Vẻ Đẹp BE Của Mỹ Cường Thảm
Hy vọng từ sư phụ
Vẻ Đẹp BE Của Mỹ Cường Thảm thuộc thể loại Linh Dị, chương 230 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lệ Ninh Phong cảm thấy thời gian trôi qua thật dài dằng dặc. Đôi chân hắn hoàn toàn tê liệt, không thể cử động, thậm chí hắn còn cảm nhận rõ ràng nội lực trong kinh mạch đang dần tiêu tán.
Cảnh giới của hắn tụt dốc không phanh, từ đỉnh cao Thiên Hành Cảnh, sắp sửa rơi xuống Khai Dương Cảnh.
Hắn đã nếm trải cảm giác trơ mắt nhìn bản thân biến thành một phế nhân — sống không bằng chết.
Đối với một người kiêu ngạo như hắn, điều này chẳng khác nào bị bẻ gãy xương sống, ép buộc hắn phải bò trườn trên mặt đất như một con sâu bọ.
Phụ thân, Cảnh Quyết... rất nhiều người muốn vực hắn dậy, nhưng hắn lại càng ngày càng chìm sâu vào sự u uất.
Khi rơi vào tuyệt cảnh, con người thường nảy sinh nhiều cảm xúc tiêu cực. Những cảm xúc này khiến Lệ Ninh Phong không khỏi chán ghét bản thân, hắn bắt đầu bỏ ăn, không nói chuyện.
Chỉ trong mười ngày ngắn ngủi, hắn đã gầy trơ xương, hệt như một người già sắp lìa đời.
Hôm đó, hắn nhận được một lá thư. Đó là bức thư hắn đã gửi cho sư phụ mười mấy ngày trước.
Lão Hầu gia mang đến, nói: “Bức thư này đã đến mấy ngày rồi, chỉ là ta vẫn lo lắng cho con, nên quên mất, hôm nay mới nhớ ra.”
Lệ Ninh Phong đợi ông đi rồi, mới cố sức mở phong thư.
Nét chữ trên đó vẫn như cũ, chỉ có một hai chữ khó viết có nét bút hơi run rẩy — điều này trước đây chưa từng xảy ra.
Sư phụ hẳn là một kiếm khách, tay của kiếm khách xưa nay rất vững vàng, nét bút hơi run rẩy, là do bị thương, hay là bị bệnh?
Trong thư trả lời câu hỏi của hắn, lời lẽ ngắn gọn, ôn hòa, nhưng ở cuối lại thêm một câu: [Sinh tử có mệnh, phù du giữa đất trời cũng là một đời không hối tiếc. Vi sư thân thể khỏe mạnh, không cần các loại đồ bổ dương.]
Lệ Ninh Phong bất giác cong môi mỉm cười.
Hắn vẫn quen có thứ gì tốt cũng giữ lại một phần cho sư phụ.
Sinh tử có mệnh, phù du giữa đất trời cũng là một đời không hối tiếc...
Hắn thầm nhẩm lại câu nói này.
Hắn, Lệ Ninh Phong, mười chín năm qua vẫn kiêu ngạo như cũ, là tiểu tướng quân tung hoành sa trường, từng nhìn thảo nguyên và vùng đất hoang vu tuyết phủ mà thề rằng, thà chết một cách oanh liệt, cũng không muốn sống tạm bợ qua ngày.
Hắn không muốn chặt bỏ đôi chân của mình, bị giam cầm cả đời trong một góc nhỏ. Nếu thực sự đã định trước cái chết, thì mỗi ngày trước khi chết, đều là khoảng thời gian đếm trên đầu ngón tay của hắn ở thế gian này.
Hốc mắt Lệ Ninh Phong hơi ươn ướt, hắn khàn giọng nói: “... Người đâu!”
Tiểu tư bên ngoài nhanh chóng bước vào.
Lệ Ninh Phong nói: “Báo với phụ thân một tiếng, bữa tối ta muốn ăn cùng người.”
Ngày hôm sau, Liên Thận Vi vừa hạ triều trở về, liền nghe Minh Chúc kể chuyện Tiểu Hầu gia đã vực dậy tinh thần.
Minh Chúc giỏi ẩn mình, mấy ngày nay vẫn luôn thay hắn theo dõi xung quanh Hầu phủ, trọng điểm quan sát xem có người khả nghi nào không. Đương nhiên, y cũng âm thầm ghi lại mọi hành động của Lệ Ninh Phong.
Liên Thận Vi thay y phục, cười nói: “Phong Khác, ngươi hài lòng chưa?”
“...” Phong Khác lạnh lùng đáp: “Ngươi hài lòng là được, liên quan gì đến ta.”
Biết không thể ngăn cản Liên Thận Vi, hắn liền tranh thủ mấy ngày này nghiên cứu ra ba đơn thuốc. Một đơn dùng kèm cho tên họ Lệ kia, một đơn khác hắn sẽ nghiền thành thuốc viên, loại bỏ thành phần, dùng để bổ máu cho Liên Thận Vi.
Đơn cuối cùng là loại thuốc có thể khiến Liên Thận Vi bớt chảy máu một chút.
Chỉ là có chút tác dụng phụ, không tránh khỏi việc khiến tên nhóc họ Lệ kia phải chịu chút khổ sở.
Liên Thận Vi: “Khi nào thì bắt đầu?”
“Được rồi,” Phong Khác đã bình tĩnh hơn nhiều, nói: “Dù có vội đi đầu thai cũng phải có lý do chính đáng chứ. Ngươi cũng phải cho ta một thân phận đàng hoàng, nếu không người ta dựa vào đâu mà tin tưởng ta.”
Người trong giang hồ tìm truyền nhân của Phong gia nhiều không kể xiết. Hắn không thể lấy danh nghĩa của Phong gia xuất hiện ở đây, một là vì hắn tự thấy phiền phức, hai là vì Liên Thận Vi.
Những năm đầu Liên Thận Vi hành tẩu giang hồ, tuy đa phần dùng nón lá che mặt, nhưng khó đảm bảo sẽ không gặp lại vài người bạn cũ trong giang hồ. Lỡ như bị phát hiện, thì mới thật sự rắc rối.
Liên Thận Vi: “Ngươi yên tâm, hắn sẽ tin ngươi.”
Lại năm ngày trôi qua.
Trung Nghĩa Hầu phủ có một quái nhân đeo mặt nạ gỗ đến, tự xưng là bằng hữu của sư phụ Tiểu Hầu gia, đến để đưa thư.
Lệ Ninh Phong xem thư, trên đó chỉ vỏn vẹn hai câu:
[Đã biết tình hình gần đây của con. Phù Biểu là bằng hữu của vi sư, y thuật cao siêu, có thể thử một lần. Ngoài ra, Phù Biểu tính tình cổ quái, cứ thuận theo ý y.]