39. Sự thật động trời

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Sự thật động trời

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi Tống Hoài rời đi, Ngụy Niên vẫn mãi suy nghĩ về câu nói cuối cùng của y.
Cuối tháng Thái tử xuống núi, có liên quan gì tới nàng? Cần gì phải cố ý báo cho nàng biết?
Ngụy Niên suy đi tính lại vẫn không thể tìm ra đáp án, lại chợt nhớ tới một chuyện khác cũng sẽ diễn ra vào cuối tháng.
Kỳ thi Hương năm nay sẽ xảy ra một chuyện lớn: một ngày trước kỳ thi, đề thi bị lộ. Bệ hạ giận dữ ra lệnh tra rõ việc này đến cùng, lần lượt liên lụy tới mấy vị công thần khai quốc, triều đình trải qua một lần thay máu. Ngay cả kỳ thi Hương cũng phải kéo dài thời hạn đến tháng Mười.
Kiếp trước, Ngụy Trình cầu xin giúp nàng rồi chết vào tháng Chín, chưa thể tiến vào trường thi. Nếu không, với tài trí của Ngụy Trình, hẳn đã có thể...
Không đúng rồi!
Có điều gì đó chợt lóe lên trong đầu, sắc mặt Ngụy Niên tái nhợt, bàn tay nắm chặt chiếc khăn thêu.
Kiều thị coi Ngụy Hằng như báu vật, với tính cách của bà ta, tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai trở thành mối đe dọa cho Ngụy Hằng. Làm sao bà ta có thể mặc kệ Ngụy Trình nổi bật được chứ!
Cả người Ngụy Niên bỗng toát mồ hôi lạnh.
Cái chết của Ngụy Trình, e rằng căn bản không phải vì cầu xin giúp nàng, mà là vì kỳ thi Hương!
Cầu xin giúp nàng, chịu gia pháp, đêm khuya bị thương đi ngang qua hồ, đã tạo cho Kiều thị một cơ hội vô cùng tốt để ra tay!
Ngụy Niên bật dậy, gọi Đông Tẫn rồi vội vã bước ra ngoài.
Hiện tại chỉ còn sáu ngày nữa là đến kỳ thi Hương!
Ngụy Trình đang gặp nguy hiểm!
Hôm nay mặt trời chói chang, Phong Thập Bát đang bị phạt đứng tấn trong sân, Nguyệt Lan đứng canh bên cạnh nàng ấy. Theo yêu cầu của Phong Thập Bát, Nguyệt Lan lúc thì lau mồ hôi, lúc thì lặng lẽ đút nho cho nàng ấy. Với đãi ngộ như vậy, hoàn toàn không giống một người đang bị phạt.
Thấy Ngụy Niên đi ra, Nguyệt Lan lập tức tiến lên đón: "Cô nương."
Ngụy Niên nhìn về phía Phong Thập Bát: "Vẫn chưa tới giờ sao?"
Phong Thập Bát vô cùng đáng thương bĩu môi: "Còn một nén nhang nữa ạ."
Tống Hoài xử phạt, Ngụy Niên cũng không tiện nhúng tay, bèn nói: "Được, ta tới Phù Hương viện của Ngô di nương một chuyến. Nửa canh giờ sau, ngươi làm theo lời ta dặn hôm qua, lần lượt đi tặng canh."
Giết người chẳng qua chỉ là một nhát dao đâm vào tim. Nàng muốn giành được toàn bộ lòng tin của bọn chúng trước, rồi sau đó sẽ hủy hoại nó!
Ngay cả cách chết nàng cũng đã nghĩ kỹ, chính là kiểu bọn chúng từng chọn cho nàng: lăng trì.
Nguyệt Lan đáp: "Vâng."
Ngày trước, mỗi cuối tháng Ngụy Niên đều sẽ giấu Kiều thị đưa bạc cho Ngô di nương. Bây giờ trong viện đều là người của mình, cũng thuận tiện hơn nhiều.
Cho đến giờ, nàng vẫn không tin Kiều thị hoàn toàn không biết rõ sự tình, hoặc có lẽ có người đang che giấu giúp bà ta. Dù là khả năng nào đi nữa, điều đó cũng có lợi cho việc nàng đến gặp Ngụy Trình lúc này.
