Chương 27: Rõ Ràng Hơn

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phùng Thanh lập tức nhảy xuống giường, giật mạnh tấm chăn lên kiểm tra xem còn chỗ nào bị ướt nữa không.
May mắn là mọi thứ vẫn ổn, chỉ trừ vỏ gối của Trần Thượng Chu và chiếc quần ngủ của cậu.
Từ ngày không còn học chung với Trần Thượng Chu, Phùng Thanh chưa từng nào dậy sớm đến 6 giờ 40 như hôm nay.
Trước kia, cậu phải thức dậy sớm để cùng Trần Thượng Chu ăn sáng ở quán, mất khoảng hai mươi phút ăn, thêm mười phút đi bộ thong thả tới trường. Còn giờ, bữa sáng của cậu toàn là đồ ăn vụng mang vào lớp, trên đường đi học thì đi nhanh hoặc chạy. Không cần dành ra ba mươi phút như trước, cậu chuyển luôn khoảng thời gian đó để ngủ thêm. Mỗi sáng, khi chuông báo thức reo lúc 7 giờ 10, Phùng Thanh lại thực hiện một loạt hành động như đã được lập trình sẵn, lần nào cũng vừa kịp bước vào lớp đúng ba phút trước khi chuông vào học vang lên.
Nhưng hôm nay, Phùng Thanh chẳng quan tâm mình có đi học muộn hay không.
Chiều nay Trần Thượng Chu sẽ về nhà. Cậu phải nhanh tay giặt sạch vỏ gối, đem phơi, rồi kịp lúc trước khi anh về, thay vỏ mới vào như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Vì sợ để lại mùi, Phùng Thanh đổ rất nhiều nước xả vải.
Cẩn thận nhồi, vo đi vo lại vỏ gối và bộ đồ ngủ, cậu xả sạch, giặt đi giặt lại không biết bao nhiêu lần cho sạch hết bọt. Cuối cùng, cậu còn mang cả ruột gối ra ban công phơi cho bay mùi.
Thực ra ruột gối chẳng dính gì cả, nhưng càng ngửi, Phùng Thanh lại càng thấy bất an. Cuối cùng, vẫn quyết định phơi luôn cả ruột gối cho chắc.
Xong việc, cậu thay đồ, rửa mặt đánh răng. Khi Phùng Thanh ra khỏi cửa thì đã là 7 giờ 30.
Không ngoài dự đoán, cậu đi học trễ. Thậm chí chưa kịp mua đồ ăn sáng, bị cô giáo chủ nhiệm phạt đứng cuối lớp suốt tiết tự học buổi sáng.
May là lúc cậu vào lớp, Trịnh Tử Hoàn vẫn chưa ăn xong. Cậu ta bèn chia cho Phùng Thanh hai cái bánh bao nhỏ, giúp cậu cầm cự đến giờ ăn trưa. Trong khi Phùng Thanh ăn vụng, Trịnh Tử Hoàn cũng lén lút chép bài.
Hai đứa vẫn trò chuyện như mọi ngày.
“Sao hôm nay mày đến trễ thế?” Trịnh Tử Hoàn hỏi.
Phùng Thanh nhét cả cái bánh vào miệng, nuốt xong mới ậm ừ: “Hôm qua ngủ muộn.”
“Mày về nhà sớm mà sao vẫn ngủ muộn?”
“Tao nói chuyện QQ với đứa bạn tiểu học, nói miết tới khuya.” Phùng Thanh tiếp tục bịa, rồi chuyển chủ đề: “Tao không đến thì mày không chép bài của đứa khác à?”
Trịnh Tử Hoàn: “Tao định chép của người khác thì mày tới. Với lại, mày đâu phải kiểu hay đi học trễ, thường chỉ chậm ba phút. Tao nghĩ chắc hôm nay quán ăn đông, nên đợi thêm chút. Mà chép bài của mày quen rồi, mày không biết tao cực kỳ chung thủy à? Không phải bài của mày thì tao chả thèm chép.”
Nghe vậy, Phùng Thanh bật cười: “Tuần này tao làm xong hết bài rồi. Sao mày cứ ép mình phải chép vào sáng sớm như bị ai rượt vậy?”
