Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 38
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngụy Niên ngẩn người, mãi mới hiểu được ý của Phong Thập Bát: "Trộm... đầu bếp?"
Phong Thập Bát chớp mắt mấy cái: "Đúng vậy, đúng vậy."
"Mượn một đêm rồi trả về."
Ngụy Niên: "..."
Nàng lặng lẽ nhìn Phong Thập Bát: "Ta không dám, ngươi muốn ăn thì không thể đổ tội lên đầu ta được."
Phong Thập Bát bị nhìn thấu: "...Cô nương nói vậy khách sáo quá rồi, vừa rồi chẳng phải chúng ta đã thống nhất hợp tác chung sao? Huống hồ, chuyện vui thế này chẳng phải nên làm một bàn thức ăn ngon để chúc mừng một chút sao?"
Ngụy Niên lắc đầu lia lịa: "Ta không cần chúc mừng kiểu này lắm."
Đây không phải chúc mừng, đây là muốn tiễn nàng đi!
Nàng có điên rồi cũng không dám đi trộm đầu bếp của Thái tử!
Không đúng, dù có điên rồi cũng không dám!
"Nếu ngươi muốn ăn gì, ta bảo Đông Tẫn đi ra ngoài mua?" Ngụy Niên nói: "Hoặc là, ta đưa tiền cho ngươi, tự ngươi đi chọn?"
Phong Thập Bát bĩu môi, không tình nguyện buông tay: "Thôi được rồi, ta ăn khỏe lắm, muốn mười lạng."
Dù sao sớm muộn gì cô nương cũng thành nữ chủ nhân của nàng ấy, nuôi nàng trước một chút chắc không quá đáng đâu nhỉ?
Ngụy Niên kinh ngạc trước công phu sư tử ngoạm của nàng ấy, nhưng vẫn nói: "Được, ngươi bảo Đông Tẫn đưa cho."
Đông Tẫn vừa lúc vào nhà, nghe thấy lời này thì tiện miệng hỏi: "Cô nương muốn gì ạ?"
Không đợi Ngụy Niên trả lời, Phong Thập Bát lập tức nói: "Bạc, mười lạng."
Đông Tẫn 'ồ' một tiếng, vội vàng lấy mười lạng bạc ra giao cho Phong Thập Bát, thấy số lượng không nhỏ, tò mò hỏi một câu: "Phong cô nương đi làm gì vậy ạ?"
Phong Thập Bát vẫn còn nhớ vụ trộm đầu bếp của Thái tử, thuận miệng đáp: "Trộm người."
Đông Tẫn sửng sốt đứng bất động hồi lâu, không thốt nên lời.
Ngụy Niên đang chuẩn bị cất đạn hiệu, bị lời này làm giật mình kinh hãi, đạn hiệu tuột tay rơi xuống.
"Cẩn thận!"
Phong Thập Bát mắt sắc nhìn thấy, sắc mặt nhanh chóng thay đổi, lao người qua nhưng vẫn chậm một bước, không đỡ được.
Sau khi đạn hiệu rơi xuống, phát ra một tiếng “biu” rồi bắn ra một tia sáng đỏ, bay thẳng ra ngoài cửa.
Ngụy Niên và Đông Tẫn bị sự cố bất ngờ này khiến hoảng sợ, mãi lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.
Mãi đến khi bên ngoài truyền đến một giọng nói lạnh lẽo: "Phong Thập Bát!"
Phong Thập Bát run rẩy, vừa kêu lên một tiếng 'xong đời' vừa đi ra ngoài, đi vài bước lại quay người nói với Ngụy Niên: "Ta quên nói với cô nương, cái này không được làm rơi, hễ rơi xuống là sẽ kích hoạt ngay."
Ngụy Niên nhìn Phong Thập Bát, vẻ mặt không đổi: "..."
May mà lúc rơi xuống nó quay ra bên ngoài, nếu quay vào trong, e rằng sẽ làm cháy cả phòng nàng!
Nàng hít sâu một hơi, đột nhiên có chút đồng cảm với tính tình khó chịu của Chử Yến.
