Có Chép Đáp Án Không?

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 14: Có Chép Đáp Án Không?
“Bao nhiêu điểm?” Trần Thượng Chu nhíu mày.
Phùng Thanh chớp chớp mắt, lặp lại: “Ngữ Văn 73, Toán 52, tiếng Anh 34…”
Trần Thượng Chu càng cau có: “Học kỳ trước thì sao?”
“Ngữ Văn 80… Toán 59… tiếng Anh 46…” Phùng Thanh lí nhí.
Nói xong, cậu ngẩng lên liếc trộm Trần Thượng Chu. Anh đang trầm ngâm, dường như cố hiểu được tại sao điểm số lại tụt dốc không phanh. Trông anh đến nỗi sững người, không thốt nên lời.
Phùng Thanh định mở miệng cho bớt căng thẳng, nhưng vừa hé môi đã chạm phải ánh mắt sắc lạnh của Trần Thượng Chu. Cậu vội ngậm miệng lại.
Cậu cảm thấy Trần Thượng Chu đang giận.
Nhưng… cậu có bao giờ nói mình học giỏi đâu? Từ trước đến giờ cậu luôn ở mức trung bình khá trong lớp, chỉ là Trần Thượng Chu chưa từng hỏi thôi mà…
Lúc này, Phùng Thanh lại nhớ đến thái độ của Trần Thượng Chu khi nói về Tôn Hàng – bảo “đáng bị mẹ đánh”.
Không lẽ anh cũng định đánh cậu? Đánh kiểu gì nhỉ? Trần Thượng Chu trông đúng kiểu người ra tay thật! Anh còn từng đánh một chọi hai cơ mà! Hơn nữa, hai năm nay anh cao vượt bậc, giờ đã hơn cậu cả cái đầu.
Đang lo lắng thầm thì chợt nghe Trần Thượng Chu lên tiếng: “Là do em chưa nắm kiến thức lớp ba, hay từ trước đến giờ điểm em vẫn thế?”
“…Từ trước đến giờ.” Phùng Thanh rụt rè.
Trần Thượng Chu quay người, cúi xuống nhìn đống bài tập trên bàn. Rồi anh nói dứt khoát: “Trường quy định mỗi ngày làm một trang bài tập hè, nhưng nền tảng của em quá yếu, cần ôn lại từ đầu. Từ hôm nay, mỗi ngày em phải làm năm trang cho mỗi môn Ngữ Văn, Toán và tiếng Anh. Làm xong đưa anh kiểm tra, xong mới được xuống chơi. Ngoài ra, em đi tìm lại tất cả sách giáo khoa từ lớp một đến giờ. Xong bài tập hè, ta sẽ bắt đầu học lại từ đầu, lấp chỗ trống kiến thức.”
Phùng Thanh im lặng.
Không nghe động tĩnh gì phía sau, Trần Thượng Chu quay lại: “Nghe rõ chưa?”
Phùng Thanh kéo dài giọng: “…Nghe rõ rồi.”
Sáng hôm sau, Phùng Thanh dậy sớm.
Ăn sáng xong với Trần Thượng Chu, cậu lủi về nhà, bày bài tập ra bàn rồi ngồi thừ người.
Ngồi thẫn thờ một lúc, cậu lê xuống sàn, lôi đống lego từ tủ sách ra lắp đại cho đỡ buồn.
Nếu không vì Trần Thượng Chu đòi kiểm tra, thì hôm qua cậu đã chép xong nửa quyển rồi.
Giờ ngày nào cũng phải đưa bài cho anh kiểm tra mới được xuống chơi. Cậu không dám chép đại, thậm chí còn sợ luôn cả việc chép. Phùng Thanh sợ bị phát hiện. Nhưng nếu phải tự làm từng câu, từng chữ, thì cậu lại không có chút hứng thú nào. Với cậu, ngồi mơ mộng còn dễ chịu hơn là cặm cụi làm bài.
“Phùng Thanh?”
Đang mò lego trong nhàm chán, cậu nghe tiếng gọi ngoài cửa, rồi tiếng mở cửa.
Là Lâm Như Thiền.
Phùng Thanh gãi gãi ngón tay, đứng dậy đi ra phòng khách.
Trên tay mẹ cậu xách rất nhiều đồ.
Cậu liếc nhanh: một bánh kem trái cây, hai túi nguyên liệu làm bánh bao, ba túi trái cây, và một hộp đồ chơi đóng gói tinh xảo, hình như là mô hình Ultraman – rõ là hàng xịn, đắt tiền.
Phùng Thanh vội chạy tới, nhận lấy đồ từ tay mẹ.