Ít nhất, sẽ không có vẻ gì là đường đột.
Phù Hương viện nằm ở phía Bắc Hạnh Hòa viện, ngăn cách bởi Ngọc Đình viện của lục cô nương Ngụy Uyển. Đi tiếp về phía trước là hồ nước trong nội viện, qua hồ nước mới tới Tố Bách viện của Ngụy Trình.
Ngô di nương tính tình lãnh đạm, không màng tranh đoạt, lâu nay đều yên lặng ở Phù Hương viện, rất ít khi bước chân ra ngoài. Trong viện cũng chỉ có lác đác vài hạ nhân. Xưa nay ngoài tỷ đệ Ngụy Niên và Ngụy Trình, gần như không có người đến thăm.
Về phần Ngụy Văn Hồng, một tháng đến một lần đã tính là nhiều.
Phù Hương viện không lớn, được cái thanh nhã. Dẫu cuộc sống có phần đơn sơ nhưng lại thích hợp để tĩnh tâm dưỡng thân.
Lúc Ngụy Niên đi vào, Vân Hà cô cô bên cạnh Ngô di nương vừa lúc đang ở trong sân. Sau khi nhìn thấy nàng thì vội vàng nghênh đón, thân thiết nhưng vẫn không quên cung kính hành lễ: "Nô tỳ bái kiến nhị cô nương."
Ngụy Niên nhẹ nhàng gật đầu: "Không cần đa lễ."
Vân Hà luôn khắc ghi ân tình của Ngụy Niên những năm qua, trong lòng vô cùng cảm kích, dĩ nhiên là cực kỳ khách khí với Ngụy Niên: "Di nương đoán mấy ngày này cô nương có thể sẽ đến, nên cố ý làm một ít trà nhài. Hôm nay lại mang ra phơi thêm một chút."
Ngụy Niên nhìn về phía giá đỡ trong sân, quả thật thấy trên giá đang phơi trà hoa nhài. Vừa rồi Vân Hà đang đứng đó làm việc.
"Ngô di nương có lòng rồi." Ngụy Niên cười nói: "Ngô di nương đang ở đâu?"
Vân Hà vừa định trả lời, dường như lại đột nhiên nhớ tới gì đó, trên mặt xẹt qua vẻ bối rối: "Hôm nay di nương cảm thấy không khỏe trong người, lúc này đang nghỉ ngơi ạ. Nhị cô nương đợi một lát, nô tỳ đi thông báo một tiếng."
Ngụy Niên không nghi ngờ gì, đang muốn hỏi thêm, lại thấy một cục bông trắng nhỏ lảo đảo xuất hiện trong sân, nhẹ nhàng kêu một tiếng: "Meo..."
Vân Hà cuống quýt nhìn Ngụy Niên, sắc mặt hơi kỳ lạ.
"Đây là mèo do di nương nuôi à?" Ngụy Niên nhìn chằm chằm con mèo trắng nhỏ kia, nghi ngờ nói.
Nàng nhớ rõ, Ngô di nương không thích nuôi thú cưng.
Ngụy Trình từng muốn mua một con mèo cho Ngô di nương giải sầu, bị bà ấy lạnh mặt từ chối.
Bước chân Vân Hà do dự, nhất thời bà ấy không biết nên trả lời thế nào.
Lúc này, bỗng thấy một bóng dáng màu hồng cánh sen chậm rãi xuất hiện, kèm theo là lời dỗ dành vô cùng dịu dàng: "Tiểu Bạch, Bạch Bạch, mau trở lại, không được chạy nữa nhé."
Một phụ nhân hơn ba mươi tuổi, tính tình dịu dàng nhã nhặn, khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp. Lúc bà ấy nâng làn váy xoay người lại bắt mèo, có thể mơ hồ thấy được dáng vẻ yểu điệu thướt tha của bà ấy.
Ngụy Niên: "..."
Nàng im lặng nhìn về phía Vân Hà.
Trong người không khỏe đang nghỉ ngơi?
