Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 37
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngụy Hằng ngây người: "Bị trộm?"
Tên trộm nào lại cả gan đột nhập phủ Hộ bộ Thị lang? Hơn nữa, tại sao chỉ có viện Hạnh Hòa bị mất đồ?
Chẳng hiểu sao, hắn ta chợt nhớ đến cảnh Ngụy Niên từng khóc lóc kể lể trước mặt mình, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng. Hắn vừa định lên tiếng đi xem, thì đã thấy một đám hạ nhân đang vây quanh Ngụy Niên bước đến.
Sắc mặt Kiều thị chợt biến đổi, bà ta quay sang nhìn Lưu ma ma.
Lưu ma ma mặt mày nặng nề lắc đầu với Kiều thị.
Bà ta cũng muốn ngăn cản, nhưng nhị cô nương thực sự bị dọa sợ không ít, cứ khóc lóc đòi gặp mẫu thân. Trong tình cảnh đông người như vậy, lại còn có tai mắt của Thái tử điện hạ, bà ta không thể quá cứng rắn, đành phải đưa người đến trước.
Kiều thị còn chưa kịp phản ứng, Ngụy Ngưng đã nhanh chóng chạy đến, kéo tay Ngụy Niên lo lắng hỏi: "Nhị tỷ tỷ, tỷ không sao chứ?"
Ngụy Hằng cũng nhanh chân bước tới.
Ngụy Niên không nói gì, nước mắt đọng ở khóe mắt, cố kìm nén không để chúng rơi xuống.
Nàng mím môi nhìn về phía Kiều thị, trong ánh mắt tràn đầy sự ỷ lại của một người con gái dành cho mẫu thân.
Ngụy Ngưng bị ngó lơ nhưng sắc mặt vẫn không hề thay đổi, nàng ta dịu giọng nói: "Chắc nhị tỷ tỷ sợ lắm rồi. Hay là nhị tỷ tỷ đến viện của muội trước nhé."
Nước mắt trong mắt Ngụy Niên chợt rơi xuống, bước chân nàng càng thêm vội vã, giọng nói cũng mang vài phần nghẹn ngào: "Mẫu thân."
Lúc này đã có rất nhiều hạ nhân tập trung trong viện, thấy cảnh tượng đó đều cảm thấy không đành lòng.
Nhị cô nương thực sự bị dọa sợ rồi. Dù ngày thường có đoan trang đến mấy, thì vào những lúc như thế này, người con gái vẫn sẽ ỷ lại mẫu thân.
Vô tình hay cố ý, tất cả mọi người đều nhìn về phía Kiều thị.
Biểu cảm trên mặt Kiều thị thay đổi liên tục, cuối cùng biến thành vẻ mặt hiền hòa. Bà ta bước xuống bậc thang đón Ngụy Niên: "Mẫu thân ở đây, đừng sợ."
Dường như Ngụy Niên cũng không kìm được nữa, lập tức nhào vào lòng Kiều thị, nức nở nói: "Mẫu thân, con sợ lắm."
Cơ thể Kiều thị chợt cứng đờ, nhưng nhanh chóng khôi phục vẻ bình thường. Bà ta vỗ nhẹ vào lưng Ngụy Niên: "Không sao, đừng sợ, có phụ thân mẫu thân ở đây rồi."
Ngụy Niên ôm chặt Kiều thị không chịu buông tay. Kiều thị ngại có hạ nhân và tai mắt của Thái tử ở đây, nên từ đầu đến cuối vẫn giữ nụ cười hiền hòa trên mặt, đôi khi còn nhẹ giọng an ủi nàng vài câu.
Hạ nhân thấy cảnh này thì không khỏi xì xào bàn tán, cho dù nhị cô nương không được yêu thương bằng tam cô nương, nhưng xét cho cùng cũng là con ruột của phu nhân, phu nhân vẫn sẽ đau lòng thôi.
Nhưng bọn họ lại không biết, đằng sau hình ảnh tưởng chừng ấm áp này lại ẩn chứa bao nhiêu sóng ngầm.
"Rốt cuộc chuyện này là sao?" Ngụy Văn Hồng trầm giọng hỏi.
