52. Chương 52: Cuộc săn mùa thu

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 52: Cuộc săn mùa thu

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuối tháng Mười, cuộc đi săn mùa thu Hoàng gia diễn ra.
Quy mô cuộc đi săn năm nay lớn hơn những năm trước, bởi vì có thêm không ít quan lại trong triều đi theo, trong đó bao gồm cả một số tân cử nhân vừa đỗ kỳ thi Hương.
Trong lòng mọi người đều biết rõ, sau khi cuộc đi săn mùa thu kết thúc sẽ đến thời điểm bổ nhiệm quan chức. Thật ra theo quy định thì vốn dĩ cử nhân không thể trực tiếp nhậm chức quan, nhưng năm nay triều đình có quá nhiều chức trống, buộc phải tạm thời làm như vậy.
Bãi săn nằm ở núi Thu Vụ, thời gian săn bắn là hai ngày hai đêm.
Ngụy gia đã chuẩn bị xe ngựa, sắp xếp hành lý từ trước, giờ dần dần rời khỏi thành theo đoàn xe của Bệ hạ.
Lần này số người đi khá đông, một nhà không thể dùng quá nhiều xe ngựa, cho nên không thể mỗi vị chủ tử có một chiếc xe riêng.
Ngụy Văn Hồng và Kiều thị ngồi chung một chiếc xe ngựa, Ngụy Hằng và Ngụy Trình một chiếc, các cô nương trong nhà ngồi chung một chiếc khác.
Đối với điều này, Ngụy Ngưng khá là bất mãn.
Xe ngựa vốn đã không rộng rãi, còn phải chen chúc ba người, vả lại phải ngồi xe hai canh giờ, nghĩ thôi cũng đủ thấy khó khăn đến mức nào.
Không chỉ Ngụy Ngưng không muốn, Ngụy Niên cũng rất phiền lòng.
Chật một chút cũng không sao, nhưng phải diễn trò tỷ muội tình thâm suốt hai canh giờ, nghĩ đến đã thấy buồn nôn.
Chỉ có sắc mặt Ngụy Uyển là bình tĩnh.
Giống như bất kể sắp xếp nàng ấy thế nào, nàng ấy đều bình thản chấp nhận, không phản bác chút nào.
Có lẽ tính tình của nàng ấy như vậy, cũng có lẽ đây chỉ là trạng thái bình thường của đại đa số thứ nữ trong phủ, không tranh không giành, nuốt giận vào trong, nhẫn nhục chịu đựng.
Nhưng mặc kệ Ngụy Ngưng và Ngụy Niên bất mãn thế nào, hai người đều không thể hiện ra ngoài. Lúc lên xe ngựa, một người hiền lành dịu dàng, một người tươi cười hồn nhiên không để lộ chút dấu vết nào.
Giống hệt tỷ muội ruột thân thiết không có hiềm khích.
Hai canh giờ trôi qua một cách khó khăn. Ngụy Niên vốn không say xe, cũng bị xe ngựa lắc qua lắc lại làm buồn nôn. Nhân lúc nghỉ ngơi dọc đường, nàng lặng lẽ hỏi xin Phong Thập Bát một viên thuốc, sau khi uống thì thoải mái ngủ một mạch tới núi Thu Vụ.
Nàng dễ chịu, vậy thì sẽ có người không thoải mái.
Xe ngựa vốn đã chật chội, lúc tỉnh không ai động chạm đến nhau, ngủ thì không thể kiểm soát được.
Vì thể hiện sự thân thiết khăng khít giữa hai người, Ngụy Ngưng ngồi sát bên Ngụy Niên. Ngụy Niên ngủ một hồi thì dựa vào người nàng ta. Trong lòng Ngụy Ngưng vô cùng bực bội, nhưng có Ngụy Uyển nhìn, nàng ta không chỉ không thể thể hiện sự bất mãn, còn phải cẩn thận che chở Ngụy Niên đang dựa vào người nàng ta.
Đến núi Thu Vụ, chân Ngụy Ngưng đã tê dại đến mức gần như mất cảm giác.
Ngụy Niên tỉnh lại, phát hiện mình nằm trên đùi Ngụy Ngưng, trong lòng ghê tởm, trên mặt lại áy náy và cảm kích: "Thật là vất vả tam muội muội."
Ngụy Ngưng miễn cưỡng cong môi: "Không sao, nhị tỷ tỷ ngủ ngon là được."
