40. Chương 40: Gặp gỡ bất ngờ và sự dịu dàng khác lạ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 40: Gặp gỡ bất ngờ và sự dịu dàng khác lạ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngụy Niên quay về viện Hạnh Hòa, vẻ giận dữ trên người vẫn chưa tiêu tan.
Nguyệt Lan thấy vậy thì khẽ nói: "Cô nương, đã đưa canh đến các viện xong rồi ạ."
Ngụy Niên lạnh nhạt ừ một tiếng, đi vài bước mới nói: "Sau này cách hai ngày đưa một lần."
Nguyệt Lan: "Vâng."
Đông Tẫn vừa định theo Ngụy Niên vào nhà, một bàn tay từ bên cạnh vươn ra kéo nàng lại. Khi nàng đứng vững, Phong Thập Bát khẽ hỏi: "Cô nương sao thế?"
Đông Tẫn lặng lẽ lắc đầu.
Dù sao Phong Thập Bát cũng là người của Thái tử, những chuyện này nếu không có sự cho phép của cô nương, nàng ấy đương nhiên sẽ không tiết lộ.
Đúng lúc này, lại nghe thấy giọng Ngụy Niên vọng vào: "Thập Bát ở bên ngoài à?"
Đông Tẫn bèn dẫn Phong Thập Bát vào phòng ngủ.
"Cô nương, có Thập Bát." Phong Thập Bát nói.
Ngụy Niên ngồi trên giường, nhìn nàng một hồi lâu rồi hỏi: "Có loại độc nào có thể khiến người ta cảm thấy như bị ngâm trong nước đá, lạnh thấu xương không?"
Nàng hoàn toàn không biết gì về thuốc độc, nhưng nỗi hận trong lòng khó tan, vô cùng cần phát tiết, mới có câu hỏi này. Lúc hỏi ra lời nàng cũng không ôm hy vọng gì, lại thấy Phong Thập Bát gật đầu: "Có chứ, hàn cốt tán. Người trúng độc sẽ thấy như rơi vào hầm băng, toàn thân đau đớn không muốn sống. Loại độc này khi khám bệnh sẽ không phát hiện ra, chỉ biểu hiện như bị cảm lạnh thông thường."
Ngụy Niên ngồi thẳng dậy, hai mắt sáng lên: "Có mua được không?"
Phong Thập Bát lắc đầu: "Bên ngoài không mua được."
Vai Ngụy Niên từ từ rũ xuống.
"Nhưng ta có."
Ngụy Niên vui mừng, ngước mắt nhìn về phía Phong Thập Bát, người sau nháy mắt với nàng mấy cái, nói: "Đây là thứ mới nhất mà Tống đại nhân nghiên cứu ra, dùng để thẩm vấn phạm nhân, trước đó vài ngày ta mới đi mua."
Nói xong nàng ấy lục lọi trên người một hồi, lấy ra một cái bình sứ nhỏ màu trắng, đưa cho Ngụy Niên: "Loại độc này tuyệt đối không mua được ở bên ngoài. Hai mươi lượng bạc, giá cả phải chăng, không lừa gạt ai."
Ngụy Niên nhìn chằm chằm vào cái bình sứ nhỏ màu trắng, không chút do dự: "Đông Tẫn, trả tiền."
Đông Tẫn vốn dĩ rất cẩn trọng trong việc chi tiêu, nhưng lần này lại không nói lời nào mà đi lấy tiền ngay. Phong Thập Bát còn đang nghi hoặc, lại nghe Ngụy Niên nói: "Nếu như mời Thập Bát đi hạ độc, cần bao nhiêu bạc?"
Phong Thập Bát ngẩn người: "Hạ độc ai?"
Sâu trong mắt Ngụy Niên hiện lên tia sáng lạnh: "Ngụy Ngưng."
Phong Thập Bát cảm thấy kinh ngạc.
Đó không phải là muội muội ruột thịt của cô nương à?
Nhưng rồi nàng ấy nhanh chóng nhớ lại chuyện ở đình Hương Sơn, nên cũng không quá ngạc nhiên.