Ngụy Niên đã bị dọa sợ, lời nói không còn mạch lạc, đành để Đông Tẫn trả lời: "Bẩm gia chủ, phu nhân, nửa khắc đồng hồ trước, nô tỳ bị tiếng động làm tỉnh giấc, nhìn ra ngoài thì thấy trong viện có bóng người lấp ló. Sợ hãi quá nên nô tỳ vội vàng vào phòng gọi cô nương. Nhưng nào ngờ khi nô tỳ vào đến trong phòng, đã thấy tất cả vật trang trí đều không cánh mà bay. Nô tỳ vội vàng gọi cô nương dậy, rồi hô hoán mọi người đến. Sau khi kiểm tra một lượt thì phát hiện trong viện đã mất không ít đồ. Tên trộm kia... gần như đã dọn sạch viện Hạnh Hòa, may mà những món đồ mới mua hôm qua đã được cất vào kho nên kẻ trộm không tìm thấy."
Đông Tẫn dứt lời, lại nhìn sang Ngụy Niên đang nước mắt lưng tròng rúc vào lòng Kiều thị, lo lắng nói: "Tên trộm này thần không biết quỷ không hay đột nhập vào nhà trộm nhiều đồ như vậy, cô nương bị dọa đến mất hồn mất vía, không kìm được mà bật khóc đòi gặp phu nhân."
Vừa dứt lời, xung quanh thoáng chốc trở nên yên tĩnh.
Tình huống này, cho dù ai gặp cũng phải sợ chết khiếp, nên cũng không trách nhị cô nương vốn dĩ xưa nay bình tĩnh mà nay lại kinh hoảng đến vậy.
Ngụy Hằng bất ngờ lên tiếng: "Sao chỉ có viện Hạnh Hòa bị mất trộm?"
Hắn ta luôn cảm thấy chuyện này dường như không đơn giản như vậy.
Đông Tẫn bất lực lắc đầu.
Ngụy Niên ôm Kiều thị thật chặt, đầu cũng không chịu ngẩng lên, tình hình cứ thế giằng co.
Đúng lúc này, ánh lửa lóe lên trong đêm cuối cùng cũng khiến Ngụy Văn Hồng chú ý. Ông ta đi mấy bước về phía chỗ ngoặt, nhìn một lúc rồi gọi hộ vệ đến: "Đi xem xem đã xảy ra chuyện gì."
Hộ vệ lên tiếng rồi rời đi.
Lúc này, Ngụy Ngưng tiến lên kéo Ngụy Niên: "Nhị tỷ tỷ, không sao đâu, tỷ đừng sợ. Trong viện lạnh, chúng ta vào chính sảnh đi."
Ngụy Niên chần chừ nửa ngày, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
Nhưng nàng lại không trả lời Ngụy Ngưng, mà nhìn về phía chính phòng sau lưng Kiều thị, trong mắt tràn đầy mong chờ: "Mẫu thân, tối nay con có thể ở lại đây không? Con sợ hãi, muốn ở bên cạnh mẫu thân."
Ánh mắt Kiều thị lóe lên, sau đó bà ta hiền hòa cười một tiếng, cất lời dỗ dành: "Tối nay phụ thân con nghỉ ở đây. Ngày khác mẫu thân sẽ ngủ cùng con. Ngưng Nhi nói rất đúng, trong viện lạnh, chúng ta vào chính sảnh trước đi."
Ngụy Niên cúi đầu xuống, che giấu vẻ thất vọng trong mắt, không lên tiếng nữa.
Ngụy Ngưng nhân cơ hội kéo nàng đi về phía chính sảnh.
Ngụy Niên từng bước lưu luyến nhìn về phía Kiều thị, sự ỷ lại trong mắt nàng chậm rãi tiêu tan, cuối cùng biến thành ánh nhìn đẫm lệ, cô đơn và bi thương.
Hạ nhân xung quanh đều cúi đầu xuống, không dám nhìn nữa.
Có người mẫu thân nào lại nhẫn tâm từ chối con gái mình vào lúc này chứ, cũng không biết tại sao phu nhân lại đối xử với nhị cô nương lạnh nhạt đến thế.
Người Ngụy gia lần lượt ngồi xuống chính sảnh Lâm Uy viện. Ngụy Niên cúi đầu, nửa người vùi vào ngực Đông Tẫn, dường như đang giận dỗi vì bị Kiều thị từ chối, lại như vẫn chưa bình tĩnh lại sau cơn kinh hãi.
