68. Thái tử đốt khế ước và một đêm không ngủ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Thái tử đốt khế ước và một đêm không ngủ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thái tử cúi đầu nhìn Ngụy Niên chằm chằm: “Nói chuyện bình thường đi.”
Ngụy Niên: “... Thần nữ muốn tiếp tục học cưỡi ngựa bắn tên.”
Chử Yến ừ một tiếng, nhấc chân tiếp tục đi lên phía trước.
Ngụy Niên vội vàng theo sau, nhưng không xin tiếp tục nữa, bởi vì nàng nhìn thấy sự mỏi mệt trong mắt Thái tử.
Nàng lặng lẽ nghiêng đầu quan sát Thái tử, chẳng lẽ từ khi về hắn vẫn chưa ngủ sao?
“Nhìn cái gì?”
Chử Yến liếc nhìn nàng.
Ngụy Niên còn chưa mở miệng, lại nghe hắn nói: “Đỡ Cô.”
Ngụy Niên cụp mắt nhìn về phía cánh tay Thái tử buông thõng bên người. Trong lòng nàng khẽ động, thử đưa tay nắm lấy. Quả nhiên, ngay lập tức, hắn siết chặt tay nàng, mười ngón đan vào nhau.
Khóe môi Ngụy Niên bất giác cong lên.
Rõ ràng muốn nắm tay nàng, lại cứ phải ngượng ngùng tìm cớ.
Hai người cứ vậy nắm tay trở về chính viện. Lúc đi ngang qua phòng ở của nàng, Thái tử không buông tay, trực tiếp dẫn nàng tới tẩm điện của hắn.
Chử Yến cứ thế kéo nàng ngồi xuống chiếc ghế dài êm ái, không đợi nàng mở miệng thì đã đưa cho nàng một tờ khế ước: “Tự nhìn đi, nhìn cho kỹ vào!”
Ngụy Niên vẫn bị hắn nắm chặt một tay, chỉ có thể dùng tay kia trải tờ khế ước lên đùi.
Sau khi thấy rõ nội dung bên trên, ánh mắt Ngụy Niên trùng xuống.
Quả nhiên nàng đoán không sai, lần này cũng có ‘chứng cứ’ có thể trực tiếp định tội nàng.
“Điện hạ...”
Ngụy Niên ngước mắt nhìn về phía Chử Yến, lòng cảm kích hiện rõ trên mặt.
Nếu không phải hắn giữ lại tờ khế ước này, nàng đã hoàn toàn bị gán tội danh.
“Trước kia Cô thấy ngươi có chút thông minh, sao lại làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy?” Chử Yến đặt ngón trỏ lên trán nàng, khẽ lắc lư, tiến sát lại gần nàng: “Để Cô nghe xem, đầu óc có phải bị úng nước rồi không?”
Ngụy Niên: “...”
Nàng lại được mở mang tầm mắt rồi, Thái tử không chỉ điên, miệng lưỡi cũng rất lợi hại, đúng là đanh đá!
“Nói Cô nghe xem, là ai dùng cách nào lừa được ngươi viết tên của mình lên một tờ giấy trắng?” Chử Yến châm chọc nói: “Để Cô nhìn xem, ngươi còn cứu được không.”
Đối diện với Thái tử, ngay cả khi bản thân có lý cũng phải nhún nhường ba phần, chứ chưa cần nói đến việc hiện tại Ngụy Niên không thể nói lý lẽ được chút nào. Nàng chỉ có thể ngoan ngoãn kéo tay Thái tử, dụi dụi vào cánh tay hắn, trông vô cùng đáng thương: “Thần nữ nhớ mang máng, hình như tờ giấy này được viết từ năm ngoái. Trước đó, khi chưa nhận ra Ngụy Ngưng có ý hãm hại thần nữ, thần nữ hoàn toàn không đề phòng nàng ta. Hình như hôm đó là vì nàng ta nói chữ thần nữ đẹp, xin thần nữ dạy nàng ta, còn nói muốn viết tên thần nữ. Thần nữ không đề phòng, đồng ý yêu cầu của nàng ta, viết tên mình, cũng không để ý nàng ta đã đổi thành giấy trắng từ bao giờ. Bây giờ nghĩ lại, rất có thể là khi đó nàng ta đã thừa dịp thần nữ không chú ý mà lén lút lấy đi.”
Nhưng đây chỉ là ký ức riêng của nàng và Ngụy Ngưng, cho dù dùng lý do này để bào chữa cũng vô dụng, dù sao thì cũng là chữ nàng tự tay ký.
Dưới ánh nhìn ghét bỏ của Thái tử, giọng Ngụy Niên càng lúc càng nhỏ dần.
