Lời Giải Thích Nửa Thật Nửa Giả

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Lời Giải Thích Nửa Thật Nửa Giả

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nói xuôi tai?
Ngụy Niên không rõ đối với Chử Yến, lời nói thế nào mới được coi là thuận tai. Nhưng nàng dám chắc hắn sẽ không muốn nghe nàng nói dối, bằng không, e rằng nàng sẽ vĩnh viễn nằm lại nơi này cùng con ve sầu không may mắn kia.
Từ cây hòe cổ thụ đến đây, trong lòng nàng đã dần hiểu rõ. Những gì đang diễn ra không phải ảo ảnh như hoa trong gương, trăng dưới nước, mà nàng thật sự đã quay trở về thời điểm mọi chuyện còn chưa bắt đầu. Cảm giác đau nhói nơi cổ họng và vị Thái tử luôn sẵn sàng đoạt mạng nàng bất cứ lúc nào càng khiến nàng tin chắc điều đó.
Đã được sống lại một lần, đương nhiên nàng phải nắm chặt cơ hội này, không thể cứ thế mà mất mạng ở đây được.
Nhưng nói thật, nàng phải nói thế nào đây?
Nói nàng đã chết một lần, hồn phách phiêu bạt nhiều năm rồi lại quay về trần thế sao?
Như vậy, đối với người trong thiên hạ mà nói, kẻ điên không phải Chử Yến, mà chính là nàng.
Nơi này cũng sẽ trở thành nấm mồ của nàng.
Không thể nói dối, cũng chẳng thể nói thật.
Trong chốc lát, Ngụy Niên rơi vào im lặng.
Trường Phúc thấy nàng mãi không nói gì, lại nhìn thấy cổ nàng máu me đầm đìa, lập tức nổi lòng trắc ẩn, khẽ hỏi: "Có phải Ngụy cô nương đi nhầm đường không?"
Trường Phúc có ý tốt, nhưng lời này lại chẳng khác nào đang đào bẫy cho Ngụy Niên.
Ở Phụng Kinh có không ít người chưa từng nhìn thấy diện mạo của Thái tử, nhưng không ai không biết vị trí biệt viện ở Hương Sơn của Thái tử. Để đề phòng khách hành hương đi nhầm, hai bên đường trồng đầy cây thường xanh, ngụ ý nơi này là vùng cấm, không có Thái tử cho gọi, kẻ tự ý xâm nhập chỉ có một con đường chết.
Cho dù không biết cây thường xanh thì chắc hẳn cũng phải biết cây hòe già trăm tuổi kia, hoặc ít nhất, cũng nên biết hai chữ vùng cấm bên cạnh đường nhỏ.
Nếu Ngụy Niên dám nói đi nhầm đường, vậy thì chắc chắn là nói dối.
Nếu nói không phải, vậy thì là cố tình tới đây.
Ngụy Niên bình tĩnh nhìn Trường Phúc một cái, lúc thu tầm mắt lại thì chạm tới ánh mắt vô cùng hứng thú của Thái tử.
Giống như đang nói, xem ngươi định bịa chuyện kiểu gì, bịa không hay thì sẽ giết chết ngươi ngay lập tức.
Ngụy Niên: "..."
Nàng chậm rãi cụp mắt xuống.
Ban đầu, nàng chỉ muốn mượn danh nghĩa bái kiến Thái tử, lợi dụng người của Thái tử để làm chứng cho mình. Nàng không thực sự muốn gặp Thái tử, chỉ cần có người ở biệt viện của Thái tử trông thấy nàng, sau đó nàng kiếm cớ ở lại đây. Bất kể chuyện gì xảy ra trên đình Hòe Sơn, nàng đều có bằng chứng chứng minh mình không liên quan.