Trịnh Tử Hoàn nghiêm mặt: “Chép bài phải nhanh, phải gấp. Chẳng có lúc nào hiệu quả bằng ba phút cuối tiết tự học. Việc làm được trong ba phút thì cần gì phải chia ra làm sau mỗi tiết? Tốn thời gian quá.”
Nói xong, cậu vừa kịp chép xong bài, đưa cho bạn cùng bàn giúp nộp.
Tiết tự học gần kết thúc. Tiết đầu tiên không phải của cô chủ nhiệm, nên ngay khi thầy giáo rời lớp, phía cửa sau liền có tiếng gọi nhỏ “ê ê”.
Hai người quay đầu nhìn, là Hầu Vũ — cậu bạn lớp bên.
Phùng Thanh và Trịnh Tử Hoàn quen Hầu Vũ từ hồi chơi bóng rổ năm nhất cấp hai. Cả ba hay rủ nhau đá bóng mỗi khi rảnh. Mới thứ Hai vừa rồi, sau khi chơi xong, cả nhóm kéo nhau vào quán trà sữa chơi game. Trong lúc chuyện trò thấy hợp gu, nên đã kéo Hầu Vũ vào hội. Giờ cậu ta đã chính thức là thành viên của nhóm bạn hay đi chơi sau giờ học.
Hầu Vũ nháy mắt: “Hôm nay sinh nhật tao, tao đặt chỗ ở KTV rồi. Tan học đừng có trốn, đi thẳng luôn. Tao mời toàn gái xinh.”
Trịnh Tử Hoàn không nói gì, chỉ giơ tay ra hiệu đồng ý.
Phùng Thanh hạ giọng: “Tao không đi đâu, lát tao đặt cái bánh, nhờ Tử Hoàn mang giúp mày.”
“Sao vậy?” Hầu Vũ ngạc nhiên.
Phùng Thanh lười giải thích chuyện liên quan đến Trần Thượng Chu: “Nhà có việc.”
“Lại có việc? Hôm qua mày cũng nói thế.”
Trịnh Tử Hoàn cười: “Thôi đi, người ta không đi còn tặng bánh cho mày, mà còn nói nữa thì tao giữ luôn cái bánh này.”
“Được rồi được rồi, cảm ơn anh Thanh vì cái bánh nhé.” Hầu Vũ dừng lại, liếc ra hành lang: “Thầy tới rồi, tao chuồn trước. Chiều gặp lại.”
Tiết đầu là Vật Lý.
Thầy giáo bước vào, cả lớp cất sách Ngữ Văn, lấy sách Vật Lý ra. Phùng Thanh cũng quay lại chỗ lấy sách, rồi tiếp tục đứng học ở cuối lớp.
Trong lúc thầy ghi bảng, Trịnh Tử Hoàn hỏi nhỏ: “Tối nay không đi tiếc thật đó, lại còn lý do chính đáng là sinh nhật. Trần Thượng Chu không cấm mày mấy chuyện này chứ?”
Phùng Thanh đáp ngay: “Anh ấy chỉ về nhà hai ngày mỗi tuần, còn Hầu Vũ thì gặp mỗi ngày.”
Hơn nữa, cậu còn nhớ đến vỏ gối, ruột gối và cả chiếc quần ngủ đang phơi ở nhà Trần Thượng Chu. Phải khôi phục mọi thứ về trạng thái ban đầu trước khi anh trở về.
Nhưng vừa nghĩ đến chiếc vỏ gối, Phùng Thanh lại bất giác nhớ về giấc mơ đêm qua.
Cậu không còn nhớ rõ nội dung, chỉ biết mình đang ngủ trong vòng tay Trần Thượng Chu. Nhưng cảm giác kỳ lạ trong mơ thì vẫn còn vương vấn, không thể phai nhòa.
