Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 67
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa ra khỏi điện, Tống Hoài liền gặp Tô Cấm.
Tô Cấm khom người: "Tống đại nhân."
Tống Hoài gật đầu đáp lễ, hạ thấp giọng nói: "Tô Cấm cô nương, ta có vài lời muốn nói."
Hai người đi vào vườn, Tống Hoài mới hỏi: "Điện hạ thế nào rồi?"
Tô Cấm lắc đầu, sắc mặt không tốt.
"Từ lúc trở về đến bây giờ điện hạ vẫn không thể ngủ được, nửa giờ trước không chịu đựng nổi nữa mới uống thuốc. Nhưng Tống đại nhân cũng nhìn thấy, bây giờ thuốc cũng đã dần hết tác dụng, đến bây giờ còn chưa thể ngủ thiếp đi."
Tống Hoài thở dài thườn thượt, quay đầu nhìn về phía tẩm điện: "Ở dưới đáy vực, điện hạ cũng thức trắng cả đêm."
Lãng Vương bị thương nặng trong trận chiến bốn năm trước, mặc dù bây giờ tính mạng đã không còn nguy hiểm, nhưng không thể cầm đao, không thể ra chiến trường.
Vốn dĩ đây là chuyện không thể để bên ngoài biết, nhưng không biết vì sao mấy năm trước tin tức đột nhiên bị lộ ra ngoài, gián điệp các nước xuất hiện ở Phụng Kinh. Đúng lúc này, điện hạ vì bảo vệ Lãng Vương, tung tin rằng mình cũng bị di chứng sau trận chiến năm đó.
Là Thái tử Bắc Lãng bị thương nặng khi đánh Tây Vu, giá trị của Thái tử lớn hơn Lãng Vương, thế là đương nhiên chuyển hướng sự chú ý của đối phương, khiến vô số cuộc ám sát nhắm vào mình.
Người Tây Vu cũng không ngốc, mà là họ biết Thái tử thật sự đã gặp chuyện trong trận chiến đó.
Thái tử từng trúng một loại độc của Tây Vu.
Loại độc này sẽ không khiến người ta chết ngay lập tức, nhưng sẽ khiến người đó không thể ngủ ngon, cho đến khi cơ thể không chịu đựng nổi nữa mà đột ngột qua đời.
Lúc đó y một mình lẻn vào hoàng cung Tây Vu, đánh ngất Thái y để cướp giải dược về, nhưng khi đó Thái tử đã trúng độc ba ngày, cho dù giải được độc nhưng vẫn để lại di chứng.
Đây là nguyên nhân điện hạ thường hay mất ngủ.
Nhất là khi đêm tối tĩnh mịch, di chứng này thường tái phát hành hạ, khiến Thái tử ngủ không yên.
Nhưng cũng không phải ngày nào cũng thế, có đôi khi cũng có thể ngủ được vào ban đêm, nhưng tình huống này cực kỳ hiếm, phần lớn thời gian đều trằn trọc đến gần sáng mới có thể miễn cưỡng chợp mắt được một lát.
Một khi một người ngủ không ngon, tính tình không tránh khỏi trở nên nóng nảy, tích lũy theo tháng ngày, tiếng tăm của Thái tử càng thêm đáng sợ, nhưng nhược điểm của Thái tử làm sao có thể công khai rộng rãi, thế nên chỉ đành chấp nhận như vậy.
Mà mỗi khi trong người không khỏe hoặc bị thương nặng, tình trạng này sẽ càng trở nên rõ ràng hơn.
Giống như bây giờ, thức trắng cả ngày lẫn đêm, bất kỳ hương liệu hay thuốc ngủ nào cũng vô dụng.
"Quan y sư có tin tức gì không?"
Tô Cấm lắc đầu: "Không có."
Thái y viện đành bó tay với căn bệnh của Thái tử, Tống Hoài bèn gửi thư cho Quan gia. Quan gia có một chi phái chuyên nghiên cứu y thuật, cử trưởng tử đến khám cho Thái tử, điều trị một năm tuy có chút hiệu quả nhưng không đáng kể. Đầu xuân năm nay, Quan y sư biết ở cực Bắc có dược liệu có thể loại bỏ hết chất độc còn sót lại, đã lên đường ngay trong đêm, nhưng lâu như vậy vẫn không có tin tức nào truyền về.