Thêm nữa, nàng nhớ rõ lời ngỗ tác nói, Tề Vân Hàm bị dao găm đâm xuyên tim, gần như mất mạng ngay lập tức. Nhưng khi nàng đến, nàng ấy vẫn chưa tắt thở, chứng tỏ Tề Vân Hàm bị hại vào lúc nàng gần đến đình Hòe Sơn. Điều đó có nghĩa là nàng sẽ bị khớp với thời gian gây án.
Thế nên, nếu nàng không xuất hiện, có lẽ hôm nay Tề Vân Hàm sẽ không chết. Nguyên nhân nàng không chọn xuống núi là vì không thể xác định liệu giữa đường có kẻ mai phục, ép nàng lên đình Hòe Sơn hay không.
Dù sao, đối với những kẻ đó mà nói, hôm nay là khởi đầu của mọi chuyện, bọn họ sẽ không đặt hết những việc quan trọng như vậy vào một nha hoàn.
Hiện tại, đối với nàng, cả Hương Sơn chỉ có nơi này mới thực sự an toàn.
Không ai dám bắt cóc nàng ngay trong biệt viện của Thái tử.
Nhưng nàng không ngờ, trong biệt viện của Thái tử lại không có thị vệ hay cung nhân canh gác, không ai ngăn cản nàng. Thế là nàng trở thành kẻ tự ý xông vào biệt viện, có thể mất mạng bất cứ lúc nào.
Mà ngay trước mặt Thái tử, nếu nàng nói chỉ là đi ngang qua nên đến đây bái kiến... Đừng nói Thái tử, ngay cả bản thân nàng cũng không tin.
Cho dù Thái tử có tin, một câu 'lui ra' cũng đủ để phá hỏng mọi đường lui của nàng.
Tiến về phía trước có khả năng phải chết, lùi về sau, chắc chắn sẽ giẫm lên vết xe đổ.
Ngụy Niên chỉ có thể chọn con đường đầu tiên.
Hơn nữa, nàng cũng đã cân nhắc rất kỹ.
Dựa theo kế hoạch, hôm nay nàng có thể thoát được, nhưng sau này còn có rất nhiều 'hôm nay' khác. Nàng không thể lần nào cũng thoát khỏi cái bẫy giăng rộng của bọn họ. Nếu như... nếu như nàng có thể được Thái tử che chở, có lẽ trong thời gian ngắn, bọn họ sẽ không dám hành động.
Thậm chí không cần che chở thật sự, chỉ cần nàng có chút dính líu với Thái tử, nàng sẽ có cách khiến bọn họ lầm tưởng nàng có quan hệ sâu sắc với ngài, để bọn họ 'ném chuột sợ vỡ đồ', như vậy, nàng mới có thời gian thở dốc, cẩn thận chuẩn bị cho bước tiếp theo.
Riêng điểm này đã rất đáng để nàng liều một phen.
Ngụy Niên đã đưa ra quyết định trong lòng. Đúng lúc Chử Yến lộ vẻ mất kiên nhẫn, nàng nhìn sang Xuân Lai.
Chử Yến nheo mắt: "Nàng ta ảnh hưởng đến việc ngươi bịa chuyện sao?"
Ngụy Niên: "..." Sao hắn lại chắc chắn nàng sẽ lừa hắn đến vậy?
"Lôi ra ngoài." Chử Yến nói, giọng điệu thản nhiên.
Nghe vậy, Trường Phúc nhẹ nhàng vỗ tay. Một bóng đen thoắt cái lướt ra từ góc tối, kéo Xuân Lai ra khỏi vườn hoa, điểm huyệt câm của ả ta trước khi ả kịp hét lên.
Lúc này Ngụy Niên mới hiểu vì sao nơi đây không có thị vệ hay cung nhân.
Chử Yến đã bôi hết máu từ đầu ngón tay lên cằm Ngụy Niên, cuối cùng còn vòng lên trên, kéo đến tận môi nàng. Màu đỏ chói mắt nổi bật trên nền da trắng nõn, khiến khí chất đoan trang, nhu mì của nàng tăng thêm vẻ quyến rũ.
