Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 56
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi đó nàng vẫn chưa hiểu rõ lắm, Thánh thượng có coi trọng thần tử đến đâu, cũng không thể dễ dàng ban thưởng cống phẩm quý giá ngàn vàng như vậy. Hóa ra đằng sau chuyện này còn có lý do sâu xa như thế.
Nếu năm đó Tống Hoài không quỳ một đêm ngoài tẩm điện của Thánh thượng, vậy thì hiện tại y chính là Đại hoàng tử Bắc Lãng.
"Thật ra, ban đầu tính tình y cũng không khó gần như hiện tại." Tề Vân Hàm đột nhiên nói.
Ngụy Niên ngẩng đầu nhìn về phía nàng.
"Chỉ là khi trưởng thành, y ngày càng xa cách ta, đến hôm nay gặp lại, giống như người xa lạ vậy."
Ngụy Niên vô thức muốn phủ nhận câu nói này của nàng.
Nếu thật sự là người xa lạ, sao lại cứu nàng giữa lúc hiểm nguy, sao lại không nỡ để nàng nhìn thấy máu, cởi áo ngoài bảo vệ nàng.
Nhưng rốt cuộc tại sao hôm nay Tống Hoài lại xuất hiện kịp thời như thế?
"Cẩn thận!"
Đột nhiên, Phong Thập Bát nghiêm nghị hô lớn!
Ngụy Niên vô thức ngẩng đầu, thấy một mũi tên bay thẳng về phía tim Tề Vân Hàm, nàng chưa kịp suy nghĩ đã dùng sức đạp chân lao mình về phía nàng.
Mũi tên xẹt qua đỉnh đầu Ngụy Niên, làm rơi chiếc trâm cài tóc của nàng. Thoát khỏi mũi tên này, hai người lăn trên mặt đất vài vòng, cơ thể cả hai đều bị trầy xước vài chỗ.
"Ngụy Niên!"
Tề Vân Hàm hoàn hồn, trong tình thế cấp bách đã gọi thẳng tên nàng.
Ngụy Niên được Tề Vân Hàm nâng đỡ từ từ đứng dậy, thấy đôi mắt đối phương đỏ hoe, nàng cố nặn ra một nụ cười: "Ta không sao, sau này cứ gọi tên ta đi."
Tề Vân Hàm nhìn chằm chằm vào nàng với vẻ bình tĩnh: "Tại sao?"
Nàng đã cứu nàng hai lần.
Lần này, còn là đánh cược cả tính mạng để cứu nàng.
Ngụy Niên cười khổ.
Tại sao ư, nàng cũng không giải thích rõ được.
Chỉ có thể nói, ở một mức độ nào đó, hiện tại mạng của cả hai bọn họ đều gắn liền với nhau.
Ngụy Niên nhìn một mình Phong Thập Bát đối phó với mười mấy người, thở dài: "Chạy trốn trước đi."
Vừa lúc này, Phong Thập Bát cũng hô lớn: "Chạy!"
Lúc nàng hô lên đồng thời cũng đã kéo pháo hiệu tín hiệu bắn lên trời.
Ngụy Niên không chút do dự quay người, kéo Tề Vân Hàm chạy về phía doanh địa.
Ngụy Ngưng đúng là điên, ở bãi săn mà dám làm loạn đến mức này!
Đây là bọn họ muốn dồn cả hai vào chỗ chết, không cho bọn họ một con đường sống nào.
Nhưng không phải Tề gia đã cảnh giác rồi sao, tại sao không phái người âm thầm bảo vệ Tề Vân Hàm.
Ngụy Niên đột nhiên nhớ ra điều gì đó, sắc mặt thoáng chốc trở nên kỳ lạ.
Chẳng lẽ là, Tống Hoài...
Tề gia mời Tống Hoài đến bảo vệ Tề Vân Hàm?!
Tống Hoài không chỉ là Ngự sử Trung thừa, còn là Thống lĩnh Đông cung, liệu có mời được y sao?
