Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Sống Sót Sau Tai Nạn
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dưới đáy vực là rừng cây rậm rạp hơi tối tăm, tựa như che giấu hiểm nguy khôn lường, chỉ thỉnh thoảng có một chùm ánh nắng chiếu xuyên qua kẽ lá, mới có chút tươi sáng, nhưng chút ấm áp này vẫn không đủ để xua tan sự u ám lạnh lẽo nơi đây.
Ngụy Niên chậm rãi mở mắt.
Đập vào mắt nàng là đai lưng màu đen vàng, chóp mũi phảng phất mùi Long Tiên Hương, tất cả đều cho thấy thân phận của người bên cạnh.
Nàng ngơ ngác chớp mắt, ký ức chậm rãi quay về.
Nàng nhớ rằng, giây phút trước khi mất đi ý thức, hắn đã nhảy xuống vực sâu, cứu nàng.
Nghĩ tới đây, Ngụy Niên bỗng nhiên ngẩng đầu.
Lúc này nàng mới phát hiện, giờ phút này nàng đang nằm trong lòng hắn, còn hắn thì tựa vào thân cây nhắm nghiền hai mắt.
Tư thế này gần như giống hệt đêm qua khi họ ở giữa khu rừng.
Chỉ khác là khi đó xung quanh tràn đầy không khí nồng nàn, lãng mạn, mà bây giờ, cả hai thân thể đầy rẫy vết thương, nguy hiểm rình rập khắp nơi.
Khuôn mặt đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở kia, khi nhắm mắt lại không còn vẻ phóng khoáng, bất cần. Làn da tái nhợt khiến hắn trông yếu ớt, toát lên vẻ đẹp mong manh đến nao lòng. Tim Ngụy Niên bất chợt chùng xuống, nàng run rẩy vươn tay, tìm kiếm hơi thở của hắn.
"Cô còn chưa chết!"
Giọng nói vẫn lạnh lùng như trước, ngữ điệu còn đầy vẻ cáu kỉnh.
Nhưng lúc này đây, Ngụy Niên không hề sợ hãi.
Nước mắt chảy dài, nàng bỗng nhiên lao vào lòng hắn.
Kiếp trước, hắn đã cho nàng lòng tự trọng cuối cùng, lần này, hắn không màng nguy hiểm tính mạng ban cho nàng một cuộc đời mới.
Chung quy là nàng nợ hắn.
Mối ân tình sâu nặng như vậy, nàng cố gắng cả đời cũng không thể đền đáp được.
Chử Yến chậm rãi mở mắt, cúi đầu nhìn nữ tử đang vùi đầu vào lòng mình.
Mảng ướt trên vai dần lan rộng, Chử Yến đưa tay ôm lấy eo nữ tử, cười nhạo: "Còn biết sợ à? Lúc nhảy dứt khoát lắm mà."
Ngụy Niên tựa đầu vào lồng ngực hắn, nghẹn ngào nhỏ giọng nói: "Thần nữ không sợ, lúc thần nữ nhảy đã trông thấy điện hạ rồi."
Chử Yến dừng một chút, lạnh nhạt nói: "Vậy thì là cảm động?
Cảm động vì Cô nhảy xuống cứu ngươi.
Nhưng dựa vào đâu mà ngươi cho rằng Cô sẽ cứu ngươi?"
Ngụy Niên không lên tiếng.
Nếu chỉ có một mình nàng, đúng là nàng sẽ không dám hy vọng, nhưng còn có Tề Vân Hàm, nàng nghĩ, bất kể là hắn hay Tống Hoài, đều sẽ cứu.
Nhưng nàng không thể nói như vậy, tránh khiến hắn nghĩ lầm là nàng dùng Tề Vân Hàm để uy hiếp.
"Thần nữ tạ ơn điện hạ."
Chử Yến hừ một tiếng, nhắm mắt lại dựa vào thân cây.
Qua một hồi lâu, Ngụy Niên vẫn không nhịn được, ngẩng đầu nhìn hắn, hỏi: "Tại sao?"
Nàng cẩn thận nghĩ lại, lúc ấy người hắn ôm là nàng, không phải là Tề Vân Hàm, cho nên thật ra, có lẽ, hắn cũng muốn cứu nàng?
Nhưng nhảy xuống từ vách núi cao như vậy, không rõ sống chết, vì sao hắn lại làm như thế?
Chử Yến không mở mắt, ung dung nói: "Cô muốn nhảy thì nhảy, cần lý do à?"
Ngụy Niên môi khẽ mấp máy, vẫn nhìn hắn chằm chằm.
