩn thận cho Cô, một cái... bảy trăm lượng."
Trường Phúc: "..."
Hắn ta không nên tới đây!
"Điện hạ, vừa rồi thị vệ đến báo, đã chôn xong."
Ngụy Niên thầm vui mừng, trong mắt nổi lên ánh sáng.
"Thật sao?" Chử Yến nói: "Nhanh thế à?"
Nụ cười gượng gạo trên mặt Trường Phúc cứng đờ: "Đúng vậy, hôm qua thị vệ chôn đến tận nửa đêm đấy ạ."
Biểu cảm trên mặt Thái tử không hề thay đổi: "Vậy thì đào ra, chôn lại!"
Trường Phúc: "..."
Điện hạ lại nổi điên gì không biết, nhất định phải hành hạ Ngụy cô nương như thế.
Ánh sáng trong mắt Ngụy Niên tiêu tan.
"... Điện hạ, muốn đào lên bao nhiêu?" Trường Phúc hỏi với gương mặt vô cảm.
Thái tử: "Xem Ngụy cô nương chôn được bao nhiêu thì đào bấy nhiêu."
Trường Phúc vui mừng.
"Ít nhất mười cái."
Mặt Trường Phúc lại sụp xuống: "..."
Lúc sắp đi Chử Yến lại nói với Ngụy Niên: "Chôn xong thì đến tìm Cô."
Ngụy Niên khẽ cúi người: "Vâng."
Nàng cảm thấy hơi muốn giết Thái tử.
Sau khi Chử Yến rời đi, Trường Phúc nhìn sang Ngụy Niên, thở dài: "Cô nương, mời."
Cũng không biết đời trước Ngụy cô nương gây ra nghiệp gì, lại chọc phải điện hạ nhà họ.
--------------------
Tô Cấm đi theo sau Chử Yến, suy đi tính lại một hồi, cuối cùng vẫn tiến lên mấy bước, nói khẽ: "Điện hạ."
"Nói."
Tô Cấm cân nhắc từ ngữ một lát rồi nói: "Nếu điện hạ thật sự thích Ngụy cô nương, chi bằng ban cho nàng một danh phận trước. Dù sao cũng là cô nương phủ thị lang, con gái nhà quan đàng hoàng. Nếu điện hạ muốn... cũng nên cưới người về. Đang ở bên ngoài, giữa ban ngày ban mặt lại làm những chuyện như vậy, không tốt cho thanh danh của cô nương..."
Bước chân Chử Yến ngừng lại, nhìn về phía Tô Cấm.
Tô Cấm lẳng lặng cúi đầu.
Một lúc lâu sau, Chử Yến mới hiểu Tô Cấm nói gì, cắn răng nói: "Là nàng cởi, Cô không hề chạm vào nàng!"
Tô Cấm sững sờ: "Gì cơ ạ?"
"Hôn cũng tính?" Chử Yến hỏi.
Tô Cấm còn chưa lấy lại tinh thần: "... Đương, đương nhiên."
Chử Yến suy nghĩ một hồi, tiếp tục đi lên phía trước: "Được."
Tô Cấm vui mừng vội vã theo sau: "Vậy điện hạ chuẩn bị cho nàng danh phận gì..."
"Lần sau Cô không để người ta nhìn thấy là được rồi."
Tô Cấm: "..."
Ý nàng ấy là như này sao?
Được rồi, coi như việc này không vội, nhưng mà...
"Sao điện hạ lại cố ý sai Ngụy cô nương đi chôn xác? Nô tỳ thấy Ngụy cô nương vốn đã sợ hãi không ít rồi."
Trong mắt Chử Yến hiện lên ánh nhìn u tối: "Cô đã nói, Cô thích nàng, muốn làm nàng giống như Cô."
Nàng quá sạch sẽ, bọn họ sẽ không hợp nhau.
Vả lại có một số chuyện, gặp nhiều rồi sẽ không sợ nữa.
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Thái tử: "Cô nuôi sói, nàng cũng phải cho nó ăn, Cô giết thích khách, thì nàng phải chôn xác!"
Đừng học theo Thái tử nhé, có lẽ đây là nam chính đầu tiên đi theo đuổi người ta mà lại bắt người ta đi chôn xác, đúng là tư duy không bình thường chút nào!!!