Một người đã có thể gây chuyện như vậy, mười chín người thì sớm muộn gì nàng cũng phát điên!
"Tống đại nhân, ngài tới rồi."
Ngụy Niên nghe thấy giọng nói nịnh nọt lấy lòng của Phong Thập Bát, vội vàng ổn định lại tâm tình, đi ra ngoài tiếp đón.
Nàng bước ra khỏi phòng ngủ, vừa nhìn đã thấy Tống Hoài đứng trong viện, phía sau y còn có mấy quan binh.
Ngụy Niên giật mình, vội vàng bước nhanh tới.
Trần thúc và mấy nha hoàn đi phía sau Tống Hoài và những người khác, vẻ mặt lo lắng, nhưng thật sự không dám ngăn cản, mà cũng chẳng thể ngăn cản được.
Ngụy Niên ra hiệu cho Trần thúc và những người khác, lúc này những người đó mới yên tâm gật đầu lui ra.
"Tống đại nhân."
Ngụy Niên khẽ khom gối hành lễ.
Tống Hoài chắp tay đáp lễ: "Ta vâng lệnh điều tra vụ án trộm cắp đêm qua, đã làm phiền."
Sau khi Ngụy Niên biết mục đích y đến thì nhẹ nhàng thở phào.
Không phải đến bắt nàng về biệt viện là tốt rồi.
"Mời cô nương đợi một lát." Tống Hoài lại nói.
Ngụy Niên gật đầu đồng ý.
Lúc này Tống Hoài mới nhìn sang Phong Thập Bát, chậm rãi giơ tay lên.
Chỉ thấy ống tay áo của vị Tống đại nhân ưa sạch sẽ bị đen một mảng nhỏ, trông như từng bị lửa đốt, hình như còn bốc khói, nhìn cực kỳ chướng mắt.
Phong Thập Bát chột dạ cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn nữa.
"Ngươi cũng muốn làm loạn như Phong Thập Cửu sao?"
Tống Hoài dùng giọng điệu giống Chử Yến, chậm rãi nói.
Ngụy Niên liếc nhìn thoáng qua, sau đó yên lặng cúi đầu, cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của mình.
Ống tay áo của Tống Hoài bị cháy như thế nào, đã rõ.
"Nói chuyện."
Phong Thập Bát lấy hết dũng khí cãi lại một câu: "... Võ công Tống đại nhân tốt như vậy, sao không né tránh?"
Tống Hoài còn chưa mở miệng, liền có một quan binh đứng sau lưng y tự trách nói: "Vừa rồi vốn dĩ tia lửa đó hướng về phía ta, vì cứu ta nên Tống đại nhân mới vô ý..."
Ngụy Niên liếc nhìn Phong Thập Bát, cô nàng kia cúi đầu như một con chim cút.
Hiển nhiên, tiểu cô nương hiếu động này rất sợ Tống Hoài.
Nàng lặng lẽ thở dài, tiến lên một bước hơi khom gối: "Xin lỗi, vừa rồi là ta không cầm chắc, vô ý làm rơi đạn hiệu, Tống đại nhân có bị thương không?"
Phong Thập Bát vô cùng tinh ý, trốn ra sau lưng Ngụy Niên.
Đúng là nàng ấy hơi sợ Tống Hoài, y phạt người không hề nhẹ hơn Điện hạ chút nào đâu.
Lúc này Tống Hoài mới thu ánh mắt lại, rồi chắp tay ra sau lưng: "Nếu vậy thì, không sao."
Ngụy Niên còn muốn xin lỗi, lại nghe y nói: "Đêm qua có rất nhiều phủ đệ bị trộm, phủ đệ của cô cũng báo án, là viện của Ngụy nhị cô nương bị trộm sao?"
Ngụy Niên vội nói: "Đúng vậy."
Tống Hoài đáp: "Có tiện để ta điều tra không?"
"Tất nhiên rồi." Ngụy Niên trả lời.
Nàng cũng không lo lắng Tống Hoài sẽ vạch trần nàng, đây là chuyện đã ‘công khai’ ở chỗ Thái tử, hôm nay Tống Hoài đến, quá nửa chỉ là đến cho có lệ.