Sau một lúc lâu, hắn nói: "Nếu thật sự phải nói ra một lý do nào đó, nữ nhân của Cô bị người ta giết chết trên địa bàn của Cô, chẳng phải là Cô sẽ rất mất mặt à?"
Mắt Ngụy Niên khẽ lay động, hàng mi dài run rẩy.
Ai là nữ nhân của hắn chứ?!
Nhưng có phải câu trả lời này của hắn cũng có ý là, trong những lý do hắn nhảy xuống, thật sự có nàng.
Nhất thời nàng không biết nên nói tiếp thế nào, lại nghe hắn giọng khàn khàn nói: "Cô vừa nằm mơ."
Ngụy Niên nghe vậy thì lên tiếng: "Điện hạ mơ thấy gì?"
Chử Yến trầm mặc rất lâu, mới từ từ nói: "Cô mơ thấy Cô tới ngục Phụng Kinh, có một nữ tử người đầy máu cầu xin Cô ban cho cái chết."
Hai mắt Chử Yến vẫn nhắm lại, nên không nhìn thấy vẻ mặt chợt kinh ngạc tột độ của Ngụy Niên.
Nàng nhìn chằm chằm vào Chử Yến, dường như có một giây máu toàn thân đều đông lại.
"Cô mang máng biết nàng ta là kẻ giết người, giết một người rất quan trọng đối với Cô."
Môi Ngụy Niên run rẩy không kiểm soát, nàng vô cùng may mắn giờ khắc này Chử Yến đang nhắm mắt, nếu không nàng căn bản không thể che giấu hoàn hảo vẻ mặt kinh ngạc lúc này.
"Cô nhìn nàng ta một hồi, nhưng không thấy rõ mặt."
"Hình như Cô có điều tra lại vụ án đó ngay trong đêm, nhưng vẫn không tìm thấy điểm khả nghi, biết được nàng ta bị phán lăng trì, lúc trời sáng, Cô sai Trường Phúc mang rượu độc tới cho nàng ta.”
Giọng Chử Yến càng thêm mệt mỏi, Ngụy Niên chìm đắm trong kinh ngạc tột độ, cũng không hề hay biết.
"Đáng tiếc, giấc mơ quá mờ mịt, Cô không biết nàng ta là ai, giết ai."
Bàn tay đang đặt trên đầu gối của Ngụy Niên siết chặt vạt váy, nàng ngẩng đầu nhìn Chử Yến với vẻ mặt phức tạp.
Hóa ra, đêm đó hắn đã đi điều tra lại vụ án.
Cho dù là vì Tề Vân Hàm, nàng cũng cảm kích.
"Ngụy Niên."
Chử Yến đột nhiên mở mắt, lần đầu tiên gọi tên nàng.
Cả người Ngụy Niên cứng đờ, bàng hoàng nhìn hắn.
Hắn biết người đó là nàng?!
"Có phải là ngươi cảm thấy… Cô còn chưa chết, là mọi chuyện đã ổn thỏa rồi không?" Chử Yến khẽ híp mắt, giọng nói yếu ớt đã có thể nhận ra rõ ràng.
Ngụy Niên môi khẽ mấp máy, sững sờ một lúc lâu, đầu óc mới dần tỉnh táo.
Lúc này nàng mới chợt nhận ra, vội vàng lo lắng nói: "Điện hạ bị thương!"
Chử Yến liếc nàng một cái rồi hừ lạnh: "May mà ngươi còn có thể phát hiện đấy."
Ngụy Niên đỏ mặt, trong lòng càng thêm áy náy.
"Bên hông có thuốc, bên cạnh có sông."
Chử Yến nói câu đó xong thì cũng rơi vào hôn mê.
Ngụy Niên hoảng sợ đỏ mắt: "Điện hạ! Điện hạ!"
Gọi vài tiếng, hắn vẫn không có bất kỳ phản ứng gì.
Ngụy Niên cố gắng giữ bình tĩnh, mới bắt đầu quan sát xung quanh.
Quả nhiên, cách đó không xa có một dòng sông.
Nàng lau nước mắt, lảo đảo đứng lên.
Tuy nàng chưa từng xử lý vết thương, nhưng cũng biết đại khái, tìm kiếm một vòng xung quanh, không tìm được đồ đựng nước, lại nhìn thấy cách đó không xa có một khóm trúc.
Ngụy Niên rút con dao găm mà Chử Yến đưa cho nàng ra từ bên hông rồi đi qua.
Quả đúng như Chử Yến nói, vật này vô cùng sắc bén, nàng làm được mấy ống trúc để đựng nước.