Có điều...
Phong Thập Bát rất tò mò, bèn tiến lên hỏi: "Cô nương, ta có thể hỏi nguyên do không?"
Ngụy Niên do dự một thoáng, nhìn sang Đông Tẫn.
Đông Tẫn hiểu ý, bèn kể tóm tắt mọi chuyện.
Nghe xong, nụ cười trên môi Phong Thập Bát lập tức tắt ngúm. Nàng ấy đột ngột đứng dậy đi ra ngoài, tà áo khẽ bay theo làn gió nhẹ: "Vụ mua bán này không cần tiền!"
Ngụy Niên còn chưa kịp mở miệng thì người đã không thấy tăm hơi.
Nàng thu ánh mắt lại, che giấu sát ý trong lòng.
Lần này, coi như lấy vốn trước.
Đông Tẫn nghiền ngẫm số bạc trong tay, do dự một lúc rồi khó khăn lên tiếng: "Cô nương, tại sao tam cô nương lại..."
Phu nhân gia chủ đối xử cực kỳ bất công, bao năm qua cô nương đã phải chịu biết bao ấm ức. May mà đại công tử và tam cô nương luôn gần gũi với cô nương, nên khoảng thời gian đó mới không quá khó khăn. Nàng ấy thật sự không nghĩ ra, tại sao tam cô nương lại muốn làm như vậy.
Ngụy Niên nhìn về phía nàng ấy, sau một lúc mới nói: "Ngươi gọi Nguyệt Lan vào đây."
Dường như Đông Tẫn nhận ra điều gì đó, sau khi đồng ý thì vội vàng cất bạc về chỗ cũ rồi đi gọi Nguyệt Lan.
"Có một số việc, ta cần phải nói cho hai người các ngươi biết." Đợi hai nha hoàn đứng sóng vai trước mặt, Ngụy Niên mới trầm giọng nói: "Ta và dòng chính Ngụy gia, bao gồm cả gia chủ, mãi mãi sẽ không thể là người một nhà."
Nghe vậy, Đông Tẫn và Nguyệt Lan đều kinh ngạc ngẩng đầu.
"Còn về nguyên do, sau này các ngươi sẽ biết."
Lúc này Ngụy Niên cũng không định nói quá nhiều, không phải vì không tin tưởng Đông Tẫn và Nguyệt Lan, mà là hiện tại còn có rất nhiều chuyện chưa thể nói ra.
Cũng may hai người Đông Tẫn và Nguyệt Lan hoàn toàn trung thành với Ngụy Niên. Dù hiện tại chưa biết rõ nguyên do, nhưng chỉ cần Ngụy Niên căn dặn, bọn họ sẽ ghi nhớ trong lòng, không hề có ý kiến gì.
Hoàng hôn buông xuống, Phong Thập Bát trở về trước bữa tối.
Lúc đi thì khí thế hừng hực, lúc về thì mặt mày hớn hở.
Chỉ cần nhìn là biết đã hoàn thành việc rồi.
Quả nhiên, không đợi Ngụy Niên hỏi Phong Thập Bát đã ghé vào tai nàng thì thầm: "Ta tăng thêm lượng độc, nàng ta ít nhất cũng sẽ bị giày vò sáu ngày."
Ngụy Niên nghe vậy thì cười: "Cảm ơn."
Phong Thập Bát vẫy tay: "Ta thích làm chuyện trừ gian diệt ác! Lần sau cô nương nhớ tìm ta nữa nhé, không lấy tiền đâu."
Ngụy Niên hơi suy nghĩ, rồi tiện thể nói: "Ta còn có một chuyện muốn nhờ Phong Thập Bát hỗ trợ."
"Cô nương cứ việc sai phái."
Phong Thập Bát nhận lấy bát đũa từ tay Nguyệt Lan, thuận miệng nói cảm ơn.
Ngụy Niên khẽ nói: "Ta muốn nhờ Thập Bát giúp ta chỉ bảo võ công cho một người. Không cần quá cao siêu, chỉ cần giỏi hơn hiện tại là được."
Động tác gắp thức ăn của Phong Thập Bát khựng lại.
