73. Chương 73

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngụy Hằng đến tìm nàng, bị nàng làm cho bẽ mặt. Kiều thị lại nhiều lần sai người đến mời nàng, nhưng nàng đều từ chối. Nếu nàng không đoán sai, chuyện của Ngụy Uyển vốn dĩ là nhằm vào nàng.
Bọn họ biết giờ nàng thân thiết với Ngụy Trình, nên mới dùng Ngụy Uyển để uy hiếp nàng phải cúi đầu.
Thật là… cực kỳ vô sỉ!
Ngụy Niên âm thầm cân nhắc, sau khi cảm thấy đã nắm chắc phần thắng, nàng nắm tay Ngụy Uyển, dịu giọng an ủi: "Lục muội muội đừng sợ, chuyện này sẽ không thành đâu."
Ngụy Uyển nghe vậy thì vui mừng khôn xiết, hai mắt ướt lệ, dè dặt hỏi: "Thật sao ạ?"
Ngụy Niên khẽ cười nói: "Thật."
"Lục muội muội cứ yên tâm đi."
Hành động lần này của Kiều thị đơn giản là vì không thể gạt bỏ thể diện để nhờ nàng giúp đỡ, muốn nàng chủ động chịu thua.
Nhưng bọn họ đã sai rồi, giờ phút này, người sốt ruột là bọn họ, chứ không phải nàng.
Bởi vì đến giờ Ngụy Hằng vẫn còn ở Hàn lâm viện!
Những vị quan vào cùng đợt với hắn ta đều đã thăng chức, chỉ có hắn ta vẫn giậm chân tại chỗ không tiến, Kiều thị sao có thể không sốt ruột cho được.
Chuyện xảy ra ở núi Thu Vụ sớm đã truyền khắp triều chính và dân gian. Vốn dĩ, phụ tử Ngụy gia còn có thể miễn cưỡng nhận được vài lời khen ngợi về việc đại nghĩa diệt thân, nhưng giờ đây lại trở thành trò cười. Hơn nữa, người sáng suốt đều nhìn ra được, là ai đang cố ý chèn ép Ngụy Hằng. Triều thần đều vô cùng biết thời thế, không ai dám vì Ngụy gia mà đắc tội với Đông cung.
Vậy nên Ngụy Niên suy đoán, những ngày này trên triều, phụ tử Ngụy gia nhất định không hề dễ thở, nên Kiều thị mới sốt ruột đến độ phải làm ra chuyện này. Rõ ràng là muốn cầu cạnh nàng, nhưng vẫn giữ thể diện mà dùng thủ đoạn hèn hạ này để ép nàng phải mở lời. Nói bọn họ mặt dày vô sỉ e rằng còn là quá nhẹ.
Ngụy Uyển không ngờ Ngụy Niên lại đồng ý dứt khoát đến thế, vừa áy náy vừa cảm kích, vội vàng muốn quỳ xuống tạ ơn nàng, nhưng bị Ngụy Niên kéo lại: "Giữa tỷ muội với nhau không cần phải như thế."
Mặc dù quanh năm Ngụy Uyển chỉ quanh quẩn trong viện mình, nhưng ít nhiều vẫn biết chuyện trong phủ, lập tức áy náy nói: "Chuyện này có khiến nhị tỷ tỷ khó xử không?"
"Không đâu." Ngụy Niên cười nhạt đáp, thuận miệng hỏi một câu: "Chẳng qua, Lục muội muội cũng đã đến tuổi gả chồng rồi, Lục muội muội có yêu cầu gì về việc hôn nhân không?"
Ngụy Uyển nghe vậy thì đỏ mặt, cúi đầu hơi rụt rè nói: "Ta… chỉ cần tề chỉnh là được, ta không dám có yêu cầu gì."
Ngụy Niên thấy vậy thì lòng mềm nhũn, trầm mặc một lát rồi khẽ thở dài.
Thôi, nếu nàng đã có thể giúp nàng ấy một lần, cớ gì mà không làm?
"Nếu ta có thể giúp muội đưa ra điều kiện thì sao?" Ngụy Niên nhìn Ngụy Uyển, chân thành nói: "Cơ hội chỉ có lần này, muội hãy nghĩ kỹ rồi hẵng trả lời."
