Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Đòn Bẩy Thái Tử
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc Ngụy Niên ăn bữa sáng, gò má ửng hồng trên mặt nàng vẫn chưa phai hết.
Đông Tẫn biết được lý do của việc này là do Thái tử điện hạ đến thăm lúc đêm khuya, thông tin này từ miệng Phong Thập Bát mà ra, lúc này nàng ấy mới dập tắt ý định mời lang trung.
Trước tiên Đông Tẫn cản nha hoàn lại, bản thân thì vào nhà tìm kiếm trên giường.
Đêm qua biết có thể Thái tử điện hạ sẽ đến, nàng ấy vẫn luôn trông chừng ở gian ngoài, nhưng sau đó không biết thế nào lại lơ mơ ngủ quên mất. Bây giờ nghĩ lại, khả năng cao là do Thái tử làm. Từ trước đến nay nàng ấy ngủ không sâu giấc, chỉ cần cô nương khẽ gọi một tiếng là có thể tỉnh lại.
Không có khả năng đêm qua lại tự nhiên ngủ say đến thế.
Cũng may, cuối cùng không thấy vết đỏ mà nàng ấy lo sợ, Đông Tẫn thầm thở phào nhẹ nhõm.
Mặc dù sớm muộn gì cô nương cũng gả vào Đông cung, nhưng được sủng hạnh lúc này cũng không tốt.
Cho dù là thị thiếp, khi vào Đông cung cũng phải nghiệm thân. Nếu như lúc đó không còn trinh tiết, nhẹ thì bị miệt thị coi thường, nặng thì mất hết thanh danh.
May mà Thái tử điện hạ không làm càn.
Ăn xong cơm sáng, suy nghĩ của Ngụy Niên cũng dần bình tĩnh lại.
Nàng cầm bút viết vài chữ lên giấy: Thi Hương, xét nhà, Thái tử... rồi nhìn chằm chằm vào chúng suy nghĩ cả buổi sáng. Đến trưa mới gọi Đông Tẫn và Nguyệt Lan tới trước mặt, căn dặn: "Truyền tin tức đêm qua Thái tử tới đây ra ngoài."
Đông Tẫn và Nguyệt Lan đều giật mình biến sắc.
"Cô nương, làm vậy không ổn."
Đông Tẫn vội vàng nói: "Sẽ ảnh hưởng xấu đến thanh danh của cô nương."
Nguyệt Lan gật đầu theo.
Chuyện này khác với lời đồn 'anh hùng cứu mỹ nhân' lúc trước. Nếu người khác biết chuyện hôm qua, cùng lắm Thái tử chỉ mang tiếng phong lưu, nhưng cô nương sẽ mất hết thể diện.
Ngụy Niên lập tức giải thích: "Không cần truyền ra ngoài, chỉ cần chủ nhân tiền viện biết là được."
Lúc này sắc mặt hai nha hoàn mới dịu đi.
Nhưng dù vậy cũng có nguy hiểm, nếu tin tức lan truyền ra ngoài thì phải làm sao!
Nguyệt Lan không dám mạo muội lên tiếng, nhưng Đông Tẫn lại nói thẳng nỗi lo này ra.
"Yên tâm, bọn họ không dám."
Nụ cười trên môi Ngụy Niên nhạt đi: "Thứ nhất, tỷ muội trong nhà là nhất thể, Ngụy Ngưng còn phải gả ra ngoài. Thứ hai, bọn họ không dám đắc tội Thái tử."
Kế hoạch nhiều năm sắp thành công ngay trước mắt, lúc này bọn họ tuyệt đối không dám cành mẹ đẻ cành con, chọc tới Đông cung. Đến lúc đó, kế hoạch bọn họ toan tính bao nhiêu năm đều sẽ tan thành mây khói.
Cho nên cho dù là liên quan đến thanh danh của Ngụy Ngưng hay là Thái tử, Ngụy Văn Hồng và Kiều thị cũng sẽ đè tin tức này xuống.
Trong lòng Đông Tẫn biết không thuyết phục được nàng, đành phải nhận lệnh.
Trước khi đi, Ngụy Niên dặn dò nàng vài câu nhỏ giọng.