Cả buổi sáng hôm đó, Phùng Thanh cứ mải miết nghĩ về giấc mơ ấy, về cảm giác khi tỉnh dậy và nhìn thấy hiện trường lúc đó. Cậu chẳng nghe nổi một chữ nào trong các tiết học. Mãi đến tiết cuối buổi chiều, cậu mới giật mình nhận ra nếu không học từ vựng ngay thì sẽ không kịp. Không còn cách nào khác, cậu đành lao vào chạy deadline trong ba mươi phút cuối.
Ngay khi chuông tan học vang lên, trong đầu Phùng Thanh chỉ còn một suy nghĩ: Việc có thể làm xong trong một giờ thì chẳng cần chia ra làm mỗi ngày — quá lãng phí. Tuần trước cậu cũng chờ đến thứ Sáu mới ôn lại từ vựng, nhưng chưa bao giờ gấp gáp như hôm nay.
Nhưng hiệu quả của sự gấp gáp lại chẳng hề thấp.
Khi Trần Thượng Chu kiểm tra từ vựng, trong ba mươi từ, Phùng Thanh chỉ sai có hai. Dù bị phạt chép, cậu vẫn cười tươi như tuần trước.
Sau khi chép xong, Trần Thượng Chu lại kiểm tra bài tập cả tuần như thường lệ.
Tuần này, nhờ điều chỉnh lại cách làm bài, tỷ lệ chính xác của Phùng Thanh đạt đến 70%, cuối cùng cũng khiến Trần Thượng Chu hài lòng. Ít nhất, anh không còn nhíu mày ngay từ khi mở vở bài tập ra như hồi trước.
Khi Trần Thượng Chu gập vở lại, nói nhẹ: “Tiếp tục duy trì như thế này nhé”, Phùng Thanh mới thật sự thở phào. Về nhà tắm rửa xong, cậu lại bò ra bàn, chăm chú nhìn Trần Thượng Chu làm bài.
Tới giờ ngủ, Phùng Thanh háo hức leo lên giường.
Ngay trước khi tắt đèn, Trần Thượng Chu thấy ánh mắt cậu sáng rỡ, liền hỏi: “Sao hôm nay vui thế?”
“Ôm anh ngủ là sướng nhất, em cực kỳ vui.” Phùng Thanh thành thật đáp.
Đèn tắt, Trần Thượng Chu lên giường.
Phùng Thanh lăn lại ôm chầm lấy anh, vừa chạm vào đã nghe Trần Thượng Chu hỏi: “Em giặt vỏ gối rồi à?”
“Sao anh biết?” Phùng Thanh sững người.
“Mùi nước xả và mùi nắng rõ quá, mới giặt phải không?”
Phùng Thanh hơi chột dạ, khẽ dạ một tiếng.
“Sao tự nhiên lại giặt?”
Phùng Thanh bĩu môi, vùi đầu sâu hơn vào ngực Trần Thượng Chu, vội bịa lý do: “Hôm qua em thấy gối anh ôm đã hơn con sâu bướm nên em ôm ngủ luôn. Sáng dậy phát hiện mình… ch** n**c miếng dính lên gối… nên em đem đi giặt.”
Một lý do hoàn hảo. Trần Thượng Chu chỉ ừ một tiếng, không hỏi thêm.
Phùng Thanh thở phào, vội nói thêm: “Nhưng hôm nay em sẽ không làm vậy nữa đâu! Anh yên tâm! Sẽ không dính lên áo ngủ của anh đâu!”
Trần Thượng Chu: “…Ừ.”
Không gian xung quanh dần chìm vào yên lặng.
Phùng Thanh rúc sát hơn vào lòng Trần Thượng Chu. Cậu nghe tiếng thở đều đều như thể anh đã ngủ, nghe cả tiếng đánh mạt chược từ tầng trên, tiếng nước bắn lên khi xe chạy qua dưới phố. Trong bóng tối tĩnh mịch, cậu lại nhớ đến giấc mơ đêm qua.
Cảm giác quen thuộc ấy quay lại, Phùng Thanh vô thức cọ nhẹ vào người Trần Thượng Chu. Nhưng ngay sau đó, cậu khựng lại — vì nhận ra cơ thể mình đang có điều gì đó thay đổi.
Vừa quen thuộc, vừa xa lạ.
