Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Màn kịch của Ngụy Niên
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Sói?" Ngụy Ngưng vô cùng kinh ngạc, thất thanh hỏi: "Nhị tỷ, tỷ gặp phải sói ư?!"
"Mau cho Ngưng Nhi xem, vết thương của tỷ thế nào rồi?"
Phản ứng của Ngụy Ngưng hoàn hảo đến mức không thể tìm ra một sơ hở nào, bất kể ai nhìn vào cũng sẽ cảm động vì tình cảm tỷ muội thân thiết của hai người.
Đột nhiên Ngụy Niên lại cảm thấy thật vô vị.
Nàng dời tầm mắt, hơi nghiêng đầu tránh đi bàn tay của Ngụy Ngưng đang định chạm vào vết thương trên cổ nàng, thản nhiên nói: "Điện hạ đã tự tay bôi thuốc cho ta rồi, tam muội không cần lo lắng."
Vết thương do kiếm cắt và bị sói cào rất khác nhau, nàng chỉ có thể nói là Thái tử tự tay bôi thuốc cho nàng, bọn họ mới không dám tùy tiện tháo băng ra xem xét.
Quả nhiên, Ngụy Ngưng khựng lại, sau đó nàng ta bình tĩnh rút tay về, nắm chặt lấy tay Ngụy Niên: "Không sao là tốt rồi, từ khi Ngưng Nhi biết chuyện nhị tỷ ở biệt viện của Thái tử đã vô cùng sốt ruột, nhị tỷ..."
Ngụy Ngưng cúi người gần như áp sát lỗ tai Ngụy Niên, lo lắng nhỏ giọng hỏi: "Thái tử điện hạ tính tình thất thường, nhị tỷ không sao chứ?"
Một mùi hương ngọt ngào quen thuộc quanh quẩn bên mũi Ngụy Niên, trong lòng nàng bỗng dâng lên một cảm giác buồn nôn khó tả. So ra thì mùi long tiên hương trên người Thái tử bỗng trở nên dễ chịu hơn nhiều.
Lần gặp đầu tiên sau khi sống lại, Ngụy Niên phải cố gắng lắm mới không thất lễ trước mặt người khác. Ngụy Ngưng quá hiểu nàng, nếu như nàng có biểu hiện khác thường nào chắc chắn Ngụy Ngưng sẽ phát hiện ngay. Bây giờ nàng đang ở trong thế bị động, còn chưa đến lúc vạch trần mọi chuyện, nàng còn phải giằng co với bọn họ thêm một thời gian nữa.
Ngụy Niên đè nén cảm giác buồn nôn trong dạ dày, mỉm cười e lệ vừa phải, đủ để che giấu tâm tư của mình: "Lời đồn đại đa số đều không đáng tin, điện hạ rất nhân từ."
Đông cung kia mà nhân từ ư?
Đây là chuyện cười gì thế!
Ánh mắt Ngụy Ngưng khẽ tối sầm, sắc mặt đanh lại trong thoáng chốc, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Nàng ta vừa định dò hỏi thêm thì có một bà tử đi tới: "Nhị cô nương, tam cô nương, gia chủ và phu nhân cho gọi."
Ngụy Ngưng đành phải tạm gác lại nghi ngờ trong lòng, kéo tay Ngụy Niên nói: "Nhị tỷ, chúng ta đi vào đi. Nhị tỷ mãi không về, phụ thân mẫu thân lo lắng cho tỷ lắm đấy."
Ngụy Niên nương theo động tác vén váy, nàng rụt tay lại và khẽ ừ một tiếng.
Lo lắng cho nàng? Chi bằng nói là bọn họ đang chờ để chất vấn nàng thì đúng hơn.
Chất vấn nàng tại sao hôm nay không xuất hiện ở đình Hòe Sơn, tại sao không bị bắt vào ngục vì tội giết người, khiến kế hoạch của bọn họ thất bại.
Trong lòng Ngụy Ngưng có tâm sự nên cũng không để ý tới việc Ngụy Niên tránh né tay mình, đám nha hoàn bà tử vây quanh hai người đi về phía Bách Thanh đường.
Mà người đánh xe nghe thấy cuộc đối thoại của hai người thì không khỏi kinh ngạc.
Vết thương của nhị cô nương là bị sói cào, vậy thì... chẳng lẽ Xuân Lai cũng là bị sói cắn chết?!
Người đánh xe càng nghĩ càng cảm thấy rất có khả năng này.
