Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 54
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời gian đi săn là một ngày rưỡi, chiều ngày hôm sau sẽ về thành.
Hạn cuối là buổi trưa ngày hôm sau, người săn được nhiều con mồi nhất sẽ nhận được phần thưởng của Thánh Thượng và một thánh ân.
Sức hấp dẫn này quả thực rất lớn, huống hồ, dẫu không vì những lợi ích đó, việc được xuất hiện trước Thánh Thượng cũng đã là cơ hội hiếm có khó tìm. Các thần tử đều kích động, rất nhiều con cháu quan lại trẻ tuổi ngay khi Thánh Thượng vừa tuyên bố xong đã thúc ngựa phi thẳng vào rừng.
Thánh Thượng thấy vậy thì cực kỳ vui mừng, nói quả không hổ là thế hệ trẻ tuổi đầy phấn chấn, khí phách hăng hái của Bắc Lãng.
Ngụy Niên tự biết khả năng cưỡi ngựa của mình không tốt, không muốn gây chú ý, nên đợi một lúc lâu mới cùng một nhóm quý nữ khác tiến vào rừng.
Nàng cưỡi con ngựa Tiểu Phong của Thái tử. Lúc đến chuồng ngựa, có người đã dắt sẵn ngựa cho nàng. Không biết Tiểu Phong đã bị Thái tử cảnh cáo hay vẫn còn nhớ rõ sự việc kinh hoàng trên vách đá lần trước, mà tính tình vô cùng dịu ngoan.
Nỗi sợ hãi ban đầu của Ngụy Niên cũng dần dần tan biến.
Chạy vào trong rừng, các quý nữ nhanh chóng tản ra, nhưng vì an toàn nên đa số đều kết thành từng nhóm mà đi.
Ngụy Niên không quen biết nhiều quý nữ, càng không thân với ai. Có hai vị quý nữ thấy nàng đi một mình, tốt bụng mời nàng đi cùng, Ngụy Niên đương nhiên không từ chối.
Ba người cùng nhau đi sâu vào rừng.
Dù là y phục hay ngựa của hai vị quý nữ đều là hàng thượng đẳng, cộng thêm khí chất cao quý toát ra từ sự giáo dưỡng nhiều năm, Ngụy Niên phỏng đoán, chắc chắn là nữ nhi của quan lớn hoặc xuất thân công hầu.
Quả nhiên, đúng như nàng đoán, cô nương lớn tuổi hơn, trên người ẩn chứa phong thái tri thức, là trưởng tôn nữ dòng chính của Bùi đại nhân, tên là Bùi Lạc Thanh, cũng là tỷ tỷ ruột của Giải Nguyên Bùi Lạc An.
Một cô nương khác tính tình cởi mở, thích cười là Tô Vãn Đường, đích ấu nữ của Tô Mục, vị Trấn quân Đại tướng quân được Lãng Vương yêu mến.
Cố Dung Cẩm và Bùi Lạc An là bạn tốt, quan hệ giữa Tô đại tướng quân và Lãng Vương vô cùng thân thiết. Cộng thêm trong lòng Ngụy Niên vốn đã có thiện cảm với hai người họ, sau khi biết thêm mối quan hệ này, nàng càng muốn kết giao với họ.
Ngược lại, sau khi hai người biết thân phận của Ngụy Niên thì sắc mặt đều hơi kỳ lạ, trong mắt Tô Vãn Đường lóe lên một tia sáng kỳ lạ, mấy lần định mở miệng đều bị Bùi Lạc Thanh ngăn lại.
Ngụy Niên nhìn thấy hết tương tác giữa hai người, đợi sau khi đến một khoảng trống thì cười nói với họ: "Nếu Tô cô nương có gì muốn hỏi thì cứ hỏi đi."
Lúc này Tô Vãn Đường mới không nhịn được nói: "Ngụy nhị cô nương, tin đồn giữa muội và Thái tử điện hạ dạo trước là thật sao?"
Bùi Lạc Thanh không kịp ngăn cản, đành áy náy nhìn Ngụy Niên: "Xin lỗi Ngụy cô nương, Vãn Đường tính tình thẳng thắn, không có ý mạo phạm cô nương."