Ước chừng nửa canh giờ sau, Ngụy Niên giống như ngày xưa, tới Tú Linh viện một chuyến.
Đã qua sáu ngày, chất độc Hàn Cốt Tán đã hết tác dụng, căn bệnh 'phong hàn' của Ngụy Ngưng cũng đã khỏi.
Nhưng trải qua sáu ngày hành hạ không ngừng nghỉ, Ngụy Ngưng trở nên hốc hác, khuôn mặt tái nhợt. Nàng ta tựa trên gối, sắc mặt có phần mơ màng, đến cả hơi sức nói chuyện cũng không có, nói gì đến chuyện đối phó Ngụy Niên.
Ngụy Niên vốn dĩ cũng chỉ đến cho có lệ thôi, nhưng mỗi lần thấy dáng vẻ bị Hàn Cốt Tán tra tấn của Ngụy Ngưng, trong lòng nàng lại cảm thấy sung sướng, không nhịn được nán lại thêm một chút. Mãi đến khi Kiều thị lên tiếng đuổi đi nàng mới rời khỏi.
Hôm nay Kiều thị không có mặt, chỉ có nha hoàn của Ngụy Ngưng canh chừng bên giường. Trong lòng nàng ta biết rõ cô nương nhà mình không muốn gặp Nhị cô nương, nên khéo léo tìm cớ nhắc nhở Ngụy Niên rằng Ngụy Ngưng cần ngủ trưa.
Ngụy Niên lạnh nhạt liếc nhìn nàng ta một cái, lại nhẹ nhàng nói với Ngụy Ngưng: "Vậy Tam muội muội cứ nghỉ ngơi thêm đi, ngày mai ta lại đến thăm muội ấy."
Ngay khi nàng muốn đứng dậy rời đi, Ngụy Ngưng đột nhiên nói: "Đêm qua, Thái tử điện hạ có tới sao?"
Ngụy Niên quay đầu nhìn thẳng vào mắt Ngụy Ngưng, trong mắt đầy vẻ kinh hoàng, thốt lên: "Sao Tam muội muội lại biết?"
Ban đầu Ngụy Ngưng không tin lắm, nghe Ngụy Niên chính miệng thừa nhận thì lòng nàng ta trùng xuống.
Thái tử có thân phận cao quý đến mức nào, lại vì Ngụy Niên mà làm ra chuyện xông vào khuê phòng giữa đêm khuya, làm trái lễ giáo đến thế!
Ngụy Ngưng không trả lời câu hỏi của Ngụy Niên, mà nhìn Ngụy Niên bằng biểu cảm phức tạp, hỏi ngược lại: "Nhị tỷ tỷ, tỷ với Thái tử điện hạ là...?"
Nàng ta không nói hết, Ngụy Niên đã hiểu ý, bèn vội vàng lắc đầu, đỏ mặt phủ nhận: "Điện hạ chỉ tiện đường ghé qua thôi, uống chén trà rồi đi ngay."
Thời gian uống một chén trà tất nhiên là chẳng làm được gì.
Nếu không chính là đang làm nhục Thái tử.
Suy cho cùng Ngụy Ngưng cũng là cô nương chưa xuất giá, sau khi hiểu ra ẩn ý trong lời nói thì khuôn mặt tái nhợt cũng ửng đỏ, hơi nghiêng đầu, chuyển chủ đề:
"Tiện đường?"
Ngụy Niên cúi đầu, vẻ mặt vô cùng thẹn thùng: "Điện hạ nói, làm xong công việc ở phủ Trình bên cạnh, nên mới tiện đường ghé qua uống chén trà."
Ngụy Ngưng cụp mắt, ánh mắt tối sầm lại.
Phủ Trình bị xét nhà từ buổi chiều, nửa đêm nửa hôm thì tiện đường kiểu gì?
Vả lại trà của Ngụy Niên quý giá đến thế sao, khiến Thái tử cố ý ghé qua một chuyến? Đơn giản là Thái tử còn đang có hứng thú, cố ý tới giải tỏa nỗi tương tư thôi.