Không lâu sau đó, lời đồn lan truyền khắp nơi rằng trên Hương Sơn có sói, một nha hoàn của Ngụy gia bị sói cắn chết, còn Ngụy nhị cô nương thì được Thái tử điện hạ cứu. Lời đồn vừa truyền ra lập tức khiến mọi người xôn xao một khoảng thời gian.
Dù sao thì từ trước đến nay, người ta chỉ nghe nói vị kia giết người ra sao, còn cứu người thì đúng là mới nghe thấy lần đầu.
Không ít người bắt đầu suy đoán, có khi nào Thái tử vừa mắt Ngụy nhị cô nương, mới ra tay cứu giúp. Nhưng dẫu sao việc này cũng liên quan tới Thái tử, bọn họ cũng không dám bàn tán quá nhiều. Không lâu sau, câu chuyện dần lắng xuống, chẳng ai nhắc đến nữa.
Nhưng rất nhiều ngày sau đó cũng không có ai dám tới sau núi.
-
Bách Thanh đường.
Gia chủ Ngụy gia là Ngụy Văn Hồng và phu nhân của mình, chủ mẫu Ngụy gia, Kiều thị, đang ngồi trên ghế chủ vị, sắc mặt cả hai đều rất khó coi.
Bọn họ mưu tính cho ngày hôm nay đã lâu, vốn dĩ không hề sai sót, nhưng không ngờ lại xảy ra biến cố!
Mà biến cố này lại đến từ Đông cung!
Điều này khiến bọn họ tức giận, nhưng đồng thời lại càng thêm phần kiêng kỵ.
Vị kia tuyệt đối không phải là người mà bọn họ có thể trêu chọc nổi, bây giờ chỉ mong Ngụy Niên và vị kia không thực sự có dính líu gì tới nhau thì tốt, nếu không nước cờ này sẽ khó mà đi tiếp được.
Lúc Ngụy Niên đi vào, sắc mặt hai người đồng loạt biến đổi.
Bọn họ nuốt cơn giận xuống, điều chỉnh sắc mặt, nhưng dù vậy, cũng không hề có một nụ cười nào.
Ngụy Niên cụp mắt đi vào chính đường, khẽ cúi người hành lễ: "Phụ thân, mẫu thân."
Mọi người đều biết trưởng nữ Ngụy gia vô cùng lễ phép, so với mọi khi, hôm nay nàng hành lễ qua loa hơn nhiều. Nếu dựa theo tính tình thật của Ngụy Niên thì tiếng phụ thân mẫu thân này nàng còn chẳng muốn gọi, nhưng hiện tại nàng cần phải nhẫn nhịn.
Nhịn đến khi nàng trả được món nợ máu này mới thôi!
Trong lòng Ngụy Văn Hồng và Kiều thị vẫn còn bận tâm chuyện hôm nay nên không nhận ra sự khác thường của nàng. Kiều thị cười gượng, giả vờ lo lắng, thực chất là đang dò hỏi: "Nghe muội muội con nói, hôm nay con lỡ hẹn với Tề cô nương sao?"
Kiều thị vừa dứt lời Ngụy Ngưng lập tức nhìn sang Ngụy Niên, vội vã giải thích: "Chỉ là muội lo cho nhị tỷ, nhất thời sốt ruột mới kể chuyện hôm nay cho phụ thân mẫu thân."
Dưới ánh nhìn dò xét của mọi người, Ngụy Niên nhẹ nhàng lắc đầu, cười khổ nói: "Không trách muội muội, đều do ngày thường con lười biếng, hôm nay mới đi nửa canh giờ đã bị say nắng, ngất xỉu dưới gốc cây hòe."
Ngụy Niên nhớ ám vệ của Thái tử điện hạ từng nói có một người chạy thoát, điều này đã chứng minh tung tích của nàng suốt dọc đường đã bị người Ngụy gia biết, việc này nàng không thể nói dối.
Nhưng nàng dám khẳng định, kẻ chạy thoát khỏi tay ám vệ không tiến vào cấm địa.
Hắn ta không dám.
Vả lại nếu bọn họ biết chuyện nàng đi vào con đường nhỏ trồng cây thường xanh thì hiện tại đã không phải là thái độ dò xét.
Đúng như nàng dự đoán, mấy người Ngụy gia không hề cảm thấy bất ngờ vì lời nàng nói.