Vân Hà cười ngượng ngùng, lên tiếng kêu: "Di nương."
Ngô di nương một lòng đuổi theo con mèo lén trốn ra ngoài, cũng không chú ý tới trong sân có thêm người. Mãi đến khi ôm cục bông trắng kia vào lòng, mới ngẩng đầu nhìn theo tiếng Vân Hà, sau đó thì nhìn thấy Ngụy Niên.
Bà ấy thoáng ngây người, vô thức muốn giấu mèo con đi, nhưng hiển nhiên đã không kịp nữa.
Trong lúc nhất thời, vị phụ nhân từ trước đến nay vốn dịu dàng nhã nhặn có chút luống cuống, so với dáng vẻ bình tĩnh, vô dục vô cầu ngày trước, giờ đây bà ấy lại tăng thêm chút sức sống.
Một khắc sau.
Ngụy Niên ngồi cạnh bàn trà, nhìn chú mèo con đang nằm trong ổ ngáy o o, vẻ mặt hơi ngạc nhiên: "Cho nên, đây là quà sinh nhật mà Ngô di nương chuẩn bị cho ta?"
Lúc này Ngô di nương đã bình tĩnh lại, khôi phục dáng vẻ ung dung trước kia, thản nhiên cười nói: "Vâng, nghe nói mèo con không dễ nuôi, cho nên ta mới nuôi ở trong viện trước, chờ đến sinh nhật nhị cô nương thì vừa hay."
"Vốn dĩ muốn cho nhị cô nương một bất ngờ, không ngờ hôm nay lại bị nhị cô nương bắt gặp."
Sinh nhật Ngụy Niên là vào mùa đông, còn chưa đến hai tháng.
Ngụy Niên nhìn mèo con đang cuộn tròn thành một cục, tự nhiên lại nghĩ tới con mèo mà nàng từng đánh mất.
Nó cũng trắng như tuyết, khiến người vô cùng thương yêu.
Lúc nó bị lạc mới bốn tháng tuổi. Nàng liên tục đi ra ngoài tìm rất lâu vẫn không thu hoạch được gì, cuối cùng không tìm được mèo, lại mang về Đông Tẫn đang thoi thóp.
"Ta cũng từng nuôi một con mèo, rất giống nó."
Nếu con mèo này lớn thêm hai tháng nữa là gần như giống nhau như đúc.
\Nụ cười trên mặt Ngô di nương nhạt đi, bà ấy khẽ cụp mắt.
Vừa lúc Ngụy Niên quay đầu nhìn thấy vẻ mặt kỳ lạ của bà ấy, ngẩn người, sau đó hơi nghiêng người: "Di nương từng gặp nó à?"
Động tác bưng trà của Ngô di nương khựng lại, nhưng chỉ một chớp mắt, bà ấy cười lắc đầu: "Tất nhiên là không."
Ánh mắt Ngụy Niên lóe lên, không truy hỏi thêm nữa.
"Hôm nay ngũ đệ không tới đây sao?"
Ngô di nương uống ngụm trà, cười nói: "Biết nhị cô nương tới, hẳn một lúc nữa nó sẽ qua đây thôi."
Quả nhiên, chưa đầy một lát Ngụy Trình đã tới.
Qua một lượt lễ tiết, Ngô di nương đứng lên nói: "Các ngươi trò chuyện trước, ta đi đóng gói trà nhài, đợi lát nữa cho nhị cô nương mang về."
Ngụy Niên nhẹ nhàng gật đầu: "Làm phiền Ngô di nương rồi."
Ngô di nương cười nói không phiền rồi đi ra ngoài. Thanh niên đứng ở rìa ngoài vội vàng cúi đầu bước sang bên cạnh một bước, làn gió thơm thoảng qua mặt, cũng không dám ngẩng đầu nhìn.
Đợi Ngô di nương rời đi, Ngụy Niên mới nhìn về phía thanh niên.
Mấy ngày không thấy, thanh niên lại thay đổi rất nhiều.
Thay bộ áo thô đầy vết vá ban đầu, chải gọn tóc, cạo râu, thanh niên mặc bộ y phục tươm tất màu xanh trông qua như mới chừng hai mươi, không hề giống người đã gần ba mươi.
