Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Gió Bên Gối
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lòng nàng không còn giận dỗi, thay vào đó là sự bất lực và mệt mỏi.
Thấy ngón tay hắn càng lúc càng lấn tới trên môi mình, Ngụy Niên đành phải nhón mũi chân.
Nhưng nàng không nhìn rõ, chỉ dựa vào cảm giác mà nhón chân, nên khi chạm phải nơi nhô lên kia, nàng không khỏi ngẩn người.
Nàng có thể cảm nhận được, ngay khoảnh khắc đó, cơ thể người đang ôm nàng cũng cứng đờ.
Sau một thoáng tĩnh lặng khó tả, nơi đó khẽ nhúc nhích.
Ngụy Niên kinh hãi muốn lùi lại, nhưng lại bị hắn giữ chặt.
"Nàng am hiểu chuyện này đấy nhỉ?"
Ngụy Niên: "..."
Nàng không cố ý! Nàng có thấy gì đâu!
"Tiếp tục." Giọng nam nhân càng thêm khàn đục, chứa đầy khát khao không thể che giấu.
Cảm giác tê dại lan khắp toàn thân Ngụy Niên, khoảnh khắc này, bản năng lấn át lý trí, nàng nhẹ nhàng hôn lên yết hầu đang nhấp nhô của hắn, sau đó chạm vào cằm hắn, rồi dần hướng lên, cuối cùng là cánh môi ấm áp.
Khoảnh khắc hai đôi môi chạm nhau, hơi thở của cả hai đều trở nên gấp gáp.
Sau đó, mọi chuyện cứ thế thuận theo tự nhiên và dần mất kiểm soát.
Đến khi Ngụy Niên dần lấy lại chút tỉnh táo, vạt áo nàng đã tuột khỏi bờ vai, nhưng cơn gió đêm lạnh lẽo cũng không thể xua đi ham muốn quen thuộc kia.
Trong khoảnh khắc đó, Ngụy Niên cuối cùng cũng ý thức rõ ràng rằng, nàng chưa từng chống đối người này, thậm chí, mỗi lần tựa vào lòng hắn, nàng đều theo bản năng cảm thấy khao khát.
Vì sao lại như vậy? Ngụy Niên không kìm được mà suy nghĩ.
Phải chăng vì dung mạo tuyệt thế của hắn? Hay vì dáng người hắn quá đỗi hoàn mỹ? Hay là, hắn có tài năng hơn người trong phương diện này?
"Niên Niên."
Vành tai bị cắn, hơi nóng ẩm ướt lập tức lan khắp toàn thân, sự tỉnh táo ngắn ngủi của Ngụy Niên lập tức tan biến.
Nàng vô thức nghiêng đầu, chủ động hôn lên môi hắn. Sau đó lại là một màn mặn nồng và cháy bỏng hơn.
Giữa rừng trống trải, không một bóng người, cũng chẳng có lấy một tia sáng, tiếng ngâm khẽ thỉnh thoảng truyền đến nghe thật mê hoặc lòng người.
Chử Yến vốn không định làm gì quá đáng.
Gần đây hắn bị chuyện triều chính quấn thân, không có thời gian gặp nàng, trong lòng càng thêm khó chịu.
Nếu không phải vì e ngại ảnh hưởng đến danh tiết của nàng, thì hắn đã kéo nàng lên xe ngựa của mình ngay từ lúc còn trên đường rồi.
Khó khăn lắm mới nhịn được đến đây, lại bị phụ hoàng giữ lại uống rất nhiều rượu với các quan thần, ngay khi hắn sắp không kiềm chế được sự thô bạo trong lòng, phụ hoàng mới cho phép hắn rời đi. Hắn lập tức tìm một nơi yên tĩnh để thư thái, xua tan mùi rượu.
Ai ngờ mùi rượu trên người hắn còn chưa tan hết, nàng đã lọt vào tầm mắt hắn.
Thấy người mình mong nhớ bấy lâu đang ở ngay trước mắt, hắn nào còn có thể nhịn được nữa, lập tức kéo nàng đi.
