58. Chương 58

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dưới gốc cây hòe cổ thụ to lớn, thiếu nữ xinh đẹp đã hôn mê đã lâu. Ngọn cây lay động, những tia nắng lấp lánh xuyên qua kẽ lá rọi xuống, như bị những đốm sáng ấy làm chói mắt, nàng từ từ tỉnh dậy.
Đập vào mắt nàng là khu rừng rậm bạt ngàn, xung quanh vắng lặng như tờ, không khí âm u, lạnh lẽo bao trùm.
Trong đôi mắt còn mơ màng, vẻ sợ hãi dần hiện lên. Nàng khẽ nuốt nước bọt, cả người rụt chặt vào gốc cây hòe.
Cũng vào lúc này, nàng phát hiện trên người mình đang đắp một chiếc áo xanh quen thuộc, chiếc áo mà không lâu trước đó từng phủ trên đầu nàng, che chắn máu tươi và sự tàn khốc cho nàng.
Ánh mắt Tề Vân Hàm sáng lên, nàng nắm chặt y phục, nhìn quanh bốn phía. Không lâu sau, nàng nhìn thấy thanh niên đang cởi trần bôi thuốc bên bờ sông.
Mặc dù nhìn từ khoảng cách xa không rõ lắm, nhưng nàng vẫn vội vàng quay mặt đi.
Phi lễ chớ nhìn!
Nàng đợi một hồi lâu, thấy thanh niên đã mặc quần áo vào, mới ôm chiếc áo xanh chầm chậm bước tới.
Tống Hoài đang thắt đai lưng thì nghe thấy tiếng động phía sau.
Ngón tay y khẽ khựng lại giây lát, rồi mới tiếp tục động tác.
"Hoài ca ca."
Tiếng nói mềm mại, dễ nghe của thiếu nữ vang lên từ phía sau, nhưng Tống Hoài không quay người ngay, ánh mắt sắc bén của y vẫn chăm chú nhìn mặt sông.
Nước sông trong veo, thấp thoáng thấy những vệt đỏ tươi nổi trên mặt nước.
Y nhìn về phía thượng nguồn, xoay người, bình thản nói: "Tề cô nương."
Giọng điệu lạnh nhạt, khách sáo.
Dường như Tề Vân Hàm cũng không để tâm, nàng đưa chiếc áo đang cầm trong tay qua: "Cảm ơn Hoài ca ca lại cứu ta một lần nữa."
"Đừng khách sáo."
Tống Hoài không vươn tay nhận lấy: "Nơi đây lạnh lẽo, Tề cô nương mặc vào đi."
Tề Vân Hàm ngước mắt nhìn y, còn chưa mở miệng thì lại nghe y nói: "Vách núi rất cao, dù là tự tìm đường hay chờ cứu viện cũng phải chuẩn bị tinh thần ở lại trong rừng mấy ngày mấy đêm. Nếu Tề cô nương cảm lạnh, sẽ càng ảnh hưởng đến việc tìm kiếm."
Tề Vân Hàm thu áo về, cụp mắt: "Ồ."
Áo ngoài của thanh niên rất rộng, sau khi nữ tử mặc vào thì trông nàng càng thêm nhỏ bé.
Tống Hoài liếc nhìn một cái, rồi nhanh chóng dời tầm mắt đi.
Tề Vân Hàm kéo ống tay áo, miễn cưỡng chỉnh sửa cho ngay ngắn rồi mới hỏi: "Thái tử ca ca và Ngụy Niên đâu?"
Ánh mắt Tống Hoài trầm xuống, vẻ mặt hơi lo lắng.
Tình thế trên vách núi hiểm trở, trước khi rơi xuống đất, y và điện hạ cứ thế mà bị tách rời. Cảnh cuối cùng y nhìn thấy là điện hạ chắn một tảng đá nhọn giúp Ngụy cô nương, hình như đã bị thương ở chân.
"Mặt sông có vết máu, chắc hẳn bọn họ đang ở phía thượng nguồn, chúng ta hãy tìm dọc theo dòng sông," Tống Hoài nói.