Thanh niên nhận thấy được ánh mắt của Ngụy Niên, tiến lên một bước quỳ xuống hành lễ: "Trọng Hủ bái kiến cô nương."
Ngụy Niên hơi nghiêng người: "Hai chữ nào?"
Thanh niên cung kính trả lời: "Công tử nói, là trọng trong trọng sinh, hủ trong hủ hủ như sinh."
Ngụy Niên liền nhìn về phía Ngụy Trình, không ngớt lời tán thưởng: "Tên rất hay."
Ngụy Trình mím môi cười, thêm trà cho Ngụy Niên.
Ngụy Niên nâng tay, dịu giọng nói: "Đứng lên đi."
Đợi thanh niên đứng vững, Ngụy Niên lại nói: "Từ nay về sau, ngươi chỉ là người của A Trình, không cần quỳ ta nữa."
Trọng Hủ giật giật môi, nhìn về phía Ngụy Trình, thấy hắn khẽ gật đầu, y lập tức cung kính đáp: "Vâng."
Lúc này Ngụy Niên mới tiếp tục nói: "Ta nhớ là ngươi có chút võ nghệ."
Trong mười hai người nàng mua về, Nguyệt Lan và Trọng Hủ là đắt nhất. Người trước là bởi vì tranh giành với người khác cố tình nâng giá, người sau là bởi vì... thanh niên biết chút công phu quyền cước, trước kia làm việc trong tiêu cục, gây họa lúc làm việc cho chủ cũ, y không đền bù thiệt hại được, chủ cũ không muốn giữ y lại nữa, bèn đưa y đến chợ phía Tây. Ngụy Niên mua được với giá cao.
"Chỉ biết một chút công phu quyền cước, miễn cưỡng có thể đối phó người bình thường." Trọng Hủ nói tỉ mỉ.
Ngụy Niên ngẫm nghĩ, hỏi: "Nếu ta mời một người võ công cao cường dạy ngươi, ngươi có muốn học không?"
Nghe vậy, Trọng Hủ và Ngụy Trình đều giật mình, kinh ngạc nhìn về phía Ngụy Niên.
Qua một hồi lâu, Trọng Hủ mới cúi đầu trầm giọng nói: "Cô nương và công tử cho nô tài một chỗ dung thân, nô tài đã vô cùng cảm kích, không dám yêu cầu xa vời."
Ngụy Niên không lập tức trả lời y, mà nhìn ra ngoài cửa.
Đông Tẫn đứng sau lưng nàng hiểu ý, yên lặng đi ra cửa, quan sát hai bên trái phải, sau đó khẽ gật đầu với Ngụy Niên, canh giữ ở cổng.
Ngụy Niên chậm rãi buông chén trà, nhìn về phía Ngụy Trình, nghiêm nghị nói: "Cách thi Hương chỉ còn sáu ngày, A Trình đã chuẩn bị thỏa đáng chưa?"
Ngụy Trình vội nói: "Chuẩn bị xong rồi."
Ngụy Niên ừ, một hồi lâu mới nói: "Có lẽ, có người cũng đã chuẩn bị xong."
Ngụy Trình sững sờ: "Nhị tỷ nói vậy là có ý gì?"
"Gần đây A Lương có hành động kỳ lạ nào không?" Ngụy Niên không đáp, mà nhìn về phía Trọng Hủ.
Trọng Hủ trả lời: "Mấy ngày nay hắn ta thường xuyên ra vào viện, đêm qua còn rời đi một lần."
Trải qua lần nhắc nhở trước của Ngụy Niên, sau khi Trọng Hủ theo Ngụy Trình về, vẫn âm thầm giám sát A Lương.
Ngụy Trình nghe ra điều gì đó, nhìn về phía Ngụy Niên: "Nhị tỷ nói là, bọn họ sẽ không để cho ta tham gia thi Hương."
Ngụy Niên cong môi, cười lạnh: "E là không chỉ có thế."
"Thứ bọn họ muốn, sợ là mạng của A Trình."
Cơ thể Ngụy Trình cứng đờ, nắm thật chặt chén trà trong tay, trầm mặt nửa ngày không nói ra lời.