Hắn cũng không đứng dậy, chỉ sai Trường Phúc mang một chiếc đệm hương bồ tới. Hắn tùy tiện ngồi xuống, nâng cằm lên, ung dung nhìn Ngụy Niên.
Tốt nhất là nàng nên nói cho rõ ràng, mới đủ để đền bù giấc ngủ trưa bị nàng quấy rầy của hắn, bằng không thì...
"Nếu không thì, Cô vẫn sẽ giết ngươi."
Một câu uy hiếp cụt lủn của Chử Yến, Ngụy Niên lại hiểu rõ.
Nàng biết rõ người này có thể lấy mạng nàng bất cứ lúc nào.
Ngụy Niên chợt nhớ tới một danh hiệu khác của Thái tử: Quỷ Kiến Sầu.
Người có thể xem như đã từng làm quỷ là nàng đây, có tư cách chứng minh lời này không phải là giả.
Hiện tại nàng thật sự rất sầu.
Ngụy Niên không dám do dự nữa, khẽ nói ra lời giải thích mà nàng vừa cân nhắc kỹ lưỡng: "Hôm qua, thần nữ đồng ý lời thỉnh cầu của muội muội, hẹn gặp Tề cô nương ở đình Hòe Sơn trên chùa Hương Sơn vào hôm nay. Nhưng trên đường lên núi, thần nữ luôn có cảm giác có người đang theo dõi phía sau. Thần nữ bỗng thấy sợ hãi, không dám tiếp tục lên núi, trong lúc vội vàng mới đến chỗ điện hạ cầu xin che chở."
Không thể nói thật, cũng không thể nói dối, nàng chỉ có thể nói nửa thật nửa giả, bèn trộn lẫn sự thật với suy đoán trong lòng mà kể.
Ánh mắt Chử Yến co lại, mãi nửa ngày sau mới hỏi: "Chỉ vì vậy thôi sao?"
Ngụy Niên không cần ngước mắt nhìn, chỉ cần nghe giọng điệu của Chử Yến cũng đủ biết hắn cảm thấy lời nàng nói không lọt tai.
Thế là nàng tiếp tục: "Ban đầu thần nữ cũng tưởng đó là ảo giác của bản thân, nhưng thần nữ hỏi thăm nha hoàn hầu cận mấy lần, đều thấy đối phương nói năng úp mở, lại một mực thúc giục thần nữ đi vào sau núi. Ngay cả vừa rồi khi thần nữ hôn mê dưới gốc cây hòe, ả ta cũng chỉ bóp tỉnh thần nữ, thúc giục thần nữ mau chóng lên đường, chưa từng quan tâm sức khỏe thần nữ có ổn không."
Nói đến đây, Ngụy Niên hơi dừng lại, giọng điệu cũng trầm xuống: "Xuân Lai đi theo bên cạnh thần nữ từ nhỏ, thần nữ chưa từng đối xử tệ bạc với ả ta."
Ngón tay Chử Yến khẽ nhúc nhích: "Cho nên, ngươi đang kể chuyện một nha hoàn hãm hại chủ nhân cho Cô nghe đấy à?"
Ngụy Niên lặng lẽ hít sâu một hơi, tiếp tục nói: "... Thần nữ đoán là vậy, nhưng lại nghĩ mãi không ra, tại sao Xuân Lai lại muốn hại thần nữ... Thế là thần nữ cẩn thận ngẫm nghĩ chuyện này từ đầu đến cuối, lập tức nhận ra điểm không thích hợp."
