Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 65
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“À, đúng rồi, nếu Ngụy nhị cô nương vẫn còn bị nghi ngờ, vậy thì cứ giam giữ cả người Ngụy gia lại đi.” Ánh mắt Chử Yến lướt qua hai cha con nhà họ Ngụy, cuối cùng dừng lại trên người Ngụy Trình: “Cô nhớ không nhầm, ngươi là cử nhân khóa này phải không?”
Ngụy Trình trả lời: “Bẩm điện hạ, đúng vậy.”
“Hiện tại triều đình đang thiếu người, không chờ được đến kỳ thi mùa xuân năm sau, trong triều muốn dùng các cử nhân để bổ sung vào những vị trí còn trống trước.” Chử Yến nói: “Vài ngày nữa thư nhậm chức sẽ được ban xuống, ngươi cứ về phủ chờ đợi đi.”
Ngụy Trình khẽ giật mình, sau đó vội vàng dập đầu tạ ơn: “Thần tuân chỉ.”
Quần thần: “...”
Cha con nhà họ Ngụy, một người là Thị lang, một người là Hàn lâm, triều đình thiếu người chẳng lẽ họ không quan trọng sao? Sao một cử nhân chưa được bổ nhiệm quan chức lại quan trọng hơn cả họ?
Chẳng phải là vì vừa rồi cả Ngụy gia chỉ có vị cử nhân này lên tiếng nói giúp Ngụy nhị cô nương đó sao?
Sự việc đã đến nước này, cho dù không có đầu óc cũng đã nhìn ra rồi.
Đông cung muốn bảo vệ người này!
Hơn nữa còn bảo vệ một cách trắng trợn như vậy!
Nhưng cho dù trong lòng họ biết rõ cũng không dám tiếp tục phản bác, bởi vì vị Thái tử này của họ từ trước đến nay luôn làm việc tùy hứng. Nếu ngươi nói thêm một câu nữa, chọc giận hắn, thì không tránh khỏi phải chịu khó chịu một trận. Cuối cùng chỉ có thể tủi thân dâng tấu lên Thánh thượng, nhưng từ trước đến nay loại tấu chương này chỉ có đi mà không có về!
Haiz, thôi vậy!
Nghĩ theo hướng tích cực thì Thái tử cũng là trụ cột vững chắc của Bắc Lãng, có hơi điên rồ một chút cũng không sao, có nóng nảy một chút cũng chẳng hề gì!
“Cô mệt rồi, chư vị cứ tự nhiên.”
“Cung tiễn Thái tử điện hạ.”
Lúc này Quận chúa Thịnh An cũng đứng dậy: “Thần phụ xin tiễn điện hạ.”
Chử Yến nhíu mày: “Vậy thì làm phiền Quận chúa rồi.”
Vừa ra khỏi đài cao, Chử Yến lập tức nói: “Cô cô có chuyện muốn hỏi ta?”
Trong những trường hợp riêng tư, Chử Yến vẫn gọi Vệ Như Sương là cô cô, giống như hồi còn ở Việt Châu.
Vệ Như Sương cười khẽ: “Điện hạ anh minh.”
Chử Yến: “Ồ.”
Vệ Như Sương: “...”
“Được rồi, ta chỉ muốn hỏi ngươi, định xử lý Ngụy cô nương thế nào?”
Chử Yến nghe vậy hơi ngạc nhiên: “Cô cô để ý đến nàng sao?”
Vệ Như Sương không định nói ra nỗi nghi ngờ trong lòng, dù sao những nghi ngờ như vậy trước đây đã từng có rất nhiều. Trước khi chưa có kết luận, không cần thiết để cho mọi người đều biết: “Ta chỉ thuận miệng hỏi một chút, ngươi thật sự muốn đưa nàng đến Ngự sử đài sao?”
Chử Yến dừng bước, cười như không cười nói: “Trong một phòng giam ở Ngự sử đài có đường hầm.”
Vệ Như Sương lập tức hiểu rõ.
Bà ấy cười lắc đầu: “Ta đã nói mà, ngươi đã muốn bảo vệ, sao có thể dễ dàng thỏa hiệp như vậy.”
“Vậy ngươi định đưa cô nương ấy tới đâu?”
Chử Yến đã hiểu ra, Vệ Như Sương thật sự cảm thấy hứng thú với Ngụy Niên. Hắn không khỏi nhớ lại, vừa rồi Cố Dung Cẩm đã nói đỡ cho Ngụy Niên, vả lại hai người này lại quen nhau ở tiệc ngắm hoa của Tề gia, chẳng lẽ...