Không bao lâu, hộ vệ đi tìm hiểu tin tức trở về, vẻ mặt hắn phức tạp, bẩm báo: "Bẩm gia chủ, phu nhân, Trình phủ cũng bị mất trộm, còn có phủ Vương Thị lang, Lý đại nhân, Trương đại nhân cũng bị trộm."
Vừa nói xong, mọi người đều kinh ngạc.
Kẻ trộm nào lại dám chuyên môn chọn phủ quan lại trong triều để cướp bóc?
Lúc này nỗi lo lắng trong lòng Ngụy Hằng mới tan biến.
Nói vậy thì việc viện Hạnh Hòa bị mất trộm cũng không phải là ngoại lệ.
Sau một hồi im lặng kỳ lạ, Ngụy Hằng đứng dậy bước về phía Ngụy Niên, dịu giọng an ủi: "Niên Niên, không sao đâu, chỉ là mất chút tài vật, không quan trọng."
Ngụy Niên ngước mắt, hai mắt đẫm lệ nhìn hắn ta, khóc không thành tiếng: "Nhưng mà, đó đều là những món đồ mẫu thân đặt mua cho con suốt bao năm qua, còn cả quà mà phụ thân và Tam muội muội tặng con mỗi năm, tất cả đều không còn nữa. Ngay cả vật trang trí, đồ trang sức huynh trưởng tặng con, cũng mất hết rồi."
Mỗi lần nghĩ đến chuyện ở ngục Phụng Kinh, Ngụy Niên lại không ngăn được nước mắt, chẳng cần dùng đến cách xông hành tây mà Phong Thập Bát từng đề nghị.
Kiều thị nghe nàng khóc, bà ta mất tự nhiên cụp mắt xuống.
May mà kẻ trộm vào viện Hạnh Hòa, đồ ở đó cũng không đáng giá lắm. Nếu vào viện của Hằng Nhi và Ngưng Nhi thì mới là một tổn thất lớn.
"Không sao, ngày mai ta sẽ đi mua chút lễ vật tặng cho Niên Niên." Ngụy Hằng ngồi xổm xuống, giọng điệu vô cùng dịu dàng.
Ngụy Niên đè nén cảm giác buồn nôn trong lòng xuống, lắc đầu mất mát nói: "Không cần, không giống nhau."
"Sao lại không giống nhau?" Ngụy Hằng cười nói: "Ta cứ dựa theo những lễ vật trước kia, mua lại cho Niên Niên một phần là được thôi mà."
Lúc này Ngụy Niên mới ngước mắt nhìn về phía hắn ta, trong mắt thoáng qua chút vui mừng: "Thật sao?"
Ngụy Hằng gật đầu: "Thật mà, ta đã lừa Niên Niên bao giờ đâu."
Ngụy Niên cuối cùng cũng chậm rãi ngừng khóc, nhưng sau đó hình như nàng lại nghĩ tới điều gì, sắc mặt lại trở nên ảm đạm, rồi lại bắt đầu nức nở: "Nhưng... những món đồ mẫu thân đặt mua cho con, còn có lễ vật mà phụ thân, Tam muội muội tặng con hàng năm cũng bị mất. Tính tình con vốn quái gở, không biết phải thân cận phụ thân mẫu thân thế nào, những năm qua ngày càng trở nên xa lạ với phụ thân mẫu thân. Cho nên con coi chúng là một phần an ủi, nhưng hôm nay lại không còn gì cả.\”
Những năm qua Ngụy Niên sống ở Ngụy gia thế nào, mấy người Ngụy gia đều vô cùng rõ ràng. Chẳng qua là trước kia Ngụy Niên chuyện gì cũng chịu đựng, cho dù chịu bất công lớn hơn nữa cũng vẫn ngẩng cao đầu, không chịu nhún nhường, khát vọng tình thân nhưng đồng thời lại duy trì vài phần kiêu ngạo vốn có, chưa từng bộc bạch như hôm nay.
Cho nên trong lúc nhất thời, những người Ngụy gia khác đều im lặng.
Ngụy Niên lớn lên dưới sự kiểm soát của bọn họ, mỗi người bọn họ đều biết rõ tính tình của nàng như lòng bàn tay. Thấy nàng khóc lóc như vậy vì ỷ lại vào bọn họ, trong nháy mắt khó tránh khỏi xúc động trong lòng.
Nhưng cũng chỉ vẻn vẹn trong một cái chớp mắt.