"Theo lời muội muội nói thì muội ấy vô tình đắc tội Tề cô nương, muốn nhận lỗi với nàng ấy, nhưng bản thân muội ấy không có can đảm nên mới nhờ thần nữ hẹn Tề cô nương lên chùa thắp hương rồi giảng hòa. Nhưng điều kỳ lạ là hôm nay muội muội lại không đi cùng thần nữ, thay vào đó lại lấy cớ mua quà nhận lỗi để đi trước. Chẳng qua mỗi lần Xuân Lai thúc giục đều nói muội muội đã đợi thần nữ từ lâu, giống như đã biết muội muội đã đến từ trước."
"Nhưng Xuân Lai vẫn luôn đi theo thần nữ, nàng ta không nên biết muội muội đã đến đâu mới đúng. Hơn nữa muội muội nhờ thần nữ giảng hòa, cũng là vì rụt rè, không có can đảm xin lỗi Tề cô nương một mình, vậy thì tại sao lại muốn đi trước? Nếu như muội muội đã gặp Tề cô nương, lại có lòng xin lỗi thì có chuyện gì chắc hẳn cũng đã nói ra, sao lại cứ phải cần thần nữ ra mặt?"
"Cho nên thần nữ mới cảm thấy việc này không bình thường, lại luôn cảm thấy có người đang theo dõi mình nên không dám tới sau núi một mình, vậy nên mới đến quấy rầy Thái tử điện hạ, xin Thái tử điện hạ tha tội."
Ngụy Niên nói xong thì dập đầu mạnh một cái.
Trong mắt Chử Yến chợt lóe lên sát ý, rồi lại như đã mất hết hứng thú: "Hóa ra là chuyện tỷ muội hãm hại lẫn nhau."
Trường Phúc đứng bên cạnh định nói gì đó rồi lại thôi, vô thức nhìn về phía đình Hòe Sơn, dường như đang lo lắng điều gì.
Ngụy Niên không phủ nhận.
Nói vậy cũng không sai, có điều... nàng và Ngụy Ngưng vốn không phải tỷ muội ruột thịt.
"Có lẽ tất cả những điều này chỉ là suy đoán của thần nữ, nhưng nếu thật sự có người theo dõi thần nữ, vậy chẳng phải Tề cô nương... và muội muội sẽ gặp nguy hiểm sao?" Ngụy Niên hơi ngồi thẳng người dậy, giọng điệu chần chừ thì thào.
Chử Yến nhếch môi, trong mắt lại không hề có ý cười: "Ngươi muốn Cô che chở ngươi thế nào đây?"
Khóe môi Ngụy Niên khẽ mấp máy.
Nàng có một cách có thể đẩy Ngụy Ngưng vào chỗ chết ngay hôm nay.
Mặc dù đã có tiểu nhị của trà lâu và các khách nhân làm chứng hôm nay Ngụy Ngưng có mặt ở trà lâu trong thành, nhưng theo kế hoạch, Ngụy Ngưng sẽ tự tay giết Tề Vân Hàm. Thế nên, hiện tại chắc chắn nàng ta đang ở phía sau núi, chỉ chờ nàng đi qua đó sẽ giết Tề Vân Hàm ngay, rồi lại khiến các khách hành hương đã được sắp đặt từ trước nhìn thấy cảnh đó. Như vậy, Ngụy Ngưng có thể thoát khỏi chuyện này, quay về thành.
Nàng chỉ cần xin Thái tử điều một người có bản lĩnh như vừa rồi, hiện tại âm thầm đi theo nàng đến sau núi, bắt tận tay cảnh Ngụy Ngưng giết Tề Vân Hàm. Tất cả kế hoạch của bọn họ sẽ bị phá hỏng, và Ngụy Ngưng chắc chắn sẽ phải chết.
Nếu may mắn, còn có thể nhìn thấy kẻ đã giúp đỡ Ngụy Ngưng.
Ngụy Ngưng muốn xuống núi bằng tốc độ cực nhanh, rồi lại quay về trà lâu một cách thần không biết quỷ không hay, chắc chắn phải có người giúp đỡ nàng ta. Mà người đó, khả năng cao là kẻ chủ mưu thực sự đứng sau mọi chuyện.
