Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chạm trán Đông cung
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuối con đường nhỏ dẫn đến một rừng trúc, sâu bên trong khu rừng là biệt viện Đông cung tọa lạc tại Hương Sơn.
Cứ vào tháng Chín hằng năm, Chử Yến sẽ đến đây ở một tháng, đây là điều mà cả Phụng Kinh đều biết rõ.
Khói xanh lượn lờ dâng lên, tỏa ra mùi đàn hương có tác dụng tĩnh tâm an giấc, nhưng đối với người đang nằm trên giường lại chẳng hề có hiệu quả.
Nửa mái tóc đen của người ấy được buộc gọn bằng sợi dây đỏ, nửa còn lại buông xõa trên lớp áo bào rộng màu đỏ đen đan xen. Tay áo thêu hình chim phượng mạ vàng, những ngón tay thon dài tùy ý chống lên trán, toát ra vẻ lười nhác, ngông cuồng nhưng vẫn toát lên khí chất cao quý hơn người. So với khí thế mạnh mẽ, áp đảo khiến người khác không thể làm ngơ, dung mạo của hắn cũng chẳng hề kém cạnh, ngũ quan tinh xảo hoàn mỹ đến mức họa sĩ tài ba nhất thế gian cũng không thể nào khắc họa hết được thần thái ấy.
Đây chính là người có dung mạo được công nhận là đẹp nhất toàn đại lục, Thái tử Bắc Lãng, Chử Yến.
Nhưng tại Bắc Lãng, đặc biệt là ở Phụng Kinh, không ai dám lớn tiếng bàn luận về dung mạo của vị Thái tử này trước mặt mọi người, bởi vì ai cũng biết, tính tình của Đông cung không hề tốt.
Và cũng như mọi người đều biết, mấy chữ 'tính tình không tốt' này, rõ ràng là một lời khen dành cho hắn.
Nếu phải hình dung về Đông cung một cách chi tiết, đó là tàn bạo, thích giết chóc, vui giận thất thường, điên cuồng ngông nghênh, làm việc tùy tiện, tất cả đều dựa vào tâm trạng và cảm xúc của bản thân.
Nếu nói đơn giản hơn, vậy thì chỉ có hai chữ: kẻ điên.
Đương nhiên, họ cũng chỉ dám đóng cửa lại rồi nhỏ giọng nói những lời này, nếu lỡ rơi vào tai Đông cung, vậy thì ngày gặp Diêm Vương của họ cũng không còn xa.
Lúc này hiển nhiên tâm trạng của kẻ điên đó... À không, tâm trạng của Thái tử không hề tốt. Ngay từ khi thái giám hầu cận trông thấy hắn cau mày, y đã nhanh nhẹn đuổi hết cung nhân ra ngoài, sợ có ai đó không có mắt mà đi vào tìm đường chết, lại khiến biệt viện dính máu tươi.
Dọn dẹp rất phiền phức.
Thái giám hầu cận nơm nớp lo sợ đứng một bên, ngay cả thở mạnh cũng không dám, nhưng lông mày Thái tử không những không giãn ra mà còn nhíu chặt hơn mấy phần. Y không nhịn được lặng lẽ thở dài, hôm nay điện hạ lại không ngủ được...
"Cô nương, người không thể đi vào được nữa!"
Nhưng vào lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng động. Thái giám vội vã quay đầu, quả nhiên thấy Thái tử đã mở mắt.
Trong mắt hắn nhuốm đầy sát khí lạnh lẽo.
Trường Phúc, thái giám hầu cận: "..."
Sắc mặt y trầm xuống, tốt lắm, hôm nay lại phải đổ máu rồi.
"Điện hạ, để nô tài ra xem ạ." Trường Phúc vội vàng cung kính xin chỉ thị.
Nhưng y vừa nói xong thì Chử Yến đã đứng dậy. Chờ đến lúc Trường Phúc kịp phản ứng thì người ấy đã vớ lấy một thanh kiếm dài, đằng đằng sát khí bước ra ngoài: "Cô tự đi mà giết."
Trường Phúc: "..."
Trường Phúc giật mình thon thót, vội vàng đuổi theo.
Ý của y không phải là đi giết người a a a!
Sau khi Ngụy Niên bước vào vườn hoa, nàng có chút bất ngờ.