Tống Hoài còn muốn nói gì nữa, lại thấy trong điện có động tĩnh truyền đến.
Chử Yến mặc trường bào đen thêu chỉ vàng, tóc nửa xõa, hùng hổ cầm giấy khế ước đi ra khỏi tẩm điện.
Hai người vội vàng chào đón: "Điện hạ."
"Ngươi đến biệt viện một chuyến."
Tống Hoài nhíu mày: "Điện hạ, hiện tại ngài không thích hợp ngồi xe..."
"Ngậm miệng!"
Chử Yến bực bội quát: "Đi địa cung."
Trong lòng Tống Hoài biết không thể khuyên được, chỉ đành làm theo ý hắn: "Thần đưa điện hạ đi."
Hai người một trước một sau đi đến lối vào địa cung, Chử Yến lại đột nhiên dừng lại, nhìn Tống Hoài.
Lúc này Tống Hoài lập tức có linh cảm không lành, quả nhiên một lát sau đã nghe thấy Thái tử thờ ơ nói: "A huynh."
"Cô đã lâu không ngủ, không thích hợp đi lại nhiều."
Tống Hoài hít một hơi thật sâu, sau đó lặng lẽ đi đến trước mặt Thái tử, cúi người: "Thần sẽ cõng điện hạ."
Thái tử nhướn mày: "Làm phiền a huynh."
-
Nơi chân trời, ánh chiều tà vẫn chưa tan hết, Ngụy Niên mặt mày trắng bệch rời khỏi chuồng sói.
Chẳng qua, mặc dù vẫn sợ hãi, nhưng đã tốt hơn trước kia nhiều, ít nhất, vừa rồi nàng còn dám lén nhìn xuống một chút.
"Cô nương, có cần nô tỳ dẫn người đi dạo xung quanh không?" Lúc này Thược Cúc nói.
Ngụy Niên suy nghĩ một lát, gật đầu: "Ừ."
Nàng đến biệt viện Hương Sơn nhiều lần như vậy, nhưng đến nay còn không biết rốt cuộc biệt viện rộng đến đâu.
Mặc dù Thái tử không ở biệt viện, nhưng vẫn có thị vệ canh gác, thấy Ngụy Niên, đều cung kính gọi một tiếng cô nương.
Lúc này Ngụy Niên mới đột nhiên nhớ tới Phong Thập Bát, bèn hỏi Thược Cúc: "Ám vệ của điện hạ đều ổn chứ?"
Câu hỏi này khiến Thược Cúc khó xử, nàng ta nghĩ một lát rồi mới trả lời: "Các đại nhân đều theo bên cạnh điện hạ, nô tỳ cũng không rõ."
Ngụy Niên không hỏi thêm nữa.
Ngày đó ở bờ sông, nàng chỉ đứng từ xa nhìn Phong Thập Bát một cái, trên người tiểu cô nương máu me be bét, cũng không biết bây giờ thế nào rồi.
"Cô nương, đi lên phía trước nữa là khu nuôi ngựa." Thược Cúc nói.
Ngụy Niên ngước mắt nhìn lại, vô thức hỏi: "Tiểu Phong có ở nơi này không?"
Đương nhiên Thược Cúc biết ngựa của Thái tử, nói: "Ở đây, đêm qua mới được đưa về."
Trong lòng Ngụy Niên khẽ lay động: "Ta có thể cưỡi ngựa không?"
Thược Cúc chớp mắt mấy cái, suy tư một lát rồi gật đầu: "Có thể, điện hạ có lời dặn, chỉ cần không phạm pháp, sẽ đồng ý mọi yêu cầu của cô nương."
Ngụy Niên nghe vậy không khỏi mỉm cười.
Không biết bắt đầu từ khi nào, hình như hắn đối xử với nàng ngày càng tốt.
Thược Cúc tiến lên nói với người huấn luyện ngựa thường ngày chăm sóc Tiểu Phong vài lời, người huấn luyện ngựa lập tức tiến đến trước mặt Ngụy Niên hành lễ, cung kính nói: "Cô nương chờ một lát, nô tài sẽ lập tức đi dắt Tiểu Phong đến."
Ngụy Niên gật đầu, dịu dàng nói: "Làm phiền."