Nàng ta nói vậy, Ngụy Niên càng áy náy: "Lúc về tam muội muội dựa vào ta ngủ đi."
Nghĩ cũng đừng nghĩ!
Đến lúc đó nàng lại xin Phong Thập Bát một viên thuốc, ngủ một mạch đến lúc trở lại kinh thành.
Lúc này, bên ngoài có người gọi bọn họ xuống xe, mọi người lần lượt được nha hoàn đỡ xuống xe ngựa. Ngụy Ngưng tê chân, ngồi trên xe ngựa một lúc lâu rồi mới xuống.
Hiện tại trời đã sắp tối rồi, mọi người đằng trước đã bắt đầu dựng lều, Ngụy gia tìm chỗ của mình, cũng bắt đầu dựng lều.
Vẫn dựa theo cách phân chia lúc ngồi xe ngựa, các chủ tử tổng cộng ba cái lều, hạ nhân chia nam nữ tổng cộng bốn cái lều.
Dựng lều xong, các nhà đều lấy lương khô đã chuẩn bị sẵn ra, đốt một đống lửa trước lều ngồi quây quần mà ăn.
Tất nhiên trong lúc đó không tránh được phải đi bái kiến Thánh thượng, quân thần cùng uống rượu.
Bốn phía có thị vệ canh gác, ban đêm không được vào rừng, trừ điều này ra thì đều có thể hoạt động tự do.
Ngụy Niên rất không muốn mỉm cười xã giao với Ngụy gia, nhưng ban ngày ngủ quá nhiều, hiện tại không hề buồn ngủ, thế nên nàng lấy cớ muốn đi vệ sinh để rời khỏi lều của Ngụy gia.
Kiều thị nhìn bóng lưng của nàng, bà ta hơi lo lắng kéo Ngụy Ngưng vào trong lều nói chuyện.
"Quận chúa Thịnh An và Quận mã cũng đi, nếu đụng phải, không biết liệu có xảy ra chuyện gì không."
Ngụy Ngưng bình tĩnh an ủi Kiều thị: "Không đâu."
"Trước đó ở Tề gia, nàng ta và Cố công tử từng gặp mặt, Cố công tử cũng không có biểu hiện gì khác thường."
Kiều thị nhẹ nhàng thở ra: "May mà bọn họ trông không giống hệt nhau."
"Nơi đây nhiều người phức tạp, mẫu thân chớ có nhắc lại việc này, đề phòng người khác nghe thấy." Ngụy Ngưng nói.
Nàng ta đã bàn bạc xong kế hoạch hôm nay với hắn ta.
Lần này chắc chắn sẽ không xảy ra ngoài ý muốn nữa!
Nhưng nàng ta cũng không nói chuyện này cho phụ thân, mẫu thân và ca ca biết. Tâm tư của phụ thân đã lung lay, muốn dựa vào Ngụy Niên để nương tựa Đông cung. Mẫu thân cũng muốn Ngụy Niên khen ca ca trước mặt Thái tử, mà tâm tư của ca ca với Ngụy Niên vốn đã không hề trong sáng. Nàng ta không muốn giữ lại mạng sống cho Tề Vân Hàm và Ngụy Niên dù chỉ một khắc. Để tránh xảy ra biến cố, thà đợi sau khi chuyện này thành công rồi nói cũng chưa muộn.
Mẫu nữ hai người ra khỏi lều, Ngụy Ngưng lập tức tìm cớ rời đi.
Đương nhiên bọn họ sẽ không hành động vào hôm nay, nàng ta chỉ đi gặp Tề Vân Hàm.
Nàng ta đã hẹn gặp Tề Vân Hàm từ trước khi tới đây, vậy nên lúc nàng ta đi qua, Tề Vân Hàm cũng đang đi về hướng này. Nhìn nữ tử tôn quý hơn người, vô tư vô lo ở xa kia, Ngụy Ngưng không cam lòng, nỗi hận trong lòng càng thêm sâu sắc.
Thật ra, so với kẻ chỉ bị lợi dụng là Ngụy Niên, nàng ta càng muốn Tề Vân Hàm chết hơn.
Nàng ấy còn sống một ngày, nàng ta sẽ không được giải thoát.
"Ngưng Nhi."
Tề Vân Hàm hoàn toàn không biết người nàng ấy coi là bạn tốt lại là kẻ lòng dạ độc ác, muốn đẩy nàng ấy vào chỗ chết đến mức nào, rất vui vẻ vẫy tay với Ngụy Ngưng.
