72. Ngụy Niên: Không Đội Trời Chung

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Ngụy Niên: Không Đội Trời Chung

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người bán mứt rong đi qua những con ngõ nhỏ, đưa gánh mứt cho người đã chờ sẵn trong ngõ, đổi y phục với người kia, lại rẽ sang vài con đường, sau khi đảm bảo không ai theo dõi mới tiến vào phủ Quận chúa Thịnh An.
Ngụy Niên không nhìn lầm, hắn quả nhiên là thị vệ phủ Quận chúa Thịnh An.
Hắn xuyên qua hành lang quanh co, đến hồ cá chép, cung kính hành lễ với Quận chúa Thịnh An đã chờ sẵn ở đây, bẩm báo tường tận mọi chuyện đã xảy ra bên ngoài Ngự sử đài.
Vệ Như Sương sa sầm nét mặt, lẩm bẩm nhắc lại: "Không giống người một nhà..."
Theo những gì bà đã điều tra trong những ngày này, năm Thịnh An thứ nhất, đúng là Kiều thị mang thai, và sinh con vào tháng mười một, thân phận trưởng nữ Ngụy gia lẽ ra không nên có điểm đáng ngờ nào.
Nhưng trên đời này, bà mẹ nào lại đối xử lạnh nhạt với con ruột đến thế?
Hơn nữa cùng là con gái, tại sao lại bất công đến mức này?
Cho dù có thiên vị, yêu thương con gái út hơn, thì cũng không nên đối xử lạnh nhạt với trưởng nữ đến vậy.
Vệ Như Sương càng nghĩ càng không sao hiểu nổi.
Mặc dù nhìn bề ngoài thì thấy thân phận của trưởng nữ Ngụy gia không có vấn đề, nhưng bà vừa nghĩ tới đôi mắt đong đầy bi thương của tiểu cô nương ấy, đã cảm thấy trong lòng khó lòng yên ổn.
"Ngươi tiếp tục theo dõi sát sao, có bất cứ tình huống bất thường nào thì lập tức báo lại."
Cho dù cô nương kia thật sự không phải con ruột của bà, nể tình nàng có vài phần giống Quận mã, bà cũng sẽ chăm sóc một chút.
Huống hồ Thái tử hiếm khi để ý một cô nương như vậy, nếu như hắn đón nàng vào Đông cung, cũng phải theo Thái tử mà gọi bà một tiếng cô cô, coi như bà chăm sóc người nhỏ tuổi trước.
"Vâng."
Thị vệ cung kính đáp lời rồi lập tức cáo lui.
***
Ngụy Niên trở lại viện Hạnh Hòa, lập tức ra lệnh không tiếp bất cứ ai.
Nàng bị ‘giam’ ở Ngự sử đài nửa tháng, Nguyệt Lan đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng khi trông thấy toàn thân Ngụy Niên dính đầy những vết máu đã khô, hai mắt nàng ấy vẫn không kìm được mà đỏ hoe.
Lúc nấu nước nóng hầu hạ Ngụy Niên tắm gội, nàng ấy không kìm được hỏi: "Cô nương, điện hạ không giúp cô nương sao ạ?"
Ngụy Niên nhìn vẻ mặt lo lắng của hai nha hoàn kia, lặng lẽ cười một tiếng.
Không cần giải thích nhiều lời, nàng cởi bỏ y phục, để lộ làn da trắng mịn màng, hai nha hoàn lập tức vui mừng ra mặt.
"Bọn họ đều đã chịu hình phạt, nếu ta không giả vờ thê thảm một chút, ngày mai e rằng ngôn quan sẽ dâng tấu nói Ngự sử đài xử sự không công bằng." Ngụy Niên vừa bước vào thùng tắm vừa nói.
Đông Tẫn thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Nô tỳ đã nói mà, sao Thái tử điện hạ nỡ để cô nương phải chịu tra tấn."
Nguyệt Lan cũng cười tít mắt.
Biết Ngụy Niên không phải chịu khổ, Đông Tẫn cũng nói chuyện nhiều hơn.
"Đúng rồi cô nương, người có biết không, mấy ngày trước tam cô nương bị gọi đến Ngự sử đài để viết lời khai, suốt ba ngày, khi trở về trông vô cùng tiều tụy, ngủ mê man một ngày một đêm!"
Ngụy Niên nhẹ nhàng nhếch môi.
"Bị hỏi cung suốt ba ngày ba đêm không ngừng nghỉ, tất nhiên là phải mê man một trận."
Đông Tẫn và Nguyệt Lan đều giật mình.
Sau một lúc lâu, Đông Tẫn lẩm bẩm nói: "Thảo nào đại phu đều nói không bị thương, chỉ là thiếu ngủ."
