98. Vệ Trăn và Thân Phận Mới

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Vệ Trăn và Thân Phận Mới

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vệ Trăn sững sờ, ngước mắt nhìn về phía Vệ Như Sương.
Vệ Như Sương thử nói: "Nếu con thích tên cũ thì chúng ta không đổi, Vệ Niên, cũng hay."
Cố Lan Đình cũng đặt đũa xuống, nhìn về phía Vệ Trăn.
Vệ cùng âm với Ngụy.
Nếu là người không quen, gọi Vệ Niên cũng được, nghe không khác gì nhau.
Vệ Trăn im lặng một lúc lâu, sau đó nói: "Con thích tên bây giờ."
Vệ đồng âm với Ngụy, Vệ Niên và Ngụy Niên nghe không khác gì nhau, nhưng khi đã có cuộc sống mới, nàng nên tạm biệt quá khứ.
Hơn nữa, bất kể là Ngụy gia hay Ngụy Niên của kiếp trước, đều không phải là điều nàng muốn lưu luyến. Ông trời đã cho nàng cơ hội làm lại, nàng cũng đã nhận lại thân phận, vậy thì tất cả nên trở về như ban đầu.
Ban đầu nàng đã tên là Vệ Trăn.
Hiện tại, nên quay về với cái tên đó.
Những thiếu hụt trong những năm qua không thể bù đắp, vậy thì hãy để thời gian sau này bù đắp phần tiếc nuối ấy.
Vệ Như Sương và Cố Lan Đình liếc nhau, đều thấy được sự vui vẻ từ trong mắt đối phương.
Dĩ nhiên, họ cũng muốn đổi tên nữ nhi về như ban đầu, chỉ là sợ nữ nhi không quen. Nếu nữ nhi bằng lòng, đương nhiên họ sẽ rất vui mừng.
"Ừm, tốt."
Cố Lan Đình nói: "Hộ tịch của con chưa từng bị gạch bỏ."
Năm đó báo mất tích, những năm này họ cũng không hề từ bỏ tìm kiếm, đương nhiên vẫn luôn giữ lại hộ tịch.
Chẳng qua...
Cố Lan Đình muốn nói nhưng lại thôi.
Có một số việc, bây giờ nói ra hình như hơi vội vàng. Chờ nàng quen thuộc với phủ Quận chúa rồi nói cũng chưa muộn.
Vệ Trăn nhìn ra Cố Lan Đình còn điều muốn nói, nhưng thấy ông không định mở lời, nàng cũng không hỏi thêm.
Ăn cơm xong, hai vợ chồng dẫn Vệ Trăn đi dạo quanh phủ Quận chúa, kể cho nàng nghe đại khái về cấu trúc và bố cục của phủ.
"Tê Loan Hiên là viện của con, hướng bên này là điện Hoa Dương của ta và phụ thân con, bên kia là Chiêu Ngọc Hiên của đệ đệ con." Vệ Như Sương nói đến đây thì hơi dừng lại, nói: "Đúng rồi, đệ đệ con ở Quốc Tử Giám, còn chưa nhận được tin tức."
Bà dứt lời, nhìn về phía Cố Lan Đình, hơi ảo não: "Ta luống cuống quên mất cả chuyện này, đáng lẽ phải phái người đi gọi Dung Cẩm về mới đúng."
Cố Lan Đình: "Ta đã phái người đi đón nó về rồi."
Vệ Như Sương nghe vậy, quay sang cười nói với Vệ Trăn: "Vẫn là phụ thân con chu đáo."
Trước đây Vệ Trăn đã nghe nói tình cảm phụ thân mẫu thân rất tốt, bây giờ tận mắt chứng kiến mới biết lời đồn không phải giả.
"Đệ đệ con tên Dung Cẩm, theo họ phụ thân con, năm nay thi đậu cử nhân, lần này triều đình có nhiều chỗ khuyết nên tuyển trước khá nhiều cử nhân, nhưng đệ đệ con vẫn chưa vào triều, còn theo học ở Quốc Tử Giám." Vệ Như Sương nhỏ giọng nói: "Phụ thân con nói, tính tình đệ đệ con quá đơn thuần, sợ nó vào triều sớm bị người ta nhai đến xương cũng chẳng còn."
Vệ Trăn nhớ tới ánh mắt trong suốt của thiếu niên, cảm thấy phụ thân nói rất có lý.
"Đúng rồi, trước đó Trăn Trăn từng gặp đệ đệ chưa? Tiệc thưởng mai do Cố Dung Cẩm đứng ra chiêu đãi khách, rất có thể hai đứa đã gặp mặt rồi."