Ngụy Văn Hồng lên tiếng đầu tiên: "Ngày mai ta sẽ dựa theo danh sách trước kia mua thêm cho con một phần."
Kiều thị cũng hiền từ nói: "Cái con bé này, nói linh tinh gì vậy. Nếu muốn gặp phụ thân mẫu thân chẳng phải rất dễ dàng sao? Trong viện này nào có ai ngăn cản con? Còn về phần những vật chết lặt vặt kia, ngày mai ta sẽ mua thêm cho con một phần."
Ngụy gia đã mưu tính mười sáu năm, trước mắt chỉ mong chờ giẫm lên xác nàng mà trèo lên cao, bố thí chút tình thân giả tạo dỗ dành nàng cũng chẳng sao.
Hơn nữa, quan hệ của bọn họ càng thân cận, nàng càng tin tưởng bọn họ, thì càng có lợi cho kế hoạch của bọn họ.
Ngụy Ngưng cũng đi tới, hồn nhiên ngây thơ nói: "Đúng vậy nhị tỷ tỷ, đều là người một nhà mà. Nhị tỷ tỷ nhớ ai thì cứ đi gặp là được, muội xem kẻ nào không sợ chết dám ngăn cản. Hơn nữa mẫu thân nói rất đúng, vật chết đều không quan trọng. Nếu nhị tỷ tỷ thích, ngày mai muội sẽ chọn chút lễ vật tặng cho nhị tỷ tỷ."
Bây giờ kế hoạch có thay đổi, Ngụy Niên đã lọt vào mắt xanh của Đông cung, nàng ta tuyệt đối không thể lơ là cảnh giác. Nàng ta càng phải để tâm dỗ dành Ngụy Niên, mới càng dễ tìm cơ hội thực hiện kế hoạch.
Ngụy Hằng nhẹ nhàng cười, vẫn giữ vẻ hiền hòa nho nhã quen thuộc: "Hiện tại Niên Niên có thể yên tâm rồi chứ?"
Ngụy Niên được yêu thương mà vừa mừng vừa lo, đôi mắt ướt át lần lượt nhìn về phía mấy người bọn họ. Khi thấy nụ cười dịu dàng hiền từ của bọn họ, lúc này nàng mới nín khóc mỉm cười. Nhưng một giây sau, hình như là lý trí quay lại, nàng rất ngượng ngùng vùi đầu vào lòng Đông Tẫn, xấu hổ không dám ngẩng đầu, chỉ nhỏ giọng thì thầm: "Hôm nay con thực sự quá sợ hãi, làm trò cười, xin phụ thân mẫu thân, huynh trưởng, tam muội muội đừng trách con."
"Không sao, như vậy mới càng giống nữ nhi gia." Giọng điệu của Ngụy Văn Hồng hiền hòa hơn dĩ vãng nhiều.
Kiều thị cũng giận hờn nói: "Ta đã nói rồi mà, sao tính tình hai tỷ muội con khác nhau thế. Hôm nay mới biết, Niên Niên của chúng ta cũng giống Ngưng Nhi, cũng biết làm nũng."
Lúc này Ngụy Niên mới dám ngước mắt lên, trong mắt đong đầy sự ỷ lại và sùng kính của con cái đối với phụ mẫu.
Ngụy Văn Hồng nở nụ cười hiền hòa với nàng: "Được rồi, hôm nay Niên Niên bị dọa sợ, con đi về nghỉ ngơi sớm đi. Ta và huynh trưởng con còn phải đi qua phủ mấy vị bá bá của con xem sao."
Ngụy Niên vô thức nhìn về phía Kiều thị, dường như bà ta đã sớm đoán trước được nên từ đầu đã tránh né ánh mắt của Ngụy Niên. Bà ta nhìn về phía Ngụy Văn Hồng: "Xảy ra chuyện lớn như vậy, vẫn nên đi hỏi thăm một chút."
"Ừm." Ngụy Văn Hồng nói: "Ban nãy bà còn nói đau đầu, bà cũng đi ngủ sớm đi."
Ngụy Niên cô đơn thu hồi ánh mắt.
Đau đầu là giả, không cho nàng vào phòng ngủ của Kiều thị mới là thật.
Dù sao mẫu thân đã nói đau đầu cần phải nghỉ ngơi, làm con cái sao có thể không hiểu chuyện mà tiếp tục quấy rầy.