Ngụy Ngưng cười đáp lại, đi về phía nàng ấy.
Chỉ cần chờ một ngày, nàng ta sẽ không cần nhịn nữa.
Chỉ cần đợi thêm một ngày, trên đời này sẽ không còn Tề Vân Hàm.
"A Vân."
Ngụy Ngưng tới gần Tề Vân Hàm, cười nói: "Đây là lần đầu tiên ta tới nơi này, lần trước nghe A Vân nói gần bên này có một mảnh rừng trúc? Chúng ta đi dạo một chút được không?"
Tất nhiên là Tề Vân Hàm đồng ý: "Được chứ, là ở đằng kia."
Dứt lời, hai người vui vẻ dắt tay nhau đi về hướng rừng trúc.
Một bên khác, Ngụy Niên và Phong Thập Bát đã đi đến bìa rừng.
Mặc dù nơi này đã rời xa ánh lửa, chỉ treo đèn lồng nên tối hơn rất nhiều, nhưng cứ cách vài bước là có một thị vệ canh gác, vả lại còn có Phong Thập Bát đi theo bên cạnh, Ngụy Niên cũng không sợ hãi. Nàng còn cảm thấy nơi này rất yên tĩnh, rời xa những người Ngụy gia, nàng cảm thấy tâm trạng sảng khoái.
"Cô nương, tin tức kia thật sự hữu dụng à?"
Phong Thập Bát vẫn canh cánh trong lòng việc hôm đó không đuổi kịp người tới gặp Ngụy Ngưng.
Mặc dù Thái tử rất khoan dung với người bên cạnh, nhưng chỉ cần nhiệm vụ được giao xuống thì không đạt được mục đích thề không bỏ qua, đây là quy tắc đã khắc vào trong máu thịt của ám vệ.
Ngụy Niên thấy nàng ấy vẫn còn khó chịu, bèn dừng bước, chân thành nói: "Đúng, rất hữu dụng."
"Mấy ngày nay còn phải nhờ Thập Bát bảo vệ an toàn cho ta."
Hai mắt Phong Thập Bát sáng lên: "Vậy thì tốt rồi, cô nương yên tâm, mấy ngày nay nhất định ta sẽ theo sát cô nương không rời một tấc, đảm bảo không ai có thể làm hại cô nương."
Ngụy Niên cười cười: "Vậy thì cảm ơn... Ưm"
Một bóng người nhanh chóng lướt đến, Ngụy Niên còn chưa nói xong đã bị người tới che miệng, ngay sau đó cơ thể nàng bay lên, tiếng gió gào thét bên tai.
Ngụy Niên hoảng sợ nhìn Phong Thập Bát cách nàng càng ngày càng xa.
Khi Phong Thập Bát nhận thấy có người tiếp cận thì trong mắt đã chứa đầy sát khí, dồn sức chờ ra tay. Nhưng sau khi thấy rõ người tới thì sát ý lập tức tan biến, tiếp đó chậm rãi buông bàn tay đã sờ đến ám khí xuống, hơi ngượng ngùng xoa mũi. Trong số những người nàng ấy đảm bảo không bao gồm vị Điện hạ kia.
Sau đó, nàng ấy nhìn về phía mấy thị vệ đứng gần đó, tất cả đều đã trợn mắt há hốc mồm.
Bốn cặp mắt nhìn nhau, ai nấy cảm xúc ngổn ngang.
Phong Thập Bát: Sao Điện hạ không nói trước một tiếng nào đã bắt cô nương đi rồi, cho nên hiện tại, nàng ấy làm nha hoàn của cô nương, thì nên có phản ứng gì?
Thị vệ một: Hình như người vừa rồi là Thái tử Điện hạ!
Thị vệ hai: Không phải hình như, chính là ngài ấy!
Thị vệ ba: Điện hạ xuất hiện lúc nào? Bắt cô nương người ta làm gì? Đây là cô nương nhà ai? Nha hoàn của người ta còn đang ở đây, bây giờ nên làm gì?
Thị vệ hai: Nếu là nha hoàn làm ầm ĩ thì nên làm thế nào? Nếu truyền ra tin Điện hạ bắt cô nương nhà người ta vào trong rừng tối tăm giơ tay không thấy được năm ngón, nhất định sẽ gây ra sóng gió lớn!
Thị vệ một: Hay là chúng ta đánh ngất xỉu nha hoàn trước, để tránh làm lớn chuyện, chờ Điện hạ quay về rồi quyết định.
