79. Cuộc Gặp Gỡ Đầu Tiên

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Cuộc Gặp Gỡ Đầu Tiên

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngụy Niên không hề hay biết chiếc áo choàng hôm nay mình mặc lại trùng hợp đến thế. Ban đầu, nàng đã chọn một chiếc màu đỏ, nhưng vì thấy Ngụy Ngưng cũng mặc màu đỏ, nàng mới tạm thời đổi sang chiếc màu xanh lam này.
Nàng nhớ rõ đường đi lúc đến nên không cần thị nữ dẫn ra ngoài. Thế nhưng, rừng mai quá rộng lớn, nàng không biết mình đã đi nhầm từ lúc nào, đi mãi vẫn không thấy cái đình quen thuộc.
Mãi đến khi trông thấy một tiểu viện từ xa, nàng mới không thể không thừa nhận rằng mình đã lạc đường.
Ngay lúc nàng định quay người đổi hướng, một tiếng đàn bỗng vang lên.
Ngụy Niên dừng chân, dõi mắt về nơi phát ra tiếng nhạc. Tiếng đàn êm tai, nhưng lại chứa đựng nỗi đau thương man mác.
Nàng nhận ra khúc nhạc này, đó là khúc 'Gửi Tư Tình', một bản nhạc tưởng nhớ người thân.
Đúng lúc này, trên một lối đi nhỏ, có vài thị nữ đi ngang qua. Nàng nghe thấy tiếng họ trò chuyện.
"Hình như là Quận mã đang đánh đàn?"
"Bên kia là viện của Quận mã, đương nhiên là Quận mã đang đàn rồi."
"..."
Những lời tiếp theo Ngụy Niên đều không thể nghe lọt tai. Khi nàng nghe được là Quận mã đang gảy đàn, đầu óc nàng đã hoàn toàn trống rỗng.
Nàng gần như vô thức đi dọc theo con đường nhỏ dẫn đến tiểu viện. Đến khi lấy lại tinh thần, nàng đã đứng bên ngoài tiểu viện.
Nàng biết việc mình mạo muội xông đến nơi này là không ổn, nhưng giờ phút này, khi nghe khúc nhạc vô cùng đau thương ấy, nàng rất muốn gặp phụ thân, dù chỉ là đứng từ xa nhìn một cái cũng được.
Ngụy Niên không kìm được suy nghĩ, người thân mà phụ thân đang tưởng nhớ là ai?
Có phải là nàng không?
Ngụy Niên lấy hết can đảm ngước mắt tìm kiếm. Không lâu sau, nàng nhìn thấy bên cạnh tường viện có một cái đình, bốn phía được bao quanh bởi màn lụa, có thể mơ hồ thấy một người ở bên trong.
Ngụy Niên nhìn không chớp mắt, tim đập thình thịch. Đó chính là phụ thân của nàng sao?
Nhưng một giây sau, một cơn gió mát thổi tới, một vật lạnh lẽo áp sát vào cổ nàng. Ngụy Niên từng trải qua vài lần ám sát, gần như ngay lập tức đã hiểu đó là thứ gì.
"Kẻ nào tự tiện xông vào!"
Giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai. Hàng mi dài của Ngụy Niên khẽ rung. Nàng cân nhắc một lát rồi nói: "Ta tìm theo tiếng đàn mà đến, không phải cố ý tự tiện xông vào nơi này, mong được tha thứ."
Người kia không nói gì nữa. Ngụy Niên nghĩ, chắc hẳn y đang chờ chỉ thị của người trong đình.
Cuối cùng, khi một khúc đàn kết thúc, người kia đứng dậy vén màn lụa nhìn sang.
Khi nhìn rõ gương mặt ấy, cuối cùng Ngụy Niên cũng hiểu vì sao Cố Dung Cẩm lại cảm thấy nàng quen thuộc.
Nàng không giống mẫu thân mà giống phụ thân.
Phụ thân nàng quả thật như lời đồn, nho nhã tuấn tú, nhưng vì bệnh cũ nên trông hơi yếu ớt.
-
Sức khỏe Cố Lan Đình không tốt, không chịu được giá rét, nhưng ông ấy lại không thích ở lì trong phòng. Cứ mỗi khi đông về, toàn bộ phủ Quận chúa đều như lâm đại địch, chăm chút để ý Cố Lan Đình, sợ chỉ chớp mắt ông ấy lại đi hóng gió ở đâu đó.