Ngụy Hằng đưa tay chải vuốt mái tóc hơi rối của Ngụy Niên, thấp giọng dỗ dành: "Niên Niên ngoan, đi về nghỉ trước, chờ ta trở về lại đi thăm muội."
Cảm xúc hụt hẫng trong mắt Ngụy Niên lập tức tan biến, nàng nhếch môi cười ngoan ngoãn gật đầu. Nhưng sau đó dường như nàng nhớ ra điều gì đó, kinh hoảng nhìn ra bên ngoài.
Ngụy Hằng nhìn theo ánh mắt của nàng, trông thấy mấy hạ nhân đi theo Ngụy Niên từ Hạnh Hòa viện tới. Lúc hắn ta nhìn ra ngoài thì vừa vặn có người nhìn sang.
Ngụy Hằng lập tức khẽ nhíu mày, nhưng hắn ta vẫn rút tay lại đứng dậy, cách Ngụy Niên hơi xa một chút.
Cuối cùng, Ngụy Niên lấy lý do sợ quấy rầy Ngụy Ngưng nghỉ ngơi, từ chối lời đề nghị tối nay đến viện nàng ta nghỉ tạm.
Một trận đấu trí vô hình dần dần lắng xuống.
Ngụy Niên đi trên con đường về viện Hạnh Hòa, trong mắt đã không còn chút vẻ dịu dàng, tất cả đều là sự lạnh nhạt tựa băng sương.
Trước kia không biết nàng từng nghe được một câu ở đâu, rằng trẻ con biết khóc thì có kẹo ăn. Hôm nay xem như nàng đã thật sự cảm nhận được điều đó.
Chỉ là… chút kẹo này, không phải thứ nàng muốn.
Nhiều nhất chỉ có thể coi là một chút tiền lãi không có ý nghĩa gì.
Ngụy Văn Hồng, Kiều thị, Ngụy Ngưng, Ngụy Hằng đều đang ngăn cản nàng vào phòng ngủ của Kiều thị, cũng chứng tỏ khả năng cao thứ nàng muốn đang ở chỗ này.
Bắt đầu từ lúc nàng có ký ức, nàng chưa từng bước vào phòng ngủ của Kiều thị.
Những người này thật là cẩn thận, biết rõ nàng không biết gì cả, nhưng vẫn sẽ không mạo hiểm dù chỉ một chút.
Ngụy Niên nhẹ nhàng cong môi.
Sự trả thù tốt nhất nàng dành cho Ngụy gia, chính là gậy ông đập lưng ông. Những gì nàng từng trải qua, bọn họ cũng phải cảm nhận từng chút một, như vậy mới tính là báo thù!
Trở lại Hạnh Hòa viện, Ngụy Niên chưa trở về phòng ngủ, mà đứng ở cổng lạnh lùng nói: "Chuẩn bị nước nóng, ta muốn tắm rửa."
Nguyệt Lan vội vàng đi phòng bếp sai người nấu nước.
Không bao lâu sau, nước nóng đã được đưa tới. Ngụy Niên ngồi dựa vào thùng tắm, xoa đỏ cả da mới thôi.
"Đông Tẫn, xử lý bộ y phục này đi, làm sạch sẽ một chút."
Kiều thị từng chạm vào, nàng cảm thấy ghê tởm.
Đông Tẫn đồng ý: "Vâng."
-
Ngày hôm sau, mấy người Ngụy gia quả nhiên giữ lời, đưa tới cho Ngụy Niên không ít thứ. Tất nhiên Ngụy Niên đều nhận lấy hết.
Có lẽ là bởi vì màn khóc lóc kể lể kia của Ngụy Niên, đồ vật đưa tới lần này còn tốt hơn ban đầu một chút.
Ngụy Niên không vội vã bày ra, sai Đông Tẫn dẫn người cất những thứ này vào kho trước. Đông Tẫn không rõ dụng ý của nàng, nhưng vẫn nhận lệnh làm theo.
Thật ra từ rất sớm Đông Tẫn đã nhìn ra chút manh mối, nàng ấy cảm thấy hình như cô nương và những người Ngụy gia khác đều có khoảng cách. Mặc dù nàng ấy không rõ người một nhà có chuyện gì mà không thể nói rõ, nhưng từ đầu tới cuối nàng ấy không hỏi lấy một câu.