Chuyện này hơi vượt quá phạm vi quyền hạn của nàng, nhưng Tô Cấm tỷ tỷ từng nói, chỉ cần là điều cô nương đề xuất, dù có hơi bất thường cũng không thể vội vàng từ chối.
Thế là Phong Thập Bát nói: "Ta phải gặp người này trước."
Nàng ấy phải dành thời gian về biệt viện một chuyến để xin chỉ thị.
Ngụy Niên tất nhiên là đồng ý.
"Có điều trước đó..." Ngụy Niên lại nói: "Ta muốn nhờ Thập Bát giúp ta bảo vệ một người mấy ngày. Đương nhiên, ta sẽ trả thù lao xứng đáng."
Nếu là kiếp trước, nàng chắc chắn sẽ không mặt dày làm phiền người khác nhiều lần như thế. Nhưng bây giờ nàng cảm thấy chỉ cần có thể hoàn thành việc thì những chuyện khác đều không quan trọng.
"Được được."
Phong Thập Bát đồng ý một cách dứt khoát.
Sau đó Ngụy Niên lại cẩn thận bàn bạc với nàng một hồi. Phong Thập Bát nghe xong thì đòi một cái giá rất quen thuộc: "Mười lượng, cộng thêm năm bộ y phục."
Ngụy Niên: "..."
"Hai mươi lượng! Mười bộ y phục!"
Không phải nàng có nhiều tiền không có chỗ tiêu, mà là đối với nàng, cái giá đó nghe rất xúi quẩy.
Phong Thập Bát ngẩn người, sau đó trịnh trọng đặt bát đũa xuống: "Ta cam đoan sẽ hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc, tuyệt đối không để ngũ công tử thiếu một sợi tóc!"
Đông Tẫn và Nguyệt Lan không hiểu nguyên do: "..."
Bọn họ chưa từng thấy ai làm ăn kiểu như cô nương.
Tia sáng cuối cùng nơi chân trời biến mất, Ngụy Niên chờ đợi tin tức từ Tú Linh Viện.
Ngụy Ngưng đột nhiên mắc bệnh cảm lạnh, lang trung vừa mới được mời vào phủ.
Lúc đó, Ngụy Niên đang luyện chữ trước bàn thư.
Chữ của nàng đều do Ngụy Hằng cầm tay dạy dỗ, vô hình trung mang theo phong cách của hắn. Nàng muốn xóa bỏ dấu vết của Ngụy Hằng.
Cho nên...
Trước mặt Ngụy Niên là tờ giấy rồng bay phượng múa của Thái tử. Chữ của Chử Yến hoàn toàn khác với Ngụy Hằng: một người thì tuấn dật tinh tế, một người thì ngông cuồng phóng khoáng. Nàng muốn nhanh chóng xóa bỏ dấu vết của Ngụy Hằng, luyện chữ của Thái tử là lựa chọn cực kỳ tốt.
Mặc dù chỉ có vài chữ ít ỏi, nhưng nàng cũng có thể tự mình cân nhắc phong cách, không cần bắt chước hoàn toàn, chỉ cần khác biệt lớn với nét chữ ban đầu của nàng là được.
Lúc Đông Tẫn đến báo cáo với nàng, nàng vừa lúc đã luyện xong một trang giấy.
Đông Tẫn nhìn chữ viết trên giấy, trán giật thình thịch.
Ban đầu chữ của cô nương rất đẹp, sao lại luyện loại nét chữ... giương nanh múa vuốt này?
Nhưng nàng ấy cũng không hỏi nhiều, tiến lên đổi giấy cho Ngụy Niên và bắt đầu mài mực.
Thế là, nàng ấy lại tinh mắt nhìn thấy tờ giấy quen thuộc kia.
Tay Đông Tẫn run lên: "..."
Cô nương luyện chữ của Thái tử điện hạ?!
Cô nương thật sự thích Thái tử điện hạ?!
Ngụy Niên phát hiện nàng mất tập trung, đại khái đoán được suy nghĩ của nàng. Nàng dừng bút, nhưng cuối cùng vẫn không giải thích gì.
