Thiếu Một Hạng Cũng Chịu Đòn

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất

Thiếu Một Hạng Cũng Chịu Đòn

Về Nhà Đúng Giờ - Phi Mục Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Mày xui như lần hút thuốc bị bắt vậy.”
Trịnh Tử Hoàn vừa đi vệ sinh hút thuốc về, đi ngang qua Phùng Thanh liền tiện tay nhấc bảng điểm của cậu lên, vừa liếc qua vừa cười khẩy: “Anh ấy đặt mục tiêu top 200, mày thi ra đúng 201, nhìn là biết mày cố tình rồi. Chỉ cần làm đúng thêm một câu trắc nghiệm ba điểm là lọt vào rồi chứ gì?”
Phùng Thanh vẫn còn choáng váng, bị con số “201” in rõ mồn một trên bảng điểm dọa cho tái mặt. Cậu giật lại bảng điểm, vội nhét vào hộp bút như thể giấu bằng chứng phạm tội.
Lúc phát điểm, lớp học bao giờ cũng có người khóc người cười.
Bên này Phùng Thanh như sắp bị xử tử, bên kia Nghiêm Sa Sa lại hét lên sung sướng, nhảy cẫng lên nửa mét vì vui sướng.
Trịnh Tử Hoàn liếc cô một cái: “Được bao nhiêu điểm mà vui dữ vậy?”
“Hạng 200! Lần đầu tiên tớ vào top 200! Cả học kỳ cắm mặt làm bài tập coi như không uổng công!” Nghiêm Sa Sa reo lên.
“200?” Trịnh Tử Hoàn nhíu mày, tỏ vẻ tò mò: “Tổng điểm bao nhiêu?”
Phùng Thanh bình thường chẳng thèm quan tâm điểm ai, đầu óc lúc này chỉ lo làm sao năn nỉ Trần Thượng Chu bỏ qua cho mình. Nhưng vừa nghe thấy cái hạng 200 trong mơ lại nằm trong tay Nghiêm Sa Sa, cậu lập tức dựng tai lên nghe ngóng.
Một tay giả vờ vặn nắp chai nước, che mắt thiên hạ rằng mình đang uống nghiêm túc, tay kia khẽ rút bảng điểm ra kiểm tra lại.
Cậu thực sự muốn biết, chỉ cần đúng thêm một câu ba điểm, liệu có thể lọt vào top 200 không?
Rồi Nghiêm Sa Sa vô tư bật ra một con số.
Phùng Thanh lập tức sặc nước, ho sặc sụa. Trịnh Tử Hoàn thì vỗ đùi cười phá.
Tổng điểm của Nghiêm Sa Sa… chỉ hơn Phùng Thanh đúng một điểm.
Trịnh Tử Hoàn châm chọc: “Xem ra tao đánh giá mày quá cao rồi. Chỉ cần làm đúng thêm một câu điền từ tiếng Anh là đã có thể giành lấy hạng 200.”
Phùng Thanh: “…Má ơi.”
Cả buổi chiều, Phùng Thanh cứ thấp thỏm lo âu, chỉ sợ cái mông bé nhỏ của mình.
Lên lớp lo, ra chơi lo, tan học về nhà đứng trên ban công ngóng ra cổng chung cư chờ Trần Thượng Chu cũng vẫn lo.
Cuối cùng, cậu thấy Trần Thượng Chu kéo vali từ xa bước tới dưới tòa nhà.
Phùng Thanh lập tức lao xuống, nhanh nhẹn nhận lấy vali, kéo lên, giúp anh mang hành lý vào tận phòng ngủ nhỏ. Khi bước ra khỏi phòng, Trần Thượng Chu vừa cởi áo đồng phục, bên trong mặc một chiếc áo hoodie đen mỏng. Anh ngồi xuống chiếc ghế nhỏ gần cửa, thay dép.
“Không vào được top 200?” Trần Thượng Chu nhìn thẳng vào cậu, như thể đã biết hết.