Quận chúa đau lòng Quận mã, không nỡ trách mắng, nên người bị phạt tất nhiên là hạ nhân.
Nhưng cứ mãi như vậy cũng không phải là cách hay. Về sau, Vệ Như Sương quyết định xây đình ở bên ngoài mỗi viện mà Cố Lan Đình thường đến, giăng màn lụa. Kể từ đó, cho dù lúc ông ấy nổi hứng muốn pha trà đánh đàn ở bên ngoài, cũng sẽ không bị lạnh.
Tuy Cố Lan Đình cảm thấy hơi bất đắc dĩ vì chuyện này, nhưng cũng không phụ tấm lòng của Quận chúa. Từ đó về sau, dù mùa đông ông ấy muốn ra ngoài hóng gió, đa số đều sẽ ngồi trong đình.
Vả lại, ông ấy thích yên tĩnh, thường chỉ có một thị vệ võ công cao cường đi theo.
Khác với vẻ kinh ngạc của Ngụy Niên, khi Cố Lan Đình nhìn thấy nàng, sắc mặt ông ấy khá lạnh nhạt, như thể ông ấy biết sẽ có người tới, và cũng biết người đó là ai.
"Thương Minh, mời vị cô nương này vào."
Ánh mắt Cố Lan Đình lướt qua gương mặt Ngụy Niên vài giây, sau đó ông ấy buông màn lụa xuống và nói.
Ngụy Niên đi theo thị vệ tên Thương Minh vào trong đình.
Vào trong đình, Ngụy Niên mới phát hiện bên trong không chỉ có đàn mà còn có bàn trà.
Một bình trà, hai chén trà, hiển nhiên đã được chuẩn bị từ trước.
Ngụy Niên khẽ sững người.
Chẳng lẽ... Phụ thân biết nàng sẽ đến?
"Tiểu nữ Ngụy Niên, bái kiến Quận mã."
Ngụy Niên nén nghi hoặc trong lòng xuống, uốn gối hành lễ.
Cố Lan Đình đưa tay: "Ngồi đi."
"Vâng." Ngụy Niên nghe lời ngồi xuống, sau đó xin lỗi: "Tiểu nữ bị tiếng đàn hấp dẫn đến đây, vô ý quấy rầy Quận mã, mong Quận mã thứ lỗi."
Cố Lan Đình rót thêm trà cho nàng, hỏi: "Sao ngươi biết ta là ai?"
Ngụy Niên sững sờ. Đúng vậy, nàng chưa từng gặp Quận mã, thị vệ vừa rồi cũng chưa từng báo thân phận.
Nếu nói đã biết được từ miệng thị nữ, vậy thì không phải là vô ý tự tiện xông vào.
Ngay lúc nàng không biết nên trả lời thế nào, Cố Lan Đình đã chuyển chủ đề: "Ngươi biết khúc nhạc này?"
Ngụy Niên gật đầu: "Tiểu nữ đã từng học qua."
Phụ thân đang ở đây, vậy thì người ở sau bình phong không phải là phụ thân, vậy thì người đó là ai?
"Ừm." Cố Lan Đình buông chén trà, nói: "Cô nương cũng đang tưởng nhớ người thân không ở bên cạnh?"
Ngụy Niên đang định trả lời thì trong lòng chợt nảy lên một cảm giác kỳ lạ.
Hình như... phụ thân đang thăm dò nàng?
Thị nữ tình cờ đi ngang qua, dọc đường không ai ngăn cản, lại còn có trà đã chuẩn bị sẵn...
Ngụy Niên khẽ giật mình, nói: "Không ạ, người thân của tiểu nữ đều ở bên cạnh. Chỉ là vừa rồi, vừa lúc có nhắc tới người thân với người khác, cảm xúc nhất thời dâng lên trong lòng, nên mới bị khúc nhạc này hấp dẫn đến."
Ánh mắt Cố Lan Đình khẽ động, nhẹ nhàng "ừ" một tiếng.
Ánh mắt ông ấy lướt qua gương mặt Ngụy Niên một cách nhanh chóng và ngắn ngủi.
Đúng là giống ông ấy vài phần, chẳng trách Như Sương lại có hành động lớn như vậy.
Nhưng những năm qua, có quá nhiều người có ý đồ khác tìm đến cửa. Tính tình Như Sương vốn ngay thẳng, vả lại hễ gặp người giống ông ấy thì sẽ giảm bớt đề phòng, khó mà đảm bảo sẽ không mắc bẫy của ai.