Tiểu Phong vẫn nhận ra Ngụy Niên, lúc chạy tới còn cọ lên người nàng như đang đùa giỡn.
Dần dần quen thuộc, hiện tại Ngụy Niên đã dám vung roi.
Tiếng vó ngựa phi nhanh, tiếng gió rít bên tai.
Nụ cười trên mặt Ngụy Niên càng lúc càng rạng rỡ.
Không biết tại sao, nàng đột nhiên nghĩ tới quân Lãng nhìn thấy ở bờ sông hôm đó.
Nàng nghĩ, nếu như nàng lớn lên ở phủ Quận chúa, có khi nào ông ngoại kiêu dũng thiện chiến sẽ dạy nàng cưỡi ngựa bắn tên từ nhỏ không, có lẽ nàng cũng sẽ giống như Tô Vãn Đường, tư thế hiên ngang, cưỡi ngựa bắn tên đều giỏi.
Chỉ tiếc...
Trong mắt Ngụy Niên thoáng hiện vẻ buồn bã, nhưng rồi lại nhanh chóng biến mất.
Có thể sống lại một lần, đã là trời cao đền bù và ban ơn cho nàng, điều nàng không nên làm nhất chính là hối hận, nàng phải sống thật tốt, khiến mọi thứ trở lại quỹ đạo.
Khi nàng đứng trước mặt người thân, sẽ khiến họ cảm thấy kiêu ngạo, chứ không phải yếu đuối không có gì đáng khen, như thế, mới không phụ lòng kiếp trước họ đã liều mạng đánh đổi để trả thù cho nàng.
Hơn nữa, ông ngoại của nàng là anh hùng của Bắc Lãng, mẫu thân ruột của nàng đã từng cầm đao ra chiến trường, phụ thân của nàng xuất thân từ dòng dõi thư hương. Dòng máu của họ chảy trong người nàng, cho dù bị người khác tính kế chèn ép nhiều năm, cũng không thể khom lưng, không thể ngừng bước không tiến về phía trước.
Hôm nay Ngụy Niên mặc một chiếc váy mới màu đỏ lựu, là kiểu dáng mới nhất hiện nay, ống tay áo và vạt váy thêu mấy đóa hoa trà, khi thúc ngựa phi nhanh, ống tay áo đỏ đón gió bay phấp phới, sợi tóc khẽ bay, ngọc bội leng keng va vào nhau.
Bất kể ai nhìn thấy, đều không khỏi khen ngợi một câu, thật là một cô nương tuyệt sắc, khí phách hiên ngang.
Thược Cúc, người huấn luyện ngựa và các thị vệ xung quanh đều nhìn không rời mắt, nên cũng không phát hiện ra trước, Thái tử điện hạ đang đi về phía khu nuôi ngựa.
Tống Hoài đưa Thái tử đến biệt viện rồi lập tức rời đi.
Chử Yến vào 'căn phòng vàng' không thấy người đâu, hỏi hạ nhân mới biết nàng đang ở khu nuôi ngựa, hắn ngăn thị vệ đi gọi nàng, tự mình đi đến tìm nàng.
Từ xa hắn đã thấy cảnh này, theo bản năng chậm lại bước chân.
Nàng trên lưng ngựa, rực rỡ và kiêu hãnh, rất giống với lúc nàng đứng giữa một đống thi thể, váy bị máu tươi nhuộm đỏ ở dưới đáy vực, như thể nàng sinh ra đã phải như vậy, tự do, phóng khoáng, mặc áo lụa đỏ, cưỡi ngựa phi nhanh trong gió.
Chử Yến đứng ở cạnh khu nuôi ngựa nhìn cô nương đang vui vẻ giơ roi thúc ngựa, trong mắt có sự dịu dàng mà chính hắn cũng không hề hay biết.
Đúng lúc này, Ngụy Niên cũng phát hiện ra hắn.
Nàng vừa ngước mắt đã chạm phải vẻ dịu dàng trong mắt Thái tử, trái tim bỗng đập nhanh hơn, nụ cười trên mặt thoáng cứng lại, nhưng cũng chỉ vẻn vẹn trong một chớp mắt, nàng lại lập tức nở một nụ cười rạng rỡ hơn, chạy về phía Thái tử.
Những tia nắng cuối cùng phía chân trời đổ xuống người nàng, màu đỏ thạch lựu như được bao phủ thêm một lớp ánh sáng, vô cùng chói mắt.