Hắn thật sự không muốn làm gì quá đáng.
Hắn chỉ muốn ôm nàng, hôn nàng, nhưng tình cảnh này, quả thực khiến người ta khó lòng kiềm chế.
Nhưng may mắn thay, lý trí của hắn vẫn còn đó, sẽ không thật sự "muốn" nàng ngay giữa trời thế này khi nàng vẫn chưa có danh phận.
Làm vậy quá thiệt thòi cho nàng.
Chẳng qua, đợi sau khi thành hôn, cũng không phải là không thể thử một lần.
Dù sao thì bây giờ chưa phải lúc.
Chử Yến khó khăn lắm mới đè nén được cảm xúc xao động này, định kết thúc nụ hôn mặn nồng, nhưng nàng lại chủ động tiến tới.
Khả năng tự kiềm chế của hắn dù có mạnh đến mấy cũng không thể chống đỡ nổi.
Mãi đến khi cảm giác mềm mại, mịn màng truyền đến từ lòng bàn tay, Chử Yến mới tìm lại được một chút lý trí.
Hắn ôm lấy nàng, sau khi điều hòa hơi thở thì nhẹ nhàng kéo y phục của nàng lên, im lặng chỉnh trang lại cho nàng.
Nữ tử dường như quá xấu hổ không dám đối mặt, không chịu ngẩng đầu khỏi lồng ngực hắn.
Chử Yến khẽ cười, liền ôm nàng ngồi tựa vào thân cây.
Cảm nhận được sự lạnh lẽo và thô ráp của mặt đất, Chử Yến kéo nàng sát vào, để nàng ngồi gọn trong lòng.
Ngụy Niên vẫn vùi đầu vào ngực hắn.
Nàng thật sự xấu hổ không dám đối mặt.
Hắn lại còn cười nàng.
Nếu như ở kiếp trước, đừng nói là hôn môi với nam nhân trong rừng sâu đêm hôm, e rằng chỉ cần va chạm với nam nhân xa lạ một chút cũng đủ khiến nàng xấu hổ đến mức đóng cửa không ra ngoài. Thế mà bây giờ, nàng lại rúc vào lòng nam nhân, như thể hai người vô cùng thân thiết và khăng khít.
Mặc dù đây cũng không phải là ý muốn của nàng, nhưng không thể phủ nhận rằng nàng đã không từ chối.
Nói đúng hơn, là nàng không thể chối từ, không chỉ vì thân phận của đối phương, mà còn bởi vì, dường như nàng không thể chối từ người này.
Mỗi lần, hắn đều có thể khiến nàng mất hết lý trí!
Ngụy Niên ngửi mùi Long Tiên Hương quen thuộc, thầm nghĩ, mong sao thời gian một năm nhanh chóng trôi qua.
Sau đó nàng sẽ không cần gặp lại hắn, cũng sẽ không mất kiểm soát.
Gió nhẹ thoảng qua mặt, kèm theo mùi cỏ xanh.
Ngụy Niên chậm rãi mở mắt.
Nàng không nhìn thấy gì cả, chỉ có thể cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ đang dội bên tai, hai gò má vẫn nóng ran không thôi.
"Vừa rồi nàng không sợ sao?"
Một bàn tay đặt lên đầu nàng, nhẹ nhàng vuốt ve.
Ngụy Niên lắc đầu mà chưa kịp suy nghĩ: "Ta biết là điện hạ."
Nên sợ cũng vô ích.
Nhưng lọt vào tai Chử Yến lại thành, biết là điện hạ nên không sợ.
Khóe môi hắn chậm rãi nhếch lên, động tác càng thêm dịu dàng, giống như đang vuốt ve một con mèo.
"Biết bằng cách nào?"
Ngụy Niên khẽ trợn mắt trong bóng đêm: "... Điện hạ xông hương."
Mùi Long Tiên Hương nồng đậm như vậy, ai mà chẳng ngửi thấy.
Chử Yến "ồ" một tiếng, ôm nàng nhắm mắt lại.