Có điều hiện tại, khi ông ấy tận mắt nhìn thấy người, loại suy nghĩ kia đã vơi đi không ít.
Cô nương này, ông ấy mới gặp một lần đã thấy thích.
Đặc biệt là cặp mắt sáng long lanh kia, khiến ông ấy cảm thấy rất thân thiết.
Nhưng điều này cũng không có nghĩa là nàng nhất định trong sạch.
Bởi vì không phải nàng vô ý tự tiện xông vào, mà là ông ấy sắp xếp thị nữ, và nàng biết thân phận của ông ấy nên mới đến.
Lúc này, Ngụy Niên cũng đang thầm nghĩ, dường như nàng đã hiểu ra đôi chút.
Nàng biết ông ấy là phụ thân của mình, nhưng phụ thân lại không biết. Ông ấy nghi ngờ nàng có ý đồ khác, đặt một cái bẫy nhỏ để thăm dò nàng cũng hợp tình hợp lý.
Nhưng cái dở là nàng không kịp thời nhìn thấu cạm bẫy, đã chui đầu vào.
Quận chúa đang hoài nghi thân phận của nàng, nàng lại đã đến trước mặt Quận mã. Nếu đổi lại là nàng, chắc chắn nàng cũng sẽ hoài nghi đối phương có ý đồ khác.
Vậy nên hiện tại nàng nên giải thích thế nào đây, khi nàng biết rõ đây là viện của Quận mã mà lại cố ý xông đến?
Tình thế hiện tại đang rất tốt, không thể vì hành vi mờ ám của nàng hôm nay mà khiến phụ thân hiểu lầm, ngược lại làm chậm trễ chuyện chính.
"Ngươi vẫn chưa trả lời ta, biết thân phận của ta bằng cách nào?"
Toàn thân Ngụy Niên cứng đờ, trong lòng vô cùng ảo não.
Là nàng chủ quan, nàng thật sự không ngờ tâm tư của phụ thân mình lại kín đáo như vậy.
Trong nháy mắt, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu Ngụy Niên. Nàng đứng dậy lùi về sau một bước rồi quỳ xuống: "Xin Quận mã thứ tội, tiểu nữ đã nói dối."
Cố Lan Đình: "Ồ?"
"Là tiểu nữ lạc đường nên mới đi đến đây. Lúc tiếng đàn vang lên, vừa hay có thị nữ đi ngang qua, nhắc tới Quận mã đang đánh đàn ở đây, trong lòng tiểu nữ mới cảm thấy nghi hoặc."
Ngụy Niên nói: "Trước đây không lâu, tiểu nữ và muội muội trong nhà nghỉ chân trong đình. Có điều, vừa ngồi xuống không lâu đã có thị nữ đến đổi trà. Nhưng tiểu nữ phát hiện ấm trà trong đình vẫn còn đầy, vốn không cần đổi, nhưng thị nữ không chỉ đổi mà còn vô ý đổ nước trà lên áo choàng của tiểu nữ."
Động tác cầm chén trà của Cố Lan Đình khựng lại, sau đó một nụ cười bất đắc dĩ và nuông chiều thoáng qua bên môi ông.
Như Sương thật là...
"Thị nữ đề nghị dẫn tiểu nữ đi hong khô áo choàng. Tiểu nữ đến sương phòng, phát hiện bên trong đang đốt than ngân ti, vả lại còn đặt một cái bình phong rất lớn, khác hẳn với phong cách của sương phòng. Tiểu nữ bèn suy đoán e là có người dẫn tiểu nữ đến chỗ kia. Không lâu sau đó, Quận chúa nương nương xuất hiện, cũng vào lúc đó, tiểu nữ phát hiện còn có người sau bình phong, mới hoài nghi là Quận chúa nương nương cố ý dẫn tiểu nữ đến sương phòng."
Cố Lan Đình không nhịn được đưa tay đỡ trán.
"Quận chúa nương nương hỏi tiểu nữ ở nhà sống thế nào, quan hệ với người thân có tốt không. Trong lòng tiểu nữ khá khó hiểu, lại nghe ra khúc nhạc mà Quận mã đàn là 'Gửi Nỗi Nhớ', lại vừa lúc có thị nữ đi ngang qua nhắc tới thân phận của Quận mã. Trong lòng tiểu nữ bèn có suy đoán, có phải là Quận mã..."