Vệ Trăn gật đầu: "Đã từng gặp mặt ạ."
Nàng nói: "Ở tiệc ngắm mai do Tề gia tổ chức, bọn con trò chuyện rất vui vẻ."
Cố Lan Đình và Vệ Như Sương liếc nhau, nói: "Còn có việc này nữa à."
Họ còn đang nghĩ e rằng Cố Dung Cẩm sẽ là người cuối cùng gặp Vệ Trăn, không ngờ y lại là người đầu tiên.
Vệ Như Sương nhíu mày: "Vậy mà tên nhóc kia trở về cũng chưa từng kể với chúng ta!”
Bởi vì nhắc tới chuyện này, Vệ Trăn đột nhiên nhớ tới một chuyện.
Ấn đường nàng không khỏi giật giật.
Khi đó, nàng còn nghĩ rằng tương lai có một ngày nàng báo được thù, trở về phủ Quận chúa, sẽ phân rõ giới hạn với Thái tử, thậm chí còn đặt điều về Thái tử...
Nhưng hôm nay, nàng và Chử Yến đã coi như là tâm ý tương thông.
Nghĩ đến Chử Yến, Vệ Trăn hơi hoảng hốt.
Thật ra nghĩ kỹ lại, hình như hắn mới rời đi được một tháng.
Nhưng nàng lại cảm thấy, dường như đã rất rất lâu không gặp hắn.
Cũng không biết hắn ở biên cảnh ra sao, nếu hắn biết thân phận của nàng thì sẽ phản ứng thế nào?
Nghĩ như vậy, Vệ Trăn không nhịn được, hỏi: "Mẫu thân, người có biết tình hình chiến đấu ở biên cảnh thế nào không?"
Vệ Như Sương không đề phòng việc nàng đột nhiên chuyển chủ đề, ngẩn người một lúc mới nói: "Tạm thời vẫn chưa có chiến báo truyền đến."
Ngược lại, Cố Lan Đình lại nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt hơi sâu xa.
Nhưng có mấy lời, cũng không thích hợp để nói vào lúc này.
Lúc này, Vệ Như Sương cũng kịp phản ứng, đang muốn mở miệng thì bị Cố Lan Đình giữ chặt lại: "Thời gian đã không còn sớm, hôm nay Trăn Trăn cũng mệt mỏi rồi, những chuyện khác để ngày sau lại nói."
Vệ Như Sương nuốt lời muốn nói xuống, nhìn Cố Lan Đình, gật đầu: "Ừm, phụ thân con nói rất đúng. Về Tê Loan Hiên trước đi, lát nữa đệ đệ con trở về, chắc chắn cũng sẽ muốn đến gặp con."
Vệ Trăn có thể đại khái đoán được Vệ Như Sương muốn nói gì. Nếu thật sự hỏi nàng, lúc này nàng đúng là không biết nên trả lời thế nào.
May mà phụ thân ngăn lại.
Đưa Vệ Trăn trở lại Tê Loan Hiên, Cố Lan Đình kéo Vệ Như Sương đi. Bà vẫn lưu luyến không rời, đợi sau khi ra khỏi Tê Loan Hiên mới dậm chân một cái, bất mãn nói với Cố Lan Đình: "Sao chàng lại ngăn ta hỏi?"
Cố Lan Đình vừa bất đắc dĩ lại cưng chiều nhìn thê tử: "Hôm nay con bé mới trở về, cũng mới chỉ tiếp xúc với chúng ta trong thời gian ngắn, đâu tiện trực tiếp hỏi tâm tư của con bé như vậy?"
Vệ Như Sương nghe vậy, mặc dù cảm thấy có lý, nhưng vẫn cau mày: "Nhưng con bé vừa trở về, sao có thể để nó một mình ở đây."
Cố Lan Đình nắm tay bà đi về, dịu dàng nói: "Hạ nhân ở Tê Loan Hiên đều là người từ Ngụy gia tới, đều là người con bé quen thuộc. Hiện tại họ còn gần gũi với con bé hơn chúng ta, chúng ta phải cho con bé một chút thời gian để thích nghi trước."
"Còn nữa..."
Cố Lan Đình im lặng một lúc, mới tiếp tục nói: "Có ám vệ Đông cung đi theo, lúc này hẳn là con bé cần thời gian tự do của riêng mình."
Vệ Như Sương khẽ giật mình, ám vệ Đông cung?
