80. Chương 80

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngụy Niên dẫn Ngụy Uyển đến, hai người chào hỏi nhau. Tề Vân Hàm kéo tay nàng, thân thiết nói: "Vừa nãy ta tìm muội khắp nơi, tiếc là vườn mai quá rộng, thật sự không tìm thấy."
Ngụy Niên đang định trả lời thì từ phía sau, giọng Ngụy Ngưng cất lên: "A Vân."
Ngụy Niên vô thức nhìn về phía Tề Vân Hàm, thấy nụ cười trên mặt đối phương nhạt đi vài phần, môi nàng ấy khẽ cong lên.
Từ sau khi trở về từ núi Thu Vụ, Tề Vân Hàm đã có sự bất mãn và đề phòng với Ngụy Ngưng. Khi Ngụy Niên trở lại đình, Ngụy Uyển đang lo lắng đi đi lại lại. Thấy cuối cùng Ngụy Niên cũng xuất hiện, nàng ấy lo lắng bước tới hỏi: "Nhị tỷ tỷ, không sao chứ?"
Ngụy Uyển không biết tình hình thực tế, thấy Ngụy Niên rời đi quá lâu nên không khỏi lo lắng.
Ngụy Niên lắc đầu: "Không có gì, vừa rồi ta đi lạc đường nên chậm trễ một chút."
Ngụy Uyển nghe vậy thì yên tâm hẳn.
"Tiệc trưa sắp bắt đầu rồi, chúng ta đi thôi." Ngụy Niên nói.
"Vâng."
Tiệc trưa được tổ chức ở Lộc viên, đi từ rừng mai đến mất gần nửa canh giờ. Lúc hai người đến thì đã có một nửa khách khứa ngồi vào chỗ.
"Niên Niên, bên này."
Ngụy Niên đang muốn dẫn Ngụy Uyển đi tìm chỗ ngồi thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên. Nàng quay đầu nhìn theo hướng phát ra âm thanh, thấy là Tề Vân Hàm liền cười tiến tới đón.
Xung quanh Tề Vân Hàm đều là những người Ngụy Niên quen thuộc: bên cạnh nàng ấy là Bùi Lạc Thanh, bên cạnh Bùi Lạc Thanh là Tô Vãn Đường, xa hơn nữa là Thôi Tuyết Lăng và mấy vị cô nương quen biết từ bữa tiệc ngắm hoa ở Tề gia lần trước.
Ngụy Ngưng từng nói với nàng ấy rằng Niên Niên tính tình quái gở, không thích giao tiếp với người khác. Nhưng về sau nàng ấy mới biết, không phải Niên Niên không thích ra ngoài, mà rõ ràng là do Ngụy phu nhân quá bất công, giam chân Niên Niên trong phủ lâu ngày!
Cùng là con gái ruột, Ngụy Ngưng có thể tham gia cung yến, còn Niên Niên thì đến yến tiệc bình thường cũng không được dự, quả thật quá bất công. Đã thế Ngụy Ngưng còn lừa nàng ấy rằng Niên Niên tính tình lầm lì, không thích giao thiệp với người khác.
Vả lại, lần trước dưới đáy vực núi Thu Vụ, nàng biết được nha hoàn của Niên Niên chết ở biệt viện từ lời Thái tử ca ca, do Thái tử ca ca và Niên Niên tự tay giết. Nàng ấy lập tức nhận ra có lẽ hôm đó đã xảy ra chuyện gì đó mà nàng ấy không hề hay biết, cho nên sau khi về nhà nàng ấy cố ý hỏi Chung ma ma xem có biết chuyện này không.
Bởi vì nàng ấy nhớ lúc nàng ấy và Niên Niên gặp nhau ở tửu lầu, Chung ma ma đã hỏi Niên Niên vài câu hỏi kỳ lạ. Khi đó không cảm thấy gì, nhưng liên kết các sự việc lại thì thấy có chút không bình thường.