"Ta hiểu, không sao." Ngụy Niên đã đoán được từ trước sẽ là vấn đề này, mặt không đổi sắc đáp: "Việc này nửa thật nửa giả, Thái tử điện hạ cứu ta là thật, về phần chuyện khác..."
Trong đầu Ngụy Niên đột nhiên hiện lên cảnh tượng thân mật với Thái tử trong rừng tối hôm qua, vành tai nàng không kìm được ửng hồng, mi mắt khẽ lay động: "Có chút khác biệt so với lời đồn."
Câu trả lời nửa vời như vậy, hiển nhiên Tô Vãn Đường không hài lòng lắm, muốn tiếp tục truy hỏi, nhưng lại bị Bùi Lạc Thanh ngăn cản: "Có một số việc chính là như vậy, tam sao thất bản, có chút sai lệch cũng là điều hợp lý."
"Đúng rồi, vừa rồi Ngụy cô nương bắn mấy phát tên đều không trúng, ngày thường ít khi cưỡi ngựa bắn tên sao?"
Nàng vừa nói vừa lắc đầu với Tô Vãn Đường. Tuy Tô Vãn Đường có vẻ không tình nguyện lắm, nhưng rõ ràng nàng rất nghe lời Bùi Lạc Thanh, quả nhiên không hỏi thêm chuyện liên quan đến Đông Cung nữa.
Ngụy Niên hiển nhiên biết Bùi Lạc Thanh đang giải vây cho mình, bèn thuận theo nói: "Vâng, ta rất ít khi tham dự những dịp như thế này."
Bùi Lạc Thanh nghe vậy thì nhìn về phía Tô Vãn Đường: "Vãn Đường cưỡi ngựa bắn tên rất tốt, nếu Ngụy cô nương không ngại, có thể cùng Vãn Đường so tài."
Nói là so tài, chi bằng là xin được chỉ giáo.
Qua đó có thể thấy, Bùi Lạc Thanh là một cô nương rất hiền lành.
Ngụy Niên cảm kích gật đầu với Bùi Lạc Thanh tỏ ý cảm ơn, sau đó nhìn sang Tô Vãn Đường: "Nếu được Tô cô nương chỉ giáo, ta cầu còn chẳng được."
"Ngụy cô nương khách khí, dù sao chúng ta cũng chỉ đến để góp mặt, coi như là luyện tập." Tô Vãn Đường và Bùi Lạc Thanh cực kỳ thân thiết, lời Bùi Lạc Thanh nói, nàng ấy gần như sẽ không từ chối.
Nửa canh giờ sau đó, Tô Vãn Đường nghiêm túc và tập trung dạy Ngụy Niên cách kéo cung bắn tên.
Điều khiến Ngụy Niên kinh ngạc là những gì Tô Vãn Đường dạy lại cực kỳ giống với Thái tử.
Tô Vãn Đường cũng khá kinh ngạc: "Sư phụ của Ngụy cô nương là ai?"
Ngụy Niên bị nàng nhìn chằm chằm, nhất thời không bịa ra được lời nói dối nào, đành thành thật nói: "Điện hạ từng chỉ dạy ta một chút."
Tô Vãn Đường hiểu rõ gật đầu: "Thì ra là vậy, ta còn đang thắc mắc sao lại giống cách huấn luyện của quân Lãng đến thế. Ngụy cô nương đã được dạy phương pháp và các điểm cần chú ý, chỉ là nếu xét kỹ hơn một chút thì một vài động tác nhỏ của muội chưa tốt và lực chưa đủ thôi, cần luyện tập chăm chỉ hơn."
Ngụy Niên cảm kích nói lời cảm ơn. Tô Vãn Đường lập tức tiến đến bên cạnh nàng, khẽ hỏi: "Thái tử điện hạ tự tay dạy muội sao?"
"Khụ khụ."
Bùi Lạc Thanh đi bên cạnh khẽ ho hai tiếng, giả vờ lườm Tô Vãn Đường một cái.
Tô Vãn Đường bĩu môi, lùi về sau một bước.
Ngụy Niên mỉm cười, đang định mở miệng thì thấy có người đang tiến lại gần.
Mọi người đồng loạt nhìn lại, thấy một đôi bích nhân đang chậm rãi cưỡi ngựa đến.
Chính là Thẩm Lăng và Tề Vân Hàm.