Nghĩ đến lịch sử huy hoàng về việc đưa đồ cưới lúc nửa đêm của Vệ Như Sương, sắc mặt Chử Yến bỗng trở nên lạnh nhạt: “Cô vẫn chưa nghĩ ra, đợi Cô nghĩ kỹ sẽ phái người báo cho cô cô biết nhé?”
Vệ Như Sương cười nói: “Vậy thì không cần đâu.”
Bà ấy chỉ cần biết nàng an toàn là được rồi.
***
Màn đêm buông xuống, Ngụy Niên đã bị đưa xuống núi, Tống Hoài tự mình áp giải nàng vào Ngự sử đài.
Nhưng Ngụy Niên vừa vào nhà tù đã bị chuốc thuốc mê, lúc tỉnh lại thì trời đã là buổi chiều ngày hôm sau.
“Cô nương tỉnh rồi.”
Tấm màn vàng bị vén lên, một cung nữ quen mắt đứng bên cạnh giường.
Ngụy Niên ngẩn người, nàng mơ hồ nhớ rằng, nàng từng gặp nàng ta ở biệt viện Hương Sơn.
Vậy nơi này là đâu?
Ngụy Niên ngồi dậy nhìn khắp bốn phía, nhìn xong, nàng ngây người ra.
Đồ trang trí trong phòng ngủ, nếu chỉ có thể dùng một từ để hình dung, vậy thì chính là vàng son lộng lẫy!
Tấm màn màu vàng, vật trang trí vàng trên kệ trân bảo, ngay cả cái chén trà đặt trên bàn cũng toàn là vàng!
Ngụy Niên trợn mắt há hốc mồm: “Đây... là đâu?”
Không phải nàng phải vào Ngự sử đài sao?
Địa lao của Ngự sử đài đâu có trông như thế này!
Cung nữ cung kính trả lời: “Bẩm cô nương, đây là biệt viện Hương Sơn.”
Ngụy Niên trợn tròn mắt mờ mịt nhìn nàng ta: “Biệt viện… Hương Sơn?”
Nàng từng vào phòng ngủ của Thái tử ở đây, trông không hề giống thế này.
Dường như cung nữ đã nhận ra sự nghi ngờ của nàng, liền lên tiếng giải thích: “Đây là điện hạ sai người chuẩn bị suốt đêm cho cô nương, cô nương có thích không ạ?”
Khóe môi Ngụy Niên giật giật: “...”
Mãi nửa ngày sau nàng vẫn không thể nói nên lời.
Chử Yến lại muốn làm gì đây?
Cung nữ thấy Ngụy Niên không đáp lời, nghi hoặc hỏi: “Cô nương không thích sao ạ? Nhưng điện hạ nói cô nương thích vàng mà.”
Ngụy Niên: “...”
Nàng chậm rãi cúi đầu, vùi mặt vào lòng bàn tay.
Đúng là nàng thích vàng thật.
Nhưng nàng thích vàng, chẳng phải nên trực tiếp cho nàng vàng sao? Bày biện thành ra như thế này, đây là hắn đang… ‘Kim ốc tàng kiều’ ư?
“Điện hạ căn dặn, cô nương phải ở lại nơi này một thời gian, trong lúc đó tất cả mọi vật cô nương dùng đều phải là hàng thượng đẳng.” Cung nữ tiếp tục truyền đạt mệnh lệnh của Thái tử điện hạ: “Nhưng sáng nay số đo của cô nương mới được đưa tới, mấy ngày nữa mới có thể đưa y phục đến. Sáng nay Thập Bát cô nương đã đi Ngụy gia lấy một chút y phục và đồ trang sức của cô nương, mấy ngày nay đành để cô nương chịu thiệt thòi mặc tạm những thứ đó.”
Ngụy Niên: “...”
Y phục trước đó nàng mua bằng tiền chôn thây cũng không tệ lắm, đâu thể tính là chịu thiệt thòi được?
Mãi đến mấy ngày sau, nàng trông thấy bộ y phục ánh vàng rực rỡ mà cung nữ nâng vào, mới biết được câu “chịu thiệt thòi” mà cung nữ nói là có ý gì.