Chẳng qua, mặc dù hơi không hợp lẽ thường cho lắm, nhưng với mối quan hệ thuở thiếu thời, hình như cũng hợp lý.
Ngụy Niên không khỏi thầm kêu khổ trong lòng.
Đại khái là Tống Hoài cũng không ngờ còn có đợt ám sát thứ hai, càng không ngờ, ngay cả Phong Thập Bát cũng có thể bị chặn lại.
Nàng cũng không ngờ tới.
Người kia, ra tay thật tàn nhẫn.
"A!"
Một mũi tên cắm xuống mặt đất trước mặt hai người, Tề Vân Hàm bỗng nhiên dừng lại thốt lên một tiếng hoảng sợ.
Hai người vội vàng chạy sang một con đường khác.
Chạy được mấy bước, Ngụy Niên lập tức nhận ra điểm bất thường.
Sắc mặt nàng chợt thay đổi, kéo Tề Vân Hàm lại!
Không thể chạy lên phía trước, đây là có người đang dẫn dụ bọn họ đến đó!
Nhưng lúc này đã không kịp nữa rồi, sau lưng bọn họ lại xuất hiện người mặc áo đen.
Hai người bọn họ bị ép lui về sau.
Ngụy Niên vừa lùi lại vừa nghĩ cách kéo dài thời gian.
Phong Thập Bát bắn pháo hiệu, hẳn là chẳng mấy chốc sẽ có viện binh.
Vả lại Tống Hoài cách nơi này rất gần, không lâu sau có thể đuổi tới.
Còn chưa đợi nàng mở miệng, một người áo đen đối diện đã nói: "Ngụy nhị cô nương, ở đây đã không còn ai, chúng ta có thể ra tay rồi."
Ngụy Niên sững sờ, nhất thời không kịp phản ứng lại.
Tề Vân Hàm ngẩn người, cơ thể cứng đờ nhìn về phía Ngụy Niên.
"Ngụy nhị cô nương còn chờ gì nữa, ngươi bỏ nhiều tiền thuê chúng ta không phải là muốn giết Tề gia cô nương sao?" Người áo đen có vẻ mất kiên nhẫn nói: "Chúng ta đã thiệt hại không ít người rồi, sau khi xong việc ngươi phải trả thêm tiền, mau ra tay đi, viện binh đến là chúng ta không còn đường thoát nữa đâu."
Ngụy Niên nắm chặt tay Tề Vân Hàm, lắc đầu khẽ: "Không phải ta, tin ta."
Tề Vân Hàm cúi đầu nhìn về phía đôi tay đang nắm tay mình.
Lúc này trên đôi tay vốn trắng nõn mịn màng kia đã có thêm mấy vết thương, bị thương khi nhảy ngựa cứu nàng.
Tề Vân Hàm cắn môi, chậm rãi ngẩng đầu, nắm chặt tay Ngụy Niên: "Ừm."
Nếu thật là nàng thuê người, vừa rồi sẽ không cần cứu nàng.
Mấy người áo đen liếc nhau, một người trong đó cầm đao vừa tới gần hai người, vừa cười nói: "Nơi này làm gì có người nào, sao Ngụy nhị cô nương còn không thừa nhận, chẳng phải chỉ là coi trọng vị hôn phu của người ta, muốn thay thế thôi sao, chuyện này có gì đáng xấu hổ đâu."
Tề Vân Hàm nắm chặt tay Ngụy Niên, hai người song song lùi về sau.
Nếu nói ban đầu nàng cảm thấy kinh hãi và ngạc nhiên, thì bây giờ, nàng không tin chút nào.
Trước kia căn bản là Ngụy Niên và Thẩm Lăng chưa từng gặp nhau!
Vả lại Ngụy Niên đã có Thái tử ca ca của mình, sao lại có thể nhìn trúng người khác.
Đột nhiên, chân Tề Vân Hàm run lên, run rẩy nói: "Vách núi, phía sau là vách núi."
Ngụy Niên vội vàng quay đầu lại, trong lòng chợt lạnh lẽo.
Bọn họ không thể lùi lại được nữa!