Ban đầu Chung ma ma còn không dám nói với nàng ấy, chính vì nàng ấy liên tục ép hỏi nên mới biết, hôm đó ở chùa Hương Sơn và đình Hòe Sơn còn có người áo đen mai phục ở đó. Và Chung ma ma cùng mẫu thân cũng nghi ngờ người áo đen có liên quan đến Ngụy Ngưng, chẳng qua lúc đó mẫu thân sợ nàng ấy hoảng sợ nên không nói.
Chung ma ma còn nói với nàng ấy, e rằng Ngụy Ngưng tiếp cận nàng ấy cũng có ý đồ khác.
Hôm đó, nàng ấy cẩn thận nhớ lại tất cả những ký ức từ khi quen biết Ngụy Ngưng, càng nghĩ càng thấy Ngụy Ngưng đáng nghi!
Tính tình Tề Vân Hàm đơn giản, không giấu được cảm xúc, yêu ghét gì đều thể hiện rõ trên mặt.
Đối diện với nụ cười quen thuộc của Ngụy Ngưng, nàng ấy chỉ lạnh nhạt "Ồ" một tiếng: "Ngụy tam cô nương."
Nụ cười trên mặt Ngụy Ngưng cứng lại.
Trước kia Tề Vân Hàm đều gọi nàng ta là 'Ngưng Nhi', sao đột nhiên lại...
Dường như Ngụy Ngưng nhận ra điều gì đó, nhanh chóng liếc nhìn Ngụy Niên. Trong mắt nàng ta thoáng hiện lên vài phần tủi thân và thất vọng, nhưng rất nhanh lại biến mất không còn dấu vết. Nàng ta nhìn về phía Tề Vân Hàm, hơi đau khổ nói: "A Vân, có phải giữa chúng ta có hiểu lầm gì không?"
Ngụy Niên nhìn mà không khỏi buồn cười.
Ý Ngụy Ngưng là, có phải nàng đã nói gì với Tề Vân Hàm mà khiến Tề Vân Hàm lạnh nhạt với nàng ta.
Ngụy Niên yên lặng lùi về sau một bước, cúi mắt nói: "Tam muội muội và Vân Hàm có chuyện muốn nói, ta xin phép rời đi trước."
Nàng vừa muốn quay người đã bị Tề Vân Hàm kéo lại, vội vàng nói: "Niên Niên, ta và Ngụy tam cô nương không có chuyện gì muốn nói cả."
Ngụy Niên nhìn về phía Ngụy Ngưng, đau khổ nói: "Nhưng tam muội muội nói..."
"Chúng ta không hề có hiểu lầm gì." Tề Vân Hàm kéo Ngụy Niên, nhìn về phía Ngụy Ngưng nói: "Tiệc trưa sắp bắt đầu rồi, Ngụy tam cô nương tự tìm chỗ ngồi đi."
Ngụy Niên tỏ vẻ áy náy nhìn về phía Ngụy Ngưng: "Tam muội muội, muội giận ta sao?"
Ngụy Ngưng khẽ cắn môi, cười gượng: "Nhị tỷ tỷ nói gì vậy, sao ta lại giận nhị tỷ tỷ chứ?"
Nàng ta dứt lời, lại nhìn Tề Vân Hàm rồi nói: "A Vân, vậy ta xin phép đi trước."
Tề Vân Hàm hờ hững ừ một tiếng.
Ngụy Ngưng vừa mới quay người, Tô Vãn Đường đứng gần đó đột nhiên nói: "Ngụy nhị cô nương và Vân Hàm cũng coi như là mối quan hệ từng vào sinh ra tử với nhau, tình nghĩa này không phải ai cũng có thể sánh bằng. Cho dù có muốn đi cũng không nên là nhị cô nương đi, đúng không?"
Nàng ấy đã sớm chướng mắt Ngụy Ngưng, lần trước giữa khu rừng, biết đâu chừng chính là nàng ta cố ý bày kế để Bùi đại ca cứu mình! Cái dáng vẻ giả vờ giả vịt đáng ghét đó nhìn là thấy phiền!
Những cô nương khác giữ im lặng, ngay cả Bùi Lạc Thanh cũng không ngăn cản Tô Vãn Đường.