"Nàng ta là nhân chứng, không thể tra tấn." Ngụy Niên thản nhiên nói: "Thật đáng tiếc."
Đông Tẫn và Nguyệt Lan liếc nhìn nhau, đều im lặng cúi đầu không hỏi thêm.
"Vụ án thuê sát thủ ở núi Thu Vụ lần này, các ngươi đều biết rõ chứ?" Ngụy Niên lại tiếp tục nói.
Hai người gật đầu: "Chuyện này mấy ngày nay đã lan truyền khắp kinh thành.”
"Ban đầu chúng nô tỳ đều vô cùng lo lắng, cũng may sau đó cô nương không sao, cũng được rửa sạch oan khuất, Lương đại nhân kia thật là đáng ghét vô cùng, lại đổ oan lên đầu cô nương, nếu chuyện này không được điều tra rõ ràng thì biết làm sao?" Đông Tẫn.
Nguyệt Lan ngập ngừng một chút, nói: "Lương đại nhân và Ngụy gia không có liên hệ gì, vì sao ông ta lại muốn hãm hại cô nương?"
Ngụy Niên im lặng một lúc lâu, mới nói với hai người: "Người hại ta không phải Lương đại nhân, mà là Ngụy gia, Lương đại nhân chỉ là kẻ thế mạng."
Đông Tẫn Nguyệt Lan đồng thời sững sờ, trợn tròn mắt không thể tin nổi.
Qua rất lâu, Nguyệt Lan hoàn hồn trước tiên, cau mày nói: "Vì sao? Cô nương là đích trưởng nữ của Ngụy gia cơ mà!"
Hổ dữ còn không ăn thịt con, bọn họ dựa vào đâu mà đối xử độc ác với cô nương đến vậy!
"Bọn họ điên rồi sao?!" Đông Tẫn thốt lên thất thanh: "Nếu tội danh này bị chứng thực, Ngụy gia cũng không thể toàn vẹn mà rút lui!"
"Nếu như không liên lụy đến Đông cung và Tống Hoài, người chết chỉ có ta và Tề Vân Hàm, Ngụy gia chỉ cần đại nghĩa diệt thân là có thể toàn vẹn mà lui." Ngụy Niên thản nhiên nói: "Chỉ tiếc, lần này bọn họ không được như ý nguyện."
"Ta nói những chuyện này cho các ngươi, là muốn cho các ngươi hiểu rõ, ta và Ngụy gia không đội trời chung, về sau các ngươi hẳn phải biết mình nên làm thế nào."
Đông Tẫn Nguyệt Lan nghe vậy, đè nén sự kinh ngạc và khó hiểu trong lòng, vội vàng lùi lại một bước, quỳ xuống trịnh trọng nói: "Nô tỳ đã hiểu rõ."
Ngụy Niên khẽ nói: "Thay y phục cho ta, ta mới tắm xong, muốn ngủ một lát."
Trời còn chưa sáng nàng đã bị Thố Thập Bát gọi dậy tập đứng tấn, toát mồ hôi khắp người, đã tắm rửa trước khi dùng bữa sáng.
"Vâng."
Tuy hai người tò mò vì sao cô nương có thể tắm rửa ở Ngự sử đài, nhưng không hỏi thêm nữa.
Nếu cô nương không nói, bọn họ sẽ không truy hỏi.
***
Sau một thời gian, Ngụy Niên vẫn sinh hoạt như khi ở biệt viện, mỗi ngày trời chưa sáng đã dậy rèn luyện, ban đầu Đông Tẫn và Nguyệt Lan đều vô cùng kinh ngạc, nhưng dần dần cũng đã quen với chuyện này.
Mặc dù không thể luyện tập cưỡi ngựa bắn cung ở viện Hạnh Hòa, nhưng giao hẹn ba ngày vẫn còn, đến ngày, Ngụy Niên sẽ dậy sớm đi đến biệt viện Hương Sơn, chờ cho sói ăn xong nàng còn có thể đến thao trường.
Dù sao ba ngày luyện một lần cũng tốt hơn là bỏ bê nhiều ngày.
Nhưng hôm nay, nàng vừa ra khỏi viện Hạnh Hòa đã bị Ngụy Hằng chặn lại.
Dường như hắn biết hôm nay nàng sẽ ra ngoài, đã chờ sẵn ở đây, sương trên vạt áo còn chưa tan.
Ngụy Niên thấy hắn, muốn trực tiếp lách qua, hôm nay nàng không rảnh dây dưa với hắn.
"Niên Niên!"
Nhưng Ngụy Hằng lại không chịu buông tha nàng, trực tiếp chặn trước mặt nàng.
Ngụy Niên kìm nén sự bực bội, ngăn Thố Thập Bát ra tay, lạnh mặt nói: "Huynh trưởng có chuyện gì?"