Phùng Thanh ấp úng mãi mới rút được bảng điểm từ túi ra: “Thật ra… em cũng chỉ thiếu một chút thôi.”
“Một chút?” Trần Thượng Chu nhận bảng điểm, liếc qua rồi cười: “201? Em cũng biết thi đấy.”
“Hạng 200 chỉ hơn em đúng một điểm thôi.” Phùng Thanh vội vàng biện minh: “Trần Thượng Chu, anh xem này! Em chỉ thiếu đúng một hạng, một điểm thôi là đạt yêu cầu rồi. Tha cho em một lần được không? Coi như em đã vào top 200 đi mà. Một hạng thôi mà, em đâu có lười biếng, chỉ là… xui thôi!”
Vừa định tiếp tục năn nỉ, Phùng Thanh bỗng thấy Trần Thượng Chu đứng dậy, đặt cặp xuống, im lặng tháo đồng hồ trên tay ra.
“Anh lại tháo đồng hồ rồi!” Phùng Thanh lập tức nắm chặt tay, kêu lên.
Trần Thượng Chu đặt đồng hồ xuống, mở tủ: “Lại đây.”
Nhìn thấy vật quen thuộc trong tay anh, Phùng Thanh lập tức mặt méo xệch: “Chỉ thiếu một hạng mà cũng đánh thật hả?”
Trần Thượng Chu: “Ừ. Lại đây.”
Xoa xoa cái mông rát bừng, Phùng Thanh gào thét trong lòng: đừng bao giờ mong Trần Thượng Chu nương tay!
Chỉ thiếu một hạng mà cũng ra tay! Đánh thì thôi, đánh còn đau y như lần bị bắt hút thuốc! Khác mỗi cái là lần trước hai cái, lần này chỉ một.
Nhưng…
Phùng Thanh liếc nhìn Trần Thượng Chu đang cất thắt lưng vào tủ, thấy anh không hề tức giận. Thôi kệ, bị đánh thì đã bị đánh, dù sao cũng không vào top 200. Miễn là anh không giận thật là được.
Trần Thượng Chu cầm đồng hồ lên, vừa đi vào phòng vừa nói: “Lại đây, mang cặp theo.”
Phùng Thanh vội xách cặp chạy theo.
Vừa vào phòng, Trần Thượng Chu chỉ tay về phía nửa bàn học của cậu: “Lấy hết đề thi và phiếu trả lời ra, anh xem.”
Phùng Thanh lề mề bước tới, lôi từng thứ trong cặp ra. Những thứ này, bình thường cậu chẳng bao giờ mang về. Nhưng lần này đoán chắc cuối tuần anh sẽ kiểm tra nên đã chuẩn bị sẵn. Xong xuôi, cậu còn lẩm bẩm: “Thứ Sáu mà cũng phải học hả?”
Chưa dứt lời, tai đã đau điếng. Trần Thượng Chu túm chặt tai cậu: “Không vào nổi top 200 mà còn dám mặc cả?”
“Đau đau đau!” Phùng Thanh vừa xoa mông vừa xoa tai: “Anh đánh mông em xong còn kéo tai em nữa!”
Trần Thượng Chu kéo ghế ngồi xuống, lật lật phiếu trả lời của Phùng Thanh, liếc qua rồi nói: “Bị phạt vì hạng 201 thì đúng là xui. Nhưng không vào được top 200 thì rõ ràng là do em không tập trung học. Anh biết em không chép bài, nhưng anh chắc chắn em làm bài tập cho có lệ. Làm qua loa, kết quả mới ra nông nỗi này. Nếu không, dù thi tệ cỡ nào, với tỷ lệ đúng bài tập như vậy, em cũng không thể loanh quanh quanh hạng 200.”
Bí mật “chép bài kiểu rập khuôn” bị vạch trần, Phùng Thanh ngồi xuống bên cạnh anh, mặt cúi gằm đầy áy náy.