Đúng như Ngụy Niên nghĩ, Tống Hoài thật sự chỉ đến để diễn kịch.
Y bảo người đứng phía sau ghi chép những vật mà Hạnh Hòa viện bị mất, sau khi bỏ lại một câu sẽ cố gắng sớm ngày bắt kẻ trộm về quy án thì lập tức rời đi.
Sau khi Tống Hoài rời đi, cô nàng rụt rè lập tức trở nên tinh thần.
Ngụy Niên không khỏi nói: "Sao ngươi sợ Tống đại nhân thế?"
Phong Thập Bát vỗ ngực một cái, vươn cổ nhìn ra cửa tròn, xác nhận Tống Hoài đã đi, mới nói: "Ở Đông cung Tống đại nhân chỉ đứng dưới một người, có quyền điều động và xử phạt tất cả mọi người, kể cả ám vệ chúng ta. Cô nương không biết đâu, y phạt người ác lắm, cứ như không có trái tim vậy, ai mà không sợ chứ. Ừm, ừm..."
Phong Thập Bát nhìn Tống Hoài đi rồi lại quay lại đứng trước cửa tròn, âm điệu chuyển mấy vòng, cuối cùng gục đầu xuống, vẻ mặt chán nản tột cùng.
Ngụy Niên: "..."
Tống Hoài không nhìn Phong Thập Bát, chỉ đứng từ xa nói với Ngụy Niên: "Vừa rồi quên báo cho Ngụy nhị cô nương, cuối tháng Điện hạ xuống núi."
Ngụy Niên sững sờ 'ừ' một tiếng, vô thức nói: "Cảm ơn."
Đợi nói xong nàng mới kịp phản ứng, Thái tử xuống núi khi nào có liên quan gì tới nàng đâu, nàng nói cảm ơn gì chứ?
Chẳng qua, cuối tháng xuống núi, vậy thì cũng chỉ còn mấy ngày.
"Phong Thập Bát."
Phong Thập Bát lập tức đứng vững, cao giọng trả lời: "Phong Thập Bát có mặt."
"Đứng tấn, một canh giờ."
"Rõ!"
Tống Hoài lại nhìn về phía Ngụy Niên, gật đầu: "Cáo từ."
Ngụy Niên khẽ khom gối: "Tống đại nhân đi thong thả."
Lần này, cả đám đều nhìn cửa tròn chậm chạp không nhúc nhích.
Dường như Nguyệt Lan đứng sau cùng hiểu ra gì đó, yên lặng đi đến trước cửa tròn nhìn về phía lối ra, một lát sau đi về rồi nói: "Cô nương, người đi rồi."
Phong Thập Bát lập tức nhụt chí than thở: "Chết mất thôi, chân của ta mới trải qua một trăm vòng!"
Mặc dù Ngụy Niên rất đồng cảm, nhưng vẫn không nhịn được hỏi: "... Chẳng phải ngươi nói thính lực người tập võ không giống người thường sao, vừa rồi ngươi không nghe thấy?"
Phong Thập Bát tủi thân nhìn sang nàng: "Nếu như đối phương nội lực cao thâm hơn ta, lại giỏi che giấu, vậy thì vô dụng ..."
Ngụy Niên hiểu rõ, võ công của Tống Hoài cao hơn Phong Thập Bát nhiều.
"Cô nương ngươi không biết đâu, Tống đại nhân người này ấy, giỏi nhất là tính kế và ẩn nấp..." Phong Thập Bát nói đến một nửa thì dừng lại, nhìn cửa tròn, xua tay: "Được rồi, không nói nữa."
Thêm một lần nữa thì đôi chân này chỉ có vứt đi!
-
Biệt viện Hương Sơn.
Tống Hoài cầm một bộ y phục chậm rãi đi về phía tẩm điện của Thái tử.
Chử Yến đang bực bội phê duyệt tấu chương, chỉ ngước mắt nhìn y một cái.
Tống Hoài cung kính hành lễ: "Điện hạ."
"Trình bày trong vòng năm mươi chữ, nói xong thì cút!"