Tề Vân Hàm nhìn xuống mặt sông, sắc mặt tái nhợt, khẽ gật đầu.
Đúng lúc này, khi nàng quay đầu thì thoáng thấy một làn khói xanh. Đầu tiên nàng ngẩn người, sau đó vui vẻ reo lên: "Hoài ca ca!"
Tống Hoài vô thức nhìn về phía nàng, vừa lúc nhìn thấy ánh sáng lấp lánh trong mắt thiếu nữ.
"Hoài ca ca nhìn xem, nơi đó có khói, hình như không xa lắm, chắc chắn là Thái tử ca ca và Ngụy Niên!"
Sắc mặt Tống Hoài không hề thay đổi, nhìn theo hướng tay nàng chỉ, quả nhiên thấy có những làn khói loang lổ bốc lên.
Tâm trạng y thoáng chốc thả lỏng, đây hẳn là tín hiệu mà điện hạ phát ra.
Nhưng ngay sau đó, sắc mặt y lập tức biến sắc!
Đám khói này quá lớn!
"Đi!" Tống Hoài nói trầm giọng.
Tề Vân Hàm không biết làm sao, vội vàng chạy theo sau.
Nhưng y phục quá rộng, cộng thêm đường sông gập ghềnh, nàng mới đi mấy bước đã vấp ngã, lại ngẩng đầu lên thì bóng lưng kia đã cách nàng rất xa.
Tề Vân Hàm mím môi cúi đầu, một giọt nước mắt khẽ rơi xuống.
Dường như đó là sự tủi thân tích tụ đã lâu.
Hốc mắt dần nhòe đi, nàng cắn môi đưa tay lau nước mắt, không nói một lời, tiếp tục chạy về phía trước.
Lúc này, trong tầm mắt nhòe lệ, đột nhiên xuất hiện một đôi giày màu xanh.
Nàng cắn môi, bướng bỉnh không chịu ngẩng đầu.
Đi cũng đi rồi, còn quay lại làm gì!
Tống Hoài nhìn thiếu nữ đang cúi đầu giận dỗi trước mặt, khẽ thở dài, sau đó xoay người cúi xuống: "Leo lên."
Thời gian quay ngược lại, nhiều năm trước, tiểu cô nương đuổi theo bước chân huynh trưởng của mình, chạy vội vã, suýt ngã trên con đường đá. Nhưng vị huynh trưởng vô tâm kia của nàng lại không hề hay biết, đùa giỡn với người khác, đi xa dần.
Tiểu cô nương ngồi dưới đất, tủi thân mà rơi nước mắt.
Bởi vì tính tình cao ngạo, nàng bướng bỉnh không chịu khóc thành tiếng, chỉ đứng yên tại chỗ giận dỗi, im lặng từ chối nha hoàn muốn đỡ nàng dậy.
Lúc này, thiếu niên tuấn tú đi đến trước mặt nàng, vẻ mặt lạnh lùng, lại dịu dàng xoa tay cho nàng, sau đó quay lưng về phía nàng, ngồi xuống, nói: "Leo lên."
Tiểu cô nương không nhúc nhích.
Thiếu niên bèn dịu giọng nói: "Kiều Kiều, leo lên, Hoài ca ca cõng muội đuổi theo."
Lúc này tiểu cô nương mới nín khóc mỉm cười, vui vẻ nhào lên lưng thiếu niên.
Nhớ lại trước kia, Tề Vân Hàm mím môi, cười, lau nước mắt lên vai thiếu niên, hỏi y bằng giọng mũi nghèn nghẹn: "Có phải bây giờ Hoài ca ca chán ghét ta rồi không?"
Không biết bắt đầu từ khi nào, y không còn gọi nhũ danh của nàng nữa, từ Kiều Kiều, đến Vân Hàm, rồi sau này là Tề cô nương.
Sắc mặt Tống Hoài khẽ thay đổi, bước chân lại chưa ngừng.
Một lúc lâu sau y mới trả lời: "Không có."
"Nhưng sau khi Hoài ca ca trở về từ Tây Vu thì vẫn luôn tránh mặt ta, tại sao chứ?"