Xem xong đề thi và phiếu trả lời, Trần Thượng Chu đưa ra kết luận: “Đúng như anh nghĩ. Anh không biết em làm bài kiểu gì, nhưng rõ ràng là làm cho xong. Trong đề, câu nào cơ bản thì em làm được, gặp câu cần suy luận hay biến đổi một chút là em chịu.”
Phùng Thanh liếc nhìn anh, vẫn im lặng.
Trần Thượng Chu mở ngăn bàn, lấy ra vài quyển vở mới: “Vở ghi lỗi. Từ nay, bất kể kiểm tra hay thi, câu nào sai đều phải chép vào đây. Dùng bút đỏ ghi rõ sai ở đâu, kiến thức nào liên quan. Anh sẽ kiểm tra.”
“…Dạ.” Phùng Thanh miễn cưỡng trả lời.
Giọng Trần Thượng Chu không cho cậu lấy một chút cơ hội thương lượng: “Còn kiểu làm bài tập cho có của em, anh không quan tâm là gì, từ tuần sau phải bỏ ngay. Sau giờ học, coi việc làm bài là cách rà soát kiến thức. Kỳ thi tháng tới nếu vẫn không vào top 200, anh sẽ không nhẹ tay như hôm nay. Tất nhiên, nếu em vẫn nghĩ là do xui, thì cứ tiếp tục làm cho xong, rồi chờ xem may mắn có đứng về phía em lần nữa không.”
Phùng Thanh “dạ” một tiếng rõ to.
Lại xoa xoa cái mông bé, trong lòng thầm chửi: hôm nay nhẹ tay chỗ nào chứ?
Sau khi bị cảnh cáo, Phùng Thanh dĩ nhiên không dám dùng lại chiêu “chép cho xong” nữa.
Mỗi tiết học, cậu đều chăm chú nghe giảng. Tan học về là làm bài tập ngay để củng cố kiến thức.
Nhưng thỉnh thoảng trong lớp vẫn buồn ngủ. Khi không chịu nổi, cậu chạy sang đứng cạnh Trịnh Tử Hoàn cho tỉnh táo. Khi bạn bè xung quanh rôm rả chơi đùa, cậu lại lấy mấy gói hạt và kẹo Trần Thượng Chu mua ra nhấm nháp. Chính lúc đó, cậu mới hiểu mục đích của những món ăn vặt này: nhai vào là tỉnh táo hẳn, tập trung hơn hẳn.
Hai tuần sau, Phùng Thanh đã hình thành thói quen nghe giảng chăm chú. Tỷ lệ đúng bài tập ổn định, tốc độ làm bài cũng cải thiện rõ rệt.
Duy chỉ có một điều: thói quen tan học là đi chơi đến mười một giờ đêm mới về nhà vẫn không đổi.
Mỗi ngày Phùng Thanh về lúc 23:00, tắm rửa xong thì cũng chỉ 23:30. Trong giờ ra chơi, giờ tự học hay các tiết phụ như nhạc, mỹ thuật, cậu đều tranh thủ làm trước bài tập. Nên lúc ngồi vào học lúc 11:30, cậu vẫn hoàn thành trước 00:30, đi ngủ đủ giấc. Cộng thêm ngủ trưa và dậy muộn buổi sáng, cậu vẫn khỏe re. Vì vậy, việc đi chơi vẫn diễn ra như thường, thậm chí còn la cà nhiều hơn trước.
Bạn gái Trịnh Tử Hoàn học không khá, cũng tự nhận mình không hợp học đường.
Lên lớp mười chưa đầy hai tuần, cô đã là một trong những học sinh đầu tiên ký thỏa thuận chuyển sang hệ trung cấp nghề. Không đi học nữa, cô xin làm lễ tân ở tiệm bida gần trường để kiếm tiền tiêu vặt.
Từ khi cô làm ở đó, tụ điểm của nhóm bạn sau giờ học cũng dời từ quán trà sữa, khu game sang phòng riêng góc trong tiệm bida. Mỗi ngày tan học, cả nhóm mang theo mì gói, cơm rang kéo nhau đến ăn uống, tán gẫu, hút thuốc, đánh bida. Chơi tới 22:30, nhiều hôm lên tới 00:00, đợi bạn gái Trịnh Tử Hoàn tan ca mới về cùng.