Khi đó nàng còn bị lừa gạt, chẳng hay biết gì, toàn tâm toàn ý muốn được người Ngụy gia yêu thích, quan hệ với Ngụy Ngưng cũng là tỷ muội tình thâm. Đương nhiên nàng sẽ không đề phòng nàng ta, nhưng bị Thái tử nhìn như vậy, nàng vẫn cảm thấy hơi chột dạ.
“Những thứ như thế này còn bao nhiêu nữa?” Chử Yến hỏi.
Ngụy Niên lắc đầu: “Thần nữ chỉ từng viết một lần này.”
Lúc này sắc mặt Chử Yến mới giãn ra: “Tốt nhất là như vậy.”
“Ngươi còn có nhược điểm nào khác bên ngoài không, nói hết cho Cô biết đi. Để phòng một ngày nào đó ngươi lại tự đẩy mình vào rắc rối, Cô cũng không biết phải đi đâu mà cứu ngươi.”
Hắn vừa nói vừa rút tờ khế ước từ tay Ngụy Niên, đứng dậy giơ lên trên ánh nến.
‘Chứng cứ phạm tội’ nắm giữ sinh tử cứ thế từ từ hóa thành tro tàn.
Trong tình cảnh này, lòng Ngụy Niên khó tránh khỏi xúc động.
Tờ khế ước này giống với bức thư tình kiếp trước biết bao. May mắn thay, lần này có một người đã ngăn chặn nó vì nàng.
Thấy Ngụy Niên im lặng một lúc lâu, Chử Yến nhíu mày: “Nói chuyện đi.”
Ngụy Niên sực tỉnh, vội vàng lắc đầu: “Hẳn là không có.”
Sau khi sống lại nàng vô cùng cẩn thận, sớm trừ bỏ tai mắt của Kiều thị. Bây giờ mặc dù Hạnh Hòa viện không được tính là tường đồng vách sắt, nhưng cũng tuyệt đối sạch sẽ.
Chử Yến ừ một tiếng, lại kéo nàng ngồi xuống, giọng điệu lười biếng nói: “Lần này, ngươi định cảm ơn Cô thế nào?”
Cảm ơn thế nào?
Cái này đúng là nàng chưa nghĩ ra.
Ơn tình lần này quá lớn, nàng thật sự không biết nên báo đáp thế nào.
Nhưng hiện tại hắn nói như vậy, hẳn cũng có ý ám chỉ giống như những lần trước đây?
Sau một lúc lâu, Ngụy Niên chậm rãi xích lại gần Thái tử.
Nhưng, khi môi nàng còn cách Thái tử khoảng một nắm tay, thì bị hắn dùng một ngón tay ngăn lại.
Tình cảnh này, cực kỳ giống như nàng có ý đồ quấy rối Thái tử, lại bị từ chối.
Ngụy Niên chớp chớp mắt mấy cái, tai đỏ bừng: “...”
“Đừng hòng lừa dối Cô dễ dàng như vậy.”
Chử Yến cụp mắt liếc nàng, nói.
Ngụy Niên đỏ bừng mặt lùi lại, tiếng lí nhí như tiếng muỗi kêu: “Thần nữ nghe theo điện hạ tất cả.”
Chẳng lẽ hắn không có ý đó?!
Cho nên, nàng lại hiểu lầm rồi?!
Chử Yến đột nhiên kéo nàng đứng dậy đi về phía giường.
Ngụy Niên giật mình, đôi mắt bỗng trợn tròn.
Chẳng lẽ hắn muốn...
“Hầu hạ Cô đi ngủ.”
Ngụy Niên nghe vậy thì khẽ thở phào, vội vàng đồng ý: “Vâng.”
Chử Yến dừng lại trước giường, nhắm mắt lại khẽ dang hai tay ra, vẻ mặt khó giấu sự mệt mỏi. Ngụy Niên bước lên phía trước cẩn thận cởi y phục cho hắn.
Cuối cùng hầu hạ Thái tử lên giường. Ngụy Niên vừa buông màn xuống đã bị Thái tử nắm tay kéo vào. Nàng không khỏi hoảng sợ kêu lên: “Điện hạ!”
“Ngươi ở lại đây.”
Ngụy Niên ngã xuống chiếc giường đầy mùi Long Tiên Hương, tim đập thình thịch.
Ở lại, là có ý gì đây?
Không đợi nàng kịp suy nghĩ thêm, đã bị Thái tử nhét vào trong chăn. Tay hắn ôm chặt lấy eo nàng, kéo nàng sát vào lòng mình.
Trong khoảnh khắc đó, Ngụy Niên sợ đến mức vô thức nín thở.
Nhưng không lâu sau, nàng phát hiện, hắn cũng không có thêm cử chỉ nào khác như nàng đã nghĩ.
“Có biết hát ru không?” Chử Yến đột nhiên nói.