Nàng đã muốn hỏi câu này từ lâu, nhưng vẫn luôn không tìm thấy cơ hội thích hợp. Bốn năm trước, sau khi y trở về từ chuyến xuất chinh Tây Vu cùng Thái tử ca ca, y vẫn trốn tránh nàng. Cho dù là chạm mặt, y cũng chỉ khách sáo gọi một tiếng Tề cô nương, rồi lập tức lạnh lùng rời đi.
Nhưng rõ ràng đêm trước khi y xuất chinh, bởi vì nàng khóc quá nhiều, lúc y dỗ dành, còn dịu dàng gọi nàng là Kiều Kiều, cam đoan nhất định sẽ bình an trở về.
Về sau bị y đối xử lạnh nhạt, xa cách, nàng cũng thật sự tức giận. Có một lần Thẩm Lăng gọi nàng là Kiều Kiều, nàng không nhịn được nổi giận, từ đó về sau, không còn ai gọi nàng là Kiều Kiều nữa.
Cuối cùng nàng vẫn không nhịn nổi cơn tức giận, cố ý viết một bức thư gửi cho y, sai người đưa đến Đông cung, nói rằng nếu y lại không để ý đến nàng, sau này nàng sẽ coi như không có người huynh trưởng là y nữa!
Y không để ý tới nàng, cũng không gửi thư trả lời.
Nàng nghĩ, có lẽ y thật sự chán ghét nàng, không muốn làm ca ca của nàng nữa.
Nếu như vậy, nàng cũng nên phóng khoáng một chút.
Thế là từ đó về sau, bọn họ mỗi người một ngả, cho dù ngẫu nhiên gặp thoáng qua, nàng cũng làm như không thấy.
Cho đến hôm nay y cứu nàng trong lúc nguy nan, nàng mới phát hiện hóa ra nàng vẫn để ý, vẫn cảm thấy tủi hờn.
Từ đầu đến cuối nàng đều không rõ, tại sao đột nhiên y lại lạnh nhạt với nàng.
Tống Hoài trầm mặc hồi lâu cũng không trả lời.
Có lẽ là chưa nghĩ ra cách trả lời, cũng có lẽ… không thể đáp lại.
Y không nói lời nào, Tề Vân Hàm cũng im lặng chờ đợi.
Mãi đến khi tới gần khoảnh rừng vừa bị cháy kia, Tống Hoài mới thả nàng xuống, đưa lưng về phía nàng, nói: "Sau này Tề cô nương đừng gọi ta như thế nữa."
Tề Vân Hàm nhìn chằm chằm vào bóng lưng của y.
"Tề cô nương nói rất đúng, Tề cô nương có rất nhiều huynh trưởng, không thiếu một kẻ như ta, cho nên sau này hãy gọi tên ta đi."
Tề Vân Hàm sững sờ, đây là những lời nàng từng nói trong bức thư gửi y khi đang tức giận.
"Sang năm Tề cô nương sẽ thành hôn, dù sao ta cũng là người ngoài, nên giữ một khoảng cách," Tống Hoài nói.
Những năm qua, đây là lần Tống Hoài nói nhiều lời với nàng nhất.
Nhưng từng từ từng chữ lại đâm thẳng vào tim nàng.
Tề Vân Hàm cố nén nước mắt, tiến lên một bước: "Ngươi là huynh trưởng ta, không phải người ngoài!"
Tống Hoài chậm rãi quay người nhìn nàng, lạnh lùng nói từng chữ một: "Ta không phải."
Cuối cùng Tề Vân Hàm cũng không nhịn được nữa, nước mắt tràn mi.
Nàng vẫn giống như hồi còn nhỏ, bướng bỉnh nhìn chằm chằm y, nhưng lúc này đây, y không còn dịu dàng gọi nàng một tiếng Kiều Kiều như dĩ vãng nữa. Thái độ y lạnh nhạt đến lạ thường, lạnh đến mức trong một thoáng Tề Vân Hàm sinh ra ảo giác, dường như giữa bọn họ thật sự không có bất kỳ mối liên hệ nào, dường như mười hai năm đó đều chỉ là một giấc mộng hoàng lương.