Ngụy Ngưng áy náy nói: "Đều do muội không tốt, không nên hẹn vào hôm nay, làm nhị tỷ bị say nắng. Có phải nha đầu Xuân Lai kia lười biếng, không mang nước không?"
Nàng ta nói xong thì nhìn xung quanh, nghi ngờ hỏi: "Đúng rồi, Xuân Lai đâu, sao không thấy Xuân Lai trở về?"
Điều Ngụy Niên đang chờ đợi nãy giờ là câu hỏi này đây.
Thân hình nàng lảo đảo, trên mặt lộ vẻ hoảng sợ, nhưng nàng cố gắng bình tĩnh lại, nức nở nói: "Sau khi con hôn mê vì say nắng, Xuân Lai gọi con tỉnh dậy, giục con tiếp tục lên núi. Nhưng khi đó con thật sự không chịu nổi nữa, con biết bản thân đã không còn sức đi tiếp nữa rồi."
"Nhưng con lại không thể lỡ hẹn với Tề cô nương, nhất thời nóng vội, mới định liều mình tới biệt viện Hương Sơn xin vài thứ để giải khát rồi mới lên núi tiếp."
Mấy người Ngụy gia nghe vậy thì sắc mặt mỗi người mỗi khác.
Kẻ quay về bẩm báo có nói Ngụy Niên bị say nắng hôn mê, sau khi nàng tỉnh lại thì không để ý tới sự ngăn cản của Xuân Lai mà đi tới biệt viện Hương Sơn. Nhưng hắn ta không dám bước vào cấm địa, đành chờ ở gần cây hòe già, sau đó không biết sao lại bị ám vệ Đông cung phát hiện, hắn ta cách nơi đó hơi xa nên mới thoát được xuống núi an toàn.
Mà một kẻ khác lẩn trốn vào trong cấm địa đã bị Đông cung coi như thích khách mà giết ngay tại chỗ.
"Thế sau đó thì sao? Sao nhị tỷ lại bị sói cào bị thương?" Ngụy Ngưng vội vàng hỏi.
Ngụy Niên đưa tay lau nước mắt, bày ra dáng vẻ sợ hãi tột độ nhưng vẫn cố giữ phong thái đoan trang, nói: "Sau đó, ta và Xuân Lai còn chưa tới được biệt viện Hương Sơn, không biết từ đâu một con sói xông ra, Xuân Lai..."
Ngụy Niên ngừng một lát, nói: "Có lẽ vì Xuân Lai quá sợ hãi nên đã đẩy ta một cái, đúng lúc con sói đó lao tới, ta không tránh kịp, bị nó cào trúng cổ, may mà vết thương không sâu, cũng không đáng ngại. Nhưng Xuân Lai..."
"Có thể là do Xuân Lai quá sợ hãi nên đã liều mạng bỏ chạy, lại không ngờ sẽ dẫn sói đuổi theo, sau đó, sau đó nàng ta..."
Một giọt nước mắt lăn xuống từ gò má Ngụy Niên, cơ thể nàng khẽ run, mặc dù đã cố gắng che giấu nhưng không khó để nhận ra nàng đã hoảng sợ tột độ.
Diễn kịch mà, ai chẳng biết.
Có lẽ nàng còn phải cảm ơn sự ngu muội hơn mười năm qua của mình. Trước kia nàng chỉ biết cố gắng lấy lòng Ngụy gia, chưa từng đề phòng bọn họ. Giờ đây, trong ấn tượng và nhận thức của bọn họ, Ngụy Niên là một người đoan trang điềm tĩnh, không biết và cũng không thèm nói dối.
Cho nên chỉ cần nàng thận trọng một chút, sẽ không khiến bọn họ nghi ngờ.
Mà trên đường về nàng đã suy nghĩ kỹ về những lời giải thích này, Xuân Lai là người của bọn họ, nếu nàng nói những lời kiểu như Xuân Lai bị cắn chết vì cứu nàng thì chắc chắn bọn họ sẽ sinh nghi.
Đúng như Ngụy Niên đoán, người Ngụy gia biết rõ về Xuân Lai, nghe Ngụy Niên nói vậy thì đều cho là thật không hề nghi ngờ. Ả ta bỏ lại Ngụy Niên rồi chạy đi mới hợp tình hợp lý.
Vả lại, lúc này bọn họ đã không còn bận tâm đến chuyện Xuân Lai sống chết thế nào, mà chỉ muốn biết liệu vị kia của Đông cung và Ngụy Niên có dính líu gì với nhau hay không.