Sau khi cất vào bếp, Lâm Như Thiền gõ nhẹ lên hộp đồ chơi: “Con thích không? Mẹ đi ngang tiệm, cô bán hàng nói đây là mẫu mới ra mắt, mới nhất luôn. Thế nào, con thích chứ?”
Phùng Thanh gật đầu, cố nặn nụ cười: “Thích ạ, con thích lắm.”
Mang mô hình Ultraman về phòng, chưa đầy nửa phút, cậu lại chạy ra.
Lâm Như Thiền đang nhồi bột trong bếp. Cậu đứng tựa cửa, thỉnh thoảng thò đầu vào nhìn, rồi lại rụt về.
Nguyên liệu làm bánh bao nhiều quá mức cần thiết.
Nghĩa là ngoài bữa trưa hôm nay, phần còn lại sẽ để trong tủ lạnh – là cơm nước cho cậu hai ngày tới.
Chắc mẹ cũng không ở lại ngủ, Phùng Thanh thầm đoán.
Ăn trưa xong, Lâm Như Thiền cắt một quả lê to, lấy hộp bánh kem nhỏ bằng bàn tay đặt lên bàn, rồi hai mẹ con cùng ăn. Ăn xong, mẹ vào bếp rửa chén. Cậu đứng dựa khung cửa, trong lòng giằng xé. Có nên hỏi mẹ tối nay có về không? Thực ra cậu đã biết câu trả lời, nhưng vẫn muốn hỏi. Đúng lúc định lên tiếng thì mẹ nói trước:
“Bánh bao và trái cây mẹ để trong tủ lạnh rồi. Hôm nay và ngày mai con ăn tạm mấy món đó. Chiều mai mẹ qua nấu món khác ngon hơn, được không?” Vừa nói, mẹ vừa xoa đầu cậu.
Phùng Thanh: “Dạ.”
Thôi thì thôi.
Không về thì thôi, cậu biết mẹ sẽ không về mà. Cậu nghĩ vậy.
Dọn dẹp xong, mẹ lại vội đi vì còn việc khác.
Phùng Thanh đặt mô hình Ultraman lên kệ. Cậu lười tháo ra. Rồi lại ngồi vào bàn, lại thẫn thờ. Bài tập hè đúng là khó nuốt.
“Cốc cốc—”
Chừng mười phút sau, tiếng gõ cửa vang lên.
Ai vậy?
Phùng Thanh chạy ra, chưa kịp hỏi thì cửa đã vang thêm hai tiếng nữa, kèm theo giọng nói quen thuộc: “Phùng Thanh! Tớ đây! Mở cửa đi! Tớ tới rủ cậu đi chơi!”
Là Tôn Hàng!
Phùng Thanh vội mở cửa, ngạc nhiên: “Sao cậu ở đây? Không phải cậu nói mẹ thấy điểm kém định đánh cậu sao? Mới đó đã được ra ngoài rồi à?”
“Đừng nhắc nữa! Hôm qua mẹ tớ tức quá, cầm luôn cái móc phơi đồ đập vào mông tớ. Tớ phải nói là do bất cẩn bị trừ điểm, chứ không phải không biết làm, bà mới tha.” Tôn Hàng vừa thở dài, vừa đắc chí: “Nhưng tớ có kế hay!”
“Kế gì?” Hai đứa bước vào phòng Phùng Thanh.
Tôn Hàng bắt đầu kể: “Mẹ tớ bảo phải làm bài dưới mắt bà, nhưng bà ngồi trong phòng tớ chưa đầy năm phút đã ra ngoài xem tivi. Thế là tớ chép đáp án phía sau, rồi vẽ thêm mấy bước giải, thêm vòng tròn, đường gạch – nhìn như thật. Đưa cho mẹ kiểm tra, toàn đúng. Bà tin ngay là tớ chỉ bất cẩn nên thi tệ. Xong bà cho tớ ra ngoài chơi.”
“Nhưng chép rõ rành rành vậy, sao mẹ cậu không phát hiện?” Phùng Thanh hỏi.
Tôn Hàng tự tin: “Tớ ngốc đến thế à? Tớ chép xong còn làm bộ như đang suy nghĩ, thêm vài bước tính, gạch chân, vòng tròn lung tung. Nhìn y như tớ tự làm. Ai mà biết được!”
“Thật không?” Phùng Thanh hào hứng.
Tôn Hàng: “Dĩ nhiên, tớ lừa cậu làm gì? Không thấy tớ đang được ra ngoài chơi sao?”
Hai đứa đến bàn học. Tôn Hàng cúi nhìn đống bài tập mở sẵn, lật vài trang: “Sao cậu chép mà chậm vậy? Mới có vài trang thôi mà?”