Lúc này Ngụy Niên đột nhiên nghĩ đến gì đó, bỗng ngẩng đầu nhìn sang nha hoàn đang đứng cạnh, vẻ mặt sợ hãi, hạ giọng nói: "Tam muội muội, việc này còn có người khác biết không? Nếu như Điện hạ biết hành tung đêm qua của ngài ấy bị người khác nhìn thấy, không tránh khỏi có hiềm nghi rình mò hành tung của Thái tử. Với tính cách bên ngoài của Điện hạ, e rằng sẽ xảy ra chuyện lớn."
Ngụy Ngưng giật mình.
Tính cách bên ngoài?
Ý Ngụy Niên là, trước mặt nàng, tính cách Thái tử rất tốt sao?
"Còn nữa, truyền ra ngoài thanh danh cũng không tốt. Ta thì không sao, dù sao sau này ta cũng sẽ gả vào Đông... khụ, nếu ảnh hưởng đến hôn sự của muội muội, vậy thì là lỗi của ta rồi."
Ngụy Ngưng siết chặt chăn, miễn cưỡng nở nụ cười an ủi nói: "Nhị tỷ tỷ yên tâm, việc này chỉ có những chủ nhân trong phủ biết. Về phần Tình Văn..."
Ngụy Ngưng thản nhiên nhìn nha hoàn đứng bên giường, người sau vội vàng quỳ xuống tỏ thái độ: "Nô tỳ không biết gì cả."
Ngụy Ngưng thu tầm mắt lại, lại nhìn về phía Ngụy Niên: "Tình Văn là gia sinh tử(*), có thể tin tưởng. Chỉ là... vừa rồi nghe ý của Nhị tỷ tỷ, chẳng lẽ Thái tử điện hạ đã hứa hẹn gì rồi sao?"
(*) Gia sinh tử là con do đầy tớ/nô lệ trong nhà sinh ra.
Bao nhiêu tiểu thư khuê các danh giá trong kinh thành, còn không lọt vào mắt xanh của Đông Cung, vậy mà cuối cùng lại bị một nữ tử nhút nhát, vô tri cướp lấy?
Cũng không biết nên nói vị chủ nhân Đông cung mắt bị mù, hay là nàng ta đã xem thường Ngụy Niên rồi!
Ngụy Niên nghe vậy thì ánh mắt né tránh, gương mặt ửng hồng: "Tam muội muội nghe nhầm rồi."
"Tam muội muội nghỉ ngơi đi, ta đi về trước."
Dứt lời, cũng không đợi Ngụy Ngưng trả lời, nàng bước ra cửa như đang chạy trốn.
Ngụy Ngưng nhìn chằm chằm bóng lưng hơi hốt hoảng của Ngụy Niên, nghiến chặt răng.
Ngụy Niên thật sự có bản lĩnh dỗ Thái tử chính thức rước nàng vào Đông cung?
Nếu nàng thật sự vào Đông cung, kế hoạch mười mấy năm qua của bọn họ sẽ tan thành mây khói!
Trong mắt Ngụy Ngưng lóe lên một tia tàn nhẫn.
Xem ra không thể chần chừ thêm nữa.
Sau khi Ngụy Niên ra cửa, vẻ thẹn thùng trên mặt đã sớm biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng.
Chẳng qua nàng cúi thấp đầu, không ai có thể nhìn rõ.
Lúc này, người từ tiền viện đến.
Ngụy Văn Hồng muốn gặp nàng.
Khi Ngụy Niên ngẩng đầu, đã trở lại vẻ đoan trang dịu dàng như thường ngày.
Đến trước cửa thư phòng, Ngụy Niên không khỏi khẽ dừng lại.
Mười sáu năm, nơi này, cũng như phòng ngủ của Kiều thị, số lần nàng đặt chân vào có thể đếm trên đầu ngón tay.
Hôm nay không ngờ lại là Ngụy Văn Hồng muốn gặp nàng ở thư phòng.
Ngụy Niên gạt bỏ những suy nghĩ đó, thấy Kiều thị cũng có mặt, nàng khẽ cúi người: "Phụ thân, mẫu thân."
Kiều thị thấy nàng tiến vào, đầu tiên là sững người, sau đó mới cười nói: "Niên Niên tới rồi à."