"Yên tâm, Ngụy nhị cô nương, chỉ cần ngươi trả đủ tiền công, chúng ta tuyệt đối không nói ra ngoài một chữ." Người áo đen dứt lời, tăng tốc tiếp cận hai người, giơ đao chém thẳng về phía Tề Vân Hàm.
Lùi thêm hai bước nữa là vách núi, bên cạnh là bụi cỏ cao bằng người, không còn chỗ để tránh né. Vào lúc nghìn cân treo sợi tóc, Ngụy Niên nhìn thấy hai bóng người cách đó không xa đang phi nhanh đến chỗ họ.
Nhưng với khoảng cách này, cho dù hiện tại nàng đẩy Tề Vân Hàm ra, khi thanh đao kia rơi xuống, bọn họ cũng không cứu kịp.
Phong Thập Bát từng nói, nội lực của Chử Yến và Tống Hoài cực sâu...
Ngụy Niên cắn nhẹ môi, chỉ có thể đánh cược một phen thôi!
Cho dù không cứu nàng, nhất định bọn họ cũng sẽ cứu Tề Vân Hàm!
Trước khi thanh đao rơi xuống, nàng nhanh chóng quay người ôm lấy Tề Vân Hàm rồi nhảy xuống. Đao chém vào nơi bọn họ đã đứng, tạo ra một tia lửa. Chỉ chậm một giây thôi là Tề Vân Hàm đã phải bỏ mạng dưới thanh đao đó.
Tiếng gió rít gào bên tai nàng, từ đầu đến cuối Ngụy Niên đều nhắm chặt hai mắt không dám mở ra, chỉ theo bản năng ôm chặt lấy Tề Vân Hàm. Tề Vân Hàm cũng thế.
Nàng nhắm hai mắt, khẽ nói bên tai Ngụy Niên: "Ngụy Niên, ta tin ngươi."
Ngụy Niên nước mắt tuôn rơi lã chã, rơi xuống vách núi sâu hun hút không thấy đáy.
Khi đó không có ai tin nàng, nhưng người mà nàng 'giết' chết, vào thời khắc sinh tử như hiện tại, lại nói tin nàng.
Mặc dù đã là hai đời, nhưng câu 'ta tin ngươi' này, nàng vẫn rất cần.
Chỉ hy vọng, lần này, bọn họ có thể vượt qua cửa tử này.
Đúng lúc này, nàng cảm giác có người đang tới gần, ngay sau đó, mùi Long Tiên Hương nồng đậm thoáng chốc bao trùm lấy nàng, bên hông truyền đến một cảm giác nóng rực quen thuộc.
Ngụy Niên lại một lần nữa rơi nước mắt.
Nàng cược thắng.
Hắn thật sự nhảy xuống.
"Còn biết sợ à?" Bên tai truyền đến giọng nói vô cùng âm trầm, Ngụy Niên lại không hề cảm thấy sợ hãi.
"Buông tay!"
Ngụy Niên cảm giác được hắn đang kéo cánh tay nàng đang ôm Tề Vân Hàm ra, vô thức ôm chặt không chịu buông.
Khó khăn lắm nàng mới cứu được nàng.
“Đẩy nàng sang cho Tống Hoài, cho dù khinh công của cô có tốt đến mấy cũng không thể cứu được cả hai người!" Chử Yến nghiến răng nghiến lợi nói.
Lúc này Ngụy Niên mới dám khẽ mở mắt, gió mạnh thổi đến mức mặt nàng đau rát, nhưng nàng có thể miễn cưỡng thấy rõ, trên vách núi cheo leo, có bóng người đang đạp lên những hòn đá trên vách núi, mượn lực nhanh chóng lao về phía bọn họ.
Lúc này nàng mới yên tâm buông tay ra.
Chử Yến đánh một chưởng đẩy Tề Vân Hàm về phía Tống Hoài, sau khi thấy Tống Hoài đón được Tề Vân Hàm một cách thuận lợi mới nhìn xuống người trong lòng với vẻ mặt âm trầm.