Ngụy Uyển bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Ngụy Niên, trong ánh mắt hoang mang và kinh ngạc của tiểu cô nương ánh lên vẻ chờ mong mơ hồ.
Ngụy Niên bình tĩnh đón nhận ánh mắt của nàng, trên gương mặt vẫn nở nụ cười dịu dàng, khiến người nhìn không nhịn được mà sinh ra cảm giác yên tâm và tin tưởng.
Cuối cùng, Ngụy Uyển cắn môi, lấy hết can đảm nói: "Nếu như có thể, ta không muốn làm thiếp."
Ngụy Niên nhướng mày: "Chỉ vậy thôi à?"
Mặt Ngụy Uyển đỏ lên: "Cũng không muốn người đã hơn sáu mươi tuổi…"
Từ trước đến nay, tiểu cô nương luôn nhẫn nhục chịu đựng, hiếm khi lộ ra vẻ đáng yêu của một thiếu nữ như vậy. Ngụy Niên không nhịn được trêu ghẹo: "Vậy thì muốn bao nhiêu tuổi mới được đây, thiếu niên lang mười mấy tuổi, hay là quân tử nho nhã khoảng hai mươi tuổi?"
Ngụy Uyển sao có thể không nghe ra ý trêu ghẹo trong lời nàng, xấu hổ đến mức lỗ tai cũng đỏ bừng.
"Được rồi, ta hiểu rồi."
Ngụy Niên biết chừng mực, vỗ tay nàng ấy, nói khẽ: "Mấy ngày nay, lục muội muội cứ yên tâm ở trong viện chờ tin tức nhé."
Ngụy Uyển lại cảm động đến rơi nước mắt, Ngụy Niên hiền lành dỗ nàng về viện.
Đợi sau khi Ngụy Uyển đi, Ngụy Niên suy nghĩ một lát, vẫn quyết định gọi Thố Thập Bát: "Thập Bát, hai ngày này làm phiền ngươi giúp ta âm thầm coi chừng Lục muội muội, giá tiền có thể thương lượng."
Kiều thị muốn dùng Ngụy Uyển để uy hiếp nàng, vậy thì nàng sẽ tặng cho bà ta một bất ngờ lớn hơn nữa.
Bây giờ chỉ cần xem ai là người thiếu kiên nhẫn hơn.
Nhưng để phòng ngừa bất trắc, trước tiên vẫn cần phải che chở Ngụy Uyển, lỡ như Kiều thị thật sự nổi điên đẩy người lên kiệu hoa thì tất cả đã không còn kịp nữa rồi.
Thố Thập Bát đồng ý rất sảng khoái, dùng tay ra dấu số 'tám': "Giá cũ!"
Ngụy Niên cười gật đầu: "Được."
Chẳng biết tại sao, từ sau khi đổi tên, mỗi lần nàng trông thấy Thố Thập Bát đều cảm thấy nàng ấy cực kỳ đáng yêu.
Xem ra tên thật sự vô cùng quan trọng, chẳng trách hôm đó nàng ấy bị đánh cả đêm.
***
Ngày hôm sau, Ngụy Niên vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, mọi thứ vẫn như cũ.
Thoáng cái lại trôi qua ba ngày, đến thời gian Ngụy Niên đi biệt viện Hương Sơn.
Nàng ra khỏi phủ từ rất sớm, Thố Thập Bát phải ở lại âm thầm theo dõi Ngụy Uyển, còn Thố Thập Cửu và một thị vệ đã được gọi tới đón nàng từ trước.
Lúc Ngụy Niên ra cửa có nhìn thấy Ngụy Ngưng từ xa, chắc là thấy người tới đón nàng là thị vệ của Thái tử nên Ngụy Ngưng không dám đến gần.
Ngụy Niên khẽ nhếch môi.
Bọn họ sắp không nhịn nổi nữa rồi!
Đến biệt viện Hương Sơn, Ngụy Niên theo lệ cũ đi cho sói ăn trước. Tích lũy qua nhiều ngày, bây giờ nàng đã có thể tự nhiên đi lại quanh chuồng sói.
Thậm chí có lúc hứng thú, nàng còn sẽ dựa vào rào chắn nhìn bọn chúng giành ăn.
Hôm nay Ngụy Niên cũng nhìn một hồi, sau đó không chút vội vàng đi về phía thao trường.