Tề Vân Hàm trông thấy bọn họ thì vui mừng ra mặt, giơ roi ngựa lên nhanh chóng chạy đến. Thẩm Lăng lo lắng đuổi theo sau.
"Hàm Hàm, chậm một chút."
Tề Vân Hàm nhảy xuống ngựa, chào hỏi mọi người: "Chào Bùi tỷ tỷ, Đường Đường, Ngụy nhị cô nương."
Bùi Lạc Thanh và những người khác lần lượt đáp lễ.
Lúc này, Thẩm Lăng cũng xuống ngựa. Sau khi mấy người làm lễ xong, Tô Vãn Đường lập tức trêu ghẹo: "Hai người đúng là như hình với bóng vậy."
Thẩm Lăng nho nhã cười một tiếng, ánh mắt nhìn Tề Vân Hàm đầy cưng chiều: "Hôm nay đông người, con mồi cũng nhiều, ta lo cho Hàm Hàm."
Tề Vân Hàm đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ.
Là một cô nương lớn lên trong muôn vàn cưng chiều, từ trước đến nay không thiếu thốn tình yêu thương hay sự che chở, nên dù vị hôn phu có quan tâm chu đáo đến mấy, nàng cũng không cảm thấy có gì đặc biệt. Đương nhiên, nàng cũng không coi nhẹ đối phương, mà là thoải mái đón nhận tình yêu thương của vị hôn phu.
Nhưng cảnh tượng này lọt vào mắt người khác lại là biểu hiện của tình ý sâu đậm rõ ràng.
Tô Vãn Đường không nhịn được chậc vài tiếng, trêu chọc: "Ta nói Thẩm đại nhân nhé, hôm nay có phần thưởng lớn như vậy, huynh cũng không đi thử sức sao?"
Thẩm Lăng cong môi cười một tiếng: "Có Tô gia đại công tử, ta cần gì phải bêu xấu?"
Tô đại công tử mà hắn nhắc đến là huynh trưởng ruột của Tô Vãn Đường, mười tuổi đã gia nhập quân doanh, vào trận chiến bốn năm trước còn từng xuất chinh cùng Tô đại tướng quân, giờ đây đã có danh vọng nhất định trong quân Lãng.
Tô Vãn Đường nghe vậy thì nâng cao cằm: "Lời này của huynh thì không sai."
Bùi Lạc Thanh thấy nàng như vậy, bất đắc dĩ cười: "Đúng đúng đúng, huynh trưởng của Vãn Đường là lợi hại nhất rồi."
Tô Vãn Đường đắc ý nhướng mày, sau đó nhẹ nhàng cọ vào người nàng, nhỏ giọng nói thầm: "Thế sao Thanh tỷ tỷ không thích huynh ấy?"
Nàng nói rất khẽ, chỉ có Bùi Lạc Thanh và Ngụy Niên đứng gần đó nghe thấy. Nụ cười trên mặt Bùi Lạc Thanh hơi khựng lại, còn Ngụy Niên thì bình tĩnh cúi đầu, giả vờ như không nghe thấy gì.
Đúng vào lúc này, lại có động tĩnh truyền đến.
Mọi người quay đầu nhìn lại, nhìn thấy người đến thì đều giật mình.
Ngụy Niên có thể nói là kinh ngạc hơn bất cứ ai.
Nàng nhìn về phía người đang cưỡi ngựa đi bên cạnh Ngụy Ngưng, trong lòng không khỏi ngạc nhiên.
Người kia vẫn hào hoa phong nhã, nhưng có chút khác biệt so với lần gặp trước: sắc mặt lạnh nhạt hơn một chút, vẻ mặt cũng không còn dịu dàng như khi đó.
Nhưng đây không phải trọng tâm, điều quan trọng là tại sao hắn lại đi cùng Ngụy Ngưng!
Ngoại trừ Ngụy Niên, sắc mặt Bùi Lạc Thanh và Tô Vãn Đường cũng lập tức thay đổi.
Tô Vãn Đường giận đến mặt đỏ bừng, trong đó xen lẫn một chút khổ sở, thậm chí nàng còn không nhịn được muốn xông lên, nhưng lại bị Bùi Lạc Thanh kéo lại.
Hai người kia cũng nhìn thấy bọn họ, giơ roi thúc ngựa đến.