“Nô tỳ tên Thược Cúc, quãng thời gian này nô tỳ sẽ hầu hạ bên cạnh cô nương. Cô nương có bất kỳ nhu cầu gì đều có thể sai bảo nô tỳ.” Cung nữ nói tiếp.
Ngụy Niên dịu dàng cảm ơn, sau đó mới nhớ ra điều gì đó, bèn hỏi: “Điện hạ còn căn dặn gì nữa không ạ?”
Thược Cúc nói: “Điện hạ nói, nhớ cho sói ăn.”
Ngụy Niên: “...”
Quả nhiên là như vậy.
Nàng im lặng một lúc lâu, sau đó hỏi: “Điện hạ có nói bao giờ thì sẽ đến không?”
Cũng không biết vụ án đã tiến triển đến đâu rồi?
Thủ đoạn của người kia kín đáo, không biết lần này Tống Hoài có thể moi ra được bao nhiêu manh mối.
Thược Cúc lắc đầu: “Điện hạ không nói.”
“Đúng rồi, điện hạ nói, hai vị Ngụy đại nhân cũng bị nhốt vào Ngự sử đài, bảo cô nương cứ yên tâm, sẽ được chăm sóc đặc biệt.” Thược Cúc nói thêm: “Nhưng nếu cô nương không đành lòng, vậy thì thôi.”
Ngụy Niên cố gắng kìm nén, nhưng vẫn không thể đè xuống khóe môi đang cong lên.
Nàng hỏi: “Chăm sóc thế nào ạ?”
Thược Cúc nhắc lại rõ ràng: “Vụ án thuê thích khách giết người ở bãi săn, nếu cô nương có hiềm nghi, vậy thì đương nhiên là phải thẩm vấn Ngụy đại nhân. Dù sao thì so với cô nương, Ngụy đại nhân có năng lực thuê thích khách hơn, hoặc là Ngụy đại nhân là người sai sử cô nương.”
“Về phần chuyện thích khách khai là cô nương thuê họ giết người, Ngự sử đài đã thẩm vấn Thẩm công tử, Thẩm công tử nói chưa từng gặp Ngụy cô nương bao giờ, rõ ràng là chuyện giả dối! Muốn gán tội cho người khác!”
Thược Cúc nói đến đây, dừng một chút, rồi thử nhìn về phía Ngụy Niên.
Ngụy Niên biết nàng ta muốn hỏi gì, cười chỉ vào căn phòng ngủ phú quý hơn người này: “Thái tử điện hạ xa hoa như vậy, ta có thể coi trọng người khác sao?”
Thược Cúc mím môi cười một tiếng, tiến lên hầu hạ nàng mặc quần áo: “Cô nương nói đúng lắm, điện hạ là tốt nhất!”
“Có điều Thẩm công tử là người mà nhiều quý nữ trong kinh muốn gả nhất, tên thích khách kia dùng lý do này để hãm hại cô nương, gần như sẽ không ai nghi ngờ.”
Đương nhiên là Ngụy Niên biết rõ điều này.
Kiếp trước chính là như vậy, bức thư tình kia vừa xuất hiện, lập tức triệt để chứng thực tội danh của nàng.
Chẳng qua lần này, lại không có vụ thư tình đó sao?
Đúng rồi, kiếp trước là nha hoàn hầu cận của nàng lấy thư ra, nhưng lúc này đây bên người nàng kín kẽ không có một kẽ hở, không ai phản bội nàng, Ngụy Ngưng cũng không thể nhét thư tình vào trong phòng nàng. Loại chứng cứ mang tính then chốt này, nếu thời cơ xuất hiện không thỏa đáng, có thể sẽ bị phản tác dụng. Đây đại khái chính là nguyên nhân ở kiếp này ‘thư tình’ chưa từng xuất hiện.
Nhưng nàng vẫn cảm thấy không thích hợp, dựa theo thủ đoạn kín đáo của họ ở kiếp trước, hẳn là còn có một chứng cứ mấu chốt nhất, có thể trực tiếp xác định tội danh của nàng mới đúng.
Ví dụ như, chứng cứ nàng thuê thích khách giết người...
Ngân phiếu thì không thể xác định là xuất phát từ tay của nàng, cho nên càng có khả năng, hẳn là có ‘thư tay’ nàng viết cho sát thủ?
Nhưng vì sao chứng cứ như vậy lại chưa từng xuất hiện?
Ngụy Niên nhất thời không nghĩ ra được, chỉ có thể chờ đến khi nhìn thấy Chử Yến rồi hỏi lại hắn.