Lấy nước quay về gốc cây, Ngụy Niên lấy ra một bình thuốc từ trên người Thái tử đang bất tỉnh, có chút lúng túng.
Hắn không nói hắn bị thương ở đâu...
Vả lại y phục màu đen khiến khó phát hiện, những chỗ rách cũng rải rác khắp người.
Ngụy Niên do dự một lát, tay run run vươn tới chiếc đai lưng đen vàng kia.
Chỉ có thể cởi đồ của hắn ra xem.
Gần nửa khắc sau, vẻ mặt Ngụy Niên trở nên nặng trĩu.
Không chỉ vì những vết thương mới trên người hắn, còn vì mấy vết sẹo cũ hằn sâu.
Có một vết sẹo ngay gần tim, có thể tưởng tượng lúc ấy nguy hiểm đến mức nào.
Là vết sẹo để lại từ chiến trường bốn năm trước, hay từ những cuộc ám sát liên miên những năm gần đây.
Ngụy Niên nén nỗi chua xót trong lòng, làm ướt khăn và nhẹ nhàng lau sạch vết thương cho hắn.
Nàng chưa từng xử lý vết thương, động tác có chút vụng về, nhưng vết thương trên người hắn quá nhiều, về sau nàng cũng dần trở nên thuần thục hơn.
Mãi mới bôi thuốc xong, nhưng không có vải băng bó, Ngụy Niên do dự một lát, khẽ cắn môi, nàng vòng ra sau thân cây tháo đai lưng, cởi áo trong của mình xé thành nhiều mảnh vải vụn để băng bó cho hắn.
Làm xong tất cả, mắt Ngụy Niên chuyển xuống đùi hắn, nửa người trên đã bị thương đến mức đó, hẳn là trên đùi cũng chẳng khá hơn là bao.
Ngụy Niên cố nén sự ngượng ngùng, giơ tay, bàn tay chạm phải một mảng ướt dính, máu đỏ tươi dính đầy đầu ngón tay, mắt nàng khẽ biến sắc, vội vàng vén vạt áo đen lên, dù không nhìn thấy máu, nhưng có thể thấy vạt áo đã ướt đẫm một mảng lớn, mùi máu tươi cũng càng lúc càng nồng.
Lúc này nàng mới ý thức được, chỉ e đây mới là nơi hắn bị thương nặng nhất!
Lúc này cũng đã không còn tâm trí lo lắng chuyện nam nữ thụ thụ bất thân, Ngụy Niên vội vàng múc nước về, nhanh nhẹn cởi sạch quần Thái tử, ừm, cũng không hẳn là sạch hết, nàng vẫn để lại quần lót.
Quả nhiên, phần đùi ngoài của hắn có một vết rách rất dài, máu gần như nhuộm đỏ cả một bên chân.
Ngụy Niên tái mặt, nghiêm túc lau sạch vết thương, sau đó bôi thuốc, dùng những mảnh áo trong còn lại băng bó, rồi lại dùng áo ngoài đắp lên chân hắn.
Chiếc quần thấm đẫm máu đã không thể mặc được nữa, Ngụy Niên mang nó ra bờ sông giặt sạch, rồi nhặt thêm chút củi khô, dùng hỏa chiết tử (*) vừa tìm thấy trên người Chử Yến để nhóm lửa, hơ khô y phục.
(*) Dụng cụ nhóm lửa thời xưa, chỉ cần mở nắp thổi nhẹ là có lửa.
Tất nhiên, quá trình nhóm lửa không hề suôn sẻ, dù sao thì trước kia nàng chưa từng làm việc này bao giờ, cũng may củi đủ khô, cuối cùng nàng cũng nhóm được lửa.
Làm xong tất cả những việc này, Ngụy Niên bắt đầu xử lý vết thương trên người mình.
Thật ra nàng không bị thương nặng gì, trên tay và đùi chỉ bị trầy xước vài chỗ do lăn lộn trên mặt đất khi cứu Tề Vân Hàm.
Nàng quay lưng bôi thuốc xong, mới quay lại nhìn người đang mê man dựa vào thân cây.
Rơi xuống từ nơi cao như vậy, hắn bị thương đến mức này, nàng lại không hề bị thương nặng, làm sao nàng có thể không hiểu nguyên do trong đó.
Chỉ là, nàng có chút hoang mang.
Tại sao hắn lại đối xử với nàng như vậy?
Chẳng lẽ chỉ vì nàng là nữ nhân của hắn, như lời hắn vừa nói?