Trong biệt viện của Thái tử không những không có thị vệ, ngay cả cung nhân cũng không thấy bóng dáng, im ắng như thể không có người ở.
Nàng nheo mắt lại, chẳng lẽ hôm nay Thái tử không có ở biệt viện?
Ngụy Niên âm thầm quan sát xung quanh. Rừng trúc bao bọc, suối nước róc rách, gấm hoa rực rỡ, vẫn có thể coi là một nơi thế ngoại đào nguyên, nhưng, nơi đây lại quá yên tĩnh.
Ngay cả tiếng ve kêu chim hót cũng chẳng có.
So sánh ra thì, những âm thanh ồn ào bên tai thực sự khiến người ta chán ghét.
Ngụy Niên nhíu mày lạnh lùng nhìn về phía Xuân Lai. Lời trách cứ còn chưa kịp thốt ra, từ cuối vườn hoa đã có một người với vẻ mặt u ám, cầm kiếm bước nhanh về phía nàng. Bầu không khí lặng lẽ yên bình lập tức tan thành mây khói, đi kèm theo đó là sát khí vô cùng nồng đậm, ép người ta không thở nổi.
Thậm chí nàng còn chưa kịp phản ứng gì, lưỡi kiếm lạnh lẽo đã vắt ngang cổ nàng: "Muốn chết!"
Ngụy Niên cứng đờ, không dám nhúc nhích.
Áo đen thêu phượng vàng, chính là Thái tử Bắc Lãng.
Chỉ liếc nhìn một cái, Ngụy Niên lập tức cụp mắt xuống, không dám nhìn thẳng.
Cũng chỉ một ánh mắt, đã khiến nàng ngỡ như gặp được tiên nhân trên trời.
Dù cho toàn thân người trước mặt đầy sát ý, giận dữ điên cuồng, cũng khó lòng che lấp được phong thái vô song ấy.
Người đẹp nhất đại lục, quả nhiên không phải nói ngoa.
Ngụy Niên là người biết thức thời, nhưng không có nghĩa là người bên cạnh nàng cũng nhạy bén và biết lễ nghĩa như nàng. Xuân Lai kinh ngạc nhìn về phía Thái tử, trong mắt tràn đầy vẻ sửng sốt và rung động. Mãi đến khi Thái tử lạnh lùng nhìn sang ả ta, ả ta mới chợt hoàn hồn, quỳ rạp xuống đất, vô cùng hoảng sợ run giọng cầu xin: "Điện hạ tha mạng, Điện hạ tha mạng..."
Mà mỗi khi ả ta nói thêm một câu, sát khí trong mắt Chử Yến lại càng nhiều thêm một phần, cảm giác đau trên cổ Ngụy Niên cũng càng lúc càng rõ ràng.
Ngụy Niên nín thở, cố gắng giữ cho bản thân tỉnh táo.
Sớm muộn gì nàng cũng phải bóp chết Xuân Lai!
Nhưng bây giờ cần phải giữ được mạng mình trước đã.
Muốn tìm kiếm được một tia hy vọng sống trong cơn giận của Thái tử, đương nhiên nàng sẽ không ngốc đến mức chỉ biết dập đầu xin tha như Xuân Lai, làm vậy sẽ chỉ khiến nàng chết càng nhanh hơn mà thôi.
Nàng nhanh chóng suy nghĩ xem điểm nào của bản thân đã khiến Thái tử muốn giết mình.
Tự tiện xông vào biệt viện? Hay là có nguyên do khác?
Lúc này, mùi đàn hương nhàn nhạt chui vào chóp mũi nàng, ánh mắt Ngụy Niên chợt sáng lên.
Hương an thần.
Buổi trưa...
Tiếng cầu xin của Xuân Lai vẫn vang lên bên tai, mắt thấy bàn tay nắm chuôi kiếm kia nổi gân xanh, dường như một giây sau sẽ cắt đứt cổ của nàng, Ngụy Niên được ăn cả ngã về không, bèn hạ thấp giọng quát: "Câm miệng!"
Âm thanh ồn ào đột nhiên ngừng bặt, xung quanh lập tức trở nên yên tĩnh.
Gió mát vờn quanh tai, mang theo hương trúc nhàn nhạt.