“Đúng rồi, việc thẩm tra giữa Ngự sử đài và ngục Phụng Kinh khác nhau ở chỗ nào?”
Thược Cúc chớp mắt mấy cái: “Phải nói là, Tống đại nhân và ngục Phụng Kinh thẩm tra có gì khác biệt.”
“Nhưng chuyện này còn phải xem ý của cô nương, cũng có thể biến thành người khác thẩm vấn hai vị Ngụy đại nhân. Cô nương cho rằng có cần Tống đại nhân thẩm vấn không?”
Dù sao thì bọn họ cũng là người thân của cô nương.
Lúc này Ngụy Niên đã hiểu ra.
Nàng thở phào nhẹ nhõm!
Sảng khoái!
“Muốn!”
“Sao lại không muốn!”
Ngụy Niên ngồi trước bàn trang điểm, cười tươi như hoa: “Đã có hiềm nghi ám sát Thái tử, đương nhiên nên để Tống đại nhân thẩm vấn.”
Nàng biết là vì bảo vệ nàng nên Thái tử mới cưỡng ép gộp hai vụ án làm một.
Bởi vì đây đúng là hai bản án.
Sát thủ ở bãi săn là nhắm vào phủ Quận chúa Thịnh An và Tề gia, còn thích khách dưới đáy vực là nhắm vào Thái tử. Đám người kia chỉ biết Thái tử rơi xuống vách núi mới bày kế ám sát, không cùng đường với sát thủ đuổi bắt trong bãi săn.
Nếu là nàng thuê người giết Tề Vân Hàm thì nên vào ngục Phụng Kinh. Mà vào ngục Phụng Kinh, nàng phải bị lột da.
Kiếp trước nàng đã từng nếm trải cảm giác đó, bây giờ nên khiến người nhà họ Ngụy nếm thử.
Để bọn họ biết, bị đổ oan là ám sát Thái tử thì cảm giác sẽ như thế nào.
Chẳng qua, bọn họ cũng không tính là quá oan ức.
Sát thủ ở bãi săn là âm mưu do bọn họ chuẩn bị. Cũng chính bởi vậy mới có chuyện rơi xuống vách núi phía sau, là bọn họ đã tạo cơ hội cho người Tây Vu ám sát Thái tử Bắc Lãng.
Vậy nên đi Ngự sử đài một chuyến, thật sự không tính là oan ức.
Chỉ tiếc Ngụy Ngưng không bị bắt vào.
Ngụy Niên khá là tiếc nuối.
“Ta nhớ lúc ấy trên đỉnh núi có vài vị nhân chứng phải không?”
Thược Cúc vừa trang điểm cho nàng, vừa trả lời: “Chi tiết thì nô tỳ cũng không rõ lắm.”
Ngụy Niên “ồ” một tiếng, nhìn về phía nàng ta, chớp mắt nói: “Đã có nhân chứng, vậy thì có phải cũng nên đi cung cấp lời chứng một cách nghiêm chỉnh không?”
Thược Cúc sững sờ.
Nào có ai lại vội vàng muốn chứng thực tội danh của bản thân mình như vậy?
“Ta nhớ lúc ấy vị đại nhân kia nói, trong số những nhân chứng có tam muội muội nhà ta. Có thể gọi nàng ta tới, bảo nàng ta vào Ngự sử đài viết một bản lời khai không?” Hai mắt Ngụy Niên lóe sáng, nàng hỏi.
Thược Cúc ngẩn người một lúc lâu, cuối cùng mới hiểu rõ ý của Ngụy Niên.
Nàng ta nói: “Nô tỳ đã rõ, sau đó nô tỳ sẽ bảo người truyền lời cho điện hạ.”
Mặc dù nàng ta không rõ tại sao cô nương và người trong nhà lại căm hận nhau như vậy, nhưng Tống đại nhân nói, điện hạ có khẩu dụ rằng, chỉ cần là cô nương yêu cầu, nhất định phải truyền đạt lại.
Vả lại nàng ta không cho rằng vị cô nương này là nữ tử lòng dạ rắn rết, cũng không phải nàng ta tin tưởng cô nương, mà là nàng ta tin tưởng điện hạ.
Điện hạ tuyệt đối sẽ không bị người khác lừa gạt!
Cho nên, Ngụy cô nương làm như vậy nhất định có lý do riêng.