Không biết có phải là do lửa quá to không, Ngụy Niên cảm thấy má nóng ran.
Nàng vội vàng cúi đầu, cố nén cảm giác rung động đột ngột dâng lên trong lòng.
Nhưng chẳng bao lâu sau nàng đã nhận ra điều bất thường.
Không phải nàng ảo giác, ngọn lửa thực sự quá lớn!
Ngụy Niên nhìn đống lửa nhỏ ban đầu dần dần lan ra xung quanh, có xu hướng lan rộng nhanh chóng, nàng hoảng hốt đứng lên, tiện tay vớ lấy một cành cây định ngăn lại, nhưng hoàn toàn vô ích!
Ngụy Niên vội vàng đi kéo Chử Yến, muốn kéo hắn ra khỏi vùng lửa cháy trước, nhưng làm sao một cô gái yếu ớt có thể kéo nổi một nam nhân trưởng thành đang hôn mê!
Thấy lửa sắp lan đến nơi, Ngụy Niên hoảng loạn đến phát khóc: "Điện hạ! Điện hạ người mau tỉnh lại!"
"Điện hạ, điện hạ!"
Chử Yến bị sặc mà tỉnh, hắn không kiên nhẫn mở mắt, lập tức nhìn thấy ánh lửa ngập trời, nữ tử bên cạnh vừa khóc vừa kéo hắn ra ngoài, nhưng một chút sức lực ấy lại không thể khiến hắn nhúc nhích.
Chử Yến hít sâu một hơi, một tay vươn qua ôm ngang eo nữ tử, thoát khỏi phạm vi ngọn lửa đang nuốt chửng trước khi quá muộn.
Ngụy Niên thấy hắn tỉnh lại thì đương nhiên là vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, nước mắt tuôn như mưa.
Chậm một chút nữa thôi là nàng đã thiêu chết hắn rồi.
Chử Yến thả nàng xuống bên cạnh bờ sông, mặt đen sầm đi dập lửa.
Đợi đến khi mọi thứ trở lại yên tĩnh, hắn mới nhận ra điều bất thường.
Chử Yến chậm rãi cúi đầu, loáng thoáng thấy đôi chân trần của mình dưới lớp trường bào.
Thái tử: "...?!"
Hắn cứng đờ người, quay lại, nhìn về phía nữ tử nhếch nhác, lem luốc, mặt đầy nước mắt, không biết đang ôm thứ gì đó trong lòng, đứng bên bờ sông.
Hai người nhìn nhau hồi lâu, Chử Yến mới hít sâu một hơi, đến gần nàng.
Nữ tử thường ngày đoan trang dịu dàng trước mặt, bây giờ chỉ có cặp mắt kia vẫn còn sáng ngời.
Chử Yến nhẫn nhịn, môi khẽ cắn: "Ngươi đang làm gì!?"
Trên trán Thái tử dính chút tro đen, tựa như vị thần cao cao tại thượng bỗng chốc bị kéo vào khói lửa trần gian.
Ngụy Niên giật mình, đồng thời lại thấy hơi ấm ức: "Ta, ta nhóm lửa."
Chử Yến chỉ vào một mảng lớn vết tích bị cháy đen sau lưng: "Nhóm lửa to thế, ngươi muốn thiêu chết Cô à?"
Ngụy Niên tay chân luống cuống, nước mắt lưng tròng: "... Ta quay người bôi thuốc, không nghĩ là sẽ cháy to như vậy."
Chử Yến tức đến nỗi vầng trán giật giật, hắn đưa tay đặt lên thái dương, tới gần nàng, hỏi: "Ngươi không biết nhóm lửa ở loại địa phương này phải dọn sạch cành khô lá rụng xung quanh à?"
Ngụy Niên rụt cổ lại, môi khẽ nhếch: "Lần đầu tiên thần nữ..."
Thái tử tức đến nỗi nghẹn lời.
Hắn ngửa mặt lên trời hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, đưa tay chỉ xuống dưới, nghiến răng nghiến lợi nói: "Quần… của Cô! Bị ngươi mang đi nhóm lửa à?"
Ngụy Niên vô thức cụp mắt xuống, mơ hồ thấy cặp đùi trần lấp ló dưới lớp trường bào đen, mặt nàng đỏ bừng, đầu cũng không dám ngẩng lên, nàng cẩn thận nâng chiếc quần trong lòng đưa qua: "Quần của điện hạ dính máu, thần nữ đi giặt sạch."
Lúc này Chử Yến mới thấy rõ hóa ra thứ nàng ôm nãy giờ là quần của hắn.