Ngụy Niên gạt nước mắt lần nữa, nghẹn ngào nói: "Lúc ấy ta sợ đến mức đầu óc trống rỗng, là người của Thái tử điện hạ kịp thời xuất hiện cứu mạng ta. Khi ta nhìn thấy Xuân Lai thì nàng ta đã không còn nguyên vẹn, hơi thở cũng tắt lịm rồi."
Ngụy Niên vừa dứt lời, trong đại sảnh chìm vào yên tĩnh một lúc lâu. Ngụy Ngưng giống như vừa lấy lại tinh thần, hoảng sợ che miệng: "Trời ạ, không ngờ nhị tỷ gặp phải chuyện nguy hiểm đáng sợ như thế!"
"May mà nhị tỷ không sao, nếu không muội sẽ áy náy chết mất. Bây giờ nhị tỷ có thể bình an trở về, phải cảm ơn Thái tử điện hạ thật tốt mới phải."
Đương nhiên Ngụy Niên biết nàng ta đang cố dò hỏi điều gì, cười gượng nói: "Đúng là nên cảm ơn điện hạ."
Nói đến đây nàng cố ý dừng lại, đợi đến khi người nhà Ngụy gia lộ ra vẻ sốt ruột mới tiếp tục nói: "Nếu không phải điện hạ thương xót ta, có lẽ lúc này ta đã vào bụng sói rồi. May mà được điện hạ cứu giúp, không chỉ xử lý vết thương cho ta, ban cho ta một bộ y phục, còn cố ý sai người đi tuần tra Hương Sơn, sợ vẫn còn sói trốn ở nơi khác. Điện hạ còn ân cần đến mức cử người âm thầm hộ tống ta xuống núi. Đại ân đại đức này, tất nhiên ta sẽ ghi nhớ ân tình của điện hạ trong lòng, ngày sau nhất định phải đích thân đến cửa tạ ơn."
Ngụy Niên trộn lẫn sự thật và lời nói dối, vẽ ra một bức tranh hoàn toàn khác, toát lên vẻ mập mờ khó lường.
Cũng không phải nàng không sợ chết dám coi thường lời đe dọa của Đông cung, mà là nàng biết rõ Ngụy gia tuyệt đối không dám tới trước mặt Thái tử để kiểm chứng những chi tiết trong lời nói này.
Nàng cũng không muốn phạm phải điều cấm kỵ của Đông cung thêm lần nữa, nhưng bây giờ chỉ có hắn có thể bảo vệ tính mạng của nàng, và nàng chỉ có thể bám chặt lấy hắn.
Cùng lắm thì lại chịu một nhát kiếm nữa.
Ít ra thì, cơn giận của Thái tử rõ ràng và trực tiếp, không giống như lũ chuột cống chui rúc trong bóng tối này, khiến người ta khó lòng đề phòng.
Ngụy Văn Hồng và Kiều thị liếc nhau, đều nhìn thấy vẻ kinh ngạc thoáng qua trong mắt đối phương.
Thái tử trong lời Ngụy Niên nói và người mà bọn họ biết như thể là hai người hoàn toàn khác nhau vậy?
Nhưng bọn họ cũng không nghi ngờ Ngụy Niên. Thứ nhất, từ nhỏ Ngụy Niên đã quy củ, hiểu lễ nghi, trong cốt cách còn có vài phần kiêu ngạo, xưa nay chưa từng nói dối hay giở trò thủ đoạn. Thứ hai, ngoại trừ những việc xảy ra trong cấm địa mà kẻ kia không rõ, thì những lời nàng nói đều khớp với những gì bọn họ biết.
Chẳng qua là bọn họ nghe ra được một điều bất thường trong lời nói của nàng.
Theo lý mà nói, vị Đông cung kia không gần nữ sắc, lẽ ra sẽ không...
Mấy người liếc nhau, sau đó Ngụy Ngưng lặng lẽ lên tiếng dò hỏi: "Nhị tỷ và Thái tử điện hạ?"
Hàng mi dài của Ngụy Niên khẽ run, nàng vội vã giải thích: "Tam muội đừng hiểu lầm, tất nhiên ta và điện hạ trong sạch rồi."
Nói thì nói vậy nhưng vẻ ngượng ngùng yêu kiều như thiếu nữ mới biết yêu lộ ra trên mặt nàng lại khiến trái tim bọn họ chợt chùng xuống.
Chuyện tệ nhất đã xảy ra rồi!