"Hình như hôm nay tâm trạng cô nương rất tốt ạ?" Thấy nàng đi ra, bước chân nhẹ nhàng, Thược Cúc vội vàng tiến lên đón, hỏi.
Ngụy Niên đáp lại bằng một nụ cười: "Ừ."
Bởi vì nàng suy nghĩ nhiều ngày, đã nghĩ ra nên dàn xếp một ván cờ cho Ngụy gia như thế nào!
Hơn nữa, có thể là một đòn chí mạng, khiến bọn họ không còn cơ hội xoay chuyển tình thế!
Ngụy Niên đến thao trường, Tiểu Phong đã chờ sẵn ở đó.
Lần này, Thái tử không đổi tên cho cả Tiểu Phong, vì vậy mà Thố Thập Bát đã buồn bực một hồi lâu.
Ngụy Niên nhìn những thị vệ cầm cung tên trong tay và mấy cột bia ngắm rõ ràng đã bị kéo ra xa, lập tức biết nội dung huấn luyện hôm nay là gì.
Nàng nhận lấy cung tên, thuần thục xoay người lên ngựa.
Khoảng cách này là xa nhất từ trước đến giờ. Vừa mới bắt đầu nàng còn có thể bắn trúng bia, nhưng về sau vì không còn đủ sức, có rất nhiều mũi tên bay được nửa chừng đã rơi xuống.
"Cô nương, điện hạ căn dặn, trước khi mặt trời lặn, bắn trúng bia một trăm lần, hồng tâm mười lần." Lúc này, thị vệ tiến lên truyền đạt mệnh lệnh của Thái tử: "Nếu chưa hoàn thành, tối nay phải đứng tấn thêm hai canh giờ."
Ngụy Niên: "..."
Nàng vô cảm lắc lắc cánh tay mình.
Mỗi một lần đóng vai thầy, hắn lại vô tình thêm một chút!
Lần nào nàng cũng phải đạt tới giới hạn mới có thể miễn cưỡng hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng nhiệm vụ hôm nay thật sự là quá khó khăn.
Nhưng có khó đến mấy, nàng cũng phải làm theo!
Nếu không, tối về lại đứng tấn hai canh giờ, e rằng nàng sẽ không thấy được mặt trời ngày mai mất.
Đến buổi trưa, Ngụy Niên đã sắp không nhấc nổi cánh tay, nhưng thị vệ lại vô tình nói cho nàng biết: "Trúng bia bốn mươi ba lần, hồng tâm hai lần."
Ngụy Niên khóc không ra nước mắt dựa vào người Thược Cúc: "Hôm nay ta sắp ngỏm đến nơi rồi."
Thược Cúc giật giật môi, nhìn về phía thị vệ muốn nói gì đó, nhưng sau khi chạm phải ánh mắt lạnh lùng vô tình của đối phương, nàng ta đành ngậm miệng.
Loại chuyện này, nàng ta không có quyền lên tiếng.
Nàng ta chỉ có thể cổ vũ: "Cô nương, ăn trưa trước đi, lúc ngài ngủ trưa, nô tỳ sẽ xoa bóp cho ngài, nhất định có thể hoàn thành nhiệm vụ trước khi mặt trời lặn!"
Ngụy Niên cũng biết chỉ có thể làm như thế.
Mặc kệ có thể hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian quy định hay không, hiện tại nàng cũng cần phải ăn cơm trưa trước, sau đó lại ngủ trưa để hồi sức.
Có đôi khi, người không bị thúc ép thì sẽ không biết tiềm lực của mình lớn đến mức nào!
Giống như Ngụy Niên hiện tại, vì để không bị phạt, nàng thật sự đã bắn mũi tên cuối cùng trúng hồng tâm trước khi mặt trời lặn!
"Trúng bia một trăm lần, hồng tâm mười lần, hoàn thành nhiệm vụ." Biểu cảm trên mặt thị vệ cuối cùng cũng không còn lạnh lùng như băng nữa.
Nhìn ra được, hắn cũng lo lắng cho Ngụy Niên, chỉ là hắn không dám làm trái mệnh lệnh của Thái tử.
Ngụy Niên trở lại 'căn phòng vàng', bây giờ 'căn phòng vàng' đã có tên, gọi là Kim Y lâu, Thái tử tự tay viết biển hiệu.
Tên này bắt nguồn từ chiếc váy tơ vàng lấp lánh rực rỡ cực kỳ khoa trương trong tủ quần áo.