Cùng lúc đó, Ngụy Văn Hồng quay người nhìn về phía Ngụy Niên bằng ánh mắt phức tạp.
Ngụy Niên giả vờ không biết, trong mắt ánh lên chút vui mừng, nói: "Không biết phụ thân mẫu thân gọi con đến, là có chuyện gì?"
Ngụy Văn Hồng cũng không quanh co, nói thẳng: "Đêm qua Thái tử điện hạ đã tới?"
Lúc mới nghe tin tức này, ông ta vô cùng kinh ngạc và sửng sốt.
Thái tử là người nào? Mấy năm qua hắn không gần gũi nữ sắc, sao lại làm ra chuyện xông vào khuê phòng giữa đêm khuya thế này?
Nhưng nghĩ lại, xưa nay Thái tử làm việc ngông cuồng, chưa từng để lễ nghi phép tắc vào mắt, việc này cũng giống như chuyện hắn có thể làm.
Ngụy Niên nghe vậy lập tức đỏ bừng mặt.
Cũng không phải là kỹ thuật diễn của nàng tốt đến mức nào, mà là mỗi khi đến lúc này, nàng chỉ cần nghĩ lại quá trình thân mật vượt quá lễ nghi với Thái tử, mặt nàng có thể đỏ bừng ngay lập tức.
"Phụ thân biết rồi ạ." Nàng hơi thẹn thùng, đáp.
Ngụy Văn Hồng thấy vậy thì trong lòng bỗng cảm thấy bất an, quay đầu nhìn Kiều thị một cái, sau đó im lặng quay người đi.
Kiều thị hiểu ý, tiến lên một bước kéo Ngụy Niên lại, nhẹ giọng hỏi: "Đêm qua, Thái tử điện hạ có động chạm gì đến con không?"
Ngụy Niên vội vàng lắc đầu: "Không ạ."
Dường như sợ bọn họ không tin, nàng còn vội vàng nói thêm một câu: "Điện hạ nói muốn chính thức rước con vào Đông cung, còn trước đó sẽ không động chạm đến con."
Ngụy Niên càng nói giọng càng nhỏ dần, xấu hổ đến mức hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống: "Đêm qua… đêm qua Điện hạ chỉ đến uống chén trà rồi đi ngay, rất giữ lễ nghi phép tắc."
Ánh mắt Kiều thị thay đổi, nhìn về phía Ngụy Văn Hồng.
Ông ta cũng quay người lại.
Nếu Thái tử chỉ là hứng thú nhất thời, vậy kết cục đã sớm định.
Nhưng nếu Thái tử coi trọng đến thế, sợ là thật sự để tâm, vậy thì kế hoạch của bọn họ sẽ càng khó lòng thực hiện.
Hai phu thê liếc nhìn nhau, đều hiểu rõ suy nghĩ của đối phương.
Kiều thị cười gượng gạo, dịu dàng hỏi: "Điện hạ thật sự nói như vậy?"
Ngụy Niên ngượng ngùng gật đầu: "Vâng."
"Xưa nay Thái tử vui giận... tính cách thất thường, có từng làm khó con không?" Kiều thị lo lắng hỏi.
Ngụy Niên cười thẹn thùng, trả lời: "Không có, từ trước đến nay Điện hạ đối xử với con rất dịu dàng."
Dứt lời, nàng ngước mắt nhìn về phía Kiều thị, vừa giận vừa làm nũng: "Lời đồn không đáng tin chút nào, Điện hạ thật sự rất tốt."
Chỉ mong hôm nay trời quang mây tạnh, đừng có sấm sét kẻo lại đánh trúng nàng.
Khóe môi Kiều thị khẽ giật.
Thái tử dịu dàng, đúng là chuyện cười lớn nhất năm.
Nhưng bà ta nén nỗi bực bội xuống, nhìn về phía Ngụy Văn Hồng: "Nhìn một cái, đúng là con gái lớn không giữ được lòng mà, đây là còn chưa về nhà chồng mà đã biết che chở rồi."