Cố Lan Đình nói: "Có hai người, lúc họ đi vào đã cố ý tiết lộ thân phận cho thị vệ, thị vệ đã bẩm báo ngay sau đó."
"Ồ." Vệ Như Sương cũng không hỏi Cố Lan Đình biết từ khi nào, chỉ nói: "Lúc còn chưa xác nhận thân phận của con bé, ta đã thấy rõ tình cảm của Thái tử. Bây giờ ngay cả ám vệ riêng cũng đã đưa cho Trăn Trăn, không biết là hai đứa nó đã đến mức nào rồi?"
Sắc mặt Cố Lan Đình chợt trở nên lạnh nhạt: "Việc này Trăn Trăn không nhắc tới, chúng ta đừng hỏi."
Vệ Như Sương: "Vì sao?"
Cố Lan Đình nghiêng đầu nhìn nàng: "Con bé mới trở về, nàng không muốn giữ lại ở nhà thêm mấy năm à?"
"Đương nhiên là có rồi!"
Vệ Như Sương lập tức nói.
Cố Lan Đình ừ một tiếng: "Vậy chúng ta cứ coi như không biết gì cả."
"Được!"
"Chàng cảm thấy yến tiệc nhận thân làm lúc nào mới tốt?"
Cố Lan Đình nói: "Càng nhanh càng tốt."
Người đã tìm về, vậy thì tất nhiên phải thông báo rộng rãi, đính chính thân phận cho nữ nhi của họ.
Nhưng Cố Lan Đình không ngờ, bệ hạ còn hành động nhanh hơn cả họ.
Ngày thứ hai, Thánh thượng hạ chỉ chiếu cáo thiên hạ, vì thế ngày đó trong điện Tuyên Chính đã hỗn loạn một trận long trời lở đất.
-
Tê Loan Hiên.
Vệ Trăn đi vào chính sảnh, lập tức sai Đông Tẫn và Nguyệt Lan gọi tất cả mọi người đến trước mặt.
Thật ra, mọi người theo nàng từ viện Hạnh Hòa tới đây, lúc này cũng chưa tỉnh táo lại.
Vốn dĩ họ cho rằng kiếp nạn lần này khó thoát, nhưng lại chẳng thể ngờ được, cô nương của họ đột nhiên trở thành trưởng nữ phủ Quận chúa. Họ không chỉ rời khỏi Ngụy gia mà còn đến phủ Quận chúa!
Chuyện xảy ra ngày hôm nay, giống như là một giấc mơ.
Đông Tẫn và Nguyệt Lan cũng chưa hoàn hồn.
Nghe được Vệ Trăn dặn dò, họ chỉ làm theo bản năng.
Không lâu sau, mười ba người bao gồm cả Đông Tẫn và Nguyệt Lan cùng nhau đứng ở chính sảnh.
Vệ Trăn nhìn họ một lúc lâu, sau đó nhẹ nhàng nói: "Tới nơi này rồi thì không thể so với Ngụy gia, quy củ sẽ nhiều hơn một chút. Nếu như có người thấy không quen, có thể nói với ta một tiếng, ta sẽ thả các ngươi rời đi."
Đám người sững sờ, nhìn nhau rồi lập tức quỳ xuống.
Vệ Trăn thu hồi ý cười trên môi, nói: "Nếu lựa chọn ở lại, vẫn là câu nói lúc trước: tuyệt đối trung thành. Nếu không, ta tuyệt đối không nương tay."
Đương nhiên là mọi người bày tỏ lòng trung thành.
Vệ Trăn nhân tiện nói: "Về sau lương tháng sẽ được phát theo quy định của phủ Quận chúa. Về phần chức trách, tạm thời vẫn làm việc được giao như khi ở viện Hạnh Hòa, chờ khi có sắp xếp lại sẽ bàn sau."
"Đông Tẫn, Nguyệt Lan, hôm nay ta nhận thân về nhà là chuyện vui, phát cho mỗi người ba tháng tiền thưởng."
Đám người vội vàng cảm ơn, sau đó rối rít nói: "Chúc mừng Huyện chúa."
Sau đó Vệ Trăn cho tất cả mọi người lui xuống, chỉ giữ lại Đông Tẫn và Nguyệt Lan.
Không đợi bao lâu, trong chính sảnh có thêm hai người.
Thố Thập Bát, Thố Thập Cửu và Vệ Trăn nhìn nhau, nhất thời không nói nên lời.
Lúc Ngụy gia bị bao vây, họ đã suy nghĩ rất nhiều cách để cứu cô nương, nhưng cuối cùng đều không dùng đến.