Trong bóng đêm tĩnh lặng, hương thơm dịu dàng và thân thể mềm mại trong lòng khiến người ta không khỏi sinh ra chút lười nhác, muốn bỏ mặc tất cả.
"Buổi săn bắn ngày mai, nàng có muốn đi không?"
Ngụy Niên ngẫm nghĩ, đáp: "Thần nữ không thạo lắm."
Nàng mới chỉ học cưỡi ngựa bắn tên một ngày, tuy nói những gì học được hôm đó có thể đủ để nàng luyện tập rất nhiều ngày, nhưng nàng vẫn hơi e ngại.
"Vậy là có muốn."
Chử Yến mở năm ngón tay, luồn vào mái tóc nàng rồi nhẹ nhàng vuốt xuống.
"Ngày mai ta để Tiểu Phong cho nàng cưỡi."
Ngụy Niên sững sờ, khẽ ngẩng đầu: "Thế còn điện hạ?"
Chử Yến bình thản nói: "Không có con ngựa nào dám làm càn trước mặt Cô."
Ngụy Niên yên lặng cúi đầu.
"Ngoài người của Cô, không ai nhận ra nó." Chử Yến lại nói: "Còn về phần con mồi... Nàng cứ coi như luyện tập, không bắn trúng cũng không sao, đến lúc đó Cô sẽ đưa vài con cho nàng."
Ngụy Niên lại không kìm được mà ngẩng đầu lên.
Sao nàng lại cảm thấy… Hình như hôm nay Thái tử vô cùng... dịu dàng?
"Sao thế?"
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của Ngụy Niên, Chử Yến mở mắt, hơi cúi đầu, hỏi với giọng lười biếng.
Hai gò má Ngụy Niên nóng bừng, vội vàng cúi đầu xuống: "Không có gì."
Nàng càng ngày càng vô dụng, chẳng phải chỉ là giọng nói dịu dàng hơn một chút thôi sao? Có gì đáng để mặt đỏ tim đập thình thịch chứ.
Nhưng không thể không thừa nhận, từ khi quen biết đến nay, đây là lần hai người bọn họ ở cạnh nhau hòa hợp nhất, thậm chí còn có một vẻ quyến rũ, dịu dàng và ấm áp khó tả.
Tiếng côn trùng rả rích theo gió nhẹ thoảng qua tai, trong lòng bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng.
Một lúc lâu sau đó, hai người đều không nói gì thêm.
Ngụy Niên cũng cứ thế rúc vào lòng hắn, nhắm mắt hưởng thụ khoảnh khắc yên bình hiếm hoi.
Không biết qua bao lâu, Chử Yến mới đột nhiên nói: "Đệ đệ nàng được vào Hàn Lâm viện, còn huynh trưởng nàng sẽ thay thế chỗ trống ở Lễ bộ."
Ngụy Niên mở mắt, nhất thời ngẩn người.
Hắn nhắc tới chuyện triều chính với nàng làm gì chứ.
"Cô nghe nói, nàng để ý ngũ công tử hơn huynh trưởng?"
Bên cạnh có tai mắt không cần che giấu thân phận, đương nhiên Ngụy Niên biết hắn nghe ai nói.
Nàng ngẫm nghĩ, không phủ nhận, khẽ nói: "Huynh trưởng bất công, đệ đệ đối xử với thần nữ thật lòng."
Chử Yến "ồ" một tiếng, rồi lại trở về yên tĩnh.
Ngụy Niên mấp máy môi, đôi mắt ánh lên một tia sáng lạ, sau một lúc lâu nàng khẽ nhúc nhích, nâng tay ôm lấy eo Thái tử, ngẩng đầu khẽ nói: "Điện hạ, huynh trưởng thiên vị tam muội muội."
Chử Yến mở mắt: "Hử?"
"Từ nhỏ đến lớn đều như vậy." Ngụy Niên tủi thân nói: "Nhìn thì có vẻ huynh trưởng để ý thần nữ, nhưng chỉ cần thần nữ có xung đột với tam muội muội, hắn đều sẽ bỏ mặc thần nữ."