"Chỉ có hai vị công tử Tề gia mới là huynh trưởng của Tề cô nương, từ trước đến nay ta đều không phải."
"Sau khi rời khỏi nơi đây, chúng ta đừng gặp nhau nữa."
Tống Hoài nói xong câu này thì xoay người bỏ đi.
Tề Vân Hàm nhìn chằm chằm vào bóng lưng tuyệt tình ấy, nước mắt rơi như mưa.
Đúng vậy, cẩn thận nghĩ lại, hình như y chưa từng coi nàng là muội muội, chỉ có nàng đơn phương đuổi theo y gọi ca ca.
Năm y đến Tề gia, nàng mới hai tuổi. Trong trí nhớ của nàng, y vẫn luôn ở bên cạnh nàng. Khi đó y vẫn luôn như vậy, gương mặt lạnh lùng, ngoài Thái tử ca ca, đối với ai cũng hờ hững, lạnh lẽo. Là nàng ngày ngày quấn lấy y gọi ca ca.
Có lẽ là nể mặt Thái tử, có lẽ chỉ là thấy phiền khi bị nàng quấn lấy, những năm đó y mới bố thí cho nàng chút kiên nhẫn, mới có thể ngẫu nhiên khom lưng dỗ dành nàng.
Từ đầu tới cuối, đều là nàng tự mình đa tình coi y là huynh trưởng, mà trong lòng y, không, có lẽ nàng chưa từng bước vào tim y.
Y đã nói không cần gặp lại, nàng cần gì phải nhớ nhung tình cảm thuở nhỏ mà thêm đau buồn.
Tề Vân Hàm đưa tay lau khô nước mắt, hít sâu một hơi, nhanh nhẹn, dứt khoát cởi chiếc áo ngoài đang mặc ra, đi nhanh mấy bước, đuổi kịp Tống Hoài, nhét chiếc áo ngoài đó vào tay y, nhìn thẳng vào mắt y, gằn từng chữ:
"Đúng là Tề Vân Hàm ta không thiếu một vị ca ca như ngươi. Nếu đã mất tình huynh muội, vậy thì ta không thể mặc y phục của người ngoài."
"Tống Hoài, từ nơi này trở ra, chúng ta không cần gặp nhau nữa."
Dứt lời, nàng không chút do dự xoay người bước đi về phía trước.
Bàn tay đang nắm chiếc áo ngoài của Tống Hoài nổi gân xanh, nhưng rồi sắc mặt y nhanh chóng trở lại bình tĩnh, chậm rãi mặc áo ngoài vào như không có chuyện gì xảy ra.
Tề Vân Hàm đứng xa xa nhìn một đôi trai tài gái sắc bên bờ sông, thấy Thái tử đang cài trâm cho người đó. Nàng không lập tức lên tiếng quấy rầy, mãi đến khi bọn họ nhìn sang, nàng mới cười xán lạn, tiến lên chào hỏi.
Không có Hoài ca ca, nàng còn có Thái tử ca ca! Rất nhiều ca ca!
Sau khi trở về, chắc chắn nàng sẽ xóa y ra khỏi ký ức!
Ngay từ đầu Ngụy Niên đã phát hiện mắt Tề Vân Hàm đỏ hoe, bèn hỏi: "Tề cô nương sao thế?"
Ánh mắt Tề Vân Hàm dao động, cúi đầu nói: "Khu rừng này âm u quá, đáng sợ quá."
"Ngươi đừng gọi ta là Tề cô nương nữa, nghe xa lạ quá, gọi tên ta đi. Ta gọi ngươi là Niên Niên được không?"
Ngụy Niên thấy nàng thật sự không sao, mới cười gật đầu: "Ừ."
Lúc này Tống Hoài cũng đi tới, nhẹ nhàng gật đầu ra hiệu với Ngụy Niên rồi quay sang nhìn chân Chử Yến: "Điện hạ, vết thương của người..."
Chử Yến nhìn Ngụy Niên với vẻ mặt phức tạp, nàng chột dạ cúi đầu.
"Đã bôi thuốc."
Chử Yến thu tầm mắt lại, bình thản nói. Có người đã cởi quần hắn để bôi thuốc.