Chử Yến đứng ở nơi đó, khóe môi nở nụ cười nhạt nhìn nàng chạy về phía mình.
"Xuy!"
Con ngựa dừng lại cách Thái tử mấy bước, phát ra một tiếng hí dài, Ngụy Niên tung người xuống ngựa, động tác khá nhanh nhẹn, chạy chậm mấy bước đến trước mặt Thái tử.
"Điện hạ đến rồi."
Hai người đứng cùng nhau, màu đen và màu đỏ kết hợp lại càng tăng thêm sức hút, giống như một đôi người ngọc được trời đất nặn thành.
Chử Yến nhạt giọng ừ một tiếng.
Hắn nói: "Người của Cô giúp ngươi chạy ngược chạy xuôi, ngươi lại ở đây tiêu dao tự tại."
Ngoài miệng thì trêu chọc, nhưng giọng điệu của hắn lại không tự chủ được trở nên nhẹ nhàng.
Đương nhiên là Ngụy Niên nghe ra hắn cũng không có ý trách tội, cười lấy lòng cảm ơn rồi hỏi: "Vết thương của điện hạ thế nào rồi?"
"Coi như ngươi còn có chút lương tâm." Chử Yến hừ lạnh một tiếng, quay người đi về.
Ngụy Niên đưa roi ngựa cho Thược Cúc, vội vàng đuổi theo.
Sau khi sống lại một lần, nàng đã bất chấp tất cả.
Nịnh nọt, lấy lòng, dụ dỗ, nàng đều biết làm!
Hơn nữa nàng còn rất biết điều!
Thái tử hết lần này đến lần khác cứu nàng, làm sao có thể không biết ơn.
Cho dù tính tình hắn có hơi gắt gỏng một chút, nhưng nàng cũng vui vẻ dỗ dành hắn.
Huống hồ bây giờ nàng còn có chuyện muốn nhờ hắn, càng phải dỗ dành hắn thật tốt!
"Điện hạ, sao ngài lại tới đây? Ngài đã dùng bữa tối chưa?" Ngụy Niên đi theo bên cạnh Thái tử, giọng điệu dịu dàng mềm mại.
Chử Yến vóc người cao lớn, mặc dù so với những nữ tử khác thì chiều cao của Ngụy Niên không tính là thấp, nhưng cũng chỉ đến ngang vai của hắn.
Hắn liếc mắt nhìn xuống nàng: "Biệt viện của Cô, Cô không thể đến sao?"
"Thế nào, ngươi muốn làm bữa tối cho Cô à? Ngươi biết làm không, làm xong có ăn được không? Liệu có làm cháy cả nhà bếp của Cô không?"
Ngụy Niên: "..."
Nàng biết rồi, đây là tâm trạng không tốt, cố ý gây sự với nàng.
"Thần nữ không biết nấu cơm, nhưng nếu điện hạ muốn ăn thì thần nữ có thể học. Thường ngày điện hạ thích ăn gì? Vừa hay mấy ngày nay thần nữ ở biệt viện nên rất rảnh, chỉ cần là món điện hạ thích, thần nữ đều sẽ học." Ngụy Niên vô cùng ngoan ngoãn nói.
Chử Yến nhíu mày, nhìn về phía nữ tử rõ ràng đang lấy lòng hắn, lần lượt đáp trả từng câu một: "Lúc ngươi không ở biệt viện thì không rảnh à?"
"Đồ ăn của Cô sẽ có ngự trù làm, tại sao phải muốn ăn đồ ngươi làm?"
"Ngươi phải học đến bao giờ mới có thể đuổi kịp tay nghề của ngự trù?"
Lại bị gây khó dễ, nụ cười trên mặt Ngụy Niên càng thêm rạng rỡ, còn trả lời có chọn lọc: "Không đâu ạ."
"Thần nữ ở viện Hạnh Hòa, có rất nhiều việc để làm, đọc sách, luyện chữ, chỉ tiếc, viện Hạnh Hòa không có khu nuôi ngựa, nếu không thần nữ còn có thể luyện cưỡi ngựa bắn tên."
Chử Yến dừng bước, đôi mắt thâm thúy nhìn sang nữ tử có mục đích khác: "Hửm?"