Không đợi Ngụy Văn Hồng lên tiếng, Ngụy Niên lập tức vội vàng nắm lấy tay Kiều thị, chân thành nói: "Không đâu, dù con ở đâu, cũng sẽ nhớ đến người trong nhà. Phụ thân mẫu thân yên tâm, cho dù có vào Đông cung, lòng con vẫn hướng về gia đình."
Kiều thị sững sờ, rồi lập tức cười nói: "Ừ, Niên Niên nhà chúng ta hiếu thảo nhất."
Trong mắt Ngụy Văn Hồng lại hiện lên một tia sáng khác lạ, nhìn chằm chằm Ngụy Niên, nói: "Điện hạ có từng nói khi nào đến hạ sính?"
Ngụy Niên xấu hổ mím môi: "Điện hạ hứa hẹn, trong vòng một năm."
"Có điều..."
Kiều thị: "Có điều gì?"
Ngụy Niên nói: "Điện hạ nói Sự dĩ mật thành, ngôn dĩ tiết bại(*), trước khi hôn sự được xác định, không cho phép con nói ra ngoài. Đợi thời cơ đến tự sẽ tuyên phụ thân vào triều yết kiến, hạ ý chỉ."
(*) Sự dĩ mật thành, ngôn dĩ tiết bại: Làm việc trong bí mật thì thành công, nói ra ắt thất bại.
Nụ cười trên mặt Kiều thị gần như không thể giữ nổi nữa.
Thái tử cẩn trọng như vậy, đã đủ để thấy được thái độ coi trọng Ngụy Niên đến mức nào.
Ngụy Văn Hồng khẽ ho một tiếng, nói: "Điện hạ nói có lý, chuyện này cứ làm theo ý Điện hạ."
Kiều thị giật mình hoàn hồn, rồi lại nở nụ cười.
Thái độ của Ngụy Văn Hồng cũng trở nên hiền hòa hơn: "Trong lúc con và Điện hạ ở cạnh nhau, Điện hạ có nhắc tới chuyện gì khác không?"
Ngụy Niên nhất thời không hiểu rõ: "Ý phụ thân là?"
Ngụy Văn Hồng hỏi ra lời đã hối hận.
Cho dù có coi trọng đến đâu, Thái tử cũng sẽ không nhắc tới chuyện triều chính trước mặt nữ tử.
Nhưng ông ta vừa định bỏ qua, lại nghe Ngụy Niên nói: "Con nhớ là đêm qua Điện hạ có nhắc qua về chuyện ban ngày."
Ngụy Văn Hồng thầm giật mình, bỗng nhiên nhìn về phía Ngụy Niên: "Còn nhớ Thái tử nói gì không?"
Ngụy Niên không hề suy nghĩ đã trả lời: "Ngày hôm qua có rất nhiều quan trong triều xảy ra chuyện. Nghĩ đến phụ thân cũng ở trong triều, con có chút sợ hãi. Lúc Điện hạ tới con bèn cả gan hỏi một câu."
"Điện hạ nói như thế nào?" Ngụy Văn Hồng vội vàng hỏi.
Ngụy Niên nhíu mày lắc đầu: "Điện hạ không trả lời con, nhưng lại hỏi tình hình của các huynh đệ trong nhà. Hỏi xong, chỉ nói bảo con không cần lo lắng. Con không hiểu ý Điện hạ lắm, nhưng cũng không dám truy hỏi thêm."
Trên mặt Ngụy Văn Hồng hiện lên vẻ kích động.
"Tốt lắm, thật sự rất tốt!"
Điện hạ hỏi như vậy, là có ý dìu dắt!
Kiều thị cũng phản ứng lại, vẻ mặt hớn hở, vội hỏi: "Niên Niên nói với Điện hạ thế nào?"
"Mẫu thân yên tâm, tất nhiên là con dùng lời hay ý đẹp để khen ngợi huynh trưởng rồi." Ngụy Niên nói xong, lại nhìn về phía Ngụy Văn Hồng: "Điện hạ còn hỏi các huynh đệ khác, nữ nhi bèn nói năm nay Ngũ đệ cũng tham gia khoa cử."
"À đúng rồi, lúc ấy Điện hạ còn thuận miệng nói gì đó về việc... bù đắp chỗ trống gì đó, nữ nhi nghe không hiểu, cũng không nhớ rõ lắm."
