31. Trêu chọc Ngụy Niên: Cho sói ăn và nụ hôn bất ngờ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Trêu chọc Ngụy Niên: Cho sói ăn và nụ hôn bất ngờ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngụy Niên lập tức hiểu ý. Khi hắn tới gần, nàng khẽ nhắm mắt lại, nhưng nụ hôn nàng chờ đợi lại không hề đến, thay vào đó là giọng nói lạnh nhạt của Thái tử vang lên:
"Vậy thì phạt ngươi đi cho sói của Cô ăn."
Ngụy Niên giật mình mở mắt, đối diện ngay với ánh mắt trêu đùa của Thái tử: "Ngươi đang nghĩ gì thế?"
Khóe mắt Ngụy Niên cay xè, chỉ ước có một cái lỗ để chui xuống ngay lập tức: "Thần nữ không... không nghĩ gì hết."
"Hừ." Chử Yến hừ lạnh một tiếng rồi buông nàng ra, lên tiếng gọi: "Người đâu."
Tô Cấm nhanh chóng bước ra từ sau bình phong: "Nô tỳ có mặt."
"Chuẩn bị xong thịt tươi cho sói ăn chưa?"
Tô Cấm cúi đầu trả lời: "Rồi ạ."
Chử Yến chống khuỷu tay, liếc nhìn Ngụy Niên: "Còn không đi?"
Lúc này Ngụy Niên mới giật mình nhớ ra lời hắn vừa nói!
Hắn muốn nàng đi cho sói ăn!!
Hốc mắt Ngụy Niên lập tức ướt đẫm, nàng khẽ kéo ống tay áo của Thái tử, run giọng nói: "Điện hạ, thần nữ sợ."
Nàng thật sự không muốn quay lại chỗ đó nữa!
Chỉ cần nghĩ đến gần đó, chân nàng đã mềm nhũn, nào dám đi vào cho sói ăn.
Chử Yến liếc nhìn ngón tay thanh mảnh đang kéo ống tay áo của mình, nhàn nhạt nói: "Hoặc là, ngươi cho sói ăn, hoặc là, ngươi sẽ bị sói ăn."
Ngụy Niên đờ đẫn, cắn môi nhìn Chử Yến, mãi đến khi nhận ra hắn sẽ không thay đổi ý định mới chậm rãi buông tay, chậm rãi đứng dậy, khẽ nói: "Thần nữ tuân chỉ."
Ngụy Niên đi rất chậm, có thể hình dung bằng câu 'đi một bước ngoảnh lại ba lần', thế nhưng mãi đến khi nàng ra tới cửa, cũng không đợi được Thái tử mềm lòng.
Nàng không khỏi khẽ thở dài.
Còn sống thật là khó, dỗ Thái tử thật là khó!
Chử Yến nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ đó, khẽ nhếch môi cười.
Mấy trò vặt này, làm sao hắn có thể không nhìn thấu?
***
Ngụy Niên vừa đi vừa chần chừ, cố ý kéo dài thời gian, nhưng dù có cố gắng kéo dài đến mấy, cuối cùng nàng vẫn phải đến bên ngoài chuồng sói.
"Tô Cấm cô nương..."
Tô Cấm thấy ánh mắt khẩn cầu của nàng, cũng đành bất lực: "Nô tỳ cũng không có cách nào."
Ngụy Niên đau khổ nhìn vào bên trong vách đá, hai chân nàng đã bắt đầu run rẩy. Kiếp trước nàng đã gây ra nghiệp gì... à không, kiếp trước của kiếp trước nữa chứ!
"Tru!"
Tựa hồ là ngửi thấy mùi thịt tươi, tiếng sói gào không ngừng vang lên. Ngụy Niên sợ hãi lùi về sau, sắc mặt nàng càng thêm tái nhợt.
"Cô nương, sẽ có thị vệ đi vào cùng ngươi, không có chuyện gì đâu." Tô Cấm không đành lòng, dịu dàng an ủi nàng: "Hơn nữa, rào chắn cao như vậy, cô nương chỉ cần ném chỗ thịt này xuống là xong."
Nhưng nàng vừa mới nói xong, một thị vệ đang xách thịt tươi lập tức chen vào nói: "Điện hạ dặn, chúng ta xách thịt vào xong phải đi ra ngay."
Ngụy Niên: "..."
Ngụy Niên nhìn chằm chằm hắn: "...?!"
Thị vệ ngượng ngùng cúi đầu.
Điện hạ ra lệnh, bọn họ cũng đành chịu.
Nhất thời Tô Cấm cũng ngẩn người ra, không biết nên an ủi nàng thế nào.
Sau một khoảng im lặng kỳ lạ, Ngụy Niên quay đầu đi, nghiến răng ken két.
Tên điên Chử Yến không có tình người này!
Về sau, Ngụy Niên dùng gần nửa khắc đồng hồ để xây dựng tâm lý, sau đó nhắm mắt, nín thở, nhanh chóng bước vào bên trong.
Không phải chỉ là cho sói ăn thôi à!
Cũng không phải là sói ăn thịt nàng, có gì phải sợ!