Chử Yến nhìn chằm chằm vào cái đống vải màu đen kia, khóe môi khẽ nhếch, sau đó một tay giật lấy nó, hừ lạnh một tiếng rồi quay người bỏ đi.
Đi đến một nửa lại quay lại trừng mắt nhìn Ngụy Niên.
"Đúng là đầu óc ta bị úng nước mà!"
Ngụy Niên tự động bổ sung nốt vế sau mà hắn chưa nói.
Đúng là đầu óc ta bị úng nước nên mới có thể nhảy xuống cứu ngươi.
Không biết tại sao, mặc dù vô cùng không đúng lúc, nhưng giờ khắc này Ngụy Niên lại không nhịn được cười, có lẽ là sống sót sau hoạn nạn, hoặc là cảm thấy dáng vẻ tức giận của Thái tử cũng khá đáng yêu, nhưng nàng biết thính lực của Thái tử hơn người, không dám cười ra tiếng.
Đợi đến khi bóng dáng Thái tử biến mất sau thân cây, Ngụy Niên mới bịt mặt im lặng cười đến mức vai run bần bật.
Một giây sau, Ngụy Niên nhìn bóng mình dưới mặt sông, nụ cười trên mặt nàng cứng lại.
Đó là thứ gì…
Vừa rồi nàng đối diện với Thái tử bằng cái bộ dạng quỷ quái này ư?!
Ngụy Niên chậm rãi ngồi xổm xuống, lại lần nữa bịt mặt.
Lần này không phải muốn cười, là muốn độn thổ.
May mà tính cách Thái tử trầm ổn, nếu là nàng thấy hắn như này, kiểu gì cũng cười đến mức đau cả bụng mất.
Ngụy Niên vội vã chỉnh trang lại vẻ ngoài trước khi Thái tử quay lại.
Mặc dù vẫn rất nhếch nhác, nhưng ít ra mặt mũi cũng sạch sẽ.
Mái tóc búi sớm đã lỏng lẻo không còn ra hình thù gì, Ngụy Niên không búi được, nàng dứt khoát thả hết tóc ra, dùng nước gội sạch rồi buông xõa sau lưng.
Chử Yến chỉnh trang ổn thỏa rồi bước ra, lập tức nhìn thấy bộ dạng này của nàng, bước chân vô thức chậm lại, cuối cùng là Ngụy Niên nhìn thấy hắn, vội vàng đứng lên thận trọng hành lễ: "Điện hạ."
Chử Yến không kiên nhẫn 'ừ' một tiếng, vươn tay: "Cây trâm."
Ngụy Niên nhất thời không hiểu ý hắn, nhưng vẫn đưa chiếc trâm nàng vừa tháo xuống cho hắn.
Chử Yến nhận lấy, im lặng vòng ra sau lưng nàng.
Lúc tay của hắn nhẹ nhàng luồn vào mái tóc nàng, Ngụy Niên mới nhận ra hắn muốn búi tóc cho mình, trong lòng hoảng hốt: "Điện hạ."
"Đừng nhúc nhích!"
Chử Yến lạnh lùng nói.
Ngụy Niên cúi đầu khẽ đáp vâng.
Gió sông hơi lạnh, lại không thể làm giảm đi gò má nàng vẫn nóng bừng.
Chử Yến không biết búi tóc kiểu nữ giới, chỉ dùng trâm búi nửa tóc lên, nửa còn lại buông xõa sau lưng.
Gió nhẹ lướt qua, từng sợi tóc khẽ bay, có mấy sợi lướt qua mặt Thái tử.
Mềm mại, hơi nhột.
Giống như có lông vũ nhẹ nhàng lướt qua trái tim.
Vô tình liếc mắt, nhìn thấy trên mặt sông tĩnh lặng phản chiếu bóng dáng một đôi nam nữ.
Nữ tử hơi cúi đầu, có thể thấy vẻ mặt dịu dàng, nam tử thần sắc thoải mái, khóe môi khẽ nhếch.
Thái tử nhìn mấy giây, sau đó lạnh nhạt rời mắt đi.
Đúng lúc này, có hai bóng người chậm rãi xuất hiện trong rừng.
Ngụy Niên quay đầu lại, mắt nàng và mắt cô nương đang đi tới chạm vào nhau.
Hai người nhìn nhau một lát, rồi cùng nở nụ cười.
Cửa tử này, cuối cùng bọn họ cũng đã vượt qua.
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Câu chuyện này nói cho chúng ta biết, phải cấm lửa trong rừng cây!
Thái tử: Có ngươi đúng là phúc của ta!