Phong Thập Bát nói, Thái tử nhịn những người kia lâu như vậy đã là tổ tiên bọn họ tích đức, thật ra không phải.
Chỉ là Thái tử đang chờ thời cơ.
Mà kỳ thi Hương năm nay, là một thời cơ tuyệt vời!
Tất cả quan lại xảy ra chuyện hôm qua đều là quan văn, vả lại chức vị đều không thấp. Mà sau lưng những người này cũng đều có mạng lưới thế lực rắc rối phức tạp, một người thất thế, sẽ có thể kéo theo một chuỗi người bên dưới. Cho nên nếu như tùy tiện ra tay, triều đình sẽ có một lỗ hổng cực lớn. Nếu không kịp thời bổ sung người vào, chắc chắn sẽ gây ra một trận hỗn loạn. Bây giờ hiệp ước đồng minh giữa các quốc gia còn chưa chính thức ký kết, một khi nội loạn, chắc chắn sẽ có họa lớn.
Cho nên Thái tử mới chờ để ra tay vào thời điểm này.
Dựa theo quy củ trước kia, cuối tháng nên công bố danh sách, nhưng nếu nàng đoán không sai, e là giữa tháng đã có kết quả kỳ thi Hương.
Bởi vì triều đình không thể chờ đợi thêm.
Cử nhân đã có tư cách tham gia tuyển chọn làm quan, chọn người đảm nhận một vài chức vị thấp trước, những chức vị cao thì nâng dần lên, là có thể bổ sung chỗ trống này.
Sau khi kết hợp những chuyện xảy ra mấy ngày nay và thông tin nghe được từ Phong Thập Bát, suy nghĩ đến tận trưa, đây là kết luận nàng rút ra được.
Có thể có sai sót, nhưng bây giờ triều đình đang thiếu nhân tài là sự thật không thể chối cãi, cũng là thời cơ tốt để thế hệ con cháu trẻ tuổi này vươn lên.
Huống hồ Ngụy Hằng đã ở Hàn Lâm viện rồi.
Về phần tại sao nàng lại hiểu những thứ này.
Vậy thì nhờ công Ngụy Hằng.
Kỹ năng cầm kỳ thi họa của nàng đều do hắn tự tay dạy, vậy nên nàng có rất nhiều cơ hội ra vào thư phòng của hắn. Ngụy Hằng từng đỗ đồng tiến sĩ ba năm trước, nàng thường xuyên vào thư phòng của hắn, tự nhiên cũng hiểu biết đôi chút.
Nhưng về sau nàng biết người trong nhà không thích nàng quá nổi bật, thế nên khi đọc những thứ này nàng đều tránh né họ. Cho dù có đôi khi Ngụy Hằng không nhịn được nhắc đến hai câu trước mặt nàng, nàng cũng giả vờ ngây thơ lừa gạt hắn.
Chẳng qua những chuyện cơ mật quan trọng Ngụy Hằng vẫn sẽ tránh nàng, vì thế nàng cũng chỉ hiểu sơ qua thôi.
Nhưng trước mắt đã đủ để ứng phó Ngụy Văn Hồng rồi.
Quả nhiên, Ngụy Văn Hồng nghe vậy ánh mắt kích động sáng rực lên: "Niên Niên làm vô cùng tốt!"
Thế lực Lục Bộ triều đình suy yếu, quyền hành lần lượt rơi vào tay Trung Thư Tỉnh, Xu Mật Viện, Tuyên Huy Viện. Ngụy gia muốn vươn lên cũng không dễ dàng, nhưng nếu lọt vào mắt xanh của Đông cung, thì lại là chuyện khác!
Ngụy Văn Hồng đi đi lại lại vài vòng, sau đó ánh mắt nhìn Ngụy Niên càng thêm hiền từ.
Ngụy Niên lại giật mình, sau đó trong mắt rơm rớm nước.
"Sao thế?" Ngụy Văn Hồng vội hỏi.
Ngụy Niên vội cúi đầu, hơi buồn bã: "Phụ thân chưa từng khen con như vậy."