Sợ Trần Thượng Chu phát hiện, cậu định dịch ra xa. Nhưng vừa nhúc nhích, phần dưới trượt qua lớp vải, cảm giác tê ngứa chạy thẳng lên da đầu, lan khắp người. Phùng Thanh cứng đờ, không dám động đậy.
Có chút… thoải mái?
Rất giống cảm giác trong giấc mơ.
Tiếng thở của Trần Thượng Chu vẫn đều đều.
Chắc anh ấy đang ngủ? Nghĩ vậy, Phùng Thanh lại rúc sát hơn, rồi rất nhẹ, rất khẽ, cọ thêm một lần nữa. Cảm giác kỳ lạ nhanh chóng lan tỏa, chạy rần rần lên da đầu. Cậu tiếp tục cọ nhẹ, nhưng nhanh chóng nhận ra — vẫn chưa đủ.
Quá nhẹ. Quá chậm.
Những cảm xúc ấy như bị treo lửng, không lên không xuống, khiến Phùng Thanh bắt đầu thấy khó chịu — một kiểu khó chịu mơ hồ, chẳng thể gọi tên.
Nếu áp sát thêm chút nữa, Trần Thượng Chu có phát hiện không?
Chắc là không, anh ấy đang ngủ, nhịp thở vẫn đều...
Phùng Thanh bỗng nghẹn lại.
Cậu phát hiện, tiếng thở đều đều ấy đã lặng đi tự lúc nào. Cậu hoàn toàn không để ý. Cứng người, cậu ngước mắt nhìn Trần Thượng Chu.
Quả nhiên, anh đang mở mắt, chằm chằm nhìn cậu. Một lúc sau, ánh mắt anh rơi xuống phía dưới chăn.
Phùng Thanh chợt thấy mình như đứa trẻ làm điều xấu bị bắt tại trận, ấp úng định giải thích: “Em…”
Trần Thượng Chu lại hỏi thẳng: “Cảm thấy dễ chịu hơn chưa?”
“Không…” Phùng Thanh đơ người, thành thật lắc đầu.
Ngay sau đó, cậu thấy Trần Thượng Chu đưa tay phải lên, nhẹ nhàng v**t v* sau gáy mình, ngón cái thỉnh thoảng xoa xoa sau tai. Còn tay kia thì đặt lên chỗ đang thay đổi trên người Phùng Thanh.
Cả người Phùng Thanh tê rần, mặt đỏ bừng. Cậu nằm im, cảm nhận từng động tác của Trần Thượng Chu. Cảm giác này còn mãnh liệt và rõ ràng hơn cả trong giấc mơ.
Không thốt nên lời, Phùng Thanh chỉ siết chặt tay Trần Thượng Chu. Cậu nhắm mắt, vùi mặt vào vai anh, phát ra những âm thanh dồn dập, nghẹn ngào, ẩm ướt.
“…Trần Thượng Chu.”
“Nhẹ… nhẹ thôi…”
Trần Thượng Chu rút hai tờ khăn giấy từ ngăn tủ đầu giường.
Phùng Thanh vẫn chưa tỉnh táo. Cậu nằm đờ trên giường, ánh mắt mơ màng. Vừa ngẩng đầu nhìn thấy Trần Thượng Chu, cậu lập tức kéo chăn trùm kín nửa mặt, tim đập thình thịch, nhớ lại từng chi tiết vừa rồi. Chỉ nghĩ thôi đã thấy ngượng chín mặt.
“Giờ em thấy dễ chịu hơn chưa?” Trần Thượng Chu hỏi.
Phùng Thanh khẽ gật đầu.
Trần Thượng Chu: “Làm vậy sẽ dễ chịu, nhưng đừng làm thường xuyên.”
“…Dạ.” Phùng Thanh lí nhí.
Lau tay xong, Trần Thượng Chu vo khăn lại, ném vào thùng rác.
Anh quay người đi ra ngoài, Phùng Thanh vội hỏi: “Anh đi đâu vậy?”
“Đi vệ sinh.”
Phùng Thanh khẽ ‘ồ’ một tiếng.
Hết chương 27.