66. Vụ Án Thu Vụ Sơn: Ai Là Kẻ Giết Người Vì Tình?

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Vụ Án Thu Vụ Sơn: Ai Là Kẻ Giết Người Vì Tình?

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong Đông cung.
“Điện hạ, đối phương đã khai nhận.”
Giọng Tống Hoài lạnh lẽo, trên người y thoang thoảng mùi tanh ẩm ướt, ống tay áo còn vương vết máu chưa khô. Chử Yến đang tựa mình trên nhuyễn tháp, một tay chống trán. Nghe Tống Hoài nói, y khẽ mở mắt.
“Theo lời khai của đám sát thủ giang hồ, kẻ giao dịch với bọn chúng là một nam tử, có khẩu âm Lân Châu.” Tống Hoài liếc nhìn tờ khế ước trên bàn gần đó, tiếp tục: “Khi tờ khế ước này đến tay bọn chúng, trên đó chỉ có tên của Ngụy nhị cô nương, còn những nội dung khác đều do bọn chúng tự thêm vào.”
“Cây trâm kia cũng quả thật được nhặt ở bãi săn.”
Chử Yến nheo mắt: “Khẩu âm Lân Châu ư?”
Tống Hoài: “Vâng.”
“Trong bốn vị đại nhân đang bị tạm giam, chỉ có Lương đại nhân là người Lân Châu.”
Chử Yến hỏi: “Đã thẩm vấn chưa?”
Tống Hoài trầm mặc một lúc.
Chử Yến ngước mắt nhìn y, Tống Hoài cúi đầu: “Đã chết rồi ạ.”
Chử Yến nhíu mày: “... Ngươi giết ông ta rồi sao?”
“Sau khi thần cạy được manh mối Lân Châu từ miệng sát thủ, thần lập tức định thẩm vấn Lương đại nhân. Nhưng đúng lúc đó, thuộc hạ báo lại, Lương Dụ đã tự sát, để lại dòng chữ máu trên tường, thẳng thắn thú nhận tội lỗi trong vụ án núi Thu Vụ.” Tống Hoài trầm giọng nói: “Lương Dụ nhậm chức tại Chính sự đường, cấp trên trực tiếp của ông ta là người của Cao gia.”
Chử Yến nhíu mày: “Ngươi không định nói với Cô rằng vụ án thuê sát thủ này là do Trung cung đứng sau chứ?”
Tống Hoài lại trầm mặc một lát, rồi nói: “Đến đây, mọi manh mối đều bị cắt đứt.”
Y ngừng một chút, rồi nói thêm: “Thích khách ám sát điện hạ dưới đáy vực cũng không phải cùng một nhóm người. Ngoài người Tây Vu, còn có dấu vết của Trung cung.”
Chử Yến cười khinh thường: “Không phải Cô coi thường lão nhị, nhưng cho dù Cô có chắp tay nhường vị trí Đông cung cho y, y cũng không thể ngồi vững. Cả ngày cứ nhảy nhót cao như vậy, y không sợ tự mình ngã chết sao?”
Châm chọc xong, Thái tử tiếp tục: “Vậy ý của ngươi là, kẻ thuê sát thủ ở núi Thu Vụ đã biết Trung cung phái người ám sát Cô, nên tương kế tựu kế đẩy tội danh thuê sát thủ sang cho Trung cung?”
Tống Hoài không phủ nhận: “Trung cung chỉ muốn tranh giành ngôi vị, không có lý do để ra tay với Tề gia.”
“Huống hồ, dù Trung cung có muốn động đến Tề gia, cũng không nên ra tay với Tề cô nương.”
Chử Yến nhíu mày, khép mắt lại.
“Vụ án núi Thu Vụ không tìm thấy bất kỳ chứng cứ nào liên quan đến Ngụy gia.” Tống Hoài tiếp tục nói: “Phụ tử Ngụy gia một mực khẳng định bản thân không hề hay biết gì về tình hình.”
“Thần đã đích thân thẩm vấn.”
Mọi cơ quan thẩm vấn hình sự của Bắc Lãng đều biết rõ rằng không có lời khai nào mà Tống Hoài không thể cạy ra. Phụ tử Ngụy gia lại cứng miệng như vậy, chỉ có hai nguyên nhân.
Hoặc là bọn họ thật sự không dính líu gì đến việc này, hoặc là, bọn họ vô cùng chắc chắn Tống Hoài tuyệt đối không thể tìm thấy chứng cứ.