Cuối cùng Thái tử cũng không còn tiếp tục dùng sức ghìm kiếm vào cổ nàng nữa.
Ngụy Niên không nhịn được thở phào nhẹ nhõm, chẳng biết từ lúc nào hai bên tóc mai đã thấm đẫm một lớp mồ hôi mỏng.
"A... Trời đất ơi! Điện hạ! Điện hạ mau dừng tay, người này không giết được, không giết được đâu ạ!" Trường Phúc đuổi theo tới nơi đã nhìn thấy một màn này, sau khi run bắn người thì nghẹn ngào hô lên.
Trái tim vừa thả lỏng của Ngụy Niên lại lập tức căng thẳng.
Vừa rồi nàng đã thành công. Nơi đây có hương an thần, chứng tỏ giấc ngủ của Thái tử không hề tốt. Trong và ngoài viện đều không có người trông coi, đại khái là Thái tử thích sự yên tĩnh. Gần đây không có tiếng ve kêu chim hót, là bởi vì Thái tử ghét ồn ào, khả năng cao là đã sai người đuổi ve đi.
Thứ chọc giận Thái tử không phải nàng, mà là sự ồn ào của Xuân Lai.
Nhưng bây giờ giọng nói the thé đến mức phá âm này cũng không kém cạnh gì giọng của Xuân Lai. Kiếm của hắn còn kề trên cổ nàng, nếu như lại nổi giận, e rằng nàng...
"Câm miệng!"
Chử Yến không thể nhịn được nữa, liếc mắt rồi trầm giọng trách mắng.
Ngụy Niên khẽ thả lỏng, cũng may, vẫn còn lý trí.
Trường Phúc chạy bước nhỏ tới, thấy cần cổ trắng như tuyết của Ngụy Niên không ngừng chảy máu, sợ đến nỗi trợn tròn mắt.
Nhìn cách ăn mặc và phong thái của cô nương này thì hẳn là con gái nhà quan. Danh tiếng của điện hạ vốn đã tệ hết mức rồi, nếu lúc này lại giết thiên kim của vị đại nhân nào, chắc Phụng Kinh lại náo loạn lên mất.
Đến lúc đó, ngoài điện hạ ra thì những người ở biệt viện như bọn họ đều sẽ bị lột da!
Trường Phúc run rẩy vươn tay, ngón tay chụm lại như hoa lan cầm lấy lưỡi kiếm, đồng thời cẩn thận khuyên nhủ: "Điện... Điện hạ ngài bình tĩnh, đây là một cô nương, không không phải thích khách, cũng không không không phải thám tử đâu ạ."
Lúc này Ngụy Niên mới thấy rõ mặt Trường Phúc.
Con ngươi của nàng hơi dao động, hai tay đang đặt trước bụng nắm chặt lại.
Ly rượu độc kia, chính là vị cung nhân này đưa tới.
Sau khi chết, mắt nàng lại nhìn thấy, nàng lơ lửng giữa không trung, thấy y sai ngục tốt tìm nữ tử tới thay y phục cho nàng, sửa sang dung nhan, còn phái người đưa nàng về Ngụy gia.
Tất cả mọi người ở ngục Phụng Kinh đều đối xử với y vô cùng cung kính, không dám không nghe lời. Chắc y là thân tín của Thái tử, nếu vậy, hẳn là trước mặt Thái tử, lời nói của y còn có chút trọng lượng.
Nghĩ vậy, Ngụy Niên thông minh không lên tiếng nữa, chờ đối phương giải cứu bản thân khỏi tay kẻ điên... Thái tử.
Nhưng nàng nhớ là vị này không hề nói lắp.
Lúc ở ngục Phụng Kinh, y ăn nói rõ ràng lưu loát, vênh váo hung hăng, dọa người xung quanh không dám nói lấy nửa lời, khác hẳn thái giám đang kêu to gọi nhỏ trước mặt nàng.
Chử Yến rời kiếm ra trước khi tay của Trường Phúc kịp chạm tới lưỡi kiếm.
Trái tim đang treo cao của Ngụy Niên cuối cùng cũng buông xuống, không nhịn được thở nhẹ một hơi.
Nhưng tai Thái tử đặc biệt nhạy bén, chút âm thanh yếu ớt ấy mà hắn cũng nghe thấy.