Trọng Hủ cũng nghiêm mặt cúi đầu.
Ngụy Niên lại nhìn về phía Trọng Hủ: "Bây giờ ngươi đã hiểu rõ tình cảnh của A Trình chưa?"
"Hiểu rõ rồi." Trọng Hủ nói.
"A Trình càng xuất sắc thì càng nguy hiểm." Ngụy Niên chậm rãi nói: "Nhưng chúng ta cũng không thể mãi co đầu rút cổ mà sống, vả lại cho dù có cúi mình xu nịnh, cũng không thể cam đoan bọn họ sẽ bỏ qua chúng ta."
"Cho nên, ta muốn mời người dạy ngươi chút võ công, không cần cao siêu cỡ nào, chỉ cần có thể bảo vệ A Trình vào lúc quan trọng. Trọng Hủ, ngươi có bằng lòng không?"
Trọng Hủ cơ hồ không suy nghĩ gì đã chắp tay đáp: "Nô tài bằng lòng."
Ngụy Niên trịnh trọng nói: "Tập võ rất gian khổ, vả lại hiện tại còn phải tránh tai mắt của người khác, sợ là chỉ có thể lén lút học. Ngươi có thể chịu nỗi khổ này chứ?"
"Có thể!"
Ngụy Niên cười khẽ, nhìn về phía Ngụy Trình, tiếp tục nói: "Với học vấn của A Trình, lần này nhất định có thể đề tên bảng vàng. Cho dù không thể, A Trình còn nhỏ, tương lai vẫn còn không ít cơ hội. Chỉ cần A Trình giữ vững tấm lòng son, một lòng dốc lòng cầu học, ta có thể cam đoan con đường phía trước của A Trình sẽ bằng phẳng. Đến lúc đó, đương nhiên người bên cạnh A Trình cũng sẽ nước nổi thuyền nổi, loại bỏ nô tịch của ngươi cũng không phải là chuyện khó gì."
Trọng Hủ bỗng nhiên ngước mắt nhìn Ngụy Niên, sau đó lại nhanh chóng cúi đầu. Qua mấy giây, y lại quỳ xuống hướng về Ngụy Trình, trịnh trọng hứa hẹn: "Chỉ cần nô tài còn sống, nhất định sẽ bảo vệ công tử chu toàn!"
Ngụy Niên nghiêng đầu ra hiệu cho Ngụy Trình. Hắn hiểu ý tỷ tỷ, vội vàng đứng dậy đỡ Trọng Hủ đứng lên.
Lúc ngồi xuống, ánh mắt Ngụy Trình nhìn Ngụy Niên vô cùng phức tạp.
Không phải là ảo giác của hắn, nhị tỷ tỷ thật sự thay đổi rất nhiều.
Sự thay đổi này quá lớn, trong đó nhất định có điều gì đó mà hắn không hề hay biết.
"Sắp đến thi Hương, trước mắt chuyện quan trọng nhất là A Trình bình an tiến vào trường thi." Ngụy Niên giống như không biết Ngụy Trình đang quan sát mình, nghiêm nghị nói: "Mấy ngày nay mỗi thời mỗi khắc ngươi đều phải canh giữ ở bên cạnh A Trình, cho dù là lý do gì, cũng tuyệt đối không thể rời đi nửa bước."
"Đương nhiên, nếu có cơ hội, tốt nhất là gậy ông đập lưng ông."
"Nếu không có cơ hội, có thể chế tạo cơ hội."
Chủ tớ hai người kinh ngạc nhìn về phía Ngụy Niên.
Ngụy Niên lại bình tĩnh nói: "A Trình, đệ gọi ta một tiếng tỷ tỷ, hôm nay ta sẽ dùng thân phận này dặn dò đệ một câu."
Ngụy Trình vội vàng đứng dậy khom người: "Xin nhị tỷ chỉ giáo."