Phong Thập Bát nhìn mấy tên thị vệ đang rục rịch hành động, nàng ấy yên lặng lấy một tấm lệnh bài từ bên hông rồi lộ ra.
Chỉ bằng mấy con gà con này mà muốn động tới nàng ấy?
Thôi, để tránh làm lớn chuyện ảnh hưởng tới danh dự của cô nương, không so đo với bọn họ.
Về phần danh dự của Điện hạ thì không quan trọng lắm, Điện hạ sớm đã không có danh tiếng gì đáng nói.
Những thị vệ này thuộc Thị vệ tư trong cung, đương nhiên là không nhận ra ám vệ của Thái tử Điện hạ, nhưng họ nhận ra lệnh bài của Đông cung. Trông thấy lệnh bài lóe lên trong bóng đêm mờ ảo, mấy người lập tức bỏ suy nghĩ muốn ra tay, gật đầu ra hiệu cho nhau, sau đó đều thu hồi ánh mắt.
Sau đó, bọn họ tự nhận là kín đáo, không hẹn mà cùng nhìn vào trong rừng.
Thị vệ một: Ai nói Điện hạ không gần nữ nhân, không phải rất biết cách trêu chọc đây sao?
Thị vệ hai: Đó là cô nương nhà ai vậy?
Thị vệ ba: Ta có một suy nghĩ to gan, không biết các ngươi có từng nghe thấy tin đồn nổi lên khoảng thời gian trước không?
Phong Thập Bát xoa xoa ấn đường, đến gần mấy người, thấp giọng nói: "Không cần mắt nữa à?"
Đám thị vệ lập tức nhìn thẳng phía trước.
Tựa như vừa rồi chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Trong khu rừng đen tối giơ tay không thấy rõ năm ngón.
Ngụy Niên mới vừa chạm chân xuống đất, người đã bị đẩy dựa vào thân cây, ngay sau đó là nụ hôn với khí thế hung hãn, có thể gọi là tàn bạo.
Hai bàn tay đang giữ chặt eo nàng nóng bỏng đến mức khiến toàn bộ đầu óc nàng choáng váng, không cho nàng một kẽ hở nào để chống cự, chỉ có thể mặc cho người này cướp đoạt, muốn làm gì thì làm.
Đương nhiên, nàng cũng chưa từng chống cự.
Bởi vì lúc nàng bị che miệng, nàng đã ngửi thấy mùi Long Tiên Hương quen thuộc kia.
Người dám không kiêng nể gì mà làm ra hành động điên cuồng như vậy ngay trước mặt thị vệ, nàng không cần nghĩ cũng biết là ai.
Vả lại từ đầu tới cuối Phong Thập Bát đều không ra tay.
Ngụy Niên thầm ‘xì’ một tiếng.
Không phải nàng ấy nói đảm bảo không ai làm hại được nàng à?
"Tập trung nào."
Giọng nói trầm khàn của nam nhân truyền đến trong bóng đêm, mang theo mùi rượu thơm nồng.
Ngụy Niên không khỏi oán trách trong lòng, dù sao cũng là để mặc hắn tùy ý cướp đoạt, nàng có tập trung hay không thì khác nhau chỗ nào.
Trên môi cảm thấy nhói đau, Ngụy Niên khẽ kêu đau.
Hắn là chó à!? Sao lại cắn người chứ?!
"Ngươi không nhớ Cô?" Nam nhân buông nàng ra một thoáng.
Ngụy Niên: "..."
Dạo này nàng không có gì muốn lợi dụng hắn, nhớ hắn làm gì?
"Trả lời!"
Ngụy Niên bị ép gật đầu trong bóng đêm.
"Thế tại sao không đáp lại?"
Ngụy Niên tức tới nghiến răng.
Sao nàng phải đáp lại?
Vả lại hắn vừa đến đã hùng hổ như vậy, có cho nàng cơ hội đáp lại à?
Xung quanh chìm vào yên tĩnh.
Trong rừng thực sự quá tối, Ngụy Niên không thấy rõ vẻ mặt của hắn, bỗng cảm thấy cũng không đáng sợ đến vậy, bướng bỉnh dỗi hờn, không nói lời nào.
Mấy giây sau, ngón tay hắn nhẹ nhàng lướt qua môi nàng: "Nhanh lên."
Ngụy Niên: "..."
Nàng đang giận dỗi, hắn lại đang đợi nàng hôn hắn.