Nàng luyện chữ thêm khoảng một canh giờ nữa mới buông bút. Lúc này, viện Tú Linh đèn đuốc sáng trưng, đã có mấy lang trung đến khám bệnh, nhưng đều bó tay trước chứng bệnh của Ngụy Ngưng.
Bất kể là triệu chứng hay mạch đập đều cho thấy nàng bị cảm lạnh, nhưng Ngụy Ngưng đã quấn mấy lớp chăn bông mà vẫn không ngừng run rẩy, uống hết thuốc cũng không có tác dụng gì.
Lang trung cũng đổi hết người này đến người khác, nhưng vẫn không thấy hiệu quả. Kiều thị sốt ruột đến mức khóc lóc cầu xin Ngụy Văn Hồng đi mời thái y.
Nhưng vào giờ này cửa cung đã đóng từ lâu, làm sao có thể mời được thái y chứ? Vả lại, cho dù là ban ngày thì với địa vị hiện tại của Ngụy gia, cũng khó có thể mời được thái y đến nhà khám bệnh cho cô nương trong phủ.
Ngụy Niên nghe đến đó thì hài lòng, ngủ một giấc yên ổn.
Ngày hôm sau, nàng dẫn theo Đông Tẫn 'sốt ruột' đến thăm. Những người khác của Ngụy gia đều lo lắng về 'bệnh tình' của Ngụy Ngưng nên không để ý đến nàng. Nàng thể hiện thái độ xong thì thản nhiên rời đi.
Mới là ngày đầu tiên, nàng ta còn phải chịu thêm mấy ngày nữa.
Vừa hay, năm ngày sau là đến kỳ thi Hương.
Ngụy Niên từng nghĩ, liệu Kiều thị có vì Ngụy Ngưng bị 'bệnh' mà không có thời gian ra tay với Ngụy Trình không, nhưng nàng nhanh chóng nhận ra điều đó là không thể.
Ngày thứ ba Ngụy Ngưng bị 'bệnh', Kiều thị đã tìm cớ gây khó dễ, Ngụy Trình phải chịu gia pháp, quỳ trong từ đường đến nửa đêm mới được thả ra.
A Lương đến từ đường đón người, hắn ta dìu Ngụy Trình về Tố Bách viện. Khi đi ngang qua hồ, bốn bề vắng lặng, đêm tối sao thưa, hắn ta đột nhiên gây sự, đẩy Ngụy Trình xuống hồ.
Ngay trong khoảnh khắc đó, một bóng người lướt qua, kéo Ngụy Trình an toàn lên bờ, không một sợi tóc nào bị ướt.
A Lương hoảng sợ quay đầu, đã thấy Trọng Hủ xuất hiện từ lúc nào. Đối diện với sát ý trong mắt đối phương, hắn ta còn chưa kịp kêu lên đã bị đẩy xuống hồ.
Trong đêm yên tĩnh, mặt hồ nổi lên từng vòng gợn sóng, rồi không bao lâu lại trở về tĩnh lặng.
Ngụy Trình nhìn mặt hồ với ánh mắt thâm trầm một lúc lâu, mới sực nhớ ra quay sang nói lời cảm ơn với người vừa cứu mình. Trong đêm tối, hắn không nhìn rõ mặt đối phương, chỉ nghe thấy chất giọng trong trẻo của nàng ấy: "Không cần cảm ơn, dù sao cũng là mấy chục lượng bạc đấy."
Ngụy Trình ngẩn người, lập tức hiểu ra hẳn là Ngụy Niên đã dùng bạc mua người đến bảo vệ mình. Hắn nhất thời không biết nên nói gì, lại nghe nàng ấy nói tiếp:
"Chỗ này lạnh quá, hiện tại ngũ công tử muốn đi đâu?"
Ngụy Trình suy nghĩ, quay người đi vòng lại: "Đi gặp phụ thân."
Cái chết của A Lương cần có một lý do hoàn hảo.
Hắn ta đã thất bại khi vật lộn, trượt chân rơi xuống hồ. Lý do này rất có sức thuyết phục.