Ngụy Văn Hồng và Kiều thị đồng thời sững sờ, liếc nhìn nhau, đang định nói gì, lại thấy Ngụy Niên đã ngước mắt lên, dường như đã hạ quyết tâm gì đó, chân thành nói: "Con hiểu ý của phụ thân rồi."
"Phụ thân yên tâm, bây giờ ở trước mặt Điện hạ con cũng có chút tiếng nói. Ngày sau con nhất định sẽ dốc hết toàn lực giúp đỡ gia đình."
Dứt lời nàng lại nhìn về phía Kiều thị, nắm lấy tay bà, nói: "Chuyện của huynh trưởng, con cũng sẽ ghi nhớ trong lòng."
"Chẳng qua chuyện hôm nay, không được nói ra ngoài, nếu như chọc Điện hạ không vui..."
Trong lòng Ngụy Văn Hồng và Kiều thị đều mừng rỡ, đương nhiên là nhận lời ngay.
Ngày hôm đó, lần đầu tiên họ giữ Ngụy Niên lại cùng ăn cơm trưa.
Lúc bước ra khỏi tiền viện, mặt trời vẫn còn gay gắt.
Ngụy Niên đưa tay lên che trán, ngẩng đầu nhìn về phía mặt trời chói chang kia, khẽ nhếch môi.
Dù sao cũng chỉ là lợi dụng nàng để vươn lên, vậy thay đổi một cách thức khác thì có gì không được?
Bọn họ biết nàng và Quận chúa nương nương cũng không giống hệt nhau, vả lại thế gian rộng lớn, người có ngoại hình tương tự không phải là ít, huống chi chỉ giống hai ba phần, hoàn toàn không đủ để khiến người ta nghi ngờ. Cho nên chỉ cần bọn họ che giấu thân phận của nàng, nàng sẽ mãi là đích trưởng nữ của Ngụy gia.
Trước đây kiểm soát nàng, một là vì đề phòng bất trắc, hai là không muốn để nàng làm ảnh hưởng đến danh tiếng của Ngụy Ngưng. Nhưng bây giờ có cám dỗ lớn đến thế trước mắt, chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới, không tin họ không động lòng.
Đương nhiên, nàng cũng không trông cậy vào Ngụy Văn Hồng sẽ từ bỏ kế hoạch đã chuẩn bị hơn mười năm, nhưng chỉ cần bọn họ dao động, vậy thì con cá đã cắn câu.
Bởi vì đối với Ngụy gia mà nói chuyện có thể bám vào Đông cung là niềm vui ngoài mong đợi, nhưng đối với một người khác thì không.
Cho nên, tiếp theo đây… hẳn sẽ có một màn kịch hay đáng xem.
Về phần chuyện nàng đã nhận lời...
Hừ, ai mà tin thì đúng là đồ ngốc.
Nàng nào có bản lĩnh can thiệp vào chuyện triều chính của chủ nhân Đông cung chứ!
Trở lại Hạnh Hòa Viện, Ngụy Niên gặp Phong Thập Bát.
"Ta muốn nhờ Thập Bát giúp ta theo dõi Ngụy Ngưng, giá tiền Thập Bát cứ định."
Phong Thập Bát vừa ăn cơm no, đang nằm vắt vẻo trên xà nhà định đi ngủ, nghe được lời này, thò đầu xuống hỏi: "Muốn theo dõi bao lâu?"
Ngụy Niên: "Gần đây có thể nàng ta sẽ gặp một người, ta muốn biết đối phương là ai."
Phong Thập Bát hiểu rõ: "Được, vậy thì mười lạng bạc, năm bộ..."
"Dừng!"
Ngụy Niên ngẩng đầu nhìn về phía nàng ấy: "Đổi số khác."
Hiện tại nàng vẫn chưa nghe được mấy con số này, ám ảnh về việc nuôi sói chôn thây vẫn chưa tan đi.
"Được thôi, vậy thì mỗi thứ tám nhé?"
Ngụy Niên đồng ý: "Được."
Sau khi xác định xong chuyện này, Ngụy Niên khó tránh khỏi nhớ đến lời hứa ba ngày trước, nàng nặng nề thở dài.
Bắt đầu từ lần đầu tiên nàng gặp Thái tử, hình như nàng đã kết thù với sói…