Ngụy Niên khẽ giật mình, hát gì cơ chứ?
“Cô không ngủ được.” Thái tử lại nói.
Lúc này Ngụy Niên mới lờ mờ hiểu ý của Thái tử khi giữ nàng lại.
Hắn muốn nàng dỗ hắn đi ngủ.
Nhưng nàng vẫn hơi không hiểu, trông sắc mặt hắn đã rất mỏi mệt, tại sao lại không ngủ được. Chẳng qua nàng không hỏi thành tiếng, mà nói khẽ: “Thần nữ không biết, kể chuyện được không?”
Chử Yến khẽ ừ một tiếng.
Ngụy Niên đánh bạo tìm một vị trí thoải mái trong lòng hắn, rồi bắt đầu bịa chuyện.
Đúng vậy, bịa.
Từ nhỏ nàng đã ngủ một mình. Khi đó cũng có một ma ma chăm sóc nàng, chẳng qua từ sau khi lớn lên và có ký ức đến nay, hình như ma ma chưa từng dỗ nàng ngủ. Cứ đến giờ đi ngủ, sau khi rửa mặt cho nàng xong thì sẽ đặt nàng lên giường. Lúc đầu nàng cũng sợ hãi, một mình trốn trong chăn yên lặng rơi nước mắt, về sau dần dần thành thói quen.
Cho nên, đương nhiên là nàng không biết hát khúc hát ru hay kể chuyện gì cả.
Nhưng Thái tử yêu cầu, nàng có thể bịa.
Dù sao nàng cũng đọc không ít sách, từng đọc về rất nhiều chuyện kỳ lạ, có thể pha trộn lại để bịa ra một câu chuyện kể cho hắn nghe.
“Ngày ấy, thị trấn nhỏ nơi biên giới đón trận tuyết đầu mùa. Người lớn trẻ nhỏ đều chạy ra cửa ngắm tuyết, cả trấn tràn ngập tiếng cười vui sướng. Nhưng vào lúc này, có người phát hiện, tòa nhà hoang vắng hẻo lánh nhất trấn đang bị sương đỏ bao phủ. Có người to gan đi qua nhìn, lại phát hiện tuyết rơi xuống ở chỗ ấy lại có màu đỏ. Người đó hoảng sợ, vội vàng chạy đi loan tin, nói là yêu quái giáng thế...”
“Ngụy Niên.”
Chử Yến mở mắt ra: “Ngươi kể chuyện gì vớ vẩn vậy?”
Ngụy Niên chớp mắt mấy cái: “Điện hạ không thích sao? Vậy thần nữ đổi chuyện khác.”
“Lại kể về một đêm trăng rằm, ở một thị trấn nhỏ nơi biên giới nào đó. Lúc người gõ canh đi ngang qua một tòa trạch viện đã bỏ trống từ lâu, thình lình nghe thấy bên trong có tiếng khóc vọng ra. Người gõ canh cả gan đi vào nhìn, lại không thấy gì cả. Nhưng hắn vừa ra khỏi tòa nhà, tiếng khóc lại vang lên. Lúc này người gõ canh sợ hãi ôm đầu chạy trốn, đồng thời la lớn, có ma...”
Chử Yến không thể nhịn được nữa, véo eo Ngụy Niên một cái: “Ngươi cố ý đúng không?”
Cho dù Thái tử tự nhận bản thân hiểu biết rộng, nhưng đây là lần đầu tiên thấy có người kể chuyện ma để ru ngủ.
Ngụy Niên kêu đau một tiếng, ngẩng đầu lên tủi thân nói: “Điện hạ hiểu lầm rồi.”
Chử Yến cắn răng: “Khi còn bé ngươi nghe những chuyện này trước khi ngủ sao?”
“Không có.” Ngụy Niên nói: “Khi còn bé trước khi ngủ không ai kể chuyện cho thần nữ nghe cả.”
Chử Yến nhíu mày, mãi không lên tiếng.
Ngụy Niên cẩn thận nói: “Vậy điện hạ muốn nghe chuyện ân oán giang hồ không?”
Một lúc lâu sau, Chử Yến mới không kiên nhẫn ừ một tiếng.
Ngụy Niên vô thức ngẩng đầu nhìn hắn một cái. Thấy hắn mở to mắt nhìn đỉnh màn, nàng ngẫm nghĩ, đánh bạo vươn tay che lên đôi mắt hắn: “Điện hạ nhắm mắt lại, chẳng mấy chốc là ngủ được thôi.”
Trên tay nữ tử có mùi thơm dễ chịu, bàn tay ấm áp mềm mại. Chử Yến vừa định mở miệng trách cứ, nhưng không hiểu sao lại ngừng lại.