Chỉ trong gần nửa ngày ngắn ngủi, cô nương đã trở thành trưởng nữ phủ Quận chúa, Huyện chúa Nguyên Cẩn, và bước vào phủ Quận chúa.
Họ cũng không nói rõ được tâm trạng hiện tại của mình là gì.
Đương nhiên, niềm vui sướng là chắc chắn, nhưng ngoài ra, hình như còn có chút suy nghĩ phức tạp.
Điện hạ để họ lại bên cạnh cô nương, cũng là bởi vì cô nương không chỗ nương tựa. Nhưng bây giờ, phía sau cô nương là phủ Lãng Vương, phủ Quận chúa.
Có chỗ dựa vững chắc như vậy, nào còn cần đến họ bảo vệ.
Hơn nữa, họ cũng rất kinh ngạc.
Sao đột nhiên cô nương lại trở thành Huyện chúa Nguyên Cẩn!
Mặc dù họ trốn ở một nơi gần đó, tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình, nhưng vẫn rất kinh ngạc và chấn động.
Không biết qua bao lâu, Thố Thập Bát do dự tiến lên, hơi nghiêng đầu: "Hiện tại ta nên gọi cô nương hay gọi Huyện chúa?"
Vệ Trăn vốn cho rằng nàng có rất nhiều vấn đề muốn hỏi, lại không nghĩ rằng nàng nhíu mày nhìn nàng nửa ngày rồi hỏi một câu như vậy, bèn cười nói: "Tùy ngươi."
Thố Thập Cửu từ trước đến nay trầm mặc ít nói, tư tưởng đơn giản, hắn không có gì muốn hỏi.
Dù sao thì vẫn là bảo vệ người này, là Huyện chúa hay là Ngụy cô nương đều không quan trọng.
Chỉ là...
Phủ Quận chúa cũng có ám vệ, công phu cũng không thấp, cô nương còn cần đến họ không?
Thố Thập Bát ồ một tiếng, lại trầm mặc.
Tựa như là đang suy nghĩ điều gì.
Nhưng với sự hiểu biết của Vệ Trăn về nàng những ngày qua, nàng cảm thấy đại khái lúc này trong đầu nàng là trống không.
Thế là, nàng thử nói: "Thập Bát có gì muốn nói à?"
Quả nhiên, Thố Thập Bát mờ mịt lắc đầu: "Đâu có đâu."
Hình như nàng còn chưa hoàn hồn.
Vệ Trăn cười, không nói nữa.
Lại qua hồi lâu, cuối cùng Thố Thập Bát cũng nhớ ra điều gì đó, nói: "Điện hạ còn chưa biết đâu."
Vệ Trăn lẳng lặng nhìn nàng: "Cho nên?"
Thố Thập Bát: "Ta phải bẩm báo với điện hạ."
Vệ Trăn sớm đã đoán trước được điều này, bình thản "ừ" một tiếng.
Thố Thập Bát nhìn nàng, truy hỏi: "Vậy giờ ta đi viết thư?"
"Ừ." Vệ Trăn nói.
Thế là Thố Thập Bát xoay người đi.
Thố Thập Cửu ngẫm nghĩ, cũng đi theo.
Hai người họ đi xa, Vệ Trăn còn nâng chén trà đã thấy đáy lên.
Thật ra có một khoảnh khắc, nàng muốn nói, nếu không thì chờ một thời gian, chờ hắn trở về nàng sẽ tự mình nói cho hắn biết.
Nhưng lại nghĩ lại, chuyện này không gạt được.
Cho dù Thố Thập Bát không nói, tin tức cũng sẽ truyền đến tai Thái tử.
Hơn nữa...
Chẳng qua chỉ là đổi một thân phận thôi, cũng không có ảnh hưởng quá lớn tới quan hệ của họ, không cần phải giấu giếm làm gì.
Lúc này, nàng lại đột nhiên nhớ đến ước hẹn một năm kia.
Một năm ước hẹn chưa tròn, nàng đã đạt thành mong muốn. Lúc ấy nàng quyết định trốn vào phủ Quận chúa rồi không tiếp tục để ý đến hắn, bây giờ thì không còn tính toán gì nữa.
Nàng nhớ hắn, rất nhớ.
Nếu như hiện tại hắn xuất hiện trước mặt nàng, nàng cảm thấy nhất định mình sẽ chạy tới ôm chầm lấy hắn, căn bản không có khả năng không để ý tới hắn.
Hắn là Chử Yến đấy, sao nàng có thể không để ý tới hắn được đây?