Quả nhiên, sau khi Ngụy Văn Hồng nghe xong thì sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ khó coi. Ông ta kiềm chế cảm xúc, an ủi Ngụy Trình vài câu, sau khi đuổi hắn về thì lập tức đi gặp Kiều thị.
Đêm đó, có hạ nhân nghe thấy, gia chủ và chủ mẫu vốn từ trước đến nay tình cảm hòa thuận, đã cãi vã rất lâu.
Ngày hôm sau, Ngụy Niên tỉnh dậy mới biết tin này.
Nàng khẽ nhếch môi, trong mắt đong đầy ánh sáng.
Đây, chỉ mới là sự khởi đầu.
Mấy ngày sau đó, có Ngụy Văn Hồng theo dõi sát sao, Kiều thị không tìm được cơ hội ra tay nữa, Ngụy Trình thuận lợi bước vào trường thi.
Ngụy Niên nhìn bóng lưng của Ngụy Trình, khóe môi khẽ cong lên.
Lần này hắn chắc chắn có thể bình an. Không có Kiều thị chèn ép, hắn nhất định sẽ có thành tựu.
Ngụy Niên thu hồi ánh mắt, đang định lên xe ngựa thì thoáng nhìn thấy một chiếc xe ngựa xa hoa chậm rãi dừng lại cách đó không xa.
Toàn thân nàng cứng đờ, vô thức nín thở.
Phủ Quận chúa Thịnh An!
Đông Tẫn nhận thấy sự khác thường của nàng, nhìn theo tầm mắt nàng ra phía sau, kinh ngạc nói: "Năm nay công tử phủ Quận chúa Thịnh An cũng tham gia kỳ thi."
Công tử phủ Quận chúa Thịnh An.
Đệ đệ ruột thịt của nàng!
Toàn thân Ngụy Niên căng thẳng, nhìn chằm chằm chiếc xe ngựa kia không chớp mắt.
Kiếp trước, thân phận của nàng lộ ra manh mối, đệ đệ ruột thịt của nàng và công tử Tề gia đã đấu đến mức ngươi chết ta sống, cuối cùng đều bỏ mạng.
Năm đó, hắn còn chưa đến tuổi làm lễ thành niên.
Màn xe ngựa bị vén lên, thiếu niên mặc cẩm y màu vàng nhạt chậm rãi xuất hiện. Mái tóc đen đổ xuống như thác nước, mắt sáng như sao trời, khi cười lên hai bên má có hai lúm đồng tiền nhỏ nhắn.
Không khó để nhận ra, đây là một tiểu công tử kim tôn ngọc quý, cởi mở và nhiệt tình.
Mũi Ngụy Niên cay xè, không nhịn được tiến lên trước một bước.
Nhưng cuối cùng lý trí đã kéo nàng lại.
Chưa đến lúc.
Nàng thầm nghĩ.
Ngụy Niên đột nhiên quay người lên xe ngựa. Vừa bước vào trong xe, một hàng nước mắt chợt rơi xuống.
A đệ, chờ một chút, chờ tỷ tỷ dùng tư thái tốt nhất để gặp lại đệ.
Đông Tẫn phát hiện sự khác thường của nàng, chần chừ một lát mới bước vào xe ngựa: "Cô nương?"
Trước khi Đông Tẫn vào, Ngụy Niên đã lau sạch nước mắt, nhưng vành mắt vẫn còn hơi đỏ.
"Về thôi."
Ngụy Niên nói.
Đông Tẫn nhìn khóe mắt ửng đỏ của nàng, không hỏi thêm gì mà quay ra nói với phu xe: "Về phủ."
Phu xe đi theo hôm nay là người của viện Hạnh Hòa, cho dù có nhìn thấy gì cũng sẽ không nói ra ngoài.
Trên đường về, Ngụy Niên khá uể oải.
Mãi đến khi xe ngựa đột ngột dừng lại, nàng mới ngẩng đầu nhìn.
"Sao thế?" Đông Tẫn hỏi.
Phu xe quay đầu lại nói: "Đằng trước có một lượng lớn quan binh, chúng ta cần phải nhường đường."