Không phải Ngụy Văn Hồng và Kiều thị hy vọng nàng thổi gió bên gối sao? Vậy thì nàng thử xem.
Mặc dù hình như hiện tại cũng chưa thể coi là gió bên gối.
Trong mắt Chử Yến toát ra ý cười: "Cho nên, nàng muốn quyến rũ Cô để giáng chức huynh trưởng nàng, hay là thăng chức cho đệ đệ nàng?"
Ngụy Niên bị hắn nói toạc ý đồ, mặt đỏ bừng, nhưng nàng ỷ vào bóng đêm mờ mịt không thấy rõ, tiếp tục nói: "Hiện tại ngũ đệ còn nhỏ, nhưng qua mấy năm nữa chắc chắn sẽ tài giỏi hơn huynh trưởng."
Chử Yến không kìm được mà nhéo má nàng.
"Sao nàng lại vô dụng thế, ngay cả muội muội cũng không đối phó nổi?"
Không biết tại sao, Ngụy Niên cảm thấy mặc dù lời này của hắn giống như đang trào phúng, nhưng nghe lại giống như ẩn chứa chút cưng chiều. Một suy nghĩ chợt nảy lên, nàng đánh bạo vùi mặt vào cổ Chử Yến, khẽ nói: "Cho nên không phải thần nữ đang đến nhờ điện hạ che chở đây sao?"
Chử Yến rất hưởng thụ hành động lấy lòng của nàng, phát ra tiếng cười trầm thấp nhưng lại không nói gì.
Ngụy Niên khẽ cắn môi, tủi thân nói: "Thần nữ rất không thích ánh mắt huynh trưởng nhìn thần nữ."
Nụ cười trên mặt Chử Yến đọng lại, qua một lúc lâu mới trầm giọng nói: "Ánh mắt gì?"
Hóa ra cách này có tác dụng sao…
Ngụy Niên lặng lẽ cười, thấp giọng nói: "Hơi giống điện hạ, nhưng lại không giống lắm."
Vừa mới nói xong, nàng lập tức cảm thấy cánh tay bên hông bỗng nhiên siết chặt.
Nàng bỗng ý thức được điều gì đó, vội nói: "Nhưng thần nữ thích ánh mắt của điện hạ."
Chử Yến cũng không để ý chuyện đó, có điều nghe nàng bổ sung câu này thì trong lòng vẫn rất thoải mái.
Bản thân hắn rất rõ ràng ánh mắt hắn nhìn nàng là không trong sáng, đó là ham muốn giữa nam và nữ. Nếu như ánh mắt Ngụy Hằng nhìn nàng giống như hắn, vậy thì lại là chuyện khác!
Có ham muốn với muội muội ruột, có khác gì súc sinh?
"Bắt đầu từ bao giờ?"
Nếu nói bắt đầu từ bao giờ thì Ngụy Niên không nhớ rõ, có lẽ là từ thời điểm biết thân phận của nàng thì Ngụy Hằng đã có suy nghĩ khác.
"Thần nữ không nhớ rõ, cảm giác đã khá lâu rồi." Ngụy Niên hơi buồn bực nói: "Hắn là huynh trưởng ruột thịt cùng một mẫu thân sinh ra của thần nữ, thân thiết với thần nữ một chút cũng bình thường. Nhưng có đôi khi hắn tới gần thần nữ, thần nữ luôn cảm thấy rất mất tự nhiên, thần nữ cũng không biết tại sao."
Chử Yến ôm chặt lấy nàng, qua rất lâu mới hàm súc nói: "Cô biết."
Ngụy Niên không rõ hắn nói "biết" là có ý gì. Nếu là ngày trước, nàng tuyệt đối không dám được nước lấn tới, nhưng có lẽ bầu không khí lúc này quá tốt, nàng không kìm được hỏi hắn: "Thần nữ có quyến rũ thành công không?"