Bida là trò mới, cả đám chơi càng lúc càng ghiền.
Phùng Thanh cũng mê mẩn, ngày nào cũng cùng Hầu Vũ đánh kèo, còn háo hức hơn cả Trịnh Tử Hoàn – người chỉ đi để ở gần bạn gái. Nhưng dù mê chơi, từ khi không còn làm bài cho có, kiến thức cậu dần ngấm vào đầu.
Một tháng sau, kỳ thi tháng tiếp theo, cộng thêm ôn cấp tốc, Phùng Thanh lập kỳ tích: hạng 146 toàn khối – thành tích cao nhất từ trước đến nay.
Cuối tuần mang bảng điểm về cho Trần Thượng Chu xem, Phùng Thanh đứng thẳng lưng, tự hào hơn bao giờ hết.
Nhưng—
Chuỗi ngày yên ổn tươi đẹp của Phùng Thanh bị đứt gãy giữa chừng, chỉ sau hai tháng – toàn bộ là do Hầu Vũ, một thằng bạn chẳng biết nhìn mặt đoán ý.
Thật ra, nếu không học cùng Trần Thượng Chu, Phùng Thanh sẽ tự do hơn. Nhưng thật lòng, cậu thích được đi học cùng anh. Cậu sẵn sàng đánh đổi tự do để được đi với anh mỗi ngày.
Bởi với cậu, cảm giác được đi học cùng Trần Thượng Chu quan trọng hơn mọi thứ. Thế nên mỗi khi anh có cơ hội tan học sớm, Phùng Thanh đều nằng nặc bảo anh đến đón.
Sau khi trường trung học cơ sở 15 thi xong, trường trung học phổ thông 1 tổ chức thi tháng.
Ngày thi cuối cùng rơi vào thứ Sáu, thi xong được về sớm hai tiếng. Hôm trước, Phùng Thanh đã gọi điện năn nỉ Trần Thượng Chu đến đón. Hai người còn định ghé siêu thị mua đồ ăn vặt, khỏi phải đợi đến thứ Bảy.
Trịnh Tử Hoàn biết hôm đó Phùng Thanh không đi chơi với nhóm.
Chuông tan học vừa reo, Phùng Thanh vội chào Trịnh Tử Hoàn, hớn hở chạy thẳng ra cổng. Cậu vừa vui vì được về cùng Trần Thượng Chu, vừa tự hào khi thấy anh mặc đồng phục trường THPT 1 đến đón mình.
Phùng Thanh nhìn một vòng đã thấy anh giữa đám đông. Trần Thượng Chu trong bộ đồng phục THPT 1 thu hút vô số ánh mắt trộm nhìn từ học sinh cấp hai xung quanh.
Cậu chạy tới, hỏi: “Anh đói chưa?”
“Cũng hơi. Lát ghé siêu thị mua gì ăn lót dạ rồi về.” Trần Thượng Chu đáp.
Phùng Thanh gật đầu, kéo anh đến quầy bánh bao xá xíu mới mở chưa đầy nửa tháng: “Cái này ngon lắm, học kỳ này mới có, anh chưa ăn đâu.”
Hai người gọi hai phần, đứng chờ bánh.
Phùng Thanh hí hửng kể chuyện trường lớp. Chưa nói được mấy câu, Trịnh Tử Hoàn và Hầu Vũ từ cổng đi ra.
Bốn người chào nhau.
Hai người kia cũng tới mua bánh. Hầu Vũ vừa trả tiền, liếc nhìn Trần Thượng Chu, quay sang hỏi Phùng Thanh: “Mày quen học sinh trường THPT 1 à?”
“Là anh hàng xóm lớn lên cùng nó, Trần Thượng Chu.” Trịnh Tử Hoàn vừa thanh toán xong, nói thay.