Ngụy Niên không nói thêm gì nữa, nhưng Cố Lan Đình cũng hiểu rõ ý nàng: "Ngươi hoài nghi ta cố ý dẫn ngươi qua đây, nên mới tương kế tựu kế đến nơi này?"
"Vâng, vả lại tiểu nữ đến đây, Quận mã cũng hỏi về người thân của tiểu nữ." Ngụy Niên ngừng một lát, sau đó ngước mắt nhìn về phía Cố Lan Đình, hỏi: "Tiểu nữ cả gan hỏi một chút, hai chuyện này... chỉ là tiểu nữ nghĩ nhiều thôi sao?"
Thế cục xoay chuyển, vấn đề khó đã chuyển sang Cố Lan Đình.
Kế sách của Quận chúa có trăm ngàn lỗ hổng, Cố Lan Đình thật sự không thể nói chỉ là trùng hợp. Nhưng nếu nói không phải trùng hợp, vậy thì vấn đề mới lại xuất hiện.
Vì sao ông ấy và Quận chúa phải tốn công tốn sức dàn xếp cuộc gặp gỡ này? Vì sao cả hai đều nhắc đến người thân? Cũng không thể nói là Quận chúa hoài nghi nàng là nữ nhi của họ, còn ông ấy hoài nghi nàng có ý đồ khác?
Vả lại chuyện này còn chưa có kết luận, không thích hợp nói ra ngoài. Nếu đây là một hiểu lầm, nàng thật sự là nữ nhi Ngụy gia, há lại vô duyên vô cớ tăng thêm phiền phức cho cô nương nhà người ta.
Cố Lan Đình không trả lời ngay, chỉ nói: "Đứng lên đã rồi nói."
Hiển nhiên Quận mã muốn đổi chủ đề. Lúc này, đương nhiên Ngụy Niên không thể tiếp tục truy hỏi, ngoan ngoãn đứng dậy ngồi xuống.
Cũng chính lúc này, trong lúc lơ đãng, nàng thoáng nhìn thấy dòng chữ trên góc trái cây đàn.
Ngụy Niên giật mình: "Đây là 'Kinh Tước'."
Cố Lan Đình đang nghĩ nên chuyển chủ đề thế nào, nghe được lời này bèn nhân tiện nói: "Ngươi nhận ra cây đàn này."
Ngụy Niên lắc đầu: "Tiểu nữ chưa từng nhìn thấy, nhưng từng nghe tên của nó, là danh cầm thứ hai."
"Năm danh cầm đã lâu không xuất hiện. Hôm nay tiểu nữ có may mắn nhìn thấy 'Kinh Tước', cũng coi như có phúc, chỉ là không biết danh cầm thứ nhất đang ở đâu."
Cố Lan Đình hơi ngước mắt: "Ngươi chưa nhìn thấy 'Thiên Nguyệt'?"
Ngụy Niên sững sờ, nàng hẳn nên nhìn thấy rồi sao?
Cố Lan Đình thấy vẻ mặt nàng đầy khó hiểu, cười nói: "Ngươi hẳn sẽ nhìn thấy."
Ngụy Niên càng không hiểu.
Lời này có ý gì?
Không phải nàng đa nghi, mà thật sự là vì phụ thân của nàng khó đối phó hơn mẫu thân nhiều, giống như mỗi câu nói đều có ẩn ý.
"Đã sắp đến ngọ yến, ta sai người đưa ngươi đi." Cố Lan Đình nói.
Ông ấy dùng trận pháp trong rừng mai dẫn nàng đến nơi này, để nàng tự đi thì sẽ không ra được.
Ngụy Niên vội vàng đứng dậy nói lời cảm ơn.
Lúc gần đi, Ngụy Niên thận trọng nói: "Quận mã vẫn chưa nói cho tiểu nữ biết, vấn đề vừa rồi."
Cố Lan Đình: "..."
Ông ấy ra vẻ thản nhiên, nói: "Có cơ hội, sẽ nói cho ngươi biết."
Chỉ khi xác định nàng là nữ nhi của ông ấy, mới có thể nói cho nàng.
Vậy nên, ông ấy rất hy vọng mình sẽ có cơ hội này.
Ngụy Niên nhịn cười, thất vọng cúi đầu "ồ" một tiếng, nói: "Tiểu nữ cáo lui."
Cố Lan Đình nhìn theo bóng lưng Ngụy Niên, hơi nhíu mày. Là ảo giác của ông ấy sao?
Sao ông ấy lại cảm thấy nàng đang cười?