Đông Tẫn sửng sốt, vội vàng vén rèm xe lên nhìn. Quả nhiên, đằng trước có một đội quan binh dài dằng dặc, nhìn không thấy điểm cuối, đang tuần tự tiến tới.
Nàng vừa định buông rèm xe, lại nhìn thấy một khuôn mặt cũng coi như quen biết, vội vàng quay đầu nói với Ngụy Niên: "Là Tống đại nhân."
Ngụy Niên sững sờ.
Tống Hoài?
"Ồ! Hình như có cả Thái tử điện hạ!" Lúc này phu xe kinh ngạc nói.
Ngụy Niên: "..."
Lúc này nàng mới sực nhớ ra, Tống Hoài từng nói hôm nay Thái tử điện hạ sẽ xuống núi.
Xung quanh đã lần lượt truyền đến tiếng bá tánh quỳ lạy bên đường. Đông Tẫn lại nhìn ra ngoài, ánh mắt phức tạp, nói: "Cô nương, chúng ta phải xuống xe ngựa thôi, phía sau là loan giá của Thái tử."
Ngụy Niên: "..."
Gặp loan giá của Thái tử, nhất định phải quỳ lạy.
Nàng xoa xoa thái dương, thấp giọng nói: "Mau xuống xe."
Chỉ cần nàng quỳ đủ nhanh, có khi hắn sẽ không nhìn thấy nàng đâu.
Cùng lúc đó, tất cả xe ngựa dọc theo con đường này đều dừng lại, nhường ra một con đường ở giữa, cũng lần lượt có người gặp loan giá của Thái tử, nhao nhao xuống xe.
Trước khi Ngụy Niên quỳ xuống, nàng không nhịn được liếc nhìn một cái thật nhanh.
Người đi đằng trước mở đường là thị vệ Đông cung. Ở giữa là Tống Hoài ngồi trên lưng ngựa, toàn thân toát ra khí thế nghiêm nghị, ai nhìn thấy cũng phải e sợ.
Phía sau y là loan giá của Thái tử.
Ngụy Niên không dám nhìn kỹ, chỉ mơ hồ nhìn thấy một bóng hình màu mực bên trong rồi lập tức thu hồi ánh mắt, quỳ xuống theo đám đông.
Đội ngũ đi cũng không nhanh, ngược lại còn rất thong dong. Qua một lúc lâu, loan giá của Thái tử mới đến trước mặt Ngụy Niên.
Nàng nín thở tập trung, cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại của bản thân.
Nhiều người như vậy, hắn không có khả năng phát hiện ra nàng. Vả lại, cho dù có phát hiện thì giữa chốn đông người thế này, hẳn là hắn cũng sẽ làm như không thấy.
Nhưng có những lúc, càng sợ điều gì thì điều đó đến càng nhanh.
Loan giá đột nhiên dừng lại.
Tim Ngụy Niên cũng theo đó mà nhảy lên một cái.
Nàng nín thở, từ đầu đến cuối không dám ngẩng đầu.
Mãi đến khi nàng cảm nhận được mùi Long Tiên Hương ngày càng đến gần mình, trước mặt bị một mảng màu mực che khuất...
Nàng tiếp tục giả làm chim cút!
"Ngẩng đầu."
Giọng nói lười nhác lạnh lẽo của Thái tử truyền đến.
Cuối cùng Ngụy Niên không giả vờ được nữa, nàng bất chấp tất cả mà ngẩng đầu: "Bái kiến Thái tử điện hạ."
Chử Yến nhìn chằm chằm nàng nửa ngày, cười như không cười, đột nhiên vươn tay: "Đứng lên."
Lúc Ngụy Niên đặt tay mình lên tay hắn, trong đầu điên cuồng nhớ lại, gần đây nàng có thiếu nợ hắn không. Sau khi xác định là không có, tâm tình của nàng mới dần dần bình tĩnh lại.
Thái tử rất cao, nàng đứng lên mới chỉ đến bờ vai của hắn.