"Chỉ giáo thì chưa nói tới, chẳng qua là một lời khuyên của người từng trải." Ngụy Niên nhìn hắn, chậm rãi nói: "Sống ở đời phải lấy nhân, thiện làm gốc. Bất kể tương lai đệ đứng ở địa vị cao thế nào, hay tụt dốc đến đâu, đều phải nhớ kỹ, chớ thấy việc ác nhỏ mà làm; nhưng nếu có người mưu hại tính mạng của đệ, nhớ lấy, nhất định không được nương tay."
"Vào lúc tính mạng bị người hãm hại, trước mặt sống chết, đệ có thể không chút do dự đâm một nhát.... lấy mạng của đối phương."
Ngụy Niên dừng một chút, cúi đầu nâng chung trà lên.
Đây là lời Thái tử điện hạ dạy nàng, đến nay nàng vẫn nhớ rõ.
'Nhớ kỹ vị trí này, vào lúc tính mạng bị đe dọa, có thể không chút do dự đâm về phía đối phương.'
"Muốn sống được giữa lũ sói cọp, không tàn nhẫn sẽ không làm nên chuyện."
Câu này, nàng vẫn nhớ như in.
Ngụy Trình duy trì tư thế khom người, sau một hồi mới chậm rãi nói: "Cảm ơn nhị tỷ dạy bảo."
Ngụy Niên nhẹ nhàng giơ tay đỡ hắn: "Không cần khách khí với ta như thế."
Lúc này Ngụy Trình mới lần nữa ngồi xuống.
Mấy năm về sau, mỗi lần đứng trước vô số bước ngoặt Ngụy Trình đều sẽ nhớ tới câu nói này. Cũng chính vì vậy, cuối cùng hắn mới có thể trong sạch, hiên ngang đứng giữa triều đường.
"Mấy ngày nay, ta sẽ nhờ người âm thầm trợ giúp, nhưng các ngươi cũng không thể thả lỏng cảnh giác."
Tất nhiên là Ngụy Trình, Trọng Hủ đều nghiêm túc ghi nhớ.
Sau đó, nói chuyện thêm vài câu, Ngụy Niên nhân tiện nói: "Ta còn có lời muốn nói với Ngô di nương."
Ngụy Trình lập tức đứng dậy cáo từ: "Vậy ta về trong viện ôn bài trước."
Ngụy Niên nhẹ nhàng gật đầu: "Thả lỏng, tập trung chuẩn bị thi cử, chuyện khác đã có chúng ta lo."
"A Trình ghi nhớ, cảm ơn nhị tỷ."
Ngụy Trình lại cúi người hành lễ, mới dẫn theo Trọng Hủ rời đi.
Ngụy Trình đi ra Phù Hương viện, ngoái đầu đứng lặng hồi lâu.
Rốt cuộc là nàng đã trải qua chuyện gì, mới có thể sát phạt quyết đoán đến vậy.
Có một chớp mắt, hắn thậm chí thấy được ở trên người nàng vẻ uy nghiêm không thuộc về nàng.
Chẳng qua, dĩ vãng nàng đối xử với ai cũng hiền lành nhưng lại thiếu đi vài phần nghiêm khắc. Bây giờ nàng như thế này, lại vừa vặn.
Sau khi Ngụy Trình rời đi, Ngụy Niên lại gặp Ngô di nương.
Không có lời khách sáo, Ngụy Niên đi thẳng vào vấn đề, hỏi: "Năm đó Ngô di từng thấy con mèo của ta, đúng không?"
Cơ thể Ngô di nương cứng đờ, ngước mắt nhìn về phía Ngụy Niên, thấy vẻ mặt nàng lạnh nhạt, trong lòng biết đã không gạt được nữa.
Bà ấy khẽ thở dài, nói: "Nhị cô nương đi theo ta."
Ngụy Niên nắm chặt đôi tay đang đặt trước bụng, lại thả lỏng, mới nhấc chân đi theo sau lưng Ngô di nương.
Non nửa khắc sau, Ngô di nương dừng lại trước một cây hoa quế. Ngụy Niên nhìn theo ánh mắt của bà ấy, nhìn về phía dưới gốc cây hoa quế.
Mặc dù nàng đã sớm đoán được kết quả này, nhưng trong lòng vẫn nhói lên một cái.