Chử Yến quay đầu nhìn nàng bằng vẻ mặt thâm trầm đáng sợ.
Ngụy Niên không ngẩng đầu, nhưng vẫn có thể cảm nhận được luồng sát khí đang ập vào mặt kia.
Nàng cố giữ bình tĩnh, sau đó lùi lại một bước, cung kính quỳ xuống, nhẹ giọng nói: "Ngụy Niên, con gái Hộ bộ Thị lang, bái kiến Thái tử điện hạ."
Giọng cô nương nhẹ và chậm rãi, không khiến người ta chán ghét.
Còn khá êm tai.
Chử Yến rũ mắt nhìn nàng một lúc lâu, sau đó đột nhiên nâng tay đang cầm kiếm lên. Một luồng gió mạnh thổi qua, thanh kiếm đâm chặt vào thân một cây trúc bên ngoài vườn hoa, cây trúc theo đó tách thành hai nửa.
Chử Yến quay đầu, hỏi Trường Phúc: "Tên Hộ bộ Thị lang hèn nhát kia mà nuôi dạy được một cô nương gặp nguy không sợ hãi như thế này ư?"
Trường Phúc: "..."
Nuôi được hay không thì y không biết, nhưng sao lại nói phụ thân người ta hèn nhát ngay trước mặt người ta chứ?
"Ngụy cô nương gặp nguy không sợ, đó là bởi vì Điện hạ hiền hòa." Trường Phúc thản nhiên trợn tròn mắt nói dối.
Chử Yến liếc y một cái, khẽ hừ một tiếng rồi quay người muốn về phòng.
Một tiếng ve kêu đột nhiên vang lên, sắc mặt vừa mới ấm lên một chút của Chử Yến bỗng chốc lại giăng đầy mây đen.
Hắn nhìn chằm chằm vào Trường Phúc với sắc mặt khó coi, cắn răng nói: "Giết!"
Lỗ tai Ngụy Niên lập tức ù đi. Giết?
Không phải đã định buông tha nàng rồi sao, sao còn muốn giết?
Bởi vì cơ thể nàng hơi run, máu từ cổ rơi xuống mặt đất.
Trường Phúc tinh mắt nhìn thấy, vội vàng giải thích: "Giết ve, ve ạ."
Nếu dọa cô nương người ta xảy ra chuyện gì, danh tiếng của điện hạ sẽ càng xấu đi.
Ngụy Niên: "..."
Nàng nhắm mắt lại, nỗi lòng rối loạn.
Chử Yến cũng nhìn thấy giọt máu trên mặt đất, hắn chần chừ tại chỗ một lát, sau đó chậm rãi tiến lại gần Ngụy Niên.
Xem ra, cũng không phải là thật sự không sợ hắn nhỉ?
Chử Yến chậm rãi ngồi xuống, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào vết máu, sau đó xoay tay nhìn giọt máu trên đầu ngón giữa, giọng điệu cực kỳ tùy ý: "Là con gái nhà Hộ bộ Thị lang, hẳn phải biết tự tiện xông vào biệt viện của Cô là tội chết. Nói đi, đến đây làm gì?"
Sau đó hắn không đợi Ngụy Niên trả lời, dùng ngón tay dính máu kia nâng cằm nàng lên, khiến nàng ngẩng đầu, giọng điệu thâm trầm đe dọa: "Nếu nói không xuôi tai, vậy thì chôn cả ngươi và lũ ve dưới gốc trúc kia."
Ngụy Niên bị ép nhìn cây trúc bị chẻ làm đôi cách đó không xa, hàng mi dài không ngừng run rẩy.
Nàng đánh giá thấp độ điên của người này!
Nàng hối hận.
Nàng không nên tới đây.
-----
Tác giả có lời muốn nói:
Nam chính có bệnh, nên mới điên.
Tác giả: "Nào, đến giờ uống thuốc rồi."
Chử Yến: "Cút!"
Tác giả buông tay: "Thấy chưa, hắn có bệnh thật mà."
Đính chính giúp Trường Phúc:
Trường Phúc: … Đấy không phải là ta nói lắp, là sợ Điện hạ sống cô đơn lẻ bóng suốt quãng đời còn lại thôi.