Tay nàng còn bị hắn nắm trong tay, không hiểu sao nàng lại cảm thấy mặt đỏ tai hồng, nhịp tim cũng bắt đầu dần dần tăng tốc.
"Ở đây làm gì?"
Chử Yến không coi ai ra gì mà đặt câu hỏi, trong giọng nói lộ ra sự dịu dàng kỳ lạ.
Ngụy Niên: "Bẩm điện hạ, thần nữ đưa a đệ đi thi."
Nhiều người nhiều miệng, nàng không dám lộ ra thân phận của mình, ngay cả một câu 'thần nữ' cũng không dám nói.
"Ồ."
Chử Yến thản nhiên nói.
Hắn đột nhiên nhớ ra Tô Cấm từng nói, trước mặt nhiều người, không nên thân mật quá mức với cô nương, sẽ tổn hại danh tiết của người đó.
"Cô đi xét mấy nhà, giết mấy người." Mấy chữ sau, Chử Yến nói rất nhẹ, gần như là nỉ non bên tai nàng: "Đêm đến lại đi tìm ngươi tính sổ."
Dứt lời, Chử Yến buông tay nàng ra, quay người lên loan giá.
Để lại Ngụy Niên với vẻ mặt mờ mịt: "...?!"
Tính sổ, tính sổ gì?
Nàng nợ bao giờ chứ?
Có điều hiện tại không phải là lúc để nghĩ cái này!
Ngụy Niên nhanh chóng nhìn đám người đang quỳ rạp trên mặt đất không dám ngẩng đầu xung quanh. Mặc dù lúc này bọn họ không dám nhìn, nhưng chắc chắn là biết loan giá đã dừng lại. Chờ Thái tử rời đi, chắc chắn bọn họ sẽ tìm đến nàng đầu tiên.
Có thể hình dung, đến lúc đó tin đồn giữa nàng và Thái tử chắc chắn sẽ bay đầy trời.
Nàng muốn mượn thế của hắn để giữ mạng, nhưng thật sự không muốn chứng thực mối quan hệ này. Ngụy Niên khẽ cắn môi, hạ quyết tâm, chuẩn bị bất chấp tội bất kính, nhân lúc đám đông còn không dám ngẩng đầu, rời đi từ con ngõ nhỏ phía sau.
Nhưng nàng vừa nhấc chân lên, Chử Yến lại đột nhiên quay người nhìn về phía nàng, dịu dàng nói: "Hương Sơn đã không còn sói nữa, sau này Ngụy nhị cô nương không cần lo lắng."
Giọng nói không lớn không nhỏ, vừa đủ để những người trên nửa con phố đang im lặng đều nghe thấy.
Ngụy Niên: "...!"
Nàng ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt chứa đầy ẩn ý của Chử Yến.
Nàng hiểu rồi.
Hắn cố ý!
Loan giá chậm rãi rời đi, người hai bên phố cũng lần lượt đứng dậy. Chuyện đầu tiên bọn họ làm là nhìn về phía Ngụy Niên.
Trước sau cộng lại, khoảng trên trăm đôi mắt!
Đông Tẫn chưa từng gặp trường hợp như vậy, giọng run run nói: "Cô nương..."
Ngụy Niên nhanh chóng cúi đầu lên xe ngựa: "Đi mau!"
Hôm nay hắn quá khác thường, dịu dàng đến không giống người điên!
Chuyện khác thường ắt có vấn đề!
Ngụy Niên thầm kêu khổ trong lòng.
Hắn lại muốn giày vò nàng!
Nhưng lần này nàng thật sự không biết rốt cuộc mình đã chọc giận hắn ở điểm nào!
Tống Hoài nhìn thấy toàn bộ quá trình.
Vừa rồi ý của điện hạ là công khai thể hiện chủ quyền, hay là muốn xông vào khuê phòng lúc nửa đêm?
----------
Lời tác giả:
Chương sau: Hẹn hò đêm khuya (không phải).
Niên Niên: Chỉ cần ta quỳ đủ nhanh, hắn sẽ không nhìn thấy ta.
Thái tử: Ô hô, trùng hợp thế nhỉ.