Lúc ấy, Ngụy Niên còn táo bạo tranh luận với Thái tử một phen, nàng cảm thấy cái tên này quá tục tĩu. Sau một hồi tranh luận, cuối cùng Thái tử nói, Kim Y lâu chỉ có một chủ nhân là nàng, váy tơ vàng cũng chỉ thuộc về nàng, thế là, Ngụy Niên cứ thế bị thuyết phục.
Thái tử không nói đùa!
Nàng không mang Kim Y lâu đi được, nhưng váy tơ vàng thì có thể. Đến lúc đó, cầm đi bán cũng sẽ kiếm được một khoản vô cùng lớn! Đủ để nàng nuôi rất nhiều Thố Thập Bát!
"Hôm nay điện hạ còn chưa tới à?"
Nghĩ đến Thái tử, Ngụy Niên không nhịn được hỏi Thược Cúc.
Từ sau khi ra khỏi Ngự sử đài, mỗi lần nàng đến biệt viện, hắn đều sẽ đến bầu bạn với nàng một canh giờ. Có đôi khi sẽ dạy nàng thuật bắn cung, có đôi khi sẽ nói vài chuyện chính sự cho nàng nghe.
Trước kia, đến canh giờ này thì hắn đã tới rồi.
"Có lẽ hôm nay chính sự bận rộn, điện hạ không có thời gian." Thược Cúc ở bên vừa thay quần áo giúp nàng vừa nói.
Ngụy Niên khẽ "ồ" một tiếng.
Không biết tại sao, trong lòng nàng dâng lên cảm giác khó chịu âm ỉ.
Cũng không nói rõ đó là một loại cảm giác như thế nào.
Tắm rửa thay y phục xong, Ngụy Niên vẫn ở lại biệt viện ăn xong cơm tối rồi mới về Ngụy gia như mọi lần.
Từ sau lần Thố Thập Bát đưa đầu bếp về trong đêm, cứ mỗi ba ngày nàng đến đây, vị ngự trù kia đều có mặt để nấu ăn. Đối với chuyện này, Thố Thập Bát mừng rỡ như muốn bay lên trời. Hôm nay trước khi nàng đi, nàng ấy còn xin nàng mang một ít về cho nàng ấy.
Thược Cúc biết là nàng muốn mang đồ ăn về cho Thố Thập Bát, lập tức tìm một cái hộp cơm hơi lớn, bỏ tất cả đồ ăn vào, còn nén chặt hai bát cơm, khiến Ngụy Niên nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.
"Thập Bát đại nhân thích ăn đồ ăn Trần ngự trù làm nhất, ít hơn thì sợ không đủ." Thược Cúc giải thích.
Ngụy Niên khẽ đỡ trán.
Nàng cảm thấy chiếc váy tơ vàng kia không nuôi nổi rất nhiều Thố Thập Bát đâu.
Một người thì may ra.
Sắc trời dần tối, Ngụy Niên cũng nên rời đi.
Nhưng từ Kim Y lâu đến vườn hoa, nàng thật sự chậm chạp đi gần nửa canh giờ, ngay cả Thố Thập Cửu cũng đã nhìn ra: "Có phải cô nương đang chờ điện hạ không?"
Mặt Ngụy Niên đỏ lên, nàng bước nhanh: "Không có."
"Chẳng qua là ta cảm thấy, hôm nay phong cảnh rất đẹp!"
Ai đang chờ hắn chứ!
Nàng mới không có!
Thố Thập Cửu "ồ" một tiếng: "Được thôi."
Yên lặng một lát, hắn nói: "Có cần ta thông báo cho điện hạ một tiếng không?"
Ngụy Niên: "..."
Nàng vô cảm nhìn thiếu niên với vẻ mặt thành thật, bước nhanh lên xe ngựa: "Về phủ."
Đã nói là không có chờ hắn, không có chờ hắn!
Nhưng nàng vừa mới ngồi xuống, một bóng đen đột nhiên xông vào trong xe ngựa, mùi Long Tiên Hương quen thuộc lập tức bao phủ nàng.
Ngụy Niên sững sờ nhìn người tới, môi không nhịn được cong lên.
Đồng thời, trái tim nàng có một khoảnh khắc thoáng dừng lại, sau đó bắt đầu dồn dập nhảy lên.