Ngụy Hằng sa sầm nét mặt nói: "Mấy ngày nay ngày nào ta cũng đến đây nhưng đều không gặp được muội, Niên Niên, muội còn muốn giận dỗi đến bao giờ?"
Lửa giận trong lòng Ngụy Niên bùng lên mạnh mẽ.
Người này trở nên đáng ghét như vậy từ khi nào?
Cũng có lẽ hắn vẫn luôn là như vậy, chỉ là nàng bị che mắt, xưa nay không dám phản bác hắn, mới không nhìn thấy một mặt dối trá đáng ghê tởm của hắn.
Ngụy Niên không muốn nói chuyện với hắn dù chỉ một lời, lách qua hắn tiếp tục đi về phía trước, nhưng nàng vừa đi được mấy bước thì cánh tay đã bị kéo lại: "Niên Niên!"
Ngụy Niên không thể nhịn được nữa, dùng sức hất tay hắn ra: "Xin huynh trưởng tự trọng!"
Ngụy Hằng nhìn nàng đầy vẻ khó tin: "Niên Niên, muội..."
"Rốt cuộc thì Ngụy đại công tử muốn nói gì, có thể nói thẳng ra không, điện hạ còn đang chờ ta!" Ngụy Niên lạnh giọng ngắt lời hắn: "Làm lỡ chuyện của điện hạ, Ngụy đại công tử có gánh nổi không?
Đến lúc đó điện hạ trách tội, không phải lại muốn đẩy ta ra, đại nghĩa diệt thân sao?”
Cái danh xưng Ngụy đại công tử kia mà hắn sững người tại chỗ: "Niên Niên, muội gọi ta là gì?"
Ngụy Niên hít sâu một hơi, không biết sao khoảng thời gian trước nàng lại có thể nhịn nổi.
Có lẽ là vì khi đó không có người chống lưng, mới không thể không ép buộc bản thân diễn trò với bọn họ. Mà lúc này, nàng chỉ muốn học Thố Thập Bát mà nói một câu, có rắm mau đánh!
"Có rắm thì có thể đánh nhanh lên không?!"
Ngụy Niên nhịn được, nhưng Thố Thập Bát thì không nhịn được, nàng quát lên một tiếng như sấm sét: "Dài dòng văn tự phiền phức quá đi mất, ngươi điếc à, một câu còn phải hỏi đi hỏi lại hai lần? Niên Niên, Niên Niên ngươi chỉ biết mỗi hai chữ này thôi à? Chẳng phải trong lòng ngươi coi trọng một vị muội muội khác của ngươi hơn sao, ngươi đến trước mặt nàng ta mà gọi Ngưng Ngưng ấy, nếu đã vứt bỏ cô nương của chúng ta, lúc này còn bám lấy làm gì?"
"Còn nữa, là lỗ tai ngươi có vấn đề hay đầu óc có vấn đề, trọng điểm là cô nương gọi ngươi là gì sao? Ngươi làm huynh trưởng như thế, ở núi Thu Vụ không phân biệt tốt xấu mà đổ tội lên đầu cô nương, đại nghĩa diệt thân, bo bo giữ mình!
Ngươi không xấu hổ không xin lỗi, còn cậy thân phận huynh trưởng mà lên mặt dạy đời người khác, mặt dày thật đấy!"
Mặt Ngụy Hằng lúc xanh lúc trắng: "Ngươi, ngươi..."
"Ngươi cái gì mà ngươi, ngươi nói lắp à! Muốn cô nương gọi ngươi là huynh trưởng, cũng phải xem bản thân có xứng đáng hay không! Ngươi tự nghĩ lại đi, là các ngươi đã ruồng bỏ cô nương, mạng của cô nương là Thái tử điện hạ cứu về, không liên quan gì đến các ngươi hết!
Cô nương muốn đi gặp điện hạ, làm lỡ giờ lành ngươi đi giải thích với điện hạ à? Chẳng phải sẽ giống như lời cô nương nói sao, đến lúc đó điện hạ trách tội lại sợ vỡ mật, lại đổ tội cho cô nương sao?"
"Tránh ra!"
Thố Thập Bát quát xong, dùng vai xô mạnh Ngụy Hằng một cái khiến hắn lảo đảo, kéo Ngụy Niên đi thẳng không quay đầu lại.
Ngụy Niên khẽ nhếch môi, lén lút giơ ngón tay cái lên với nàng.
Chỉ riêng chuyện này thôi, nàng cảm thấy vẫn có thể tiếp tục tin tưởng Thố Thập Bát!
Ngụy Hằng bị một nha hoàn mắng cho một trận té tát, lại không thể xen vào một lời nào, suýt chút nữa thì tức đến hộc máu. Hắn đứng tại chỗ điều chỉnh hơi thở rất lâu, cuối cùng chỉ có thể tức giận, ôm cục tức mà phất tay áo bỏ đi.