Ngụy Niên bịa ra một câu chuyện ân oán giang hồ không hề kinh dị, giọng điệu cũng càng thêm chậm rãi.
Lần này, qua rất lâu mà Thái tử không lên tiếng. Ngay khi Ngụy Niên cho rằng hắn đã ngủ, nàng dừng lại, lại nghe hắn nỉ non một câu: “Ngu xuẩn.”
Ngụy Niên: “...?”
Nàng ngẩn người, rồi mới phản ứng ra là hắn đang mắng nhân vật chính trong câu chuyện.
“Có muốn học công phu phòng thân không?” Giọng Thái tử đã hơi khàn, giọng điệu thấm mệt vì buồn ngủ.
Ngụy Niên không khỏi ngẩng đầu nhìn hắn.
Mắt hắn bị nàng che, lộ ra sống mũi thẳng tắp và đôi môi có thể gọi là hoàn mỹ. Đại khái là do không tập trung, nàng vô thức hỏi: “Có thể lợi hại giống điện hạ không?”
Một lúc lâu sau, Thái tử mới lẩm bẩm nói: “Nằm mơ, có lẽ có thể.”
Ngụy Niên: “...”
“Nhiều lắm là lúc bị đuổi giết, sẽ chết chậm hơn một chút.”
Ngụy Niên nhìn đôi môi khẽ mở khẽ đóng phun ra những từ vô tình kia, đột nhiên có một xúc động muốn bịt miệng hắn lại!
Ma xui quỷ khiến, nàng thật sự làm như vậy. Chờ đến khi lấy lại tinh thần, nàng cuống quýt rụt môi lại, gương mặt nóng bừng.
Nhưng qua một lúc lâu, Thái tử vẫn không có phản ứng gì. Ngụy Niên mới nói khẽ: “Thần nữ muốn học.”
Cho dù chỉ chậm một giây, cũng có thể có thêm một cơ hội sống.
Chử Yến vẫn không trả lời nàng.
Trong sự yên tĩnh giày vò, dần dần truyền đến tiếng hít thở đều đều của Thái tử.
Ngụy Niên nhắm mắt lại, chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.
Hắn ngủ rồi.
Cho nên, vừa rồi, chắc hẳn hắn không biết đâu nhỉ...
Ngụy Niên ôm tâm lý may mắn mà nghĩ như vậy.
Nàng vốn định chờ Thái tử ngủ say rồi đứng dậy rời đi, nhưng hắn ôm rất chặt, nàng không dám mạnh mẽ giật tay hắn ra, chỉ có thể chịu đựng. Chậm rãi, không biết nàng cũng ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Sáng hôm sau tỉnh lại, trời vừa mới tờ mờ sáng.
Ngụy Niên cảm nhận hơi ấm bên người, ý thức dần trở lại.
Nàng lại ngủ một đêm trên giường của hắn!
Ngụy Niên đỏ mặt, chậm rãi thoát ra khỏi ngực Thái tử, rón rén rời khỏi tẩm điện.
Nàng nghĩ, canh giờ này còn sớm, lúc này ra ngoài hẳn sẽ không bị người nhìn thấy, nhưng nàng vừa bước ra tẩm điện, đã chạm mặt Thược Cúc đang trông coi bên ngoài.
Đối với việc Ngụy Niên ngủ trong tẩm điện của Thái tử một đêm, Thược Cúc tỏ ra tuyệt đối không kinh ngạc. Nàng ta chỉ im lặng hỏi Ngụy Niên là Thái tử đã dậy chưa.
Sau khi Ngụy Niên đại khái hiểu rõ ý của nàng ta, nàng lắc đầu.
Sau đó, hai người im lặng rời khỏi tẩm điện của Thái tử.
Đến phòng ở của Ngụy Niên, nàng lập tức liếc thấy Phong Thập Bát đang ngồi dưới hiên. Đối phương cũng nhìn thấy nàng, nhảy xuống đón: “Cô nương.”
“Thập Bát, ngươi đến rồi.”
Ngụy Niên vội hỏi han về tình hình vết thương của nàng ấy. Phong Thập Bát không để ý, xua tay: “Không sao, nghỉ ngơi một thời gian là lành ngay ấy mà.”
Sau đó hai người vừa ăn sáng vừa trò chuyện, tất nhiên cũng nhắc tới vụ ám sát hôm đó.
Sau khi kể ra những hiểm nguy mà cả hai đã gặp phải, Ngụy Niên mới đổi chủ đề, hỏi nàng ấy: “Có phải tình trạng giấc ngủ của điện hạ không được tốt không?”
Phong Thập Bát nghe vậy thì buông bát đũa xuống, thở dài: “Đúng vậy.”
Mà lời nàng ấy nói tiếp đó lại khiến Ngụy Niên ngẩn ngơ rất lâu, không thể hoàn hồn.