Trong đầu Chử Yến hiện lên lời Ngụy nhị cô nương từng nói: “Quả nhiên ngươi biết hôm qua sẽ có nguy hiểm, cũng biết là ai ra tay. Ngươi hoài nghi, là muội muội ruột của ngươi.” Ngụy nhị cô nương đã đáp lại: “Đúng, từ sau chuyện ở đình Hòe Sơn trước đây, thần nữ đã hoài nghi nàng ta có ý đồ khác, nhưng thần nữ không rõ vì sao nàng ta lại làm như thế, cũng không có bất kỳ chứng cứ nào. Hơn nữa, nàng ta không có bản lĩnh sắp xếp mọi chuyện ở bãi săn, cũng không có năng lực thực hiện một kế hoạch lớn như vậy.”
Chử Yến đưa tay xoa bóp thái dương.
Nàng nói, nàng hoài nghi Ngụy tam, nhưng hiện tại không có bất kỳ chứng cứ nào chỉ về phía Ngụy tam. Giống như chuyện ở đình Hòe Sơn, hắn nghe xong là có thể đoán được đó là cạm bẫy Ngụy tam chuẩn bị cho nàng, nhưng đến nay vẫn không có chút chứng cứ thực tế nào chứng minh đó là kế hoạch do Ngụy tam bày ra.
Dù là kẻ mai phục dọc đường hay kẻ trốn thoát ở đình Hòe Sơn, bọn chúng đều không có bất kỳ quan hệ nào với Ngụy Ngưng.
Nhưng một tiểu cô nương mười lăm tuổi, sao có thể có bản lĩnh như vậy?
Chử Yến không tin.
Chắc chắn có kẻ đứng sau lưng nàng ta.
Vả lại, kẻ này tâm tư kín đáo, lại có thế lực nhất định.
Về phần Lương đại nhân, ông ta chẳng qua là dê thế tội bị đẩy ra thôi. Điều này cũng chứng minh quyền thế của kẻ đứng sau cao hơn Lương đại nhân rất nhiều.
“Ngươi nói xem, nếu kế hoạch ở núi Thu Vụ thành công, ai sẽ là người được lợi lớn nhất?”
Tống Hoài khẽ nhíu mày: “Địa vị Tề gia và Ngụy gia cách nhau quá xa, việc kích động hai bên mâu thuẫn là rất không cần thiết. Huống hồ... Người Ngụy gia cũng không coi trọng Ngụy nhị cô nương. Cho dù kế hoạch thành công, tất nhiên bọn họ sẽ đứng ra đại nghĩa diệt thân, căn bản sẽ không vì chuyện này mà kết thù với Tề gia.”
“Nói cách khác, Ngụy gia không có động cơ.”
Đúng lúc này, Trường Phúc vào điện, đứng ngoài bình phong nói: “Điện hạ, biệt viện Hương Sơn vừa truyền tin tới.”
Chử Yến “ừ” một tiếng. Trường Phúc lập tức bẩm báo: “Ngụy nhị cô nương hỏi, nếu Ngự sử đài gọi Ngụy tam cô nương đến làm nhân chứng, liệu có phù hợp với pháp lý không?”
Dứt lời, trong điện hoàn toàn yên tĩnh.
Sau một hồi khá lâu, Chử Yến mới cười nhạt một tiếng: “Cô biết rồi.”
Nàng càng ngày càng biết mượn oai của y.
Nhưng Trường Phúc không lập tức lui ra, mà chần chừ như muốn nói gì đó.
“Nói.”
Trường Phúc hắng giọng một cái, nói: “Cũng không phải chuyện gì quan trọng, chỉ là nội dung Ngụy nhị cô nương nói chuyện phiếm với cung nữ cũng được truyền tới cùng.”
“Hửm?” Chử Yến ngước mắt.
“Ngụy nhị cô nương nói với cung nữ rằng, điện hạ ra tay hào phóng, ngoài điện hạ ra, nàng nhìn ai cũng thấy chướng mắt.” Trường Phúc nín cười nói.
Thái tử nghe vậy, khóe môi vô thức cong lên.
Xem ra nàng rất thích phòng vàng mà y chuẩn bị cho nàng, quả nhiên là đang ngấp nghé đống núi vàng của y.
Chướng mắt người khác ư?
Là bởi vì người khác không có đống núi vàng đó chứ gì.
Chử Yến khoát tay, Trường Phúc cung kính lui ra.
Tống Hoài nhìn rõ toàn bộ biểu cảm của Thái tử.
Y lặng lẽ nghĩ, dường như điện hạ thật sự đã thua trong tay Ngụy nhị cô nương.
Chử Yến nhận thấy ánh mắt phức tạp của y, liền đứng đắn ho một tiếng: “Cô hỏi ngươi, nếu tỷ muội hoặc bạn tốt trở mặt thành thù, nguyên nhân sẽ là gì?”