Có lẽ Tề Vân Hàm không nhìn ra mối quan hệ bất hòa giữa tỷ muội Ngụy gia, nhưng trong lòng những cô nương khác lại đều rõ ràng. Chuyện ở núi Thu Vụ rất ầm ĩ, việc Ngụy gia 'đại nghĩa diệt thân' cũng coi như ai cũng biết. Họ ít nhiều đều biết Ngụy gia thiên vị tam cô nương, khiến đích trưởng nữ phải chịu đủ sự lạnh nhạt. Tuy nói không tiện xen vào việc nhà người khác, nhưng các nàng cũng đã từng tiếp xúc với Ngụy Niên, nếu thật sự muốn xét về quan hệ thân thiết, thì các nàng thích Ngụy Niên hơn.
Huống hồ, bây giờ rõ ràng là Tề Vân Hàm cũng đang nghiêng về phía Ngụy Niên, đương nhiên họ cũng muốn như vậy.
Vốn dĩ Ngụy Ngưng muốn dựa vào Tề Vân Hàm mà ở lại chỗ này, không ngờ không những không được chào đón mà còn bị chế giễu. Trong lòng nàng ta vô cùng tức giận, nhưng ngại ở đây đông người nên rốt cuộc nàng ta cũng không thể hiện ra mặt. Chớp mắt, nàng ta đã tìm đến chỗ một cô nương quen biết, ngồi xuống cạnh nàng kia.
Sau khi Ngụy Ngưng đi, Bùi Lạc Thanh nhìn về phía Ngụy Uyển, chuyển sang đề tài khác: "Vị này là?"
Ngụy Niên lập tức giới thiệu: "Đây là lục muội muội nhà ta, Ngụy Uyển."
Trong lòng Bùi Lạc Thanh đã có suy đoán từ trước, nghe vậy thì nhẹ nhàng gật đầu với Ngụy Uyển như một lời chào hỏi.
Đương thời đích thứ phân biệt rõ ràng, những người đang ngồi ở đây đều là các cô nương đến từ những gia đình vọng tộc hàng đầu thành Phụng Kinh. Đương nhiên, những người trước kia họ kết giao đều là con chính thất. Nhưng trong tình cảnh này, đương nhiên họ sẽ không bài xích, thái độ đối xử với Ngụy Uyển cũng coi như hòa nhã.
Ngược lại, sau khi Ngụy Uyển biết thân phận của các vị cô nương này thì khá rụt rè.
Đây là lần đầu tiên nàng ấy nhìn thấy quý nữ vọng tộc chân chính, ngồi cùng bàn với họ, không khỏi hơi sợ hãi, khó mà bình tĩnh được.
Cũng may sau đó không biết là ai bắt đầu chủ đề khác, chuyển sự chú ý của mọi người đi nơi khác, lúc này nàng ấy mới thoải mái hơn.
Không lâu sau, đồ ăn bắt đầu được mang lên, mọi người cũng ngừng câu chuyện.
Bàn tiệc của phủ Quận chúa Thịnh An tất nhiên không có gì đáng chê, bất kể là món ăn hay khẩu vị đều là tuyệt hảo, ngay cả điểm tâm cũng có nguồn gốc từ Kim Hoa Lầu nổi tiếng nhất thành Phụng Kinh.
Hôm nay những người đến đều là lớp trẻ nên người đãi khách là tiểu công tử nhà Quận chúa. Chàng nâng chén mời mọi người một chén rượu, nói mấy câu khách sáo, khiến các cô nương nhao nhao nhìn qua.
Họ đều nhớ rõ mục đích của bữa tiệc ngắm mai hôm nay là Quận chúa nương nương muốn kén rể cho tiểu công tử, không biết cô nương nhà ai có thể may mắn lọt vào mắt xanh của tiểu công tử.
Nhưng hai bên khách nam nữ được ngăn cách bằng màn lụa, rất nhiều cô nương đều chỉ nghe được giọng chứ không thấy được người, không khỏi ảo não. Chẳng qua nghĩ lại, huynh đệ nhà mình cũng tham gia yến tiệc, họ không đến gần được Cố tiểu công tử, nếu huynh đệ nhà mình có thể kết giao được, vậy các nàng cũng vẫn có cơ hội.