***
Từ ngày Ngụy Hằng bị mất mặt ở bên ngoài viện Hạnh Hòa, Ngụy Niên có được một khoảng thời gian yên tĩnh rất dài. Trong thời gian đó Kiều thị không chỉ một lần phái người mời nàng đến viện Lâm Uy, nàng đều làm như không thấy. Mãi đến giữa tháng Mười một, nàng trở về từ biệt viện, gặp Ngụy Uyển đang chờ ở ngoài viện Hạnh Hòa.
Ngụy Uyển và một tiểu nha hoàn đứng ở đó, hốc mắt ửng đỏ, thấy nàng thì hơi rụt rè, nhất thời không dám tiến lên.
Ở Ngụy gia cảm giác tồn tại của Ngụy Uyển quá thấp, nàng và Ngô di nương rất ít khi ra ngoài, nàng cũng gần như không xuất hiện trong các buổi gia yến.
"Nhị tỷ tỷ."
Dường như Ngụy Uyển đã lấy hết dũng khí, mới đi đến trước mặt Ngụy Niên, khụy gối hành lễ.
Đối với tình cảnh của Ngụy Uyển, ít nhiều trong lòng Ngụy Niên cũng hiểu rõ.
Chỉ là khi đó nàng cũng không giúp gì được nàng, ngược lại nếu nàng và nàng thân cận, chọc giận Kiều thị, tình cảnh của cả hai người sẽ càng thêm gian nan. Cho nên việc nàng có thể làm cũng chỉ là mỗi tháng lén đưa chút tiền bạc cho Ngô di nương, mà Ngụy Uyển cũng thông minh, một mực không dám đến gần nàng. Qua nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên Ngụy Uyển chủ động đến Hạnh Hòa viện gặp nàng.
Ngụy Niên liếc nhìn đôi mắt ửng đỏ của nàng, kéo tay nàng: "Lục muội muội vào trong nói chuyện đi."
Ngụy Uyển đồng ý.
Chỉ là vừa đi đến phòng khách, Ngụy Uyển đã quỳ xuống trước mặt Ngụy Niên, nức nở nói: "Nhị tỷ tỷ, ta biết ta không nên gây thêm phiền phức cho tỷ, nhưng bây giờ chỉ có tỷ có thể cứu ta."
Ngụy Niên vội vàng cùng Đông Tẫn đỡ nàng dậy: "Lục muội muội mau đứng dậy, có gì từ từ nói."
Ngụy Uyển được Đông Tẫn đỡ ngồi xuống ghế, vô thức nhìn sang nha hoàn hầu cận của mình, Ngụy Niên nhìn theo tầm mắt nàng, ra hiệu: "Đông Tẫn, ngươi dẫn nha hoàn của Lục muội muội đi uống trà đi."
Nha hoàn kia đang định từ chối, đã bị Đông Tẫn vừa kéo vừa đẩy ra khỏi phòng khách.
"Lục muội muội cứ nói đừng ngại." Sau khi mọi người đã đi hết, Ngụy Niên mới nói.
Lúc này Ngụy Uyển mới từ từ kể rõ đầu đuôi mọi chuyện, Ngụy Niên càng nghe thì sắc mặt càng u ám.
"Lão gia Tiết gia đã gần sáu mươi tuổi, nếu ta đi làm thiếp thất của ông ta, đời này cũng coi như hủy hoại hoàn toàn." Ngụy Uyển vừa khóc vừa nói: "Di nương và ca ca đã đi cầu xin phụ thân rồi, đều vô dụng. Nhị tỷ tỷ, ta thật sự không biết phải làm gì bây giờ, lúc này mới đến nhờ cậy tỷ."
Ngụy Niên trầm tư một lát, hỏi: "Dòng dõi lão gia Tiết gia ra sao?"
Ngụy Uyển nức nở nói: "Là thương nhân."
Nghe vậy, trong mắt Ngụy Niên thoáng qua vẻ phiền muộn.
Cho dù bây giờ Lục bộ bị phân quyền, nhưng dù sao Ngụy gia cũng là phủ Thị Lang, sẽ không chấp nhận sắp xếp hôn sự như vậy cho cô nương trong nhà, không chỉ không được lợi lộc gì, còn sẽ khiến đồng liêu chê cười. Vả lại chỉ với tính tình hám lợi của Ngụy Văn Hồng và Kiều thị, cũng chắc chắn sẽ không hứa gả Ngụy Uyển cho một gia đình thương nhân. Từ việc những năm qua Kiều thị chưa từng ra tay với Ngụy Uyển là có thể thấy rõ, bọn họ muốn lợi dụng hôn sự của Ngụy Uyển để đổi lấy lợi ích lớn nhất.