Mạng của nàng ấy là cô nương ban cho, cô nương nói thế nào, nàng ấy sẽ làm như thế đó.
Đám Nguyệt Lan cũng vậy.
Trong viện này, bọn họ chỉ nhận một chủ nhân là Ngụy Niên, càng sẽ không lắm miệng hỏi nhiều.
Chỉ có Phong Thập Bát hai mắt lóe sáng, nhìn chằm chằm đống hòm xiểng kia. Đông Tẫn bị ánh mắt như sói tựa hổ của nàng ấy nhìn mà ấn đường giật giật, vừa đẩy vừa kéo mới đưa được người ra khỏi kho.
Phong Thập Bát quay đầu lại tìm Ngụy Niên.
"Cô nương, có phải vẫn muốn bán những thứ đó không?"
Ngụy Niên thật sự gật đầu: "Ừm."
"Vậy đến lúc đó cô nương cứ giao cho ta đi làm, mỗi thứ ta chỉ lấy một lượng bạc tiền công, được không?" Phong Thập Bát nghiêng đầu cười rạng rỡ nhìn Ngụy Niên.
Ban đầu Ngụy Niên cũng có ý này, thấy nàng ấy chủ động nhắc tới tất nhiên là cười đồng ý: "Được, nhóc tham tiền, mỗi thứ trả ngươi một lượng bạc."
Phong Thập Bát vội vàng chìa tay: "Vỗ tay giao kèo."
Ngụy Niên như nàng ấy mong muốn, giơ tay nhẹ nhàng vỗ tay với nàng ấy: "Một lời đã định."
"Thế khi nào cô nương muốn bán thì nói với ta một tiếng."
Phong Thập Bát đạt được ước muốn, vui vẻ nói.
Ngụy Niên vừa định nói "được" thì dừng lại, nàng trầm ngâm một lát rồi nói: "Nếu đến lúc ấy mà ngươi không ở bên cạnh ta thì sao?"
Phong Thập Bát nghe vậy cũng ngẩn người, nàng ấy sẽ vẫn luôn ở cạnh mà.
Bởi vì sớm muộn gì điện hạ cũng sẽ cưới cô nương về.
Nhưng nàng ấy còn chưa thể nói lời này. Lúc nàng ấy xuống núi, Tô Cấm tỷ tỷ cố ý dặn dò nàng ấy không được nói linh tinh trước mặt cô nương, nếu dọa cô nương chạy mất thì điện hạ tuyệt đối sẽ không tha cho nàng ấy!
Mặc dù nàng ấy cảm thấy điện hạ mới là người có khả năng dọa cô nương chạy mất, nhưng nàng ấy vẫn quyết định nghe theo lời khuyên của Tô Cấm tỷ tỷ.
Thế là, Phong Thập Bát tiện tay lấy từ trong ngực ra một cái đạn tín hiệu, đưa cho Ngụy Niên: "Nếu như về sau ta không ở bên cạnh cô nương, cô nương muốn tìm ta thì thả đạn tín hiệu này, ta nhìn thấy sẽ đến gặp cô nương."
Ngụy Niên nhận lấy: "Được."
Như vậy thì bọn họ có thể làm ăn càng lâu dài.
"Nếu cô nương gặp nguy hiểm, cũng có thể kéo nổ nó." Phong Thập Bát lại nói thêm một câu.
Ngụy Niên sững sờ, tựa hồ đã đoán được điều gì: "Đây là..."
"Đây là tín hiệu chuyên thuộc về ám vệ chúng ta, cái này chỉ là của ta, bên trên có tên của ta." Phong Thập Bát cầm một miếng điểm tâm, vừa ăn vừa nói: "Điểm tâm chỗ cô nương ăn không ngon bằng chỗ điện hạ, đầu bếp không ổn lắm. Cô nương muốn đổi người không?"
Ngụy Niên vội vàng quan sát tỉ mỉ, quả nhiên nhìn thấy hai chữ Thập Bát dưới đáy đạn tín hiệu. Nàng hơi do dự nói: "Tín vật quan trọng như vậy, ta cầm có ổn không?"
"Đầu bếp là Kiều thị sắp xếp, còn không có cơ hội đổi."
Phong Thập Bát: "Ổn chứ, tháng này ta còn nửa hộp chưa dùng mà."
"Nếu không thì, ta đến chỗ điện hạ trộm về cho cô nương một người?"