Từ độ cao như vậy cũng dám nhảy!
Không phải còn điên hơn hắn à?
Vậy nên bọn họ đúng là trời sinh một đôi!
Chử Yến tức đến nỗi bật cười lạnh một tiếng, sau đó tìm cơ hội đạp lên những cành cây trên vách đá, mượn lực để giảm tốc độ rơi xuống.
Ngụy Niên đã hôn mê trong ngực hắn, hoàn toàn không biết vì mạng sống mà Chử Yến đã tốn bao nhiêu công sức và trải qua bao nhiêu gian khổ.
Lúc này có mấy cô nương sắc mặt trắng bệch đang đứng trên vách đá.
Ngụy Ngưng ngã bệt xuống đất, nước mắt nước mũi giàn giụa, lẩm bẩm nói: "Không, không thể nào, sao nhị tỷ tỷ lại ra tay sát hại..."
"Ngậm miệng!"
Trong mắt Tô Vãn Đường đã đong đầy nước mắt.
Khoảng một nén nhang trước đó, bọn họ đuổi theo con mồi tới đây, không lâu sau thì bắt gặp cảnh Ngụy Niên và Tề Vân Hàm bị đuổi giết.
Tô Vãn Đường muốn xông ra, bị Ngụy Ngưng kéo lại.
Bọn họ vô cùng rõ ràng, trong tình huống này xông ra ngoài cũng chỉ là chịu chết. Vốn dĩ Bùi Lạc Thanh muốn bảo cả hai đi tìm viện binh, nhưng ai ngờ lại nghe thấy những lời sau đó.
Ngụy Niên thầm mến Thẩm Lăng, vì thế đã thuê người giết Tề Vân Hàm.
Bọn họ còn chưa hoàn hồn sau tin tức động trời này, lại thấy Ngụy Niên quay người ôm lấy Tề Vân Hàm rồi nhảy xuống vách núi.
Ở góc nhìn của bọn họ, không nhìn thấy thanh đao kia cách Tề Vân Hàm gần đến mức nào, chỉ nhìn thấy rõ ràng Ngụy Niên ôm lấy Tề Vân Hàm nhảy xuống vách núi!
Tô Vãn Đường dùng sức thoát khỏi tay Ngụy Ngưng rồi xông ra ngoài, vừa lúc nhìn thấy Chử Yến và Tống Hoài cùng lúc nhảy xuống vách núi.
Tô Vãn Đường nắm chặt chiếc roi ngựa trong tay, cố nén những giọt nước mắt.
Không sao, võ công của Thái tử điện hạ và Tống đại nhân cao cường như vậy, nhất định không có việc gì.
Vân Hàm là người tốt sẽ được trời phù hộ, nhất định có thể gặp dữ hóa lành!
Ngụy Niên... Ngụy Niên!
Tô Vãn Đường siết chặt nắm đấm của mình, lặng lẽ nhìn về phía Ngụy Ngưng đang ngồi trên đất: "Nhất định Thánh thượng sẽ điều tra rõ ràng việc này! Nếu như Ngụy Niên thật sự là kẻ chủ mưu, Ngụy gia ngươi một người cũng đừng hòng chạy thoát! Nếu Thái tử điện hạ và Vân Hàm có mệnh hệ gì, Ngụy gia có bị liên lụy cửu tộc cũng không có gì đáng tiếc!"
Bùi Lạc Thanh là người hoàn hồn đầu tiên, nàng nhắm mắt lại, hít sâu một hơi: "Về doanh địa bẩm báo Bệ hạ trước đã, phái người xuống đáy vực ngay!"
Nếu Thái tử điện hạ có mệnh hệ gì, Bắc Lãng sẽ đại loạn mất thôi!
Lúc Phong Thập Bát chạy đến, vừa lúc nhìn thấy Chử Yến nhảy xuống cứu người.
Nàng lạnh lùng nhìn Ngụy Ngưng đang ngồi bên vách núi, nếu như việc này thật sự có liên quan tới nàng ta, nàng chắc chắn sẽ phanh thây xé xác nàng ta!