Những triều thần này có vẻ còn rảnh quá, chuyện nhỏ như con kiến cũng phải dâng tấu, tấu chương không tốn tiền sao?!
Tống Hoài im lặng vài giây, rồi nói: "Bạc đã được chuyển đến khu vực thiên tai, tìm được chứng cứ tham ô của hai nhà Trình, Trương, phát hiện mật thất trong hai phủ Vương, Lý, cất giữ lượng bạc lớn, ước tính khoảng trăm vạn lượng."
"Vàng."
Chử Yến dừng bút, ngẩng đầu: "Chưa đụng tới?"
"Chưa đụng tới."
Một lúc lâu sau, Chử Yến khẽ nhếch môi: "Rất tốt."
"Đặt chứng cứ xuống, chờ Cô xuống núi, cho bọn họ một bất ngờ lớn."
Tống Hoài lấy sổ sách từ trong ngực ra, Trường Phúc lặng lẽ tiến lên đón lấy, nhanh chóng liếc nhìn bộ y phục Tống Hoài đang cầm.
Chử Yến bực bội ném một bản tấu chương xuống, ngước mắt nhìn thấy Tống Hoài vẫn còn đứng đó: "Còn chưa cút?"
Tống Hoài: "Bẩm Điện hạ, hôm nay thần tới Ngụy phủ tra án, y phục bị Ngụy nhị cô nương làm hỏng."
Dứt lời, xung quanh lập tức im ắng.
Quân thần hai người gần như đồng thời nhìn sang bộ y phục trên tay Tống Hoài, lại nhìn về phía y, trong mắt biểu đạt cùng một ý tứ.
Ngươi có muốn nghe lại xem mình đang nói cái gì không?
Ngụy nhị cô nương yếu ớt mong manh như vậy, có thể làm Tống Hoài ngươi bị thương sao? Còn có thể bịa thêm chuyện hoang đường hơn chút nữa không?
Vẻ mặt Tống Hoài không hề thay đổi: "Phong Thập Bát đưa đạn hiệu cho Ngụy nhị cô nương, Ngụy nhị cô nương không cầm chắc, làm rơi xuống đất."
Chử Yến: "Cho nên?"
"Cái Phong Thập Bát đưa là loại số hai, hễ rơi xuống đất là nổ, thần vừa mới bước vào viện tử, ánh lửa đã bay thẳng tới chỗ thuộc hạ của thần, lúc thần cứu người thì bị cháy ống tay áo." Tống Hoài không nhanh không chậm nói.
Chử Yến: "..."
Trường Phúc: "..."
Thật sự có chuyện hoang đường như thế...
Chử Yến xoa xoa ấn đường: "Bao nhiêu?"
"Đây là gấm Vân Tàm Bệ hạ ban cho, ngàn vàng một xấp." Tống Hoài: "Thần đã dùng rồi, giảm một chút, năm trăm lượng."
"Vàng."
Trường Phúc hít một hơi lạnh.
Chử Yến: "... Ngươi còn cần thể diện nữa không?"
Đây không phải là đồ của hắn sao!
Tống Hoài: "Thần cần, cho nên năm trăm lượng."
Chử Yến hít sâu một hơi, nửa ngày sau mới nói: "Lại là Phong Thập Bát, con bé này muốn làm loạn tới nơi à!"
Tống Hoài: "Lúc ấy thần cũng nói với nàng ta như vậy."
"Thần đã xử phạt rồi, đứng tấn một canh giờ."
Chử Yến: "..."
Hắn vung tay ném một bản tấu chương đi: "Cút!"
"Tô Cấm! Lấy cho y năm trăm lượng... vàng!"
Thái tử chỉ tay vào Tống Hoài, thật lòng nói: "Trước khi Ta xuống núi, không muốn nhìn thấy ngươi."
Tống Hoài: "Thần tuân lệnh."
Sau khi Tống Hoài rời đi, Chử Yến ngước mắt nhìn về phía bộ y phục mà Tống Hoài đặt xuống, dần dần khẽ cong môi lên: "Năm trăm lượng, vàng."
Nên đòi gì cho bõ vốn đây nhỉ?