Tống Hoài thu hồi suy nghĩ, ngẫm nghĩ rồi đáp: “Nếu không bàn đến chuyện gia tộc, rất có thể là vì tình.”
Tình yêu, tình thân, tình bạn, đều có thể.
“Vì tình.” Chử Yến lẩm bẩm.
Ngụy Niên và Ngụy tam không hợp là bởi vì tình thân, bởi vì Ngụy gia bất công. Vậy thì khả năng cao nhất khiến Ngụy tam muốn giết Tề Vân Hàm là bởi vì...
Một lát sau, Thái tử chậm rãi ngồi dậy, khóe môi hơi nhếch lên: “Vụ án núi Thu Vụ này, nói không chừng đúng là một vụ án giết người vì tình thật.”
Lần này Tống Hoài không nghe rõ lắm, nên không hiểu ý hỏi lại: “Ý điện hạ là gì ạ?”
Chử Yến nheo mắt lại, chậm rãi nói: “Nếu người giết người vì tình không phải Ngụy Niên, mà là Ngụy tam thì sao?”
“Bỏ qua biến số là ngươi và ta, nếu kế hoạch ở núi Thu Vụ thành công, đã có thể loại trừ Tề Vân Hàm, lại có thể phủi sạch quan hệ của bản thân, chỉ cần một mình Ngụy Niên đền tội. Chỉ cần Ngụy gia đại nghĩa diệt thân, vậy thì hoàn toàn sẽ không liên lụy đến Ngụy gia.”
Tống Hoài sững sờ.
Nếu suy đoán theo hướng này...
Chử Yến đưa tay cầm lấy tờ khế ước trên bàn, ánh mắt rơi xuống hai chữ ‘Ngụy Niên’ trên đó: “Ai có khả năng khiến nàng không hề đề phòng mà viết tên mình lên một tờ giấy trắng nhất?”
Tống Hoài khẽ cắn môi, trầm giọng: “Người Ngụy gia.”
“Không sai, người Ngụy gia.”
Trong mắt Chử Yến xẹt qua một tia âm u: “Cuộc hẹn ở đình Hòe Sơn do một tay Ngụy tam thúc đẩy. Ngươi nói xem liệu có khả năng là, lúc đó, kế hoạch của Ngụy tam chính là giết Tề Vân Hàm, giá họa cho Ngụy Niên không?”
“Vả lại Cô nhớ rõ, trước khi ả nha hoàn kia của nàng chết, ả ta một mực phủ nhận trong số những người tham gia cuộc hẹn hôm đó có Ngụy tam, chỉ có Ngụy Niên hẹn gặp Tề Vân Hàm.”
Đôi tay đang xuôi bên người của Tống Hoài nắm chặt thành nắm đấm: “Ả ta dám nói dối, đã chứng tỏ trong kế hoạch, Ngụy nhị cô nương và Tề cô nương đều sẽ không còn cơ hội mở miệng.”
Chử Yến ngước mắt nhìn y: “Hoặc là, cho dù Ngụy Niên có nói ra cũng sẽ không có ai tin. Nếu kế hoạch ở đình Hòe Sơn thành công, Ngụy tam... có thể chứng minh mình không có mặt sao?”
Tống Hoài lắc đầu: “Lúc ấy ở đình Hòe Sơn còn có mặt nha hoàn hộ vệ của Tề cô nương, bọn họ đều nhìn thấy Ngụy tam. Cho dù thế nào, Ngụy tam cũng không thể chứng minh mình không có mặt. Có điều... Ngụy tam biết rõ nha hoàn hộ vệ của Tề Vân Hàm sẽ nhìn thấy nàng ta, vậy vì sao nha hoàn Ngụy gia lại một mực khẳng định Ngụy tam không tới chỗ hẹn?”
Suy luận mắc kẹt, không có tiến triển.
Hai người đồng thời trầm mặc.
Không lâu sau đó, Chử Yến hít hà một tiếng, vò đầu: “Nữ tử này có bản lĩnh lớn đến vậy ư?”
Tống Hoài đột nhiên ngẩng đầu: “Điện hạ, liệu có phải là lợi dụng chênh lệch thời gian không?”
Chử Yến nheo mắt: “Nói rõ hơn xem nào?”
“Nếu lúc ấy Ngụy nhị cô nương tới đình Hòe Sơn đúng theo thời gian đã hẹn, có lẽ Ngụy tam sẽ tránh mặt nha hoàn hộ vệ của Tề cô nương.” Tống Hoài nói: “Ở đình Hòe Sơn có một người khinh công trác tuyệt, muốn tránh tai mắt của nha hoàn hộ vệ mà giết người cũng dễ như trở bàn tay. Đến lúc đó, đợi Ngụy nhị cô nương vào trong đình, Ngụy tam sẽ rời khỏi Hương Sơn dưới sự trợ giúp của kẻ kia. Kể từ đó, ngoài Tề cô nương bị hại, không ai biết Ngụy tam cô nương từng tới đó.”