Rào chắn cao như vậy, chúng có thể nhảy lên cắn nàng sao chứ!
Nàng đứng cách xa một chút rồi ném xuống là được. Nàng đã từng chết một lần rồi cơ mà, còn sợ cái chuyện nhỏ nhặt này sao!
Nhưng, khi Ngụy Niên đi vào, nhìn thị vệ lần lượt đặt ba giỏ thịt tươi lớn ở một nơi khá xa, mọi sự chuẩn bị tâm lý trước đó đều đổ sông đổ bể.
Vị trí thị vệ đặt thịt tươi tương đương với việc nàng phải tự mình chạy một vòng quanh chuồng sói mới tới được!
Ngụy Niên nắm chặt hai tay, thầm mắng Thái tử không biết bao nhiêu lần!
Bọn thị vệ nhanh chóng rời đi, trong chuồng sói cũng chỉ còn lại một mình nàng.
Tiếng gầm gừ của đàn sói như văng vẳng bên tai, dường như nàng có thể cảm nhận được hơi thở phả ra từ chúng, xung quanh tràn ngập mùi máu tươi nồng nặc, u ám, khiến người ta rợn tóc gáy.
Ngụy Niên biết chờ đợi thêm nữa cũng chỉ vô ích, càng chờ càng thêm sợ hãi, thà tranh thủ thời gian cho chúng ăn xong rồi rời khỏi cái nơi quỷ quái này càng sớm càng tốt.
Sau khi đã chuẩn bị tinh thần, nàng cắn chặt môi, chậm rãi bước vào bên trong. Đi được một đoạn, nàng bắt đầu chạy nhanh hơn, nước mắt cũng rơi lã chã theo từng bước chân.
Nàng vừa khóc, vừa nhanh chóng dùng cái kẹp gắp thịt tươi ném vào trong bầy sói, động tác không chút do dự.
Từ trên vách đá, Chử Yến trầm tĩnh dõi theo cảnh tượng này.
Đây cũng là lần đầu tiên hắn thấy nàng khóc đáng thương như thế.
"Điện hạ, đã phạt rồi, cô nương cũng đã biết sai, chi bằng hãy đưa cô nương ra ngoài đi ạ."
Sau khi Tô Cấm do dự một lát, liền tiến lên cầu xin.
Chử Yến im lặng rất lâu, ngay lúc Tô Cấm nghĩ hắn sẽ không trả lời, thì lại nghe hắn cất lời: "Ngươi cảm thấy, nàng và Cô có xứng đôi không?"
Tô Cấm giật mình khẽ, mãi một lúc sau mới đáp: "Chỉ cần Điện hạ thích, vậy là xứng đôi."
Ánh mắt Chử Yến sâu xa: "Ngươi cũng cảm thấy nàng và Cô không giống nhau."
Tô Cấm nhất thời không nói gì.
Ngụy nhị cô nương thanh tú đoan trang, tính tình hiền lành. Nàng và Điện hạ đúng là khác nhau một trời một vực.
"Cô muốn làm nàng giống Cô, mới tính xứng đôi."
Tô Cấm giật mình: "Điện hạ..."
"Có lẽ Phong Thập Bát nói không sai, đây chính là tình thú giữa Cô và nàng." Chử Yến chậm rãi nói: "Cô thích nàng, nên muốn nàng phải trở nên giống Cô."
Sâu trong mắt Tô Cấm hiện lên một tia sáng mơ hồ.
Điện hạ nói, thích Ngụy nhị cô nương?
Mặc dù nàng đã có dự cảm từ trước, nhưng đích thân nghe Điện hạ nói ra, cảm giác lại hoàn toàn khác.
Nhưng chuyện xứng đôi hay không thì tạm thời gác lại, hình như cách theo đuổi cô nương của Điện hạ hơi khác lạ. Làm như thế này, lỡ dọa cô nương sợ mà bỏ chạy thì phải làm sao đây.
"Điện hạ có biết Ngụy nhị cô nương nghĩ thế nào không?"
Chử Yến quay đầu, lạnh lùng liếc Tô Cấm một cái, sau đó thản nhiên bước ra ngoài: "Người Cô nhìn trúng, chỉ có thể là của Cô. Tốt nhất nàng cũng nên nghĩ như vậy."
Tô Cấm không dám nói thêm lời nào nữa, đi theo sau Chử Yến ra khỏi con đường nhỏ trong vách đá.
Ngụy Niên khóc lóc vứt hết thịt tươi xong, nâng vạt váy, lảo đảo chạy ra ngoài. Nhưng vừa bước vào con đường nhỏ hẹp giữa vách đá, nàng đã rơi vào một vòng ôm.
Nàng vội vàng ngẩng đầu, mặt mũi đầm đìa nước mắt, trên hàng mi còn vương những giọt lệ, trông đáng thương vô cùng.
"Chạy vội như vậy làm gì, có sói đang đuổi theo ngươi à?"
Chử Yến ôm lấy thân thể mềm mại vừa va vào lòng, cúi đầu nói.