Biểu cảm u ám trên mặt Chử Yến vơi đi chút ít, hắn lại nhéo mặt nàng một cái, mới nói: "Triều đình thiếu người, trước mắt không thể điều chuyển, nhưng nếu là thật... Hắn ta cũng chỉ có thể làm tới vị trí này."
Cho dù không phải thật sự, nàng đã tìm hắn mách, cho dù làm việc thiên vị, hắn cũng sẽ không trọng dụng Ngụy Hằng nữa.
"Còn về phần ngũ đệ của nàng, nếu như hắn thật sự có tài năng..." Chử Yến nâng cằm Ngụy Niên lên, cúi đầu nhẹ nhàng hôn môi nàng một cái: "Cô trọng dụng nhân tài, sẽ có một vị trí cho hắn."
Ngụy Niên rất hài lòng với kết quả này!
Nàng không kìm được mà đáp lại nụ hôn của hắn: "Cảm ơn điện hạ."
Nàng đột nhiên cảm thấy, hình như hắn cũng rất dễ chiều lòng.
Chử Yến hơi bất mãn kéo nàng lại "Còn chưa đủ."
Sau một hồi thân mật, Chử Yến mới thỏa mãn buông nàng ra: "Giờ này ngày mai Cô lại tới tìm nàng."
Ngụy Niên: "..."
Chuyện này có một lần là đủ rồi, sao còn muốn nữa chứ!
Có điều rõ ràng là giọng điệu của Thái tử rất bình thản, không cho nàng cơ hội từ chối.
Nàng chỉ đành bất lực đồng ý.
Không còn sớm nữa, Chử Yến chỉnh trang lại y phục cho nàng tươm tất, mới dẫn nàng ra khỏi rừng.
Trước mặt Thái tử, các thị vệ đều cúi gằm mặt, không dám nhìn ngó lung tung.
Nhưng Ngụy Niên quá xấu hổ, cúi thấp đầu nhanh chóng dẫn Phong Thập Bát đi.
Sau khi bóng nàng khuất dạng, Chử Yến mới nhìn về phía mấy thị vệ, bình thản nói: "Các ngươi đã nhìn thấy gì?"
"Thuộc hạ không thấy gì hết."
Chử Yến hài lòng phất tay áo rời đi.
Quay về lều, Chử Yến sai người đi gọi Tống Hoài tới.
Thị vệ lại nói: "Tống đại nhân còn chưa về ạ."
Chử Yến nghe vậy thì giật mình, loại trường hợp này Thống lĩnh thị vệ lại không có mặt ở đây chờ lệnh, y đã đi đâu?
"Có cần thuộc hạ đi tìm không ạ?"
Thị vệ thấy vẻ mặt bất ngờ của hắn thì hỏi.
Chử Yến xua tay: "Không cần, chờ y về bảo y tới gặp Cô."
Nửa canh giờ sau, Tống Hoài mới trở về.
"Điện hạ."
Chử Yến nhìn chằm chằm y hồi lâu, sau khi thoáng thấy lòng bàn chân y dính lá tre, trong lòng đã có đáp án, không hỏi thêm y nữa, chỉ nói: "Phái người điều tra Ngụy Hằng."
Tống Hoài khẽ giật mình, sau đó nhanh chóng nhớ ra cái tên này: "Con trai trưởng của Ngụy thị lang?"
"Ừ."
Tống Hoài thật sự không biết nhiều về Ngụy Hằng.
Lần gần đây nhất bọn họ gặp nhau chính là lần hắn ta đến biệt viện Hương Sơn, y đã đánh đuổi hắn ta ra ngoài.
"Thần đã rõ."
Chử Yến: "Tập trung điều tra nhân phẩm."
Tuy Tống Hoài không hiểu lắm, nhưng vẫn cung kính đồng ý.
Ngay khi Tống Hoài xin cáo lui định rời đi, Chử Yến gọi y lại, có vẻ muốn nói rồi lại thôi một hồi, cuối cùng vẫn không nói gì, xua tay: "Đi đi."
Tống Hoài cúi mắt, cung kính lui ra.