“Chỉ là về sau, Ngụy nhị cô nương không đến đúng thời gian đã hẹn, Ngụy tam lo có biến cố xảy ra, nên mới không thể không xuất hiện.”
Chử Yến trầm mặc một lúc, sau đó nói: “Đây có vẻ là suy đoán rất gần với sự thật, nhưng...”
Tống Hoài: “Không có chứng cứ.”
Cũng giống như vụ án thuê sát thủ giết người ở núi Thu Vụ lần này, không có bất kỳ chứng cứ nào chỉ về phía Ngụy tam.
“Ngươi cảm thấy kẻ trợ giúp Ngụy tam là ai?”
Tống Hoài trầm tư một lát, rồi lắc đầu: “Thần không biết.”
“Đã thẩm vấn Thẩm Lăng chưa?”
“Vâng.” Tống Hoài đáp: “Hắn ta là một trong những người trong cuộc, thần đã thẩm vấn trước tiên. Hắn ta nói hoàn toàn không biết gì về chuyện này.”
Chử Yến suy tư: “Hoàn toàn không biết ư?”
“Trong thành Phụng Kinh có vô số cô nương mến mộ Thẩm Lăng, hắn ta không biết cũng là hợp lý.” Tống Hoài ngừng một chút, nói: “Điện hạ hoài nghi hắn ta sao?”
“Nếu quả thật là hắn ta, Tề Vân Hàm chết thì hắn ta có thể được lợi gì?” Chử Yến không trả lời mà hỏi lại: “Cũng không thể là hắn ta cũng thích Ngụy Ngưng chứ? Cùng nhau hại chết vị hôn thê sao?”
Lời nói này vừa thốt ra, chính Thái tử cũng không tin.
Tề Vân Hàm và Ngụy Ngưng, một người là con cưng của trời, tâm tính thiện lương hồn nhiên, lại còn là thanh mai trúc mã. Một kẻ khác tâm tư thâm trầm, đoán chừng ngay cả mặt cũng chưa gặp qua vài lần. Chỉ cần Thẩm Lăng có đầu óc, chắc chắn sẽ biết phải chọn thế nào.
“Hơn nữa, còn có một lỗ hổng rất lớn. Nếu Ngụy nhị cô nương là tội phạm giết người, vậy thì việc hôn nhân của cô nương Ngụy gia cũng sẽ chịu ảnh hưởng. Cho dù Ngụy tam có thể phủi sạch hiềm nghi của bản thân, nàng ta cũng không gả cho Thẩm Lăng được.” Tống Hoài nói.
Cưới muội muội ruột của hung thủ giết vị hôn thê của mình, Thẩm Lăng phải điên đến mức nào?
Chưa cần nhắc đến Tề gia sẽ ra sao, chỉ riêng cái nhìn của người bên ngoài thôi hắn ta cũng không thể vượt qua được! Không bị nước bọt của quan văn làm cho chết đuối thì cũng có thể bị người trong thiên hạ chọc cong cột sống.
Mà đối với Ngụy tam mà nói, cho dù nàng ta muốn giết Tề Vân Hàm vì Thẩm Lăng, nàng ta hoàn toàn có thể vu oan cho người khác. Vậy vì sao nhất định phải là tỷ tỷ ruột của mình? Chuyện này căn bản không mang lại lợi ích gì cho nàng ta!
Đây cũng là một điểm làm cho họ hoang mang khó hiểu nhất hiện tại.
Chử Yến hơi bực bội xoa thái dương: “Mượn cớ cung cấp lời chứng để kéo người tới Ngự sử đài. Ngươi nghĩ vài cách xem có thể tìm được điểm đột phá nào không. Mặt khác, tìm người âm thầm theo dõi Thẩm Lăng.”
Tống Hoài cung kính đáp: “Vâng ạ.”
“Chuyện Lương đại nhân tự sát cứ tạm thời ém xuống. Cứ nói là không hề có tiến triển, người Ngụy gia chưa rửa sạch hiềm nghi, cứ bắt về tạm giam trước đã.”
Tống Hoài: “Tạm giam bao lâu ạ?”
“Nửa tháng.”
“Vâng ạ.”
“Còn nữa, lần sau trước khi ngươi tới nhớ tắm rửa sạch sẽ. Máu me đầy người, Cô nhìn đau đầu.” Chử Yến vô cùng ghét bỏ nói.
Tống Hoài nhìn Thái tử bằng ánh mắt phức tạp rồi mới cung kính cáo lui.