Bùi Lạc Thanh hơi nhíu mày, bước lên đón: "A đệ."
Người đi cùng Ngụy Ngưng là Bùi Lạc An.
Bùi Lạc An nhìn thấy vẻ khó hiểu trong mắt tỷ tỷ, vẻ mặt lạnh nhạt giải thích: "Ta gặp Ngụy tam cô nương trên đường, nên đồng hành một đoạn ngắn."
Lúc này Ngụy Ngưng cũng xuống ngựa, nàng ta lễ phép uốn gối, xem như đã làm lễ gặp mặt với những người khác.
Nàng ta đã quen với việc nhìn sắc mặt người khác mà nói chuyện, thấy sắc mặt mọi người đều thay đổi, liền vội vàng giải thích: "Vừa rồi ta và bạn bè lạc nhau, bị con mồi tấn công, may nhờ Bùi công tử ra tay cứu giúp, ta mới bình an vô sự. Cảm ơn Bùi công tử."
Một người vẻ mặt lạnh nhạt, một người thản nhiên, nhìn qua đúng là không có vẻ gì đặc biệt.
Nhưng sắc mặt Tô Vãn Đường vẫn khó coi, chẳng qua ngại ở đây đông người nên nàng mới nhịn không lên tiếng.
Sau khi Bùi Lạc An nhìn thấy Ngụy Niên, đầu tiên là sửng sốt, sau đó nhẹ nhàng gật đầu với nàng. Ngụy Niên cũng uốn gối đáp lễ.
Tô Vãn Đường nhíu mày, khẽ đẩy Ngụy Niên: "Muội và Bùi đại ca biết nhau sao?"
Cơn ghen của tiểu cô nương đã sắp bùng lên đến tận trời, Ngụy Niên vội vàng nhỏ giọng trả lời: "Chỉ gặp qua một lần ở Tề gia, không thân quen."
Lúc này Tô Vãn Đường mới chịu bỏ qua.
Một bên khác, Thẩm Lăng và Bùi Lạc An cũng làm lễ với nhau, hai người khẽ trò chuyện gì đó.
Ngụy Ngưng và Tề Vân Hàm cũng nhỏ giọng nói chuyện.
Cả nhóm người chia thành vài tốp nhỏ trò chuyện phiếm, khoảng nửa khắc sau, mọi người cũng đã nghỉ ngơi được một lát, chuẩn bị tiếp tục săn bắn.
Lúc này, Tề Vân Hàm nói với Thẩm Lăng: "Thẩm Lăng, ta và Ngưng Nhi đi chung với nhóm Bùi tỷ tỷ, huynh đi săn đi, không cần lo lắng cho ta."
Thẩm Lăng hơi do dự: "Hàm Hàm..."
"Yên tâm đi, không có việc gì." Tề Vân Hàm nói với hắn ta.
Thẩm Lăng hiểu tính tình Tề Vân Hàm, trong lòng biết không thuyết phục được, bèn khách khí gật đầu với Ngụy Ngưng và nhóm Bùi Lạc Thanh: "Xin chư vị chăm sóc Hàm Hàm nhiều hơn."
Bùi Lạc Thanh đáp lễ: "Thẩm đại nhân yên tâm."
Ngụy Ngưng cũng khẽ uốn gối theo.
Lúc này Thẩm Lăng mới yên tâm rời đi, Bùi Lạc An cũng đi cùng hắn ta.
Dù sao cũng đều là các cô nương, một nam tử như hắn cũng không tiện đi theo.
Mấy vị cô nương ở lại nhìn nhau, cuối cùng Bùi Lạc Thanh nói: "Chúng ta đi chung với nhau nhé?"
Tề Vân Hàm gật đầu: "Ừm."
Tô Vãn Đường vẫn còn nhớ chuyện Ngụy Ngưng và Bùi Lạc An đi cùng nhau, hừ một tiếng với Ngụy Ngưng rồi trèo lên ngựa, giơ roi chạy đi.
Bùi Lạc Thanh cười lắc đầu, nhìn về phía Ngụy Ngưng: "Ta thay mặt Vãn Đường xin lỗi Ngụy tam cô nương, xin Ngụy tam cô nương đừng để bụng.”
Ngụy Ngưng vội nói: "Không sao, ta không để bụng đâu."