Phùng Thanh xụ mặt, thở dài, kể lại chuyện bị Trần Thượng Chu phát hiện điểm số và bị bắt làm năm trang mỗi ngày: “Đều tại cậu bảo không tới được. Tớ qua phòng anh ấy chơi, nói chuyện xong bị moi điểm ra. Giờ anh ấy bắt tớ làm năm trang mỗi môn, xong phải nộp kiểm tra mới được xuống chơi. Tớ sợ bị phát hiện nên không dám chép nữa.”
“Cái này dễ mà!” Tôn Hàng khẳng định chắc như đinh đóng cột: “Cứ làm theo tớ, đảm bảo không ai phát hiện.”
“Thật không?” Phùng Thanh bán tín bán nghi.
Tôn Hàng gật đầu lia lịa: “Chắc chắn! Mẹ tớ còn không phát hiện nổi, huống hồ Trần Thượng Chu! Mau chép đi. Xong tụi mình xuống chơi. Mẹ tớ vừa đổi điện thoại, cái cũ cho tớ rồi. Tớ đã tải Fruit Ninja với Angry Birds. Cậu chép nhanh lên, rồi cùng chém trái cây với bắn heo!”
Nghe đến game, mắt Phùng Thanh sáng rực.
Không ngần ngại nữa, cậu bắt đầu chép bài theo cách Tôn Hàng chỉ dẫn – chép xong lại vẽ thêm vòng tròn, gạch chân, thêm bước tính.
Dù tay thoăn thoắt lúc chép, nhưng khi sắp nộp bài cho Trần Thượng Chu, lòng Phùng Thanh vẫn thấy lo. Cậu sợ bị phát hiện. Nhưng may thay—
Trần Thượng Chu cầm ba quyển bài tập, xem từng trang từ đầu đến cuối. Xong, anh đưa lại: “Ừ, đi chơi đi.”
Qua ải!
Về phòng, Phùng Thanh giơ ngón cái với Tôn Hàng: “Cậu tuyệt vời thật! Anh ấy không phát hiện!”
Tôn Hàng đắc ý muốn chết: “Thấy chưa? Vẽ thêm mấy đường, thêm ký hiệu, nhìn như thật. Ai mà biết được!”
Chiều hôm đó, hai đứa chơi game dưới lầu suốt cả buổi.
Game vui thật, lại dễ cuốn. Thời gian trôi vèo vèo. Tối ngủ, đầu Phùng Thanh đầy hình ảnh chém trái cây, bắn chim, tay chân còn vung vẩy theo phản xạ.
Có lần đầu thành công, Phùng Thanh chẳng còn sợ gì.
Ngày nào cậu cũng làm theo Tôn Hàng: chép đáp án, vẽ thêm vòng tròn, gạch chân, làm bộ tính toán. Cậu qua mặt Trần Thượng Chu suốt ba ngày. Mỗi lần kiểm tra xong là lao xuống chơi game với Tôn Hàng, chẳng còn ghé phòng Trần Thượng Chu chơi ghép hình hay giải ổ khóa Lỗ Ban nữa. Tâm trí Phùng Thanh giờ đây hoàn toàn chìm đắm trong những trò chơi điện thoại.
Cho đến ngày thứ tư.
Phùng Thanh như thường lệ tô vẽ lung tung vào bài tập rồi mang sang nộp.
Khi Trần Thượng Chu khép vở lại, Phùng Thanh đã giơ tay sẵn sàng nhận lại để chạy xuống chơi – thì bất ngờ nghe anh hỏi: “Em chép đáp án à?”
Phùng Thanh chết trân. Bị lộ rồi? Nhưng cậu làm giống hệt mấy ngày trước mà?
Trần Thượng Chu nhìn xuống bài tập, rồi tiện tay lấy thêm một quyển khác, lật từ trang đầu: “Hơn nữa, em chép từ đầu đến cuối, quyển nào cũng chép.”
…Xong đời.
Phùng Thanh nuốt nước bọt, tim đập thình thịch.
Trần Thượng Chu nhìn thẳng cậu: “Lần đầu em nộp bài, anh đã thấy không giống do em tự làm. Vì trừ Ngữ Văn ra, các môn khác em đều dưới trung bình, nhưng bài tập lại toàn đúng. Điều đó vô lý. Bài tập theo trình tự sách giáo khoa, phần đầu thường dễ, nếu em hiểu thì làm đúng cũng không lạ. Nhưng giờ đã đến phần khó hơn, nếu em vẫn làm đúng hết, thì điểm thi cuối kỳ sao có thể thấp đến mức không qua nổi?”
“Có chép đáp án không?” Trần Thượng Chu hỏi lại.
“Em…”
Phùng Thanh nghẹn lời.
Hết chương 14.