Nghe giới thiệu, Hầu Vũ “ồ” mấy tiếng, khen Trần Thượng Chu đẹp trai, rồi đột nhiên nói: “Mà tên anh nghe quen quá? Như kiểu từng gặp rồi ấy.”
Phùng Thanh hất cằm về phía trường, đầy kiêu hãnh: “Anh tao trước kia cũng học ở đây. Từng là thủ khoa toàn khối, tên anh ấy đứng đầu Bảng Vinh Danh suốt cả năm. Không nghe tên thì ít nhất cũng từng thấy chứ?”
Hầu Vũ gật gù: “À nhớ rồi! Hình như lần giao hữu bóng rổ trước có gặp!”
Lúc này Trần Thượng Chu mới gật đầu: “Ừ.”
Chào hỏi xong, Hầu Vũ quay sang Phùng Thanh: “Hôm nay không đi chơi với tụi tao hả?”
Phùng Thanh theo thói quen bật chế độ học sinh ngoan, không chớp mắt đáp: “Giờ này còn chơi gì nữa? Ngày mai dù không học cũng phải về ăn cơm.”
Vừa dứt lời, cậu đã thấy ánh mắt trêu chọc của Hầu Vũ liếc sang. Cậu lập tức nhớ ra Hầu Vũ hoàn toàn không biết Trần Thượng Chu quản mình nghiêm ngặt. Vội định chữa cháy, nhưng cái miệng của Phùng Thanh chậm hơn Hầu Vũ một nhịp.
Hầu Vũ: “Giờ nào? Mày quên tuần trước tụi mày chơi tới mười hai giờ đêm mới về hả? Lúc đó sao không thấy mày nhớ tới mai còn học?”
Xong đời!
Phùng Thanh lập tức căng thẳng, định tìm lời giải thích thì cổ tay đã bị Trần Thượng Chu nắm chặt, ra hiệu im lặng.
Phản ứng của Trịnh Tử Hoàn còn chậm hơn nửa nhịp. Khi Hầu Vũ nói xong mới nhớ ra Hầu Vũ không biết gì. Cậu định bịt miệng Hầu Vũ lại, nhưng nhìn thấy ánh mắt Trần Thượng Chu liếc sang, đành đứng yên chịu trận.
Trần Thượng Chu bình thản: “Hôm nay ở nhà có việc, phải về sớm.”
“Không sao anh ơi, tụi em quen rồi. Thứ Sáu nào nhà nó cũng có việc nên tuần nào cũng trốn sớm.” Hầu Vũ vẫn hồn nhiên, tiếp tục nói: “Đúng không? Thứ Sáu nào nó chẳng có việc, chẳng bao giờ đi chơi với tụi em. Sinh nhật tao lần trước nó cũng không tới.”
Trịnh Tử Hoàn ho khẽ vài tiếng, bị Hầu Vũ nhìn chằm chằm mãi mới miễn cưỡng gật đầu.
Trần Thượng Chu: “Thật ngại, chắc mấy đứa hiếm khi được đi chơi khuya như vậy nhỉ?”
Hầu Vũ khoát tay: “Đâu có! Từ khai giảng tới giờ, tối nào tụi em cũng chơi tới mười một, mười hai giờ mới về. Hôm nay cũng bình thường thôi, không có gì đặc biệt.”
Trần Thượng Chu gật đầu: “Vậy thì tốt.”
Phùng Thanh bất lực nhìn trời: “…”
Đúng lúc đó, hai phần bánh bao của họ đã chín, được gói vào túi giấy. Trần Thượng Chu nhận lấy, quay lưng đi thẳng, mặt lạnh như tiền: “Về thôi.”
Phùng Thanh rầu rĩ lê bước theo sau. Đi ngang qua Hầu Vũ, cậu không kìm được đá cậu ta một cái.
Hầu Vũ gãi mông, quay sang Trịnh Tử Hoàn, ngơ ngác: “Sao nó đá tao?”
Hết chương 29.