Ngụy Niên ngẩng đầu nhìn rõ người trước mặt, nỗi tủi thân chợt dâng lên trong lòng, nước mắt nàng lại rơi nhanh hơn.
Hắn cố ý dọa nàng, còn có mặt mũi hỏi nàng chạy vội như vậy làm gì?
Chử Yến làm như không nhìn thấy ánh mắt oán trách của nàng, vừa lau nước mắt cho nàng, vừa nói: "Sao lại khóc lóc đáng thương đến vậy chứ. Cô bảo ngươi cho sói ăn, có phải là để sói ăn thịt ngươi đâu, sao lại nhát gan đến vậy?"
Ngụy Niên: "..."
Nàng vừa tức vừa giận không thôi, không kìm được bèn chất vấn: "Điện hạ không sợ gì chắc?”
Sắc mặt Chử Yến hơi trầm xuống, hắn buông tay ra, nắm lấy eo Ngụy Niên, từ từ đẩy nàng ép sát vào vách đá.
Ngụy Niên hỏi xong thì lập tức hối hận!
Nàng thật là điên rồi, sao dám nói lại hắn chứ?
Tay Chử Yến đặt lên hông Ngụy Niên, đẩy nàng dựa sát vào vách đá, trầm giọng nói: "Không có."
Hắn đã từng sợ hãi, khi mẫu hậu nhảy tường thành, khi tiểu cô nương kia qua đời, khi Thập Cửu lâm bệnh nặng, hắn đều đã từng sợ hãi.
Mà hiện tại, dường như thế gian này không còn gì có thể khiến cho hắn sợ hãi.
Ngụy Niên không dám chọc giận hắn nữa, cúi đầu im lặng.
Đứng từ xa, Trường Phúc thấy cảnh tượng này, vội vàng dừng bước lại, vội vàng quay người đi, giống như Tô Cấm.
Trên con đường nhỏ trong vách đá, chìm vào một khoảng lặng rất dài.
Không biết đã qua bao lâu, Ngụy Niên mới nghe Thái tử thấp giọng nói: "Ngươi nói thừa một chữ."
Ngụy Niên ngẩn người, ngước mắt nhìn hắn đầy khó hiểu: "Cái gì?"
Chử Yến nâng tay, ngón cái nhẹ nhàng vuốt nhẹ khóe môi nàng: "Suy nghĩ thật kỹ."
Ngụy Niên ngẩn người một lúc lâu, cuối cùng mới lục tìm được đoạn đối thoại không lâu trước đó trong phòng ngủ.
'Tóm gọn trong vòng mười chữ, nói.’
'Thừa một chữ.’
Nàng nghẹn lời nhìn Chử Yến, đột nhiên cảm thấy dường như Thái tử rất thích nhắc lại chuyện cũ.
Ngón tay của hắn vẫn dừng lại bên khóe môi nàng, Ngụy Niên không cần nghĩ cũng biết hắn có ý đồ gì.
Nàng vừa tức vừa giận không thôi, hù dọa nàng xong còn muốn hôn nàng! Có khác gì tên háo sắc đâu chứ!
Nhưng người trước mắt không phải tên háo sắc, mà là kẻ điên có thể nắm giữ sinh tử của nàng.
Ngụy Niên rất không muốn để hắn đạt được ý đồ, thế nhưng nàng càng chần chừ, ngón tay hắn lại càng trở nên trêu chọc hơn, khiến gò má nàng càng thêm đỏ bừng.
Ngụy Niên bị dồn vào đường cùng, chỉ đành vội vàng nhón chân, dán môi mình lên môi hắn.
Cuối cùng cũng chờ được bữa tiệc ngon miệng mình mong muốn, Thái tử không chút do dự nắm lấy quyền chủ động.
Nụ hôn này từ thô bạo chuyển sang dịu dàng, rồi lại trở nên nồng nhiệt. Ngụy Niên chưa từng bị trêu ghẹo như vậy, cơ thể dần mềm nhũn, được Thái tử ôm chặt, hai tay nàng vô thức níu chặt lấy hông hắn, đầu óc dần trở nên mơ hồ.
Trường Phúc và Tô Cấm như có linh cảm, đồng loạt nhìn sang bên này. Một giây sau, hai người đều giật mình, lại vội vàng quay mặt đi.
"Ừm…"
Một tiếng rên khẽ thoát ra, Ngụy Niên chợt tỉnh táo, Chử Yến cũng đồng thời mở mắt.
Bốn mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy sự mơ màng trong mắt đối phương.
Chử Yến dừng lại một thoáng, sau đó tách khỏi môi nàng, đỡ đầu nàng nhẹ nhàng ấn vào lòng ngực hắn, khẽ vỗ về nàng.
Ngụy Niên nhắm chặt mắt vùi mặt vào ngực hắn, xấu hổ vô cùng.
Sao nàng lại như vậy… bị cái tên điên này hôn đến mức dục vọng trỗi dậy.
Thật là xấu hổ muốn chết!
Nàng vừa thẹn vừa giận, không kiểm soát được sức tay, mãi đến khi cảm nhận được mình đang nắm lấy thứ gì đó, nàng mới hơi sững sờ, cúi đầu nhìn xuống.