"Lúc ta tìm được nó thì nó đã ngừng thở rồi, ta sợ nhị cô nương đau lòng, nên mai táng nó ở đây, không báo cho nhị cô nương." Ngô di nương nói nhỏ.
Sắc mặt Đông Tẫn đang đứng sau lưng Ngụy Niên cũng rất phức tạp.
Nàng ấy biết năm đó cũng là vì ra tìm con mèo này nên cô nương mới phát hiện nàng đang thoi thóp, cứu mạng nàng ấy.
Ban đầu nàng ấy nghĩ, có lẽ là mèo con ham chơi, quên đường về nhà, thật sự không ngờ...
Ngụy Niên trầm mặc hồi lâu, mới nói: "Ngô di nương có biết nó chết như thế nào không?"
Ngô di nương nhìn sang nàng, muốn nói rồi lại thôi.
"Ngô di nương cứ nói, đừng ngại." Ngụy Niên nói với giọng điệu bình tĩnh.
Ngô di nương lại thở dài, qua rất lâu, mới nhẹ nhàng nói: "Chết đuối."
Lúc này, một cơn gió nhẹ lướt qua, cùng giọng điệu miền Giang Nam của Ngô di nương lướt qua bên tai Ngụy Niên: "Ta từng nhìn thấy tam cô nương trên con đường kia, ống tay áo của nàng ta dính vệt nước."
Bí mật này bà ấy đã giữ rất nhiều năm, xưa nay không dám nhắc tới.
Nhị cô nương là đích nữ do Kiều thị sinh ra, là tỷ muội cùng một mẹ với tam cô nương, tình cảm rất sâu đậm. Bà ấy sợ nhị cô nương không tin, lại bị coi thành châm ngòi ly gián. Bà ấy thì không sao, chỉ sợ hại A Trình và Ngụy Uyển.
Bây giờ dám nói, là bởi vì bà ấy cảm thấy hiện tại nhị cô nương đã khác, nhị cô nương đã trưởng thành. Việc này, nàng có quyền được biết.
Bây giờ bà ấy tặng mèo cho nhị cô nương, một là vì bà ấy áy náy do đã che giấu chân tướng nhiều năm, hai là vì bây giờ phía sau nhị cô nương có Thái tử điện hạ. Mặc kệ lúc trước vì sao tam cô nương muốn làm như vậy, hiện tại cũng sẽ không dám ra tay nữa.
Ngụy Niên nhắm mắt lại, nơi cổ họng khẽ động.
Đông Tẫn đã kinh hãi không biết phải làm sao. Thật sự là tam cô nương làm ư? Nhưng vì sao? Tam cô nương và cô nương tỷ muội tình thâm, tại sao nàng ta lại làm như vậy!
Vả lại khi đó, tam cô nương mới mấy tuổi chứ, sao lại ra tay độc ác như vậy!
Không biết qua bao lâu, Ngụy Niên mới chậm rãi mở mắt. Nàng từ từ ngồi xuống, đưa tay chạm xuống bùn đất dưới gốc cây hoa quế.
Lẽ ra, nàng nên sớm nghĩ đến điều này.
Trong viện có nhiều người như vậy, sao có thể không trông được một con mèo mới bốn tháng tuổi.
Nó mềm yếu đến vậy.
Lúc đó chắc chắn là nó sợ lắm.
Khóe mắt Ngụy Niên rơi xuống một giọt nước mắt, không rơi xuống bùn đất. Tay nàng chậm rãi dùng sức, năm ngón tay gần như ghim sâu vào đất.
Con mèo kia là Ngụy Ngưng tự tay đưa cho nàng!
Nàng còn nhớ rõ, ngày ấy, nàng ta ôm mèo con vui vẻ đến tìm nàng.
'Nhị tỷ tỷ, ta có một con mèo, rất ngoan ngoãn, nhị tỷ tỷ, tỷ xem xem có thích không?'
Bùn đất lọt vào kẽ móng tay Ngụy Niên, nàng lại giống như không có cảm giác, chậm rãi bóp tan bùn đất trong lòng bàn tay, đón gió rải xuống gốc cây.
Ngụy Ngưng!
Chúng ta không đội trời chung!