Đây là cách tốt nhất để nàng phá hỏng kế hoạch của bọn chúng.
Nhưng như vậy thì Tề Vân Hàm sẽ phải chết.
Hơn nữa, hòn ngọc quý của Tề gia này cũng là người vô tội.
Cái chết của nàng ấy sẽ là một đả kích rất lớn đối với Tề gia.
Trong những ngày tháng ở trong ngục giam, nàng chưa từng hận Tề gia. Thay vào đó, nàng lại cảm thấy phần nào ngưỡng mộ Tề Vân Hàm, vì nàng ấy có người làm chỗ dựa, có người trút giận thay nàng ấy.
Về sau, khi biết Tề gia chưa từng làm nhục nàng, nàng càng không thể hận nổi.
Hận thù và lý trí giằng xé trong lòng Ngụy Niên.
Cuối cùng, nàng nhắm mắt lại, dập đầu với Chử Yến: "Thần nữ có thể xin điện hạ phái người tới đình Hòe Sơn một chuyến không?"
Chỉ cần nàng không xuất hiện, Tề Vân Hàm sẽ không phải chết.
Nàng không phải Ngụy Ngưng, không thể dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích.
Nàng muốn báo thù, nhưng không thể giẫm lên xác của một cô nương vô tội để báo thù.
Chử Yến nhìn nàng một lúc lâu, sau đó sai người kéo Xuân Lai vào.
Hắn lười tra hỏi kẻ đang la hét ồn ào kia, quay sang nói với Trường Phúc: "Hỏi ả ta, hôm nay ả ta tới đình Hòe Sơn làm gì?"
Trường Phúc nhắc lại lời của Chử Yến với Xuân Lai mà sắc mặt không hề thay đổi.
Xuân Lai run rẩy trả lời: "Thưa điện hạ, hôm nay cô nương và Tề cô nương hẹn gặp nhau ở đình Hòe Sơn."
Vừa rồi Trường Phúc cũng nghe thấy lời Ngụy Niên nói, nghe vậy bình tĩnh hỏi: "Ồ? Chỉ có Ngụy nhị cô nương và Tề cô nương thôi sao?"
Xuân Lai khẽ cắn môi: "...Vâng."
Không phải ả ta không sợ chết đến mức dám nói dối trước mặt Thái tử, mà là ả ta biết rõ hôm nay tam cô nương tuyệt đối không thể xuất hiện ở đình Hòe Sơn, nếu không khi quay về Ngụy gia, nàng ta sẽ chết thảm hại hơn.
Ngụy Niên bỗng ngồi thẳng dậy, nhìn Xuân Lai đầy khó tin. Sau khi bình tĩnh lại, nàng vội vàng quay sang nhìn Chử Yến, giọng điệu hơi vội: "Thái tử điện hạ, thần nữ không dám lừa Thái tử..."
Chử Yến giơ tay ngăn nàng giải thích.
Hắn sai người kéo Xuân Lai ra ngoài, sau đó mới nhìn sang Ngụy Niên, cười như không cười hỏi: "Thế nào? Vẫn chỉ cần Cô phái người đi thôi sao?"
Ngụy Niên cứng người, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc và hoang mang.
Hắn, hắn đã biết điều gì rồi?
Chử Yến thấy rõ vẻ kinh ngạc trên mặt nàng, chậm rãi nghiêng người, khẽ nói bên tai nàng: "Nếu là Cô, chắc chắn sẽ chọn 'gậy ông đập lưng ông'."
Sống lưng Ngụy Niên lập tức ớn lạnh.
Không ngờ chỉ dựa vào vài câu nói nửa thật nửa giả của nàng mà hắn đã nhận ra đây là một âm mưu nhằm vào nàng.
Người này còn đáng sợ hơn những gì nàng tưởng tượng rất nhiều!