Mà các cô nương ngồi gần Ngụy Niên không ai ngẩng đầu nhìn quanh, các nàng và Cố Dung Cẩm không ít lần gặp mặt, không cần tốn công xen vào lúc này.
Nhưng điều này cũng khiến cho nếu Ngụy Niên ngẩng đầu nhìn sang thì có vẻ rất đột ngột, nàng chỉ có thể cố nhịn xuống.
Rất nhanh thôi, không lâu nữa thôi, nàng có thể đường đường chính chính gặp a đệ!
Tiệc trưa kết thúc, còn có thi đấu mã cầu.
Thi đấu mã cầu là tự nguyện đăng ký, nếu không muốn tham dự thì có thể tiếp tục ngắm mai và vui chơi, cũng có thể trực tiếp rời đi.
Nhóm Tề Vân Hàm không ở lâu, tiệc trưa vừa kết thúc không lâu đã chuẩn bị rời đi.
Mấy người họ chỉ đến góp vui và ngắm hoa mai, hôn sự của các nàng không thể quyết định chỉ bằng một bữa tiệc ngắm mai. Huống hồ, đối với họ mà nói, Cố Dung Cẩm quá quen thuộc, chỉ là đệ đệ, căn bản không hề có tâm tư trên phương diện đó. Tất nhiên cũng sẽ không tốn công tốn sức ở lại nơi này chỉ vì muốn gặp Cố Dung Cẩm một lần giống như những nhà khác.
Tề Vân Hàm hỏi Ngụy Niên có muốn về thành nghe hát không. Sau khi Ngụy Niên hỏi ý Ngụy Uyển xong thì rời đi cùng Tề Vân Hàm.
Xe ngựa của Ngụy gia thì để lại cho Ngụy Ngưng, hai người Ngụy Niên và Ngụy Uyển ngồi chung xe ngựa với Tề Vân Hàm.
Từ nơi này về thành khá tốn thời gian, chẳng qua trên đường đi ba cô nương cười nói ríu rít, thời gian cũng trôi qua nhanh chóng.
Lúc mấy người Tề Vân Hàm đến, Bùi Lạc Thanh, Tô Vãn Đường, Thôi Tuyết Lăng đã đặt chỗ xong, là phòng riêng gần cửa sổ trên lầu hai.
Trong phòng có điểm tâm và trà nước, mấy cô nương vừa nghe hát vừa trò chuyện, vui vẻ hòa thuận.
Ngụy Niên uống hơi nhiều trà, đi vệ sinh một chuyến. Lúc trở về, đi qua hành lang lại vô tình nhìn thấy một bóng người bước vào một phòng riêng trong góc hẻo lánh.
Ngụy Ngưng!
Tại sao nàng ta lại ở đây!
Ngụy Niên kinh ngạc, sau đó nhịp tim nhanh chóng đập mạnh.
Nàng nhìn chằm chằm vào cửa căn phòng kia, nàng có linh cảm, nơi đó còn có người khác.
Mà người kia, chính là kẻ đứng sau màn mà nàng muốn tìm!
Ngụy Niên hít sâu một hơi, trong đầu nhanh chóng suy tính đối sách.
Nàng không thể trực tiếp xông vào, cũng không dám tùy tiện đến gần, bởi vì nếu đối phương có võ công, nàng sẽ dễ dàng bị phát hiện.
Ngụy Niên ngẫm nghĩ, gọi Thập Bát mấy tiếng, nhưng lại không nghe thấy tiếng đáp lại. Nàng nhíu mày, sau khi ra khỏi thôn trang Thập Bát đã âm thầm đi theo nàng, sao lại không thấy xuất hiện? Nhưng vào lúc này, nàng đột nhiên nhận thấy có người đang đến gần từ phía sau. Còn chưa kịp quay người, nàng